Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Có chuyện gì, tôi sẽ bao che giúp cô.”

Anh muốn làm công việc của phía chính phủ vốn là để mở cửa sau cho hàng xóm và các bạn.

“Đồng phục mà đội cứu trợ phát thế nào?”

Lục Dục đứng thẳng khoe với Giang Phỉ.

Đồng đội đẹp trai, dáng người đẹp, là móc áo trời sinh.

Giang Phỉ thật lòng thật dạ khen: “Đẹp lắm.”

Nghe thế, khóe môi của Lục Dục hơi nhếch lên: “Tôi đi giúp làm việc đây.”

Người đông sức lớn, còn chưa đến trưa mà hàng hóa trong ba tầng của trung tâm thương mại nhỏ đã bày xong, chỉ còn lại mỗi dán bảng giá.

Tầng một và tầng hai chủ yếu bán thực phẩm, nước uống, nước ngọt, thịt đông lạnh, rau củ quả, hải sản, giấy và đồ vệ sinh của các hãng bình dân.

Tầng ba thân là tầng phục vụ người giàu toàn là những sản phẩm tốt nhất, còn nhiều trang sức châu báu, đồ trang điểm dưỡng da, thịt tươi hơn tầng bên dưới, còn có cả một vài loại hoa quả và rau xanh hiếm có trong tận thế.

Ngoại trừ giá sản phẩm ở tầng một đắt hơn ở đồn trú an toàn gấp đôi thì hai tầng còn lại đều đắt hơn gấp ba lần.

Một quả na ở tầng ba được bán với giá 3000 gam vàng.

Dựa theo cách nói của Tô Lưu Viễn thì bán rẻ quá, người giàu có sẽ không thích mua, phải cho bọn họ trải nghiệm cảm giác được phân tách với khu bình dân.

Dán giá là một công việc chậm chạp, không chỉ phải dùng bút ghi giá lên trên mà còn phải quay xuống tầng kiểm tra giá mặc định của mỗi một loại sản phẩm.

Giang Phỉ đành cầm giấy bút chép thêm mấy bảng giá nữa.

Mỗi tầng hai tờ, kêu Giang Tiểu Thạch mang đi.

Bớt cho mọi người phải chạy đi chạy lại.

“Chị Giang Phỉ!”

Ngoài cửa truyền tới một tiếng gọi thu hút sự chú ý của Giang Phỉ.

Là Mạc Ngôn An.

Chú Lưu và tay vệ sĩ đứng đằng sau cậu ta khênh một tấm bảng vàng lấp lánh.

“Trung tâm thương mại Bình An.”

Bên trên mỗi một chữ đều được khảm đầy kim cương vụn, dưới ánh mặt trời bắn ra tia sáng óng ánh.

Giang Phỉ sững sờ.

“Cậu dùng vàng với kim cương để làm biển hiệu sao?”

Mạc Ngôn An: “Ừm, nhưng bảng hiệu là mạ vàng thôi.”

“Tôi kêu công nhân làm gấp, có chỗ nào cần phải sửa lại không?”

“Không.” Giang Phỉ giơ tay sờ kim cương vụn trên bảng hiệu.

Nếu không phải nhà kho siêu thị có một đống kim cương thì cô cũng muốn nhân cơ hội này khều mất mấy viên.

Con cừu vàng thật mất nhân tính quá!

“Hôm nay có thể treo bảng hiệu lên, chị Giang Phỉ, cô đã quyết định ngày khai trương chưa?”

Giang Phỉ nghĩ ngợi một lúc: “Thứ bảy đi.”

“Thứ bảy và chủ nhật các cư dân được nghỉ, người sẽ đông hơn một chút.”

Nhớ đến tính cách dịu dàng của Vưu Vũ Hi, Giang Phỉ mới hỏi: “Cậu có hiểu tình hình của nhà họ Vưu không?”

“Vưu Thừa Vũ của Vưu Thừa Vũ là người thế nào?”

Mới đầu cô muốn mang bằng chứng trong bút ghi âm đến tổng công ty bảo vệ để đòi lại công bằng cho đồng đội, nhưng nghe đồng đội kể xong bối cảnh của tổng công ty bảo vệ, cô đã thay đổi ý định.

Chỗ đó là địa bàn của hào môn thế gia, cô tìm tới đó cũng vô dụng, cũng không muốn phải làm phiền Mạc Ngôn An.

Nếu đứa trẻ đã không nghe lời vậy cô tìm phụ huynh tới quản, giải quyết vấn đề từ gốc rễ.

Dù sao đại vị của nhà họ Vưu ở Bắc Kinh rất cao, chỉ đứng sau nhà họ Mạc, xử lý riêng Vưu Thừa Vũ sẽ dễ dàng rước tới phiền phức.

Đó là sự lựa chọn cuối cùng của cô.

“Chú Vưu với dì Vưu đều rất tốt, trước khi tận thế thường xuyên làm từ thiện và giúp đỡ người gặp khó khăn, sau khi tận thế vẫn phát vật tư miễn phí cho người sống sót bình thường như cũ, chỉ là con cái mà họ dạy ra…”

Mạc Ngôn An đánh giá một cách uyển chuyển: “Một người trong mắt chỉ có tình yêu, một người thì ngu đến cực điểm.”

“Có khả năng là âm âm ra dương đi.”

“Chị Giang Phỉ, cô hỏi chuyện này làm gì vậy? Vưu Thừa Vũ lại gây rắc rối cho cô sao?”

Giang Phỉ nói ra kế hoạch của mình cho cậu ta biết.

 Không ngờ Giang Phỉ định đi tố cáo, vẻ mặt của Mạc Ngôn An hơi vi diệu.

Tuy hơi ấu trĩ nhưng hữu dụng.

“Người mà Vưu Thừa Vũ sợ nhất chính là chú Vưu với dì Vưu.”

“Để không bị quản thúc mà cậu ta vẫn luôn sống ở biệt thự bên ngoài, trước đó không lâu vì chuyện cướp của mới chuyển về nhà họ Vưu.”

“Cô có bằng chứng cậu ta quấy rối mình, chú Vưu và dì Vưu chắc chắn sẽ quản, nếu cô muốn đến thì dẫn cả chú Lưu đi cùng, bằng không, bảo vệ cửa sẽ không cho cô vào đâu.”

Giang Phỉ với lực hành động siêu mạnh lập tức hỏi Mạc Ngôn An địa chỉ nhà họ Vưu.

Cô giao lại trung tâm thương mại nhỏ của Lục Dục quản lý rồi dẫn chú Lưu lái xe bán tải rời đi.