[Tao thích xem gu nặng đẫm máu! Cảm ơn đã chỉ đường! Tao qua đó ngay đây.]
...
**[Thợ Săn đã xuất hiện, số lượng thả: 1]**
“Cọt kẹt—— Cọt cọt kẹt——”
Bên ngoài cửa, là âm thanh vật sắc nhọn rạch xuống sàn nhà.
Sinh vật chưa biết tên xuất hiện từ bức tường tận cùng hướng phòng 208, lần lượt đi ngang qua các phòng 207, 206...
Dường như là cố tình dọa nạt con mồi đang trốn trong phòng, nó lượn một vòng trước cửa mỗi phòng, nhưng kiên quyết không có thêm động tác thừa nào.
Trên cửa chính của các phòng có tồn tại mắt mèo, dường như đang dụ dỗ những kẻ hiếu kỳ trong phòng ghé mắt lên quan sát.
Lo sợ ánh mắt sẽ thu hút sự chú ý của sinh vật bên ngoài, Tả Thành An đóng mắt mèo lại, chọn cách thông qua Đạn mạc để tìm hiểu tình hình bên ngoài.
Một lát sau, hắn dường như nghe thấy tiếng phá cửa và tiếng la hét thảm thiết. Xen lẫn tiếng đánh đấm, chỉ là khoảng cách quá xa, không có cách nào phán đoán cụ thể là phòng nào.
[Đứa nào ở phòng 201 thế? Thật là đứa trẻ xui xẻo.]
[Tao cũng không để ý, toàn mải ngắm mỹ nữ phòng 203 rồi, nói đi cũng phải nói lại, thế giới cấp thấp tuy lạc hậu nhưng lại rất hay xuất hiện mỹ nữ nha. Nhìn cô nữ sinh kia xem, chưa nảy nở hết mà đã ngon thế này, sau này còn đến mức nào nữa?]
[Thế thì cũng phải có mạng mà sống mới được chứ, không chừng ván game này là ngỏm củ tỏi rồi, lớn thế quái nào được nữa?]
[Trả lời thằng ở trên, 201 là cái gã mập ú đó, tsk tsk, chết thảm vãi chưởng.]
[Mày nói vậy tao lại thấy hứng thú rồi đấy, camera số mấy ở bên đó vậy? Tao qua xem thử.]
...
*Kẻ bị phá cửa là người ở phòng 201?*
Trong lòng Tả Thành An lóe lên câu trả lời, nhưng trò chơi chưa báo trời sáng, hắn không mạo hiểm ra ngoài.
...
Trong phòng 207.
Lưu Song run lẩy bẩy canh giữ sau cánh cửa, một góc bộ âu phục trên người đã sớm bị gã vò cho nhăn nhúm,
Tuy bị vạch trần mục đích liên minh khiến gã thẹn quá hóa giận, nhưng đối phương nói không sai, tâm tư của gã thực sự không thuần khiết cho lắm.
Bởi vì vật phẩm gã rút được thật sự quá vô dụng,
——
**[Thịt Cừu Khô (Gói)]**
**[Loại hình: Vật phẩm (Trắng, đồ tiêu hao)]**
**[Hiệu quả: Sau khi ăn Sức Mạnh +1 trong thời gian ngắn]**
**[Giới hạn: Không]**
**[Mô tả: Tưới cho]**
——
Sức Mạnh ban đầu của Lưu Song là 4, ăn Thịt Cừu Khô xong là 5, ăn rồi cũng như chưa ăn!
Hơn nữa ăn xong gã mới phát hiện ra, cái gọi là “Sức Mạnh +1 trong thời gian ngắn”,
Thời gian ngắn thực chất chỉ là một phút! Lại còn không thể cộng dồn! Thế này thì có cái rắm tác dụng à?
Đệt mợ uống ngụm nước cũng ở trong dạ dày được năm phút ấy chứ?
Nếu không phải trong một gói Thịt Cừu Khô có năm miếng, gã đã sớm phá phòng mà chửi đổng lên rồi.
Con người vốn ích kỷ, chướng mắt việc người khác giàu có hơn mình,
Sau khi biết vật phẩm của mình vô dụng, Lưu Song liền không khống chế nổi khao khát tìm hiểu,
Điên cuồng muốn biết vật phẩm của những người khác có giống mình không, ăn thì vô vị bỏ thì tiếc.
Không có dũng khí đối địch, lại phải tiếp xúc khoảng cách gần với sinh vật nguy hiểm,
Trời mới biết khi nghe thấy tiếng sinh vật bên ngoài đi ngang qua cửa phòng mình, tim Lưu Song như muốn bay luôn ra ngoài.
Cũng may cuối cùng “Thợ Săn” đã không dừng lại trước cửa phòng gã, còn việc kẻ xui xẻo la hét thảm thiết kia là ai, gã chẳng quản nổi.
Sau khi giết chết người ở phòng 201, “Thợ Săn” dường như đã ăn no, không còn ý định tiếp tục lựa chọn người may mắn tiếp theo, mà rời đi từ bức tường lúc nó đến.
...
**[Trời sáng rồi! Thợ Săn đã rời đi.]**
Âm thanh vừa xuất hiện, những người vốn đang bồn chồn cào cấu chờ đợi trong phòng, gần như đồng loạt đẩy cửa bước ra,
Dựa theo vết máu trên hành lang, mọi người nhanh chóng tìm thấy trước cửa phòng 201 bị tập kích tối qua.
Cửa gỗ phòng 201 đã bị biến dạng nghiêm trọng, ở vị trí lệch xuống dưới của chính giữa, bị “Thợ Săn” đục ra một cái lỗ rộng khoảng ba mươi centimet,
Xung quanh lỗ hổng toàn là thịt vụn còn sót lại và vết máu bắn tóe.
Đáp án đã rất rõ ràng, liên kết với hình dạng biến dạng của cánh cửa gỗ, cũng như mỡ và thịt vụn bị vắt ép ra xung quanh lỗ hổng,
Thợ Săn đục thủng cửa phòng chui vào,
Sau khi giết chết chủ nhân phòng 201, lại kéo xác chủ nhà nhét qua cái lỗ hổng chỉ rộng ba mươi centimet này, sống sờ sờ lôi ra ngoài mang đi.
Mọi người chứng kiến cảnh tượng này, lại bị mùi máu tươi nồng nặc kích thích, đồng loạt lộn mửa, thỉnh thoảng lại có tiếng nôn khan vang lên.
Đợi đến khi mọi người vất vả lắm mới thích ứng được với hoàn cảnh, người đàn ông đeo kính mới yếu ớt lên tiếng:
“Nếu tôi nhớ không nhầm thì, người sống ở phòng 201, là một... là một người đàn ông khá tráng kiện đúng không?”
Anh ta nói rất uyển chuyển, đổi chữ béo thành chữ tráng kiện.
Được nhắc nhở như vậy, mọi người nhớ lại vài phút trước khi tất cả đều tập trung ở hành lang, quả thực có một gã mập nhìn bằng mắt thường cũng phải nặng tầm ba trăm cân ở đó,
Tâm trạng hắn dường như rất cáu kỉnh, từ khoảnh khắc bước ra khỏi phòng là không ngừng chửi rủa ông trời, chửi rủa trò chơi,
Gã đàn ông mặc âu phục tên Lưu Song kia còn bị tên mập đó xỉa xói cho một vố đau.
Không nhắc thì thôi, vừa nhắc, tất cả mọi người đều chìm vào im lặng.
Người đàn ông trưởng thành nặng ba trăm cân, nếu ở thời cổ đại là chuẩn cấu hình cấp bậc Đại tướng quân cơ bắp cuồn cuộn,
Trong phòng còn có binh khí như rìu, khiên v.v., còn có vật phẩm chưa rõ tác dụng hỗ trợ.
Nhưng một người như vậy cũng không thể sống sót dưới tay “Thợ Săn”, vậy thì hy vọng sinh tồn của những người khác lại càng mờ mịt hơn.
Nữ sinh cố gắng làm dịu bầu không khí: “Ha, không chừng... không chừng người phòng 201 chỉ là béo bệu không có cơ bắp thì sao...”
Thế này thì có gì khác biệt à?
Lưu Song lại đưa ra đề nghị của mình: “Thế nên tôi mới nói, mọi người chúng ta nên liên kết lại, hôm qua là tôi chưa đủ thành thật, bây giờ tôi sẽ làm người đầu tiên,
Tôi tên Lưu Song, nhân viên trong một công ty bán hàng, vật phẩm rút được là một miếng thịt cừu khô, sau khi ăn có thể tăng 1 điểm Sức Mạnh, chỉ là thời gian rất ngắn, có vỏn vẹn mười giây thôi. Bởi vì thịt khô chỉ có một miếng, cho nên chỉ có thể dùng vào lúc mấu chốt.”