Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Lại Người Cũ Hay Không
Chương 1133. Giờ Em Đã Lợi Hại Thế Rồi?
"Giờ em đã lợi hại thế rồi?"
"Đương nhiên..."
Tô Tình vểnh miệng, ra vẻ đương nhiên.
Sau khi Trịnh Nghiên Nghiên nhận rõ sự thật là Chu Dục Văn có nhiều vợ, Tô Tình lập tức có cảm giác mình là Hoàng Hậu chính cung.
Mà trên một số phương diện, Tô Tình thực sự khá bớt lo, nên giờ cô ấy tự cho mình là chính cung, Chu Dục Văn cũng không nói gì.
Hai người ôn tồn một hồi trong khách sạn, sau đó hắn đưa Tô Tình về ký túc.
Tô Tình về ký túc, đang thưởng thức vòng tay, chợt ngẩng đầu lên đã thấy cốc trà sữa trên bàn Thẩm Ngọc.
Cô ấy biết Thẩm Ngọc không uống trà sữa, liền nói: "Ôi! Đây là người theo đuổi nào đưa vậy, chẳng lẽ không biết tiểu công chúa Thẩm Ngọc của chúng ta không uống trà sữa sao?"
Thẩm Ngọc nghe giọng điều nghịch ngợm của Tô Tình, âm thầm buồn cười, nói: "Cậu đừng nói mò, đây là Thường Hạo vì cảm tạ tôi để lớp họ tham gia hoạt động nên đặc biệt đưa đấy."
"Cảm tạ cậu?"
Tô Tình nghe được từ này, chợt cảm giác rất xa lạ.
Thẩm Ngọc lại gật đầu nói đúng thế.
Kỳ thật thời gian báo danh của hoạt động này đã qua rồi.
Nhưng chính cô ấy đã tạm thời điền tên của lớp Thường Hạo vào trong đó.
Tô Tình không mấy hứng thú về việc này, chỉ hiếu kỳ sao Thẩm Ngọc lại đột nhiên liên hệ với Thường Hạo.
Thẩm Ngọc nói, là lần đó Trịnh Nghiên Nghiên cả đêm không về, tôi nói cho Thường Hạo biết, lại hại Thường Hạo đi một chuyến vô ích nên trong lòng rất băn khoăn.
"Sau đó các cậu cứ nói chuyện liên tục?"
"Cũng không phải, chỉ là tán gẫu nhiều hơn về chuyện hoạt động lần này mà thôi."
Tô Tình nghĩ đến chuyện kiếp trước của Thường Hạo, kỳ thật cũng không trách Trịnh Nghiên Nghiên không đồng ý Thường Hạo, chủ yếu vì Thường Hạo cũng khôi hài lắm, sau đại học năm hai khi biết chuyện bản thân theo đuổi Trịnh Nghiên Nghiên không thể thành công, giữa đường cậu ta đã thay đổi, nghĩ đến việc theo đuổi Thẩm Ngọc, sau đó mỗi ngày đều gửi lời chào buổi sáng cho Thẩm Ngọc.
Nhưng cậu ta lại không ngờ được, bất cứ tin tức gì đều có thể nhanh chóng lan truyền trong ký túc xá nữ sinh.
Sau đó Trịnh Nghiên Nghiên trực tiếp vạch trần Thường Hạo ngay trước mặt, khiến cho Thường Hạo vô cùng xấu hổ, cậu ta vẫn luôn nói mình chỉ đơn thuần muốn lấy lòng Thẩm Ngọc, nhờ Thẩm Ngọc hỗ trợ theo đuổi Trịnh Nghiên Nghiên mà thôi.
"Tôi vẫn thích cậu mà Nghiên Nghiên! Cho tới bây giờ vẫn không thay đổi!"
Nói thì nói vậy không sai, nhưng tâm tư của Thường Hạo kia thực sự là Tư Mã Chiêu.
Giờ lại nhìn Thường Hạo ân cần tìm Thẩm Ngọc nói chuyện, Tô Tình lập tức có cảm giác là lạ rồi.
Cô ấy nói: "Cậu cẩn thận Thường Hạo này nhé."
"A?" Thẩm Ngọc không hiểu.
Lại nghe Tô Tình nói: "Có thể cậu ta đang theo đuổi cậu đấy."
"Cậu ta? Theo đuổi tôi sao?"
Thẩm Ngọc cảm thấy mỗi chữ đều không thể tưởng tượng nổi, nên chỉ cười: "Làm sao có thể chứ? Cậu ta thích Trịnh Nghiên Nghiên như thế cơ mà."
"Không có thích như vậy đâu, chẳng qua cậu ta muốn tìm một cô gái vừa xinh vừa có thể dẫn ra ngoài mà thôi, giờ Nghiên Nghiên rõ ràng là không có hy vọng thành công rồi, lại cảm thấy cậu lớn xinh đẹp, nói không chừng cậu ta thực sự đang theo đuổi cậu đấy."
Tô Tình luôn nói trúng tim đen, nhưng Thẩm Ngọc cứ cảm thấy Tô Tình suy nghĩ quá nhiều rồi.
Mà Tô Tình thì tỏ vẻ, đám nam sinh tuổi dậy thì này, có được mấy người thực sự chân tình, chỉ đơn giản đều là hormone quấy phá mà thôi.
"Nhưng so với nam sinh khác, Thường Hạo cũng có khá nhiều ưu điểm, nếu cậu thật sự muốn yêu đương thì cậu ta đúng là lựa chọn không tệ."
"Làm sao có thể." Thẩm Ngọc chưa bao giờ coi Thường Hạo là đối tượng để yêu đương, bị Tô Tình nói vậy, Thẩm Ngọc thậm chí còn theo bản năng mà phản đối.
