Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đám người Giang Phỉ nghỉ ngơi ở Vưu thành một đêm, ngày hôm sau dậy sớm lái xe đến Xương Hải.
Mạc Ngôn An muốn trải nghiệm xe nhà di động vàng chóe một lần nên mang một thùng hoa quả và rau xanh tới đổi một vị trí với Giang Phỉ.
Ghế dựa bằng da thật mềm mại dán lên đường cong của cơ thể một cách hoàn hảo và vừa vặn, còn thoải mái hơn ghế dựa trên xe của cậu ta nhiều.
Đồ tốt của thần nữ tỷ tỷ cũng không ít đâu.
Lúc này, Tiêu Sơ Hạ ngồi trên chiếc sô pha đối diện phát ra một tiếng than đầy kinh ngạc.
Cách một cây số bên ngoài cửa sổ chính là đại dương xanh thẳm, lấp lánh quang mang dưới ánh mặt trời rực rỡ.
“Biển đẹp quá, chị gái ơi, chúng ta có thể ra ngoài chơi được không?”
Giang Phỉ: “Không được.”
“Nước nhiễm chất phóng xạ mà nước R thải ra đã lan đến hải vực của nước chúng ta, bây giờ ở ven biển không an toàn.”
“Chị Giang Phỉ nói không sai đâu.” Mạc Ngôn An gia nhập cuộc trò chuyện: “Chúng tôi từng phái người đến vùng biển ở Vũ thành để kiểm tra đo lường, phát hiện có hơn 60 loại đồng vị phóng xạ có thể chui vào cơ thể người thông qua đường hô hấp, ăn vào, hoặc tiếp xúc qua da, gây tổn thương thế bào và tăng nguy cơ mắc ung thư.”
“Sinh vật biển cũng sẽ bị ảnh hưởng, ví dụ như biến dị, tuổi thọ bị rút ngắn…”
“Căn cứ Bắc Kinh phái người tới đây mỗi tháng một lần.”
“Tháng trước lúc bọn họ đến kiểm tra thì sinh vật biển vẫn chưa biến dị, nhưng đã không thể ăn hải sản được nữa.”
Mạc Ngôn An không nhịn được mà cảm thấy tiếc nuối: “Vũ thành được gọi là vương quốc biển, ngành hải sản ở đây có thể nói là số một đấy.”
“Cho dù là một chủ một quán ăn vỉa hè bình thường thì tay nghề vẫn rất tuyệt vời.”
“Tiếc rằng tất cả đã bị hủy bởi nước nhiễm chất phóng xạ, phía bên thủ đô cũng không thích hợp nuôi trồng hải sản, tôi đã sắp quên mất vị của hải sản luôn rồi.”
Tiêu Sơ Hạ không khỏi lo lắng: “Chúng ta cách biển gần như thế sẽ không sao đấy chứ…”
Mạc Ngôn An hồi tưởng lại: “Dựa theo kết quả xét nghiệm vào tháng trước của căn cứ Bắc Kinh thì trước mắt phạm vi ảnh hưởng của các đồng vị phóng xạ là trong vòng trăm mét, khoảng cách của chúng ta rất an toàn, có điều, sau này cũng chưa chắc.”
“Chuyên gia dự đoán phạm vi lan rộng của đồng vị phóng xạ sẽ dần dần tăng lên.”
Hải vực của Vũ thành chính là một tâm bệnh của Bắc Kinh.
Tuy rằng hai thành phố cách nhau xa nhưng một khi các đồng vị phóng xạ lan rộng, Bắc Kinh ở gần chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng.
Vì thế, bên trên muốn xây dựng một viện nghiên cứu – căn cứ chi nhánh ở Xương Hải chuyên môn giải quyết chuyện này.
Cho dù không thể hoàn thành loại bỏ nhưng phải cố gắng toàn bộ mọi cách để giảm tầm ảnh hưởng xuống mức thấp nhất.
Điều may mắn duy nhất là mấy tháng trước núi lửa ở nước R bùng phát đã tiêu diệt toàn bộ quốc gia này, bọn họ không có cách nào xả nước nhiễm chất phóng xạ mới ra biển được nữa.
“Mấy chục năm trước nên thịt cái đám súc sinh đó rồi! Không giữ lại một tên nào hết!” Tiêu Sơ Hạ tức giận nói.
Giang Phỉ rót một cốc nước cho cô ta, trong lòng lại nghĩ đến chuyện khác.
Kiếp trước, cô chỉ sống đến năm thứ tư của tận thế nên chưa được nghe nói tới những thông tin có liên quan đến các đồng vị phóng xạ.
Chắc là sau khi cô chết mới xuất hiện thiên tai này.
Các đồng vị phóng xạ là thứ khó mà tránh được, Giang Phỉ quyết định sẽ lén lút lấy một ít đồ dùng phòng chống tia bức xạ của Mạc Ngôn An.
Không còn cách nào khác, bây giờ cô quả thật không tìm được vật tư phòng chống tia bức xạ.
Buổi trưa, đội ngũ đã tiến vào Xương Hải.
Xương Hải là thành phố tỉnh lỵ trực thuộc Vân tỉnh, sở hữu hơn mười nghìn loại thực vật, được gọi là đô thành mộng mơ.
Chữ Hải nằm trong tên cũng không phải để chỉ biển cả mà là chỉ biển hoa có thể nhìn thấy ở bất cứ đâu tại chỗ này ngày trước.
Nhưng vì các loại thiên tai giáng xuống khiến cho trong thành phố cũng không còn thấy một cây thực vật nào nữa.
Lục Dục thân là người bản địa, hiển nhiên tâm trạng trở nên rất nặng nề.
Đội ngũ dừng lại tại chỗ để ăn trưa.
Mạc Ngôn An rất có mắt nhìn mà không tiếp tục đi nhờ xe nữa.
“Chị Giang Phỉ, tôi ở chỗ này đợi cô về, có chuyện gì có thể dùng bộ đàm để liên lạc với tôi.”
Cậu ta tin thần nữ tỷ tỷ sẽ không cuỗm mất kho vũ khí của mình mà bỏ chạy.
Thấy Giang Phỉ gật đầu đáp lời, Mạc Ngôn An quay về xe nhà di động của mình.