Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 87. Những năm tháng đói khổ 87

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Được lão Giang nhắc nhở, Vương Bằng bỏ ý định đuổi theo, tập hợp mọi người lại sảnh đá, ném thêm vài thanh củi vào đống lửa.

Mọi người quây quần lại. Vương Bằng xem đồng hồ Thượng Hải trên tay, mới ba giờ sáng, là lúc âm khí thịnh nhất. Anh ta bố trí hai người canh gác ở cửa hang rồi quay sang hỏi tôi chuyện vừa nãy. Tôi kể lại đầu đuôi, mọi người nghe xong đều kinh hãi. Vương Bằng quay sang nhìn Dương Tiểu Lãn đang bị trói ở góc phòng. Từ đầu đến cuối cô ả không hề nhúc nhích, khuôn mặt lạnh tanh, đôi mắt vô hồn. Anh ta nuốt nước bọt, bước đến trước mặt Dương Tiểu Lãn, trầm giọng hỏi: "Kẻ vừa quấy rối là cha cô, Dương Nhị Sửu đúng không?"

Dương Tiểu Lãn vẫn im lặng, quay mặt đi chỗ khác. Sắc mặt Vương Bằng lạnh đi, rút con dao găm bên hông kề vào cổ cô ả, gằn giọng: "Đừng có giở trò với chúng tôi. Mấy trò ma quỷ này không dọa được ai đâu. Cô khai thật đi, nể tình cô còn nhỏ, tôi sẽ nói đỡ cho vài câu. Còn nếu vẫn ngoan cố, đến lúc bị đưa đi cải tạo ở Bạch Thành Tử thì cả đời này đừng mong ngóc đầu lên được!"

Dương Tiểu Lãn hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt khinh thường, nhìn đi chỗ khác. Thời đại đó nam nữ thụ thụ bất thân, trước mặt bao người Vương Bằng cũng không tiện làm gì quá đáng. Anh ta đưa con dao cho chị Mậu to khỏe bên cạnh, dặn dò: "Chị Mậu, lát nữa nếu có biến, cô ta mà động đậy thì chị cứ đâm thẳng vào cổ cho tôi."

Chị Mậu cầm con dao, cười nhăn nhở lộ khuôn mặt bóng nhẫy, vỗ ngực nói: "Yên tâm đi, chị sẽ trông chừng con hồ ly tinh này cẩn thận."

Dặn dò xong, Vương Bằng phân công nhiệm vụ cảnh giới cho mọi người. Dù ai cũng buồn ngủ rũ mắt nhưng trước khi đội trưởng Trương về, phải chia ca trực, một nửa thức một nửa ngủ. Cửa hang lúc nào cũng phải có hai người canh gác, đề phòng kẻ địch tập kích bất ngờ. Trong đội công tác, tuổi tác chênh lệch khá lớn. Lão Giang lớn tuổi nhất, đã ngoài bốn mươi, còn Vương Bằng thuộc nhóm trẻ tuổi. Nhưng uy tín của anh ta rất cao, mọi người đều răm rắp nghe theo.

Đội công tác họp quanh đống lửa. Tôi đứng bên cạnh nhìn Vương Bằng chỉ huy đầy uy phong, trong lòng ngưỡng mộ vô cùng, thầm nghĩ giá mà mình được như anh ấy thì oai biết mấy.

Họp xong, để lấy sức mai còn lên đường, một nửa số người đi ngủ trước, nửa còn lại thức trực đêm. Tôi không được phân công nhiệm vụ gì nhưng không tài nào ngủ được, cứ nhìn quanh quất. Ánh mắt tôi vô tình chạm phải Dương Tiểu Lãn. Cô ả cũng đang nhìn tôi. Khuôn mặt xinh đẹp lạnh băng, đôi mắt phượng hẹp dài nheo lại, ánh nhìn sắc như mảnh thủy tinh vỡ cứa vào da thịt, khiến tôi rùng mình ớn lạnh.

Thời gian trôi qua từng chút một, hơn nửa tiếng rồi mà đội trưởng Trương vẫn chưa về. Lúc này Dương Tiểu Lãn bắt đầu vặn vẹo đôi chân, mặt đỏ bừng. Chị Mậu hỏi làm sao, cô ả bảo buồn đi vệ sinh. Ban đầu chị Mậu bảo nhịn đi, nhưng thấy cô ả mặt đỏ tía tai, vẻ mặt khổ sở như sắp khóc đến nơi.

Chị Mậu tuy to khỏe, mồm mép lợi hại nhưng lại mềm lòng. Thấy cô gái trẻ xinh đẹp, chỉ vì có ông bố là Dương Nhị Sửu mà ra nông nỗi này cũng thấy tội nghiệp. Chị ta bèn bảo sẽ dẫn cô ả ra góc khuất giải quyết. Tôi nhắc nhở phải cẩn thận. Chị Mậu cười xòa, xua tay bảo chị biết rồi, con ranh con này làm gì được chị, chị công tác bao nhiêu năm rồi, sợ gì chứ?

Vương Bằng biết tôi hiểu rõ Dương Tiểu Lãn nhất, đã cảnh báo thì ắt có nguy hiểm. Nhưng nhìn quanh chẳng có đồng chí nữ nào khác, anh ta đành dặn: "Đi nhanh về nhanh, đừng đi lâu quá. Năm phút nữa chưa thấy về tôi sẽ cho người đi tìm."

Hai người đi rồi, tôi thấy họ đi vào gian phòng bên cạnh, trong lòng càng thấy bất an. Tôi đứng dậy nhìn quanh, định kéo Béo Nhé đi theo xem sao, không để Dương Tiểu Lãn giở trò. Nhưng đúng lúc đó, từ cửa hang đột nhiên vang lên tiếng quát lớn: "Ai ở đó? Ra ngay!"

Tiếng quát chưa dứt thì tiếng gió rít lên, tiếp đó là tiếng vật lộn.

Hai người lính canh cửa đều có súng, vậy mà chưa kịp nổ súng đã bị đánh văng xuống vách núi.

Từ đó xuống dưới sâu hơn mười mét, ngã bất ngờ thế này không chết cũng trọng thương. Mọi người đang ngủ đều giật mình tỉnh giấc, cùng với những người trực ban lao ra sảnh đá. Trên bệ đá nơi hai người lính vừa đứng gác, một bóng đen gù lưng đang từng bước tiến vào.

...

"Trần Băng! Hàn Cửu..."

Mọi người nhao nhao gọi tên hai đồng đội vừa ngã xuống vực. Nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn họ mất hút trong bóng tối. Từ cửa hang, một bóng đen gù lưng chậm rãi bước vào. Kẻ này vóc dáng thấp bé, lông mày xếch, miệng méo xệch, vẻ mặt dữ tợn, con mắt độc nhất ánh lên hung quang. Vương Bằng giơ tay ra hiệu mọi người không được manh động, trầm giọng hỏi: "Dương Nhị Sửu?"

Kẻ đó nở nụ cười đắc ý, nhún vai, để lộ đôi bàn tay gầy guộc như móng chim ưng, đáp: "Chính là lão già này đây. Sao nào, thấy ta bất ngờ lắm hả?"