Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đạo sĩ lôi thôi thấy tôi không phối hợp với kế hoạch của hắn, kích động nói anh mà làm thế, món nợ này tôi không nhận đâu nhé?
Tôi bảo được thôi, anh đã nói thế, ông đây cũng lười quản cái chuyện chó má của tên đạo sĩ thối tha nhà anh rồi, tôi về ngủ đây, anh muốn làm gì thì làm. Tôi cất ví tiền, quay người bỏ đi. Đạo sĩ lôi thôi cuống lên, kéo tôi lại bảo Lục Tả anh đừng đi, anh đừng đi, nói chuyện đã nào. Tôi đi chưa được mấy bước, cửa phòng xuất hiện hai gã đàn ông vạm vỡ, gã bên trái rất béo, mặt mày ngây ngô, như một núi thịt, bước vào bụng mỡ rung lên bần bật, núng na núng nính.
Tôi thầm nghĩ, hảo hán này, sợ là phải có ba bốn trăm cân (150-200kg) thịt ngon đấy chứ!
Tôi quay người lại, nhìn anh Lưu hỏi, thế này là ý gì?
Gã ngồi im như núi, ung dung nhìn tôi và Tiêu Khắc Minh bên cạnh, phủi móng tay nói: "Anh Lục Tả anh đã đến rồi, tự nhiên là muốn đưa bạn anh đi, nếu không để bạn quý của anh lại chỗ chúng tôi, cũng không phải cách. Chúng tôi mở cửa làm ăn, cầu là hòa khí sinh tài, đúng không, anh tốt nhất đừng làm khó tôi, trở mặt thì ai cũng khó coi..."
Phối hợp với lời gã, năm gã đàn ông lực lưỡng trong phòng đồng thanh "hừ" một tiếng, mặt căng thẳng, đồng loạt khoe cơ bắp rắn chắc.
Tôi nhạt giọng nói ý anh là không cho tôi đi chứ gì?
Gã không nói gì, nhìn chằm chằm tôi, có lẽ do đồng tử gã quá tập trung, tôi cảm thấy hơi lạnh, sắc bén, khiến người ta nhìn mà sống lưng ớn lạnh, chẳng lẽ đây chính là "sát khí" trong truyền thuyết?
Đạo sĩ lôi thôi cười "hì hì" làm hòa, bảo đừng giận, đừng giận, mọi người có gì từ từ nói mà!
Tôi im lặng một lát, rồi bảo được thôi. Họ đều nhìn tôi, không biết câu "được thôi" này của tôi là ý gì. Tôi bước vào vòng vây ghế sô pha, ngồi xuống, rót một ly rượu màu hổ phách, rót đầy, uống một hơi cạn sạch, rượu trôi qua cổ họng, mùi vị chẳng ngon lành gì, xem ra là rượu giả, nhưng một luồng nhiệt lập tức bốc lên từ dạ dày, Kim Tàm Cổ trong cơ thể truyền cho tôi một tia ý thức vui vẻ: Thêm ly nữa, thêm ly nữa đi mà...
Tôi thấy họ đều nhìn chằm chằm tôi, ung dung đặt ly thủy tinh vuông lên bàn trà trước mặt, nói vậy tôi sẽ nói qua một chút, về phong thủy và chuyện hung sát ở chỗ các người nhé. Anh Lưu cười ha hả, bảo hai thằng nhãi ranh các người, lại dám múa rìu qua mắt thợ trước cửa Quan Công? Biết cố vấn phong thủy chỗ chúng tôi là ai không? Hừ hừ, nói ra dọa chết các người —— là đại sư phái mệnh lý Macao Trương Chí Uy, được bình chọn là một trong "Trăm nhân vật kiệt xuất nghiên cứu Dịch học có ảnh hưởng nhất toàn cầu".
Phong thủy cái gì, hung sát cái gì, nhìn thấy bể cá mỹ nhân ngư trên tường tầng một của chúng tôi chưa, đó là do đại sư Trương đích thân chỉ đạo xây dựng đấy, từ đó về sau, hộp đêm tài nguyên quảng tiến, tài vận hanh thông, không ngày nào không kiếm ra tiền.
Tầng một quả thực có một bức tường bể cá, rất nhiều cá cảnh nhiệt đới bơi lội, mấy người đẹp mặc trang phục mỹ nhân ngư bơi qua bơi lại, tóc như rong biển, xõa tung bốn phía, quần áo ướt sũng dính sát vào người, đường cong tuyệt đẹp, khiến người ta nhìn vào thoắt ẩn thoắt hiện, cao minh vô cùng.
Tôi bảo ồ, thế à, sao tôi chưa từng nghe tên đại sư Trương này nhỉ?
Đạo sĩ lôi thôi cũng ngồi xuống bên cạnh, bảo hắn cũng chưa từng nghe thấy, hắn nói: "Tôi có nói cho anh biết sư phụ tôi là Đào Tấn Hồng tiên sinh, chưởng giáo đương đại tông Mao Sơn phái Thượng Thanh, phó chủ tịch Hiệp hội Lý sự Đạo giáo toàn quốc không? Nói cho anh biết, ẩn sĩ chân chính không bao giờ để ý đến danh tiếng, top 100 toàn cầu cái gì? Anh tưởng là doanh nhân à? Đùa chắc —— vẫn là câu nói cũ, cao thủ trong dân gian!"
Tôi rót đầy ly rượu nữa, nhìn anh Lưu vẻ mặt trầm tĩnh, nói: "Tôi chỉ nói một câu thôi —— trong vòng ba ngày, có phải đã gặp thứ gì không sạch sẽ không?" Gã không động đậy, nhưng cơ má không kìm được giật một cái, tôi nâng ly, hòa cùng vẻ kinh hãi dần lộ ra trên mặt gã, uống cạn gió tuyết trong ly rượu này.
Gã run rẩy đứng dậy, mấy người xung quanh vây lại, gã xua tay ngăn cản, bảo các người ra ngoài trước đi.
Những người bên cạnh nhìn nhau, rồi lui ra ngoài. Tôi nhìn đống thịt sau gáy gã béo kia, lẳng lặng nhìn.
Anh Lưu nhìn tôi, sắc mặt lúc sáng lúc tối, hồi lâu, gã cũng rót một ly rượu, uống cạn, rồi thở hồng hộc hỏi tôi sao biết. Tôi cười, bảo trên đời này có ba loại người có thể nhìn thấy những thứ người thường khó thấy, thứ nhất là trẻ con từ ba đến bảy tám tuổi, ánh mắt trong veo sáng ngời, đó là bản năng bẩm sinh, trời sinh của chúng chưa bị bụi trần thế gian mài mòn; thứ hai là người âm dương trời sinh, họ là sai lầm của tạo hóa, tuệ nhãn bẩm sinh, hơn một nửa có thể nhìn thấy; còn thứ ba, chính là người đắc đạo, đắc đạo rồi, có pháp môn, tự nhiên thông hiểu âm dương...