Tổng hợp các mục thông tin, anh đã có một số hiệu người chơi chính thức, thêm một đặc tính, hai vật phẩm, bốn loại thuốc, một gói quà, ba chiếc vé và hai nghìn tiền thưởng.

Vạch cổ áo ra, quả nhiên trên lưng anh đã có một dãy số tương tự như cô gái giao hàng, chỉ khác về màu sắc con số. Những người chơi chính thức sau vòng Sơ thẩm có lẽ ai cũng có số hiệu này, Người Chơi Ăn Thịt Người màu đỏ, người chơi giết người là màu đen.

Trông không giống vết xăm thông thường, có thể phá hủy hay thay đổi được hay không vẫn chưa rõ.

Anh kiểm tra vật phẩm trước.

“Giày Chạy Siêu Cấp” bề ngoài không khác biệt gì so với giày bình thường, mang vào rất nhẹ. Tốc độ vốn có của anh vốn đã gấp đôi người thường, dựa trên cơ sở đó mà tăng thêm 30% quả thực khá đáng kể.

Đôi giày cũ không thể cho vào rương vật phẩm, nên đành vứt luôn tại chỗ.

“Công Cụ Của Kẻ Phóng Hỏa” là một chiếc bật lửa bằng đồng thau màu trơn, thoạt nhìn không đặc sắc bằng chiếc bật lửa gã đại ca xăm trổ cho. Dù vậy, theo như phần giới thiệu, đây lại là một món đồ khá thú vị, có khả năng tấn công tầm xa nhưng vô cùng thuận tiện. Trừ phi có kẻ không mặc đồ, bằng không nó tuyệt đối là thứ lợi khí bách phát bách trúng.

Đương nhiên nếu có vật phẩm nào khác để chống đỡ lại là một câu chuyện khác.

Nhét chiếc bật lửa vào túi, Từ Hoạch tiếp tục kiểm tra đặc tính.

“Góc Nhìn Người Thạo Tin” là năng lực tăng cường thị giác. Sau khi chọn xong, hai mắt anh tựa như được phủ lên một lớp kính lúp, mọi chi tiết vụn vặt nhất đều được phóng to rõ ràng, danh bất hư truyền là khả năng quan sát tinh tường thấu suốt.

Giống với bản chất của “Đôi Chân Không Biết Mệt Mỏi”, thực ra chúng đều là sự tiến hóa về mặt thể chất, có điều nó được liên kết với nghề nghiệp qua một lăng kính rất quái chiêu.

Điều này chứng tỏ việc chọn lựa nghề nghiệp trong game không phải là vô nghĩa. Những đặc tính mà người chơi có thể khám phá ít nhiều gì đều có dính líu đến nghề nghiệp. Ở trong phó bản, mức độ hoàn thành vai trò của nghề nghiệp càng cao thì càng khai phá được nhiều đặc tính.

Mặc dù nhìn xa thì người chơi bình thường chắc chắn có tiềm năng phát triển hơn so với Người Chơi Ăn Thịt Người. Tuy nhiên đối với tân thủ, những Người Chơi Ăn Thịt Người có thể vơ vét sức mạnh thông qua việc ăn thịt sẽ nắm lợi thế lớn hơn, đặc biệt là ở sức sống của bọn chúng.

Năng lực tự chữa lành cực cao của cô gái giao hàng, cùng thủ đoạn giả chết của tên người chơi ở toa hạng nhất chính là minh chứng cho một sức sống mãnh liệt.

Cùng là bị thương, thế mà vết cắt trong lòng bàn tay anh giờ này vẫn còn âm ỉ đau, chẳng khác gì trước khi tiến hóa.

“Phải bù đắp cho được khoảng cách này...”

Từ Hoạch chuyển sự chú ý sang những lọ thuốc tiến hóa. Lấy một lọ tu ực, vị cũng ngon phết, mùi dâu tây. Đợi nửa phút sau cơ thể không có cảm giác gì đặc biệt, nhưng độ tiến hóa lại nhảy lên mốc 9%.

Tu liền hai lọ, độ tiến hóa nhảy vọt lên 10%. Lúc này lại xuất hiện thêm dòng thông báo mới:

[Chúc mừng người chơi Người Qua Đường Giáp hoàn thành 10% Tỷ Lệ Tiến Hóa. Chú ý, sau khi mức độ tiến hóa vượt quá 10%, hiệu lực của thuốc P0 sẽ ngày càng thấp. Xin hãy nỗ lực tìm kiếm thuốc P1, có thể nó đang lẩn trốn trong các trò chơi!]

Anh nắn nắn những ngón tay, đấm một quyền vào không khí, thế mà có thể tạo ra tiếng xé gió rõ mồn một. Từ sức mạnh đến tốc độ, chỉ mới có hai phút mà khác biệt một trời một vực.

Tuy vậy nếu hiệu lực của thuốc suy giảm theo sự tiến hóa thì càng về sau, công dụng của thuốc sẽ càng hạn chế. Ngoài P0 và P1, có lẽ sau này sẽ có thêm P2, P3. Nhưng thể lực thì không thể tăng trưởng vô hạn được.

“Thế nên mấu chốt vẫn nằm ở sự tăng trưởng của các đặc tính.”

Từ Hoạch mân mê nhúm râu mọc lún phún trên cằm, lấy ra ba chiếc vé tàu.

Vé xe trong trò chơi không giống với các loại vé giấy ngoài đời thực, nó là một khối thủy tinh chữ nhật dày tầm nửa ngón tay và rộng độ ba ngón. Trông từa tựa như một chiếc điện thoại trong suốt. Mặt trước là tên trạm ga hiển thị nổi, mặt sau liệt kê chi chít thời gian các chuyến, trong đó ghi chú cả thời gian trong trò chơi lẫn thời gian thực, có thể vuốt để chọn.

Và chuyến tàu gần nhất cho phó bản kế tiếp sẽ xuất phát trong vòng ba mươi phút nữa.

[Người chơi đã chọn Chuyến tàu 134, chuyến tàu này sẽ khởi hành sau 29 phút nữa. Người chơi bắt buộc phải có mặt tại bến tàu trước lúc khởi hành 5 phút. Xác nhận dịch chuyển?]

Từ Hoạch không vội ấn chọn “Có”, lần lượt lôi chỗ thuốc ra thử.

Thuốc chữa trị tự lành lại vô tình bộc lộ đúng bản chất của một sản phẩm phế phẩm, dùng lên vết thương chỉ giúp dịu bớt đôi chút cơn đau, hoàn toàn có thể nhắm mắt bỏ qua.

Còn chất tẩy rửa lại rất dễ dùng. Anh vừa quệt lên áo quần, vết máu khô cứng lập tức biến mất ngay tức khắc. Trừ những chỗ vải bị cứa rách tơi bời, phần còn lại y hệt như vừa mới giặt giũ. Thảo nào trên chuyến tàu kia, trên người lũ Người Chơi Ăn Thịt Người chẳng hằn một chút vết tích nào.

Người chơi bình thường khi lên tàu sẽ mang theo một hai món đặc tính hay vật phẩm, nhưng đối với Chuyến Tàu Sơ Thẩm, điều này không được coi là lợi thế. Ngược lại, Người Chơi Ăn Thịt Người thể lực dồi dào, mà lại còn có công cụ phi tang thủ tiêu... Xem ra trò chơi không thân thiện gì với những người chơi thường.

Quệt hú họa một ít thuốc mọc tóc lên đầu, chờ mãi không thấy phản ứng, anh mới ấn nút [Có].

Vài giây sau, anh đang đứng trong một nhà ga cấu tạo bằng kính.

Bảo là bến ga, nhưng ngoài mặt kính chắn gió tứ phía và màn hình lớn được phóng nổi ngay chính giữa, ga tàu vốn nên có gì thì ở đây lại chẳng có lấy cái ấy. Căn phòng kính thênh thang chẳng khác gì đang lơ lửng trên không trung, trên không với tới trời, dưới không chạm xuống đất, tựa hồ bị nhét vào giữa hai tấm gương làm từ trời xanh mây trắng, không có điểm kết thúc, đánh mất hoàn toàn cảm giác về sự hiện hữu của một vật thể thật.

Bên trong nhà ga còn có năm khuôn mặt lạ lẫm, hai người mặc vest ở giữa đã nhìn anh chòng chọc ngay từ lúc anh xuất hiện.

“Bọn tôi là nhân viên nhà ga, cần phải kiểm tra vé của cậu.” Tên gầy cao trong hai người bước tới.

Từ Hoạch liếc nhìn hai gã, ung dung rút bật lửa châm một điếu thuốc, rít một hơi.

Tên gầy cao cứ đinh ninh Từ Hoạch sẽ ngoan ngoãn moi vé ra đưa cho hắn. Chẳng ngờ, không những Từ Hoạch không coi hắn ra gì, lại dám khiêu khích hắn ngay trước mặt. Mặt gã đanh lại: “Cậu từ chối kiểm tra, muốn bị lưu đày khỏi nhà ga đúng không?”

“Đương nhiên là không.” Đốm lửa từ cái bật lửa trên tay Từ Hoạch tắt rồi lại sáng, xen lẫn tiếng lách cách đóng mở của nắp đồng thau, anh nói: “Nhưng tôi không có vé, các người có không, cho tôi mượn đi?”

Hai tên trố mắt nhìn nhau. Tên gầy cao cất tiếng đe dọa: “Lấy vé của cậu ra, phải kiểm vé xong mới được lên tàu, mọi người ở đây đều đã bị kiểm tra rồi.”

Từ Hoạch đảo mắt một vòng sang ba kẻ vẫn đang im thin thít đứng theo dõi từ nãy đến giờ, cười híp mắt đáp lời: “Cơ mà tôi không có vé mà.”

“Sao cậu lại không có vé cơ chứ!” Tên lùn nóng tính quát: “Lúc cậu tới, màn hình nổi đã hiện số hiệu chuyến tàu rồi còn gì!”

Từ Hoạch đã nhìn thấy màn hình chỉ duy nhất báo hiển thị một chuyến tàu từ nãy, anh gật gù ra chiều đã hiểu, “Ra là khi người có vé đến nơi, màn hình mới báo, nói vậy là mấy người chẳng có ai có vé, kể cũng đáng thương.”

“Nhỡ đâu mười mấy phút nữa không có vé, không rõ mấy người sẽ nhận lại cái kết đắng ngắt gì. Vừa không thể lên tàu, vừa chẳng thể thoát ra. Khéo lại chết khô chết héo trong nhà ga này mất, may ra cái lũ Người Chơi Ăn Thịt Người mới cầm cự thêm được vài ngày, đợi chuyến kế có con mồi mang theo vé.”

“Mà trò chơi đâu có nói rõ là những kẻ không có vé sẽ được yên thân trong ga. Biết đâu khi hết thời gian, các người sẽ bị quét dọn như mớ rác. Hoặc là quăng vào chốn khỉ ho cò gáy, hoặc bị tống thẳng vào miệng cái bọn quái vật nửa người nửa ngợm. Xui rủi tột cùng là bị đẩy vào mấy cái phó bản sinh tử, các người biết kết cục rồi đấy?”