Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Quay lại đỉnh Vân Hải, Ninh Hinh thật vội vàng, vội vàng gặp lại thầy, vội vàng muốn nâng cao tu vi bản thân.

“Thầy ơi, học trò đã trở về rồi ạ.” Ninh Hinh đi vào chỗ ở của Thanh Mộc Đạo quân. Lúc này ông đang pha trà, hương thơm ngào ngạt tỏa khắp phòng khiến người ta không nhịn được mà muốn uống một ngụm.

“Thầy tưởng lần này trò ra ngoài cũng phải khá lâu mới về chứ? Mấy năm nay trò ngây người trên đỉnh Vân Hải này đã sớm mốc meo rồi, sao quay lại sớm thế?” Thanh Mộc Đạo quân vừa thưởng trà vừa hỏi chuyện.

“Trò nào có thấy buồn chán gì đâu, trên đỉnh Vân Hải tốt quá trời, trò chỉ muốn ở lại đây luôn.” Ninh Hinh vội trả lời.

“Mà trông trò trầm ổn hơn trước rồi, xem ra đi mấy tháng cũng có thu hoạch đó.” Thanh Mộc Đạo quân đưa cho Ninh Hinh một ly trà. Đứa học trò này mặc dù tu vi tiến bộ không nhanh, cũng có hơi biếng nhác, nhưng về phương diện luyện đan đúng là khỏi phải bàn. Lần này ra ngoài lịch luyện theo dự tính cũng phải vài năm, chắc hẳn gặp phải đả kích gì lớn nên mới chạy về đây. 

Không thể không nói Thanh Mộc Đạo quân đúng là hiểu rõ Ninh Hinh.

“Cảm ơn thầy.” Ninh Hinh nhận lấy ly trà rồi lại tiếp lời: “Lần này trò ra ngoài tự cảm thấy tu vi không bằng người, vì nghĩ cho mạng nhỏ của mình nên quyết định trở về sớm, trò thấy vẫn nên tiếp tục tu luyện thì hơn.”

“Có thể nhận ra khuyết điểm của bản thân, cũng không tệ lắm. Ở bên ngoài rèn luyện gặp phải chuyện gì kể cho thầy nghe xem.”

“Dạ thưa thầy. Bây giờ trò đã luyện được đan dược cấp bốn rồi, còn đan dược cấp năm thì trò chưa nắm chắc lắm. Tại vì đan dược cấp năm cần dùng những linh dược quý nên trò chưa thử qua.”

Nghe xong lời Ninh Hinh nói, Thanh Mộc Đạo quân đúng là kinh ngạc thật sự. Con bé này mới đạt được Trúc Cơ không lâu lại có thể luyện ra đan dược cấp bốn. Phải biết rằng, đan dược cấp ba chỉ cần tài nguyên đầy đủ là khá dễ luyện được, nhưng còn đan dược cấp bốn thì còn cần phải có thần thức mạnh mẽ mới khống chế được dược dịch. Xem ra đứa học trò này của ông thần thức rất mạnh mẽ rồi.

“Trò đưa đan dược cho thầy xem thử.” Thanh Mộc Đạo quân nói.

Ninh Hinh lấy Ích Thần đan và Sinh Cốt đan ra đưa cho thầy.

“Hạt tròn đầy đặn, hương thơm thoang thoảng. Chất lượng của những đan dược này vô cùng tốt, đều là hàng thượng phẩm. Trò mới luyện đan cấp bốn mà có kết quả như thế này thực không tầm thường.” Thanh Mộc Đạo quân nhìn đan dược Ninh Hinh đưa rất hài lòng. Ông hỏi tiếp: “Vậy trò đến Thánh Dương cốc rồi à?”

“Dạ đúng vậy, trò muốn luyện hai loại đan dược đó nên đã đến Thánh Dương cốc hái cỏ Huyền Dương ạ.”

“Ừ, cỏ Huyền Dương chủ yếu sinh trưởng ở Thánh Dương cốc, nhưng chắc là không dễ gì hái được phỏng?”

Sau đó Ninh Hinh kể hết cho Thanh Mộc Đạo quân nghe những chuyện xảy ra ở Thánh Dương cốc.

“Mấy đứa có thể coi là tốt số đó, hái được cỏ Huyền Dương trên ngàn năm tuổi mà chỉ gặp nhện Huyết Dương cấp bảy. Trò phải biết bình thường những gốc cỏ Huyền Dương trên ngàn tuổi thì đa phần được nhện Huyết Dương từ cấp chín trở lên canh giữ, nếu gặp chúng thì chắc trò không còn mạng mà về đâu.” Sau khi nghe Thanh Mộc Đạo quân nói, Ninh Hinh nghĩ hẳn chuyến này tổ tiên phải gánh nàng còng lưng chứ chẳng đùa.

Trở lại nơi ở của mình, Ninh Hinh liền truyền tin cho Ninh Ý biết nàng đã về đến tông môn nhưng mãi chẳng thấy nó trả lời. Chắc cậu chàng đang bế quan hoặc ra ngoài tu luyện rồi. Mấy ngày sau, nàng chỉ đi dạo quanh đỉnh Vân Hải, sẵn tiện nhẩm lại tên và công dụng của các loại linh dược. Khi luyện chế đan dược cấp bốn, nàng phát hiện để luyện chế đan dược phẩm cấp càng cao thì càng phải hiểu rõ tác dụng của linh dược cần dùng.

Sau đó, lần đầu tiên Ninh Hinh quyết định đóng cửa tu luyện. Từ khi đột phá lên Trúc Cơ nàng cho rằng bản thân đã đủ khả năng để tự bảo vệ mình. Nhưng khoảng thời gian trải nghiệm thực tế khiến nàng hiểu được: ở thế giới này dù là yêu thú hay tu sĩ đều có thể đe dọa đến cái mạng nhỏ của nàng. Rõ ràng trong mắt kẻ khác thì nàng chả là cái đinh gì. Nhận thức được sự thật này nên nàng cảm thấy bây giờ thời gian chẳng đủ để dùng.

Ở trên đỉnh Vân Hải, Ninh Hinh đóng cửa tu luyện. Nàng không ngừng vận chuyển, đè nén rồi lại dẫn linh khí chạy khắp kinh mạch. Cứ như vậy, tu vi của nàng đã dần dần tăng lên. Đói thì ăn Tịch Cốc đan, mệt thì pha một bình trà linh dược uống. Cái bồ đoàn lấy từ đáy hồ Chết trong Linh Lung bí cảnh đúng là xài tốt thật, ngồi trên đó Ninh Hinh cảm thấy việc tu luyện trải qua rất thuận lợi. Lúc vận khởi Thần Hồn quyết thì thần thức và hồn lực của nàng cũng tăng lên, không giống như trước kia chúng chỉ phát triển song song với tu vi. Xem ra cái bồ đoàn này cũng là một báu vật rồi.

Ninh Hinh cứ vậy mà chuyên tâm tu luyện từ ngày này sang ngày khác. Thấm thoát đã qua ba năm, nàng từ Trúc Cơ sơ kì thăng tiến Trúc Cơ trung kì, tốc độ quả thực nhanh. Tư chất của nàng vốn dĩ đã tốt, lại mang Mộc Linh thể hiếm có khó tìm nên linh khí hấp thu vô cùng tinh khiết. Hơn nữa trong quá trình tu luyện nàng không gặp bất cứ trở ngại nào cũng như cực kì quyết tâm để tăng tu vi, do đó kết quả này nằm trong dự đoán của nàng.

Không thể tiếp tục đi vào vết xe đổ lần trước, Ninh Hinh quyết định chờ khi nào tu vi cao hơn mới ra ngoài rèn luyện tiếp. Mặc dù lúc tu luyện nàng không gặp trở ngại gì, nhưng phải chú ý đến tâm cảnh nếu không sẽ không tốt trong tương lai. Sau khi đã cân nhắc nhiều phen, nàng quyết định sẽ nhận nhiệm vụ của tông môn để thử sức.

Những nhiệm vụ tông môn giao cho tu sĩ Trúc Cơ đa phần sẽ không quá khó. Cơ bản thì chỉ cần chạy loanh quanh là hoàn thành rồi. Nhưng nàng lại không muốn trở thành ‘người của công chúng’ như con ả Ninh Nguyệt. Ninh Hinh dám chắc là nếu nàng dùng thân phận hiện tại để nhận nhiệm vụ thì ngay lập tức chuyện này sẽ trở thành chủ đề nổi cộm trong tông môn liền. Mà nàng chẳng muốn làm nhân vật chính trong câu chuyện trà dư tửu hậu của người khác. Như vậy chẳng khác nào mọi hành động của nàng đều sẽ bị dòm ngó, chuyện này có vui vẻ gì cho cam.

Ngoài nguyên nhân muốn yên tĩnh tu luyện, thì lời bàn tán của mọi người cũng sẽ ảnh hưởng đến tâm tình của nàng. Lúc đầu nàng có thể bỏ ngoài tai, nhưng liệu ai giữ được trạng thái này mãi đây. Ít nhất hiện giờ nàng không làm được.

“Thầy ơi, con muốn đăng ký làm nhiệm vụ của tông môn.” Ninh Hinh nghĩ không ra cách nào nên đành tìm sư phụ hỏi thử.

“Trò làm vậy rất tốt, tu sĩ ngoài chuyện tu luyện ra còn phải chú ý nâng cao tâm cảnh và kinh nghiệm thực tế. Nếu không thì dù tu vi cao mấy cũng chỉ là cái vỏ rỗng.” Thanh Mộc Đạo quân nhận xét.

“Thưa thầy, nếu bây giờ trò dùng thân phận hiện tại đi nhận nhiệm vụ sẽ bị nhiều người dòm ngó. Trò thực không muốn như vậy, người có cách nào giúp trò che giấu không ạ?” Ninh Hinh bẽn lẽn hỏi.

Xem ra đứa nhỏ này vẫn bị tác động bởi những lời đàm tiếu của người đời rồi. Thanh Mộc Đạo quân hỏi ngược lại: "Con sợ các đệ tử khác bàn tán về mình sao?”

Ninh Hinh vội giải thích: “Trò không sợ, chỉ là thấy rất phiền thôi. Mặc dù trò luôn dặn lòng là không cần để ý, nhưng lúc nào cũng bị mọi người soi xét hay đem ra làm chủ đề phiếm chuyện thì cảm giác khó chịu lắm thầy ạ.”

Thanh Mộc Đạo quân nhìn nàng một chốc rồi lên tiếng: “Thầy hiểu rồi, trò về trước đi.”

Nàng chẳng rõ thái độ của thầy mình đối với chuyện này như thế nào nữa. Thôi kệ đi, cùng lắm thì nghe người ta nói ra nói vào thôi.

Vài ngày sau Thanh Mộc Đạo quân gọi Ninh Hinh tới, ông đưa cho nàng một thẻ bài thân phận đệ tử ngoại phong nội môn rồi nói: “Đây là danh tính mới của trò đó.”

Ninh Hinh vui vẻ cầm lấy thẻ bài đáp: “Học trò cảm ơn thầy nhiều ạ.”

Nàng rất ưng bụng với thân phận này. Vừa ít bị người khác chú ý, vừa đủ để không bị xem thường.

*** Hết chương ***