Thậm chí trong mắt cô ta, hình tượng của “Hồng Nhãn” cũng đã thay đổi nghiêng trời lệch đất!

Gương mặt thỏ vô hại, thậm chí có thể nói là có chút đáng yêu kia đã biến mất.

Cái mõm chi chít những chiếc răng nanh nhọn hoắt có thể mở to một góc 180 độ! Nhìn nghiêng sang cứ như thể toàn bộ hộp sọ đã bị lật tung lên!

Đôi mắt đỏ au, chỉ cần liếc nhìn thôi cũng đủ khiến người ta váng đầu hoa mắt, ù đặc hai tai.

Và đây, cũng chính là bộ dạng thật sự của “Hồng Nhãn” hoàn chỉnh mà đám người chơi Thiên Thê Bậc 3, thậm chí Bậc 4 phải đối mặt trong phó bản “Không Chỗ Trốn”.

“Tôi... tôi đã làm theo yêu cầu của ngài, dùng cà chua xếp đầy kho...”

“Thật ngại quá, người chơi thân mến.” Hồng Nhãn cười nhạo một tiếng, nhạt giọng đáp:

“Ta nghĩ ngươi đã quên mất yêu cầu lúc đó của ta rồi. Nhiệm vụ ta giao cho ngươi là hái một kho đầy ắp cà chua nguyên vẹn. Còn ngươi đã hái cái gì?”

“Tôi... tôi...”

Du Du vẫn muốn giảo biện, nhưng yêu cầu của “Hồng Nhãn” rành rành ngay trên bảng thông số cá nhân của cô ta, chối cãi cũng không được.

Đối phương quả thực muốn một nhà kho đầy cà chua nguyên vẹn.

“Hồng Nhãn” hừng hực lửa giận không chỗ phát tiết, khi nhìn thấy bóng lưng Tả Thành An dắt con chó đen nghênh ngang bước ra từ nhà kho, nó càng suýt chút nữa mất đi lý trí!!

Nhưng ngặt nỗi, nó lại chẳng thể động đến một sợi tóc của người chơi đã hoàn thành nhiệm vụ!

Du Du đâm sầm ngay trước họng súng lúc này chính là bao cát xả giận tuyệt vời nhất.

Hồng Nhãn vứt toẹt cây ba-toong gãy dở trên tay, dùng tốc độ mắt thường không thể bắt kịp giẫm nát đầu gối Du Du.

“Á!!” Du Du đau đến co giật, nước mắt trào ra tức tưởi, ngay cả lời cầu xin tha mạng cũng không thốt nên lời.

Còn Hồng Nhãn thì đắm mình trong tiếng kêu thảm thiết của người chơi, dường như đang lắng nghe một khúc tiên âm.

Vốn dĩ Hồng Nhãn chỉ định nghe tiếng gào thét một chốc lát rồi kết liễu người chơi luôn, để sau đó nhanh chóng đi kiểm tra tiến độ của những người chơi khác tại các địa điểm khác.

Tránh việc để những kẻ còn lại lách luật, dùng khoảng thời gian này tranh thủ hoàn thành nhiệm vụ.

Nhưng hôm nay Hồng Nhãn thực sự rất tức giận, vô cùng tức giận.

Sáng sớm đã phải chạy lên thuyền đối phó với đám người chơi cấp cao khó nhằn, giữa chừng ngay cả thời gian thay quần áo cũng không có đã phải tất tả chạy tới phó bản cấp thấp để ban bố nhiệm vụ. Đã thế còn phải nghe bọn người chơi ngu xuẩn gọi giống cà chua mà nó yêu thích nhất là “phiên cà”!

Giao nhiệm vụ xong lại phải vắt chân lên cổ chạy về. Còn chưa kịp nói thêm hai câu với đám người chơi cấp cao kia đã lao vào đánh nhau nảy lửa.

Nếu không nhờ chạy nhanh, suýt chút nữa nó đã bỏ mạng lại trên thuyền rồi.

Nó đã nói bao nhiêu lần là nó ghét nước, đừng có tống nó vào mấy phó bản có nước, vậy mà hệ thống chẳng thèm nghe!

Bây giờ khó khăn lắm mới được về chốn cũ hành hạ người chơi cấp thấp làm thú vui, lại phát hiện ra một người chơi tặng cho mình một món quà “siêu to khổng lồ”!

Cây rụng tiền đẻ ra vàng của nó bị trộm rồi!!

Mà ngày nó có thể đường đường chínhính báo thù thì xa vời vợi... Khoan đã!

Trong đầu “Hồng Nhãn” lóe lên một tia sáng, nó giơ móng vuốt ra nhẩm tính ngày tháng.

Hình như sắp đến Ngày Thanh Trừng của tám cái mai rùa kia rồi.

Nhân loại đúng là cái lũ sinh sản còn kinh hơn cả châu chấu, chỉ sơ sẩy một chút là đã đẻ ra một đống to.

Nhưng mà... Ngày Thanh Trừng chính là ngày xõa hết mình của đám Boss trò chơi bọn nó. Đến lúc đó, người đông đến mức có giết cũng chẳng hết.

Với thể diện của nó, chỉ định đích danh đến làm “Nhân viên dọn dẹp” ở một phó bản nào đó chỉ là chuyện vặt vãnh.

Nghĩ đến đây, “Hồng Nhãn” nhếch mép cười, lộ ra cái khoang miệng đỏ lòm, vô cùng mong đợi “Ngày Thanh Trừng” mau tới.

Tuy nhiên, tương lai hả giận là chuyện của tương lai.

Trước mắt, làm sao nó có thể dễ dàng buông tha món đồ chơi giải tỏa căng thẳng vừa vớ được?

Đương nhiên là phải chơi cho đã ghiền rồi hẵng nói.

Nhìn Du Du khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem, khóc trôi cả lớp trang điểm cầu xin cho cô ta thêm chút thời gian.

“Hồng Nhãn” nhạt nhẽo nhắc nhở: “À đúng rồi, suýt nữa thì quên nói, ta ghét nhất kẻ nào gọi quả cà chua là phiên cà.”

Du Du sững sờ, đột nhiên hai chân lại truyền đến một cơn đau nhói!

Thì ra Hồng Nhãn chê tiếng kêu la thảm thiết hơi nhỏ, nên giẫm nát luôn cả phần đùi của cô ta.

“A a a a á —! Tôi sai rồi! Cà chua! Là cà chua!! Cà chua ngài trồng vô cùng hoàn mỹ!”

Du Du chẳng biết lấy đâu ra ý chí kinh người, dưới cơn đau thấu xương thế mà vẫn không ngất đi.

Biết mình đắc tội với Boss phó bản ở điểm nào, cô ta vội vàng cứu vãn, cầu xin “Hồng Nhãn” có thể giơ cao đánh khẽ.

Nhưng “Hồng Nhãn” đã nghe chán ngấy giọng nói của cô ta rồi, quay người hướng sang nơi khác.

Du Du tuyệt vọng nhìn Hồng Nhãn bước đi mỗi lúc một xa. Vì mất máu quá nhiều, ý thức cô ta cũng bắt đầu mơ hồ.

Trong cơn mê sảng, cô ta nhớ đến bạn trai mình. Nếu anh ấy nhìn thấy vết thương này, chắc chắn sẽ đau lòng phát khóc mất?

Vô số con Chuột Răng Thép ẩn nấp trong bóng tối ngửi thấy mùi máu tanh tưởi ló đầu ra, từng chút từng chút rón rén dò xét tiến lại gần cơ thể nhân loại vẫn còn hơi ấm.

Nếu Tả Thành An ở đây, hắn sẽ nhìn thấy vô số tròng mắt đang vây kín lấy cơ thể Du Du.

[Tới giờ cơm rồi các người anh em êi!! Cơ hội xem người chơi bị nhai sống từng miếng một hiếm lắm đấy!]

[Đúng vậy, ngày nào cũng xem đập chết, bóp chết, kẹp chết, sướng thì sướng thật, nhưng sướng được mỗi một chốc. Cứ bị hụt hẫng thế nào ấy.]

[Chuẩn luôn, đồng ý hai tay hai chân. Trong lòng tao, độ sướng của cái trò này chỉ xếp sau tiết mục “Nhà Máy Đồ Hộp Thịt” ném người vào máy xay nhuyễn thành mắm thôi. Mẹ kiếp, đây là ăn tươi nuốt sống đó! Càng hiếm có khó tìm! Đa tạ anh em đã share hàng.]

[Đã lưu +1! Chuẩn mẹ nó nghệ thuật!]

[Khuyết điểm duy nhất là người chơi này lúc trước la hét lâu quá, giờ hết sức rên rỉ rồi, video mất nhạc nền xem cứ thiếu thiếu.]

...

Bên ngoài chuồng cừu của trang trại.

Vương Quảng Phi tiện tay ném tấm thảm lông cừu lấy được từ trong nhà gỗ vào chuồng.

Tính cả tấm da cừu này, trong chuồng đã có hai mươi con cừu, nhưng con cừu đen mất tích kia vẫn bặt vô âm tín.