“Anh có ý gì?” Tên thiếu gia nhà giàu cau mày nhìn anh, “Lúc cúp điện, mọi người đều ở hộp cầu dao, chính anh cũng là nghe thấy tiếng động mới đến, ai có khả năng phân thân đi giết người chứ?”
“Tôi xem xét rồi,” Từ Hoạch nói: “Thứ đổ xuống ban nãy hẳn là cái giá để đồ cạnh hồ nước nóng. Đỗ Lam Lam và Hạ Quả hai người bọn họ, ngay cả tiếng kêu cứu cũng không phát ra được đã bị giết, rất có khả năng là chênh lệch thực lực với đối phương quá lớn, xung quanh cũng không có nhiều dấu vết giằng co.”
“Cái giá đó còn có thể tự đổ được sao?” Vạn Chí Khang bày ra vẻ mặt “anh đừng coi người khác là đồ ngốc”.
“Có thể là ai đó vô tình đụng đổ, cũng có thể là do gió thổi, có quá nhiều yếu tố không xác định, sao các người dám chắc chắn rằng lúc cái giá đổ xuống ở đây có người?” Từ Hoạch nói đầy thâm ý: “Dựa vào đạo cụ trong trò chơi cũng có thể tạo ra bằng chứng ngoại phạm mà.”
Mọi người sững lại, lập tức hiểu ra vấn đề. Phải rồi, từ lúc mất điện đến khi bọn họ phát hiện ra Đỗ Lam Lam và Hạ Quả tử vong, ở giữa cách nhau tới vài phút. Nếu hai người đó đã bị giết trong tình trạng không có tiếng kêu cứu cũng không có tiếng đánh đấm giằng co, việc cái giá để đồ đột ngột đổ xuống là rất vô lý. Hành động này giống như cố tình dàn xếp để cho những người chơi khác xem vậy.
“Biết đâu chỉ là trùng hợp.” Abel lên tiếng: “Đồ đạc ở đây cũ kỹ lắm rồi, lại ngâm trong hơi nước lâu ngày, đứng không vững cũng chẳng có gì lạ.”
“Chuyện trùng hợp tính sau đi.” Hoàng Tuấn Kiệt nói: “Ít nhất phải xác nhận toàn bộ người chơi không có hiềm nghi giết người trước đã, nếu không thì chúng ta làm sao đồng tâm hiệp lực đối phó Ma Chặt Đầu được?”
“Nói cũng đúng.” Tên thiếu gia nhà giàu mở lời trước, “Trước khi cúp điện, tôi vẫn luôn ở cùng Lưu Viên Viên, sau đó chạy ra kiểm tra cầu dao thì đụng mặt Trương Hùng.”
Trương Hùng gật đầu, “Lúc tôi đi qua hành lang thì gã vừa bước ra, còn thấy Lưu Viên Viên đang hút thuốc.”
Lưu Viên Viên cũng đứng ra làm chứng, “Trương Hùng quả thực có đi qua trước cửa.”
“Lúc Trương Hùng ra ngoài, tôi và Viên Diệu đã nghe thấy tiếng động.” Hoàng Tuấn Kiệt cũng phụ họa.
Trước đó, Trương Hùng cùng Vạn Chí Khang, Abel ở chung một phòng, ba người có thể làm chứng cho nhau.
Vương Vĩ là đến phòng chứa đồ cùng một lúc với nam sinh viên đại học. Tuy nhiên anh ta ngập ngừng một lát mới nói: “Nhưng trước khi cúp điện, cậu ta có ra ngoài một lúc.”
Biểu cảm của nam sinh viên đại học hiện rõ vẻ hoảng loạn, “Không phải tôi, tôi không giết người! Trước lúc cúp điện tôi đã quay về phòng rồi! Lúc vừa mới cúp điện tôi còn gọi anh một tiếng, lúc đó anh vẫn đang ở trong phòng tắm mà!”
“Người cũng chưa chắc đã chết sau khi cúp điện đâu!” Hoàng Tuấn Kiệt cảnh giác nhìn cậu ta, “Cậu giết người trước rồi cắt đứt dây điện dụ tất cả mọi người ra ngoài, sau đó lại giả vờ đi cùng Vương Vĩ ra ngoài.”
“Không phải tôi!” Nam sinh viên đột ngột hét lớn. Cậu ta chưa kịp giải thích thêