Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 2469. Một thời đại kết thúc, một thời đại bắt đầu 235

Chương trước

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tôi mấp máy môi, chưa kịp thốt ra nửa lời thì lại ngất xỉu. Nhưng lần này, trong lòng lại vô cùng bình yên.

Chết tiệt, tôi vậy mà vẫn còn sống!

---

Lần tiếp theo tỉnh lại đã là mười ngày sau, trong phòng bệnh cao cấp của một bệnh viện quân y ở sơn thành Trùng Khánh. Về sau tôi mới biết, trận quyết chiến hôm đó đã làm lở núi, hơn nửa đỉnh Ô Vân sụp đổ, còn gây ra một trận động đất quy mô nhỏ. Đi kèm với nó là một trận cháy rừng lan rộng suốt ba ngày hai đêm.

Trận chiến này đã làm chấn động tất cả những người biết nội tình. Chẳng ai ngờ được chỉ dựa vào sức người mà lại tạo ra động tĩnh kinh thiên động địa đến thế.

Thất Kiếm làm nhiệm vụ cảnh giới vòng ngoài đã vội vã chạy đến hiện trường, chạm mặt tàn dư của Tà Linh giáo, hai bên lập tức nổ ra xung đột. Tuy nhiên, nhờ sự sắp xếp từ trước, Thất Kiếm đã không chịu thiệt thòi.

Tà Linh giáo không địch lại phe ta đông người thế mạnh, đành liều chết phá vòng vây bỏ chạy. Có người kể lại rằng đã nhìn thấy đám người đó liều mạng yểm trợ một kẻ có thân hình tàn tạ, rách nát.

Nhiều người suy đoán kẻ đó chính là Vương Tân Giám.

Một chuyện khiến tất cả mọi người bất ngờ đã xảy ra: Tổ Đặc Cần 3 của Triệu Thừa Phong lại lù lù xuất hiện ngay lúc hỗn loạn nhất, và danh chính ngôn thuận tiếp quản công tác dọn dẹp hiện trường.

Hắn đang trắng trợn cướp công, nhưng Thất Kiếm cũng chẳng còn tâm trí đâu mà tranh giành.

Bởi vì người mà họ quan tâm nhất, đang bị chôn vùi dưới đống đất đá sụp đổ.

Nhìn đống hoang tàn đổ nát mênh mông, Triệu Thừa Phong khuyên mọi người nén bi thương, đừng uổng phí sức lực nữa. Nhưng Thất Kiếm và Vương Bằng – người vừa tức tốc chạy đến – vẫn kiên quyết tiến hành công tác đào bới. Dựa vào định vị của ngọc mẫu Vũ Kỳ Lân, họ đào liên tục hai ngày trời mới tìm thấy tôi đang cuộn tròn trong một khe hở giữa những tảng đá.

Lúc đó tôi cũng cao số, nếu vị trí hơi lệch lên trên một chút, e rằng tôi đã thực sự biến thành một đống bầy nhầy rồi.

Tôi tuy thoát chết trong gang tấc nhưng thực ra cũng chẳng may mắn gì. Dù luồng sức mạnh khủng khiếp bùng nổ trong chớp mắt từ Cửu Long Thanh Đồng Quán không thể giết chết Ma thể đại thành của tôi, nhưng nó cũng đã tàn nhẫn phá hủy toàn bộ kinh mạch trên cơ thể.

Tôi của hiện tại, thậm chí còn yếu ớt hơn cả một đứa trẻ lẫm chẫm tập đi.

Kết cục này, không biết có bao nhiêu người hả hê, bao nhiêu kẻ sầu muộn. Thế nhưng, nằm trên giường bệnh, đối mặt với những ánh mắt ân cần của Tiểu Bạch Hồ Nhi, Bố Ngư và mọi người, tôi lại tỏ ra vô cùng thản nhiên.

Ông trời đối xử với tôi cũng không tệ, ít ra cũng tha cho tôi một cái mạng. Đã vậy thì tôi còn quyền gì để oán trách nữa đâu?

Tôi ở lại sơn thành Trùng Khánh chừng nửa tháng. Ngay khi có thể xuống giường, phải mượn nạng để đi lại, tôi lập tức được sắp xếp bay về thủ đô để tiếp nhận điều trị phục hồi tại một bệnh viện chuyên khoa. Khoảng hơn hai tháng sau, vào một đêm nọ, cửa phòng bị đẩy ra, xuất hiện đầu tiên là một cái đầu trọc lốc sáng bóng. Tôi ngẩng lên nhìn, thì ra chính là Sếp Vương đã "đi công tác" bặt vô âm tín nhiều ngày qua.

So với lần trước gặp mặt, khí sắc của Sếp Vương kém đi rất nhiều, nhưng khi nhìn thấy tôi, ánh mắt ông lại càng thêm phần ảm đạm.

Vị này không chỉ là cấp trên của tôi, mà còn là một bậc tiền bối luôn quan tâm và chăm sóc tôi. Tôi không dám thất lễ, gượng cười nói:

— Sếp Vương, ngài đến rồi à?

Sếp Vương ngồi xuống ghế cạnh đầu giường tôi, móc ra một bao thuốc lá loại năm tệ, rút một điếu, hỏi tôi có hút không.

Tôi lắc đầu, chỉ vào ngực mình nói:

— Phổi cháu chịu không nổi đâu.

Tôi nói vậy, nhưng ông ấy mặc kệ việc để một bệnh nhân như tôi hít khói thuốc thụ động có hợp lý hay không. Ông quẹt một que diêm, châm lửa, hít một hơi thật sâu, để khói thuốc cuộn vài vòng trong phổi rồi mới từ từ nhả ra.

Sức khỏe của ông dường như cũng chẳng khá khẩm gì, bị khói thuốc sặc cho ho sù sụ, khiến một bệnh nhân như tôi cũng phải vươn tay ra vỗ lưng vuốt ngực cho ông. Đợi ông dịu cơn ho, tôi mới cười khổ hỏi:

— Ngài làm cái gì vậy?

Sếp Vương dụi tắt điếu thuốc, lau khóe mắt ươn ướt nói:

— Hút được điếu nào hay điếu nấy...

Nói xong, ông giơ ngón tay cái lên với tôi, khen ngợi:

— Lão vừa mới "ra ngoài", nghe được tin là chạy thẳng đến đây. Tiểu Trần, cậu thực sự khiến mấy lão già bọn ta phải nhìn bằng con mắt khác đấy... Ngay cả cái lão rùa già Vương Tân Giám mà cậu cũng dám đụng vào, lại còn đánh cho lão ta ngã ngựa nữa chứ...

Tôi cười gượng:

— Lúc đó cũng là do nóng máu lên thôi, giờ nghĩ lại vẫn còn thấy sợ hãi.

Sếp Vương lắc đầu nói:

— Nghé con không sợ hổ. Ta biết chuyện này cũng có một phần nguyên nhân từ phía lão Diêm. Nhưng không sao, ta đã đánh tiếng với mấy người "cộm cán" trên kia rồi, sẽ không có ai làm khó dễ cậu đâu. Phải rồi, tiếp theo cậu có dự định gì?

Tôi tự chỉ vào mũi mình, thản nhiên đáp:

— Ngài xem tôi bây giờ, gần như là một phế nhân rồi, chức vụ trong Cục chắc không kham nổi nữa. Chỗ Tổ Đặc Cần 1 có Trương Lệ Vân và Lâm Tề Minh lo liệu, cơ bản sẽ không xảy ra vấn đề gì, hay là cứ đề bạt Trương Lệ Vân lên đi?

Sếp Vương lắc đầu từ chối:

— Thời thế bây giờ khác trước rồi. Để Trương Lệ Vân làm quyền đội trưởng thì không sao, nhưng để chính thức nhậm chức thì e là chưa đủ uy danh, vẫn phải để cậu giữ ghế mới ổn. Còn về vấn đề sức khỏe của cậu...

Ông thò tay vào ngực, rút ra một chiếc bình ngọc mỡ cừu nhỏ xíu, trong suốt, đưa cho tôi:

— Trong này có hai giọt Long Diên Dịch (Nước bọt rồng). Cậu cầm lấy, ẩn tu tĩnh dưỡng vài năm, vấn đề phục hồi cũng không lớn lắm.

Tôi kinh ngạc thốt lên:

— Chuyện này... sao có thể nhận được?

Sếp Vương không cho phép tôi từ chối, ấn thẳng vào tay tôi, kiên quyết nói:

— Quyền hạn ta có thể chi phối chỉ lấy được một giọt, giọt còn lại là đi tìm cái lão già Hoàng Lão Tà kia nài nỉ. Cái gã đó bình thường keo kiệt bủn xỉn vô cùng, thế mà nghe nói là xin cho cậu, không ngờ lại sảng khoái đồng ý ngay...

Tinh thần của Sếp Vương có vẻ cực kỳ suy sụp. Giao Long Diên Dịch xong, ông cũng không nán lại lâu, vội vã rời đi.

Lại một đêm nữa trôi qua. Trong giấc ngủ mơ màng, tôi chợt nghe thấy có người đang khóc thút thít bên giường. Mở mắt ra, kinh ngạc thay lại là Tiểu Nhan sư muội. Thấy tôi tỉnh lại, cô ấy lập tức nhào vào lòng tôi. Không nói một lời, nước mắt cô ấy chốc lát đã làm ướt đẫm vai áo tôi.

Trái tim luôn căng như dây đàn của tôi, cuối cùng cũng được thả lỏng hoàn toàn trong khoảnh khắc này. Tôi nâng khuôn mặt nhỏ nhắn luôn vấn vương trong từng giấc mơ của mình lên, và trao một nụ hôn thật sâu.

Bờ môi thật mềm, và nước mắt... thật mặn...

---

Chương trước