Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Có ba kẻ chặn đường Ninh Hinh gồm một tên Trúc Cơ sơ kì, hai tên Trúc Cơ trung kì. Hẳn một lúc sau nàng mới nhận ra mình gặp phải cướp.

“Bọn bây chặn đường tao là có ý gì đây?” Ninh Hinh cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, trong lòng tuy hơi sợ hãi nhưng cũng có chút hưng phấn. Đến thế giới này lâu như vậy, ngoại trừ lúc nhỏ liều lĩnh đánh nhau với Mục Ninh Nguyệt ra thì nàng chưa từng đọ sức với ai.

“Còn ý gì nữa, cô em mau đem túi đồ đưa đây thì mấy anh tha cho một mạng.” Một gã nói với giọng bỡn cợt.

“Đồ của tao sao lại đưa cho tụi mày nhỉ?” Ninh Hinh liền bật lại.

“Á à con nhãi này nhẹ nhàng không muốn phỏng. Nếu không đưa thì tụi tao lấy mạng mày bù vào vậy.” Gã ta hung hăng đe dọa.

“Chờ đã đại ca, anh coi tướng tá con này ngon vãi, trước khi xử nó anh em mình vui vẻ một phen đi.” Một tên khác đứng bên cạnh gã cầm đầu vừa nói vừa nhìn Ninh Hinh bằng ánh mắt dâm đãng.

Thật không thể nhịn nổi mấy thằng khốn này, lúc này Ninh Hinh mới hiểu cho cô sáu nhà họ Đỗ tại sao lại căm ghét bọn chặn đường cướp của đến vậy, đúng là hận không thể bóp chết chúng mà. Nếu trước đây nàng cho rằng giết người là quá đáng, thì hiện tại nàng cảm thấy hành động đó chính là vì dân trừ hại, khỏi cho lũ khốn này tác oai tác quái nữa.

Ba gã kia thấy Ninh Hinh không có ý định giao túi đồ ra liền xuất đòn tấn công.

Hừ, hổ không ra oai chúng mày lại tưởng là mèo bệnh à? Nàng vận khởi pháp quyết làm cây cối xung quanh không ngừng tấn công, từng chiếc lá bén như lưỡi dao phòng tới bọn chúng.

Lúc đầu mấy gã kia cũng chả thèm đánh nghiêm túc, vì thấy Ninh Hinh chẳng qua là Trúc Cơ sơ kì thì sẽ dễ dàng bị bọn chúng đè bẹp như con kiến. Nhưng giao chiến một hồi, mấy gã kia nhận ra Ninh Hinh quả thực khó xơi, linh khí của nàng dường như là vô hạn. Vì vậy chúng công kích ngày càng mãnh liệt và dồn dập hơn. Lúc này Ninh Hinh rút kiếm Quy Nhất ra, bày Quy Nhất kiếm trận không ngừng tấn công lũ cướp. Chỉ trong phút chốc, trên người ba gã đó xuất hiện chi chít vết thương lớn nhỏ. Thời gian dần trôi qua, đến khi linh lực gần cạn kiệt thì bọn chúng mới biết nàng trâu bò tới mức nào.

Cuối cùng Ninh Hinh dùng kiếm Quy Nhất phát lực, khiến chúng văng xuống đất ói ra cả bụm máu, mặt mày tên nào cũng tái mét.

“Van xin cô, bọn tôi sai rồi, cô tha mạng cho bọn tôi đi.” Một tên khóc lóc cầu xin.

“Để tao xem lũ súc sinh chúng mày còn dám cướp nữa không.” Ninh Hinh căm giận nói.

“Không dám nữa, anh em tôi xin chừa, cô bỏ qua cho bọn tôi lần này đi.” Một thằng khác cũng cầu xin.

“Đúng đúng. Sau này bọn tôi không bao giờ làm vậy nữa.” Ba gã đó thề thốt.

“Lần này coi như tao tha cho bọn mày, nhưng bọn mày phải giao túi đồ ra đây.” Ninh Hinh rốt cuộc vẫn xiêu lòng.

“Dạ cô, bọn tôi đưa liền.” Lúc cầm lấy túi đồ của bọn cướp thì bỗng nhiên linh khí trong cơ thể nàng đều ngưng đọng lại. Là phấn Cấm Linh! Trong nháy mắt nàng biết mình bị gài rồi.

“Ha ha ha. Con nhãi này, mày ngon đánh trả tao xem!” Một gã dùng linh lực tấn công Ninh Hinh.

“Lại còn muốn lấy đồ của ông đây hả!” Gã tiếp tục bồi thêm một phát khiến nàng ngã mạnh xuống đất phun ra một ngụm máu.

“Được lắm thằng ba. Giết con nhãi đó đi, xong lấy túi đồ của nó rồi anh em mình chuồn thôi.” Một gã khác giục.

“Có gì đâu phải vội, giết ngay thì phí của trời quá, để ông đây chơi nó một lát.” Thấy gã kia đi về phía mình, Ninh Hinh mới biết mình ngu đến mức nào. Hiện tại nàng rất hoảng loạn, không có linh lực nên nàng không thể lấy được đồ trong vòng tay hay túi, phải làm sao đây trời? Nếu vượt qua được kiếp nạn này, nàng thề sẽ không bao giờ ban phát cái lòng tốt chết tiệt của mình thêm lần nào nữa.

Rất nhanh thằng khốn kia đã lấy được túi đồ của nàng, còn vòng tay thì do được ẩn đi bằng thần thức nên người khác không thấy được. Gã ta nắm tóc nàng, rồi dùng bàn tay dơ bẩn sờ mặt nàng nói: “ Thân hình mày ngon nghẻ phết, tao thật không  nỡ giết mà.” Nói xong gã liền bắt đầu cởi bỏ quần áo của nàng.

Ninh Hinh toàn thân máu nóng cuộn trào, cảm thấy cực kì ghê tởm, liền dùng sức  đấm cho thằng khốn đó một phát khiến nó văng xa hai thước. Dường như giận quá mất khôn mà nàng quên đi bản thân mình có luyện thể. Mặc dù không có linh lực nhưng nàng có thể dùng sức mạnh vật lý để chiến đấu kia mà.

Còn hai tên đang chữa thương cũng bất ngờ khi thấy thằng em mình bị một đứa không có linh lực đánh trả.

“Con chó cái này, tao thấy mày chán sống rồi.” Một trong hai tên gầm lên.

Mặc dù cơ thể Ninh Hinh có khả năng chịu đựng tốt do luyện thể, nếu chỉ đối phó với một gã Trúc Cơ sơ kì thì không sao, đằng này còn có thêm hai gã Trúc Cơ trung kỳ nữa quả là bất ổn. Nếu cả ba cùng dồn lực tấn công thì nàng chết chắc.

“Giỡn vậy đủ rồi, đừng nhây nữa thằng ba. Lỡ có ai khác tới thì phiền phức lắm, giết ả ta đi.” Gã nói xong liền hướng về Ninh Hinh phát ra công kích trí mạng, khiến nàng phải lùi lại sau mấy bước. Ngay lúc gã định ra tay lần nữa thì đột ngột lăn quay ra đất. Hai tên cướp còn lại không biết xảy ra chuyện gì, chỉ đoán là gã kia bị thương. Một trong hai gã lại tiếp tục tấn công Ninh Hinh, nhưng y hệt vừa rồi, tên này cũng ngã gục xuống đất. Giờ chỉ còn lại thằng khốn khi nãy định xâm hại nàng, gã nhận ra có gì đó rất lạ liền quát lớn: “Mày làm gì anh tao rồi?” 

“Muốn biết hả? Vậy mày đến đây thử chút đi.” Ninh Hinh nhìn chằm chằm gã bằng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.

“Không không, thả tao ra, tao sẽ không…” Còn chưa kịp dứt lời gã đã bất tỉnh như mấy thằng anh của mình.

Thấy lũ cướp toàn bộ đã bị triệt hạ, nàng mới thở phào ngồi phịch xuống đất. Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Ninh Hinh liền dùng thần thức tấn công bọn chúng. Hiện tại ba thằng đó chắc trở thành người điên rồi. 

Sau đó nàng gom lấy ba túi đồ của bọn cướp rồi nhanh chóng rời đi.

Theo tình trạng hiện tại thì nàng hẳn là trúng phải một loại phấn độc gọi là Cấm Linh, vì vậy một chút linh khí cũng không phát ra được.

Đây là loại phấn độc mà dù là nhân tu, yêu tu hay ma tu dính phải thì linh lực đều sẽ bị giam cầm không dùng được. Loại độc này tuy không có thuốc giải hữu hiệu nhưng nó cũng không gây nguy hiểm đến tính mạng. Tu sĩ có tu vi càng cao thì thời gian linh lực bị vô hiệu càng ngắn và ngược lại. Loại phấn này có độc tính khá mạnh, nguyên liệu chính là hoa Cấm Linh. Hoa này bình thường chỉ sinh trưởng ở các vùng không có linh khí, vì vậy nó cực kì trân quý và khó tìm. Chả biết mấy thằng khốn này đào đâu ra nữa, lại còn dùng để cướp bóc, đúng là lãng phí của trời.

Do độc vẫn còn tác dụng, nàng lại một thân một mình ở ngoại ô thì thật là nguy hiểm. Ở đây cách thành Vân Thủy không xa, rơi vào tình cảnh chật vật thế này nên nàng phải cắn răng kéo lê cơ thể mệt mỏi quay lại đó. Vì không lấy được linh thạch trong vòng tay ra, nàng đành dùng trang sức cài đầu đưa cho lính gác cổng làm phí vào thành.

Sau đó Ninh Hinh quay lại nhà khách đã ở dạo trước, may thay vẫn là gã đứng quầy cũ ra tiếp. Nàng nhờ hắn sắp xếp cho một căn phòng, cũng nói cho hắn biết hiện tại nàng chưa có linh thạch, phải ngày mai mới đưa được. Gã đứng quầy nhìn Ninh Hinh một hồi lâu rồi hỏi: “ Quý khách gặp phải ăn cướp hả?”

“Mai tôi sẽ thanh toán linh thạch cho, ông cứ yên tâm.” Ninh Hinh nói một cách mệt nhọc.

“Quý khách đừng hiểu lầm, tôi đã chuẩn bị xong rồi, đây là thẻ phòng.”

“Cảm ơn ông.” Ninh Hinh nói xong liền cầm lấy chiếc thẻ nhanh chóng rời đi.

Vì sao nàng lại không tìm đến cửa hàng của gia tộc đây? Thôi dẹp đi, rơi vào cảnh chật vật như vậy nàng nào muốn để người Mục gia biết.

*** Hết chương ***