Miêu Cương Cổ Sự

Chương 83. Mùa thu và mùa đông phương Nam 48

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tôi bảo đù, ông không phải tưởng là tôi làm đấy chứ? Tôi là người mà suốt quá trình đều nằm trong tầm ngắm của các ông, chỉ thiếu nước đi vệ sinh bị vây xem thôi đấy.

Ông ta lắc đầu, bảo quả thực không có bằng chứng chứng minh là cậu làm, nhưng, từ tin tức tôi nghe được, tôi thấy cậu rất đáng ngờ... Nhưng mà? Tôi chỉ là cảnh sát quèn, không phải sếp, nên không có quyền lên tiếng, chỉ có thể tha cho cậu, kẻ có khả năng là hung thủ thôi. Nhưng có một việc, sau này tôi có khó khăn gì tìm cậu giúp, cậu phải đồng ý.

Tôi lắc đầu, bảo trừ việc giúp động phòng ra, những việc khác miễn bàn.

Ông ta định vỗ vai tôi, nhưng tay dừng giữa không trung, chỉ vào tôi cười hậm hực, bảo tôi đáng tuổi chú cậu đấy, cậu còn đùa giỡn thím cậu! Tôi bảo tôi làm sao biết tôi có mấy bà thím a, đi khắp hang cùng ngõ hẻm bao nhiêu ánh đèn đỏ, ông dám bảo ông không thu phí giường nằm phí kiểm tra sức khỏe không? Ông ta vẻ mặt đầy chính khí lẫm liệt, bảo không, ông ta chưa bao giờ làm chuyện đó.

Thôi được, mặc kệ tôi có tin hay không, dù sao ông ta tin là được.

Trải qua một lần Đóa Đóa, một lần Tiểu Mỹ, tổng cộng hai lần uy hiếp, khiến tôi cảnh giác —— trên thế giới này chưa bao giờ sợ kẻ địch mạnh, chỉ sợ kẻ địch nấp trong bóng tối, âm hiểm xảo trá kiêm bỉ ổi, ngay cả xã hội đen còn có quy tắc ngầm "họa không liên lụy người nhà", chúng lại cứ giả vờ như không thấy, tôi không biết tôi cách thế giới đáng sợ đó bao xa, nhưng sự xuất hiện của Vương Lạc Hòa, đã gióng lên hồi chuông cảnh báo cho tôi. Tôi ngu ngơ không biết gì, không biết rốt cuộc còn có Lý Lạc Hòa, Lưu Lạc Hòa nào đến nữa không.

Trên thế giới này quá nhiều chuyện đáng sợ, nhưng thứ khiến người ta rùng mình nhất, là lòng người.

Thế là, tôi đưa ra một quyết định khó khăn: Rút cổ phần cửa hàng, không tham gia kinh doanh cửa hàng trang sức nữa.

A Căn rất ngạc nhiên, hỏi tôi tại sao? Tôi kể cho cậu ta nghe nỗi lo của tôi, bảo trước kia xem một bộ phim Hồng Kông, thanh niên tóc trắng do Trịnh Y Kiện đóng, tự xưng "Thiên Sát Cô Tinh", tôi rất giống anh ta, hôn nhân khó thành, khắc người thân hại bạn bè, lục thân vô duyên, anh em ít lực... bấm ngón tay tính toán, cả đống lý do nhảm nhí. Anh em tôi không phải không muốn cùng cậu khởi nghiệp, cùng phấn đấu, chỉ là sợ liên lụy đến cậu.

A Căn bảo sợ cái đếch gì, hai cửa hàng này là hai chúng ta cùng nhau gây dựng nên, giờ đang làm ăn phát đạt, cậu chuyển cho tôi là ý gì? Đừng có giở cái trò phong kiến mê tín đó ra, Tiểu Mỹ chết rồi, tôi biết cậu rất buồn, nản lòng thoái chí, cái này tôi đều hiểu, nhưng không đáng, thật sự không đáng, người chết đã chết rồi, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, người sống phải chịu trách nhiệm cho tương lai của mình.

Tôi rất ngạc nhiên nhìn cậu ta, bảo sao cậu lại nói ra được những đạo lý lớn lao thế này, không nhìn ra đấy.

Cậu ta cúi đầu thở dài một hơi, bảo lần trước vì chuyện Vương San Tình, bị cậu mắng cho tỉnh ra, nghĩ rất lâu, giờ tôi coi như nhìn thấu rồi —— bầu trời bay tới năm chữ: Đây đều không là gì! (lời bài hát)

Chúng tôi nói chuyện rất lâu, sau đó tôi chiết khấu một ít cổ phần cho cậu ta, lại chiết khấu một ít cho Cổ Vĩ - cửa hàng trưởng còn lại ngoài Tiểu Mỹ, cuối cùng giữ lại 10% cổ phần, nhưng không tham gia kinh doanh cụ thể. A Căn hỏi tôi tiếp theo định làm gì? Tôi bảo chưa nghĩ ra, dưỡng thương cho tốt đã, rồi nghĩ xem tiếp theo, nên làm chuyện gì.

Những ngày tiếp theo tôi yên tâm dưỡng thương, tập phục hồi chức năng, đọc sách viết chữ, cơ bản không có chuyện gì, rất bình yên. Tôi hồi phục rất nhanh, tổng cộng chưa đến một tháng tôi đã xuất viện, bác sĩ bệnh viện không hề ngạc nhiên, ngược lại cảm thấy cục nợ là tôi đi rồi, cuối cùng cũng được yên tĩnh. Tại sao ư? Chủ yếu là vì tên đạo sĩ lôi thôi Tiêu Khắc Minh, cứ ăn chực nằm chờ ở nhà tôi, rảnh rỗi lại đến tìm tôi chơi, tiện thể tán tỉnh mấy em y tá bệnh viện. Gái xinh ở đâu cũng là tài nguyên khan hiếm, bệnh viện tuy nhiều phụ nữ, nhưng hàng chất lượng cao thì ít, năng lực tán gái của đạo sĩ lôi thôi rất mạnh, chẳng bao lâu hai hoa khôi bệnh viện nổi tiếng về nhan sắc vóc dáng đã bị hắn hạ gục.

Yêu nhau yêu cả đường đi, ghét nhau ghét cả tông chi họ hàng, bác sĩ nam trong bệnh viện giờ nhìn tôi, đều như nhìn kẻ thù không đội trời chung.

Sau khi xuất viện, tôi chuyển đến một căn nhà ở ngoại ô, đây cũng là nhà của tôi, cho người khác thuê, để trả nợ vay mua nhà. Tổng cộng ba người, đúng lúc có một người chuyển đi, thế là tôi chuyển đến. Ngoại ô, dù sao cũng yên tĩnh hơn nội thành, sau khi hai người cùng nhà đi làm, tôi liền ở trong phòng chuyên tâm đọc sách, muốn đọc hiểu, nhìn thấu Trấn Áp Sơn Loan Thập Nhị Pháp Môn. Tiêu Khắc Minh muốn đến ăn vạ chơi bời, tôi không cho, hắn bèn bày sạp bói toán ở các cầu vượt, quảng trường và cổng khu chung cư khắp Đông Quan, kiếm sống qua ngày (các đồng chí ở Đông Quan có lẽ từng gặp tên đạo sĩ bỉ ổi như vậy).

Những ngày thanh tịnh như vậy trôi qua khoảng một tháng, đầu tháng 1 năm 2008, ông chủ Cố gọi điện hỏi tôi, cỏ hoàn hồn mười năm nói lần trước, cậu còn cần không.