Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 110. Những năm tháng mù lòa 4

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chú Trương là người tốt. Có lẽ vì chuyện tôi cứu mạng Tiểu Ni năm xưa quá ấn tượng nên chú không coi tôi là trẻ con, mà kể cho tôi nghe rất nhiều câu chuyện ly kỳ học được từ vị giáo sư kia.

Chú kể chuyện rất cuốn hút. Nào là cổ thi Lâu Lan, vua trộm mộ trên Con đường Tơ lụa, nào là mắt phượng hoàng... nghe mà há hốc mồm. Tiểu Ni ngồi ôm chân bố, mắt chớp chớp nhìn tôi, đáng yêu không chịu được. Tối muộn chúng tôi mới về, hết xe buýt nên chú Trương cho mượn chiếc xe đạp Vĩnh Cửu. Tôi đèo La Đại Điểu. Vừa ra khỏi khu nhà máy, La Đại Điểu đã than vắn than dài: "Ôi dào, ôi dào, người yêu của tao bay mất rồi."

Tôi không hiểu, nghe nó giải thích một hồi mới biết "người yêu" trong mộng của nó là Tiểu Ni. Tôi vừa bực vừa buồn cười: "Tiểu Ni mới mười tuổi đầu, mày đã tính chuyện vợ con gì sớm thế?"

La Đại Điểu lắc lư cái đầu: "Tao vừa nhìn thấy con bé là thích mê rồi. Nhưng hôm nay thấy thái độ của cô chú ấy với mày, hận không thể nhận mày làm con rể ngay lập tức, tao biết tao hết cửa rồi."

Nghe nó nói mà buồn cười. Nhưng trẻ con vùng núi chúng tôi lớn sớm, tầm tuổi này gia đình đã rục rịch tìm mối rồi, đến hai mươi mà chưa vợ con gì là ế sưng ế xỉa. Nên nó lo xa thế cũng là chuyện thường tình. Chuyện qua đi hai ngày, cô Nhất Chi Hoa gọi điện đến Phòng 2, bảo tôi nhắn La Đại Điểu đến nhà máy thép. Nó đi về hớn hở khoe được nhận vào làm ở phòng tắm hơi của nhà máy, nhiệm vụ là đốt lò hơi.

Việc này vất vả, nhưng La Đại Điểu chưa đủ mười sáu tuổi, lại không phải con em trong ngành, xin được việc làm tạm thời thế này là người ta phải lo lót, chạy vạy ghê lắm. La Đại Điểu biết điều đó nên cảm kích vô cùng, thề sau này có tiền đồ nhất định sẽ báo đáp.

Gia đình chú Trương là người quen duy nhất của chúng tôi ở Kim Lăng, lại thêm ơn huệ xin việc cho La Đại Điểu nên chúng tôi qua lại rất thân thiết. Dần dà cũng thành người nhà. Ở cơ quan, đúng như lời chú Trương nói, công việc bắt đầu nhiều lên. Tôi liên tục được cử đi công tác, toàn việc lặt vặt như trùng tu đạo quán, sắp xếp tăng ni cho chùa chiền... Làm riết tôi cũng suýt quên mất nhiệm vụ chính của mình là gì.

Cho đến một chiều Chủ nhật, chúng tôi hẹn sang nhà chú Trương ăn cơm thì Phòng 2 có việc đột xuất. Nghe nói núi Ngõa Lãng ở ngoại ô phía Nam xảy ra chuyện. Anh Thân tóm tôi, lôi cả anh Khổng, Tiểu Lỗ đi cùng, hộc tốc lên đường.

...

Thời gian gấp gáp, nhiệm vụ lại nặng nề, tôi còn chẳng kịp báo cho gia đình chú Trương một tiếng, cũng chưa kịp tìm Béo Nhé đang đi chơi đâu đó, đã bị lôi lên chiếc xe Jeep, phóng thẳng về phía ngoại ô phía Nam.

Trên xe, anh Thân phổ biến tình hình. Lần này không phải đi chơi hay làm việc vặt vãnh, mà là một vụ án thực sự, một vụ án mạng.

Lẽ ra, dù là án mạng cũng chẳng đến lượt bên chúng tôi quản. Nhưng vụ này có điểm tà dị, lại đúng lúc lọt đến tai lãnh đạo Cục, nên các ông ấy buông một câu, bảo chúng tôi tích cực tham gia xem sao. Có những việc, cấp trên chỉ cần mở miệng nói một câu là cấp dưới chạy gãy cả chân. Thế là chúng tôi bị điều đi đột xuất. Sự việc xảy ra vào trưa hôm kia tại một hồ chứa nước ở núi Ngõa Lãng. Hồ này được xây dựng trong thời kỳ phong trào "Học tập Đại Trại" ở nông thôn. Nhưng từ khi xây xong, tai nạn xảy ra liên miên. Dân làng quanh đó luôn cấm con cái ra hồ chơi, nhưng năm nào cũng có vài người chết đuối một cách khó hiểu, tà ma vô cùng, cấm cũng chẳng được.

Mùa hè năm nay, hồ chứa nước đã nuốt chửng sáu mạng người, ba người lớn ba trẻ em, cao nhất trong lịch sử. Dân làng bắt đầu hoang mang. Các cụ già lại lôi chuyện xưa tích cũ ra kể, bảo núi Ngõa Lãng này vốn ẩn chứa long mạch. Tuy đã bị các pháp sư Tát Mãn của triều đình Mãn Thanh chặt đứt nhưng vẫn còn sót lại một đoạn đuôi rồng. Vốn dĩ mọi chuyện vẫn yên ổn, nhưng cái hồ chứa nước này xây lên làm hỏng phong thủy, khiến Long Vương nổi giận, năm nào cũng phái Dạ Xoa lên bắt người đền mạng.

Lời đồn này sặc mùi mê tín dị đoan. Nếu là mấy năm trước, chắc chắn sẽ bị quy là tàn dư phong kiến phản động, bị bắt đi diễu phố, đấu tố đến chết. Nhưng giờ tư tưởng đã được cởi trói phần nào, nên trong lòng người dân, ai cũng bán tín bán nghi.

Nhiều khi, chuyện đời cũng lạ, càng sợ cái gì thì cái đó càng dễ xảy ra. Chẳng biết nghe ngóng ở đâu, làng Mạnh Gia dưới chân núi Ngõa Lãng mời được một thầy cúng tên là Hoàng Dưỡng Thần, nghe đồn có chút bản lĩnh. Mấy năm trước loạn lạc, ông ta trốn biệt vào rừng sâu. Sau này yên ổn mới dám ló mặt ra, chuyên bói toán, xem phong thủy, cũng gọi là có tiếng tăm. Các bô lão trong làng bàn bạc rồi cử người đi mời. Kết quả mời được một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, mặt vàng như nghệ. Ông ta đi một vòng quanh hồ chứa nước, phán rằng nơi này âm khí quá nặng, tà tính rất lớn, bản thân ông ta cũng không nắm chắc phần thắng, cần phải lập đàn làm phép vào ban đêm để xem xét kỹ hơn.