Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thanh lâu nơi nàng xuất thân tên là “Hồng Tụ Chiêu”, là một nơi cao cấp được liệt vào xếp hạng ở Đế Đô Kính Quốc.

Từ nhỏ nàng đã nhận sự dạy bảo của ma ma, chịu sự hun đúc của các "tỷ tỷ". Trong mấy năm nàng trưởng thành này, đã nhìn quen cảnh các tỷ tỷ lừa nam nhân, cũng như bị nam nhân lừa.

Từ xưa đến nay, rất nhiều tiểu thuyết thoại bản đều viết về tình yêu nảy sinh trong chốn phong nguyệt.

Trong Đế Đô, cũng quả thực có tỷ tỷ được người chuộc thân, rời khỏi cái lồng giam này.

Chỉ là, có người sống không tệ, có người chỉ là từ một cái lồng giam này đi sang một cái lồng giam khác.

Nhìn chung, cùng nam nhân mình thích sống qua ngày, đối với loại người như các nàng mà nói, thuộc về xa xỉ.

Ma ma không ít lần dạy bảo mọi người: Một khi nam nhân nói muốn cùng ngươi sống qua ngày, thì phải giữ cảnh giác.

Đặc biệt là có những tỷ tỷ còn tự mình tích cóp đủ bạc, tự chuộc thân cho mình, sau đó lao vào vòng tay người trong lòng. Những lúc như thế này, ma ma thường sẽ ngăn cản.

Một khi không ngăn được, bà ta liền sẽ cười lạnh một tiếng: "Ngươi tưởng hắn thật sự chung tình với ngươi? Hắn chỉ là không muốn tốn tiền ngủ với ngươi thôi!"

—— “Chơi chùa”.

Trên thực tế, có một số, quả thực bị ma ma đoán trúng.

Cảm giác mới mẻ của nam nhân vừa qua, sau khi ngủ chán rồi, sẽ khôi phục lý trí, ghét bỏ quá khứ dơ bẩn của ngươi. Có lẽ, đây cũng là một loại thủ đoạn bọn họ nắm thóp các tỷ tỷ đi.

Nhưng không chịu nổi nhất chính là trên đời này thật sự có người chân tình. Có những người a, chính là nguyện ý từ "xe công biến thành xe tư", cũng cam chịu như mật ngọt.

Chỉ cần có ví dụ cá biệt tồn tại, sẽ khiến rất nhiều tỷ tỷ bị tình yêu làm mờ đầu óc, tre già măng mọc.

Hàn Sương Giáng nghĩ thế nào cũng không ngờ tới, có một ngày thế mà cũng sẽ có nam nhân nhìn mình, nói muốn cùng nàng sống qua ngày.

Quan trọng hơn là, hai người đêm qua mới gặp mặt lần đầu tiên.

Nàng tin tưởng trên thế giới này thật sự tồn tại nhất kiến chung tình. Nhưng nhìn chung nàng không phải là một người cảm tính.

Hơn nữa, từ “Hồng Tụ Chiêu” đến “Hoan Hỉ Tông”, tất cả những gì xảy ra ở những nơi này đều thời khắc nhắc nhở nàng, con người vẫn phải tự mình nắm giữ vận mệnh, không thể trông cậy vào việc tìm một nam nhân để gửi gắm cả đời.

Trên diễn đàn “Mượn Kiếm”, đã có người chơi nói đùa rằng, nói bốn vị nhân vật chính thế giới của trò chơi này thật sự là lấy lòng tuyệt đại đa số đám đông.

Hàn Sương Giáng là đại nữ chủ, một lòng lo sự nghiệp, tình tình ái ái đều cút xéo!

Bên phía Nguyệt Quốc Tây Châu cũng có hai vị nhân vật chính, là một nam một nữ, bọn họ có tuyến tình cảm, yêu đến oanh oanh liệt liệt, độ ngọt cao đến mức khiến đảng CP cắn đến chết đi sống lại.

Về phần Từ Tử Khanh thì... hắn hình như cũng không làm gì nhiều, chỉ vì ngoại hình và khí chất, liền có thể gây ra tiếng thét chói tai của các hủ nữ.

Mặc kệ ngươi có phải là "thụ" hay không, ta nhìn ngươi chắc chắn là thụ! Ngươi đứng bên cạnh nam nhân, dù thế nào ta cũng không tin đó là tình huynh đệ!

—— Thành kiến trong lòng người là một tòa thành kiên cố.

Sau khi thành công gia nhập Đạo Môn, Hàn Sương Giáng cảm thấy mình phải bắt đầu nắm giữ cuộc đời từng bước một, cuộc sống càng ngày càng có hi vọng.

Kết quả, Sở Hòe Tự làm ra vở kịch này.

—— Nam nhân, nghe xem ngươi đang nói cái gì!

Mới qua một bữa cơm, ngươi quá vượt khuôn phép rồi, cũng quá phóng túng rồi.

Nhưng nhìn khuôn mặt dưới ánh nắng ban mai của hắn, trong lòng nàng yên lặng bỏ đi chữ "quá".

Tên mặt hồ ly ngồi đối diện nghe Hàn Sương Giáng nói "không ăn nữa", lại nhìn biểu cảm rõ ràng đã hiểu lầm của nàng, lên tiếng nói: "Hừ, nữ nhân hoang tưởng, thật mất hứng."

Thiếu nữ mặt lạnh lần đầu tiên nghe thấy những từ này, cũng không hiểu là có ý gì.

Nhưng biểu cảm trên mặt và giọng điệu của hắn, khiến nàng cảm thấy khó chịu.

Sở Hòe Tự dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ mặt bàn, sau đó thân thể nghiêng về phía trước, cố gắng đến gần nàng vài phần, bắt đầu hạ thấp âm lượng nói chuyện.

"Ngươi nhìn cho rõ đi, chúng ta là được Lục trưởng lão đích thân đón lên núi."

Hàn Sương Giáng nhíu mày: "Thì đã sao?"

Sao nào, thế là thiên lý nhân duyên nhất tuyến khiên à? (1)

(1) Ngàn dặm nhân duyên một sợi tơ.

"Ngươi nhìn xem những đệ tử ký danh và đệ tử ngoại môn xung quanh này, ngươi cảm thấy còn ai có đãi ngộ này?" Sở Hòe Tự thấp giọng nói, nhìn quanh bốn phía.

"Rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì." Hàn Sương Giáng có chút nghe lọt tai rồi...

"Cho nên, ngươi không cảm thấy đối với chúng ta mà nói, quan trọng nhất là tu luyện sao? Là sớm ngày nâng cao cảnh giới lên." Hắn nhìn chằm chằm nàng.

Đôi mày của thiếu nữ mặt lạnh nhíu càng sâu hơn.

Thần kỳ là, nàng vừa bày ra vẻ mặt nghiêm túc, ngược lại càng có mị lực.

Nàng càng lộ ra biểu cảm này, Sở Hòe Tự càng muốn đâm chọc nàng, hắn trực tiếp chọc thủng tất cả: "Nhưng ngươi không có bao nhiêu bạc, không phải sao?"

Hàn Sương Giáng cắn răng ngà, lại không thể phản bác.

Nàng lúc này mới ý thức được, có lẽ ngay từ lúc ở cửa nhà ăn, hắn đã liếc mắt nhìn thấu sự túng quẫn của mình.

Sở Hòe Tự không nhìn nàng nữa, mà hô lớn một tiếng: "Sư huynh! Tính tiền!"

Hắn từ trong ngực lấy ra 100 lượng bạc kia, đặt lên bàn, phô bày tài lực.

Vị nam tử cũng đeo lệnh bài đệ tử ký danh kia đi tới: "Hô! Sư đệ ngươi không có bạc vụn sao?"

"Không khéo, không có, làm phiền sư huynh rồi."

"Được thôi."

Sau khi tính tiền xong, Sở Hòe Tự mới nhìn lại nàng, nói:

"Thực không dám giấu giếm, trên người ta tổng cộng chỉ có một trăm lượng này, ồ, hiện tại đã không đủ một trăm lượng rồi."

"Ý tưởng của ta là, trong khoảng thời gian này chúng ta cái gì cũng đừng quản, cứ tâm không tạp niệm tu luyện và học tập, xem có thể trước khi tiêu hết một trăm lượng bạc, đột phá Xung Khiếu Kỳ hay không."

"Đến đệ nhất cảnh, chuyện có thể làm sẽ nhiều hơn chút."