Cũng chính vì câu chuyện ngày đó với Tô Tình mà trong lúc nói chuyện với Thường Hạo, Thẩm Ngọc đã bắt đầu cố ý lạnh nhạt.
Còn Thường Hạo thì đang ở giai đoạn đầu nên dường như không phát hiện ra điều đó.
Thấy thời gian nói chuyện đã kha khá rồi, Thường Hạo mới cố lấy dũng khí hỏi: [Thẩm Ngọc, bạn học lớp chúng tôi tặng tôi hai vé xem phim, ngày mai cậu có rảnh không?]
Thực sự bị Tô Tình nói trúng rồi?
Thẩm Ngọc không ngờ Tô Tình lại nói chuẩn thế, chỉ là cô ấy thực sự không thể từ chối người khác.
Nhưng ngày mai sao?
Đây chẳng phải là ngày Chu Dục Văn tổ chức tiệc ở biệt thự sao?
Thẩm Ngọc vốn đã không định đi, lại nhìn Thường Hạo gửi tin nhắn này, Thẩm Ngọc chỉ có thể nói: [Ngày mai tôi phải đi tham gia party nhà ấm của Chu Dục Văn, có thể không có thời gian đâu.]
...
Tháng tư, trời cao xanh thẳm, nắng sáng rực rỡ.
Vịnh Thanh Lê vốn được định vị là khu dân cư cao cấp, nên trong mùa hoa chim ca hót này, cảnh sắc trong khu lại càng thêm quốc sắc thiên hương.
Mẫu đơn vương giả nở rộ, anh đào hai bên đường tranh nhau khoe sắc, còn có Chaenomeles speciosa khắp nơi đón gió... Đỏ, vàng, đủ màu hoa rực rỡ tràn ngập toàn bộ vịnh Thanh Lê.
Mà một tòa biệt thự độc lập nào đó lại càng xinh đẹp lộng lẫy.
Chỉ riêng cổng vào sân nhỏ đã được thiết kế đặc biệt bằng bức tường hoa tường vi.
Trong sân, bãi cỏ mới xanh tươi như vừa được tắm mưa, tỏa hương thơm cỏ non dưới nắng.
Thiết kế sân mang phong cách Âu châu, bốn phía bày bàn ghế màu trắng, trên bàn đã sớm bố trí Champagne, cùng một ít bánh ngọt và đồ ăn vặt.
Bên phải sân là phòng khách nối liền, có một mặt cửa sổ sát đất rất lớn.
Phía bên phải làm một hồ nước nhỏ đơn giản, bên trong nuôi vài con cá chép Koi.
Từ cửa sổ sát đất bước vào trong phòng, sẽ thấy phòng khách trần cao càng thêm tráng lệ.
Lúc này mới mười giờ sáng, nhưng đã có những chiếc xe giá trị không nhỏ đỗ ở cổng khu, chờ bảo vệ ghi chép vào cửa.
Lúc đầu cũng không ai để ý, sau khi bảo vệ được chủ nhà cho phép liền mở cửa.
Những người hơi có chút địa vị trong khu này mới có chút tò mò hỏi: “Hôm nay sao lại nhiều xe sang thế?”
Như Mercedes chẳng hạn, cũng không tính quá sang, Maybach và Rolls-Royce còn có đến mấy chiếc, lại thêm mấy chiếc xe thể thao càng không biết tên là gì.
Bảo vệ ở khu dân cư nọ lại báo cáo lên cấp trên.
Mãi cho đến khi ban lãnh đạo công ty bất động sản vịnh Thanh Lê biết được chuyện này, mới đột nhiên hiểu ra: “Thì ra có chủ nhà ở đây tổ chức tiệc.”
Nhìn tình thế này, khẳng định là chủ nhà kia không phú thì cũng quý.
Nói đi cũng phải nói lại, lúc Chu Dục Văn mua căn biệt thự này, vẫn phải nhờ vào quan hệ của Lưu Tĩnh để được giảm giá.
Giờ hắn tổ chức tiệc tân gia, lại quên gọi ban lãnh đạo công ty qua.
Lưu Tĩnh đương nhiên là quên, nhưng sau khi biết tình hình, công ty bất động sản bên này lại không thể không xử lý. Trong lòng nghĩ bữa tiệc chưa bắt đầu vẫn còn thời gian nên bọn họ nhanh chóng liên hệ với tiệm bánh, yêu cầu làm một chiếc bánh ngọt lớn 21 tầng gửi đến.
Từ những chiếc xe sang ra vào, hoàn toàn có thể thấy thực lực của chủ nhà này tuyệt đối không thể coi thường.
Công ty bất động sản chắc chắn là phải có chút ánh mắt rồi, ít nhất cũng phải để những khách hàng mục tiêu này biết: “Mua biệt thự của công ty chúng tôi, dịch vụ không cần phải nói.”
Kế hoạch của Chu Dục Văn là bắt đầu bữa tiệc vào giữa trưa, nhưng lại có một số phu nhân giàu có do Lưu Tĩnh mời đã tới sớm.
Cũng khó trách, bởi bình thường bọn họ vốn rảnh rỗi, gần đây lại luôn nghe Lưu Tĩnh khoác lác, nói Chu Dục Văn này tướng mạo đường hoàng, trẻ tuổi tài cao, còn là con rể tương lai của mình, đương nhiên những phu nhân giàu có này cũng muốn mở mang kiến thức.
Dù sao công tử nhà giàu bọn họ đã thấy nhiều, nhưng rể hiếm thực sự không có mấy, lại còn là người có tuổi tác như Chu Dục Văn, chưa đầy 20, tùy tiện làm một công ty giao hàng cũng kiếm lời được hai mươi triệu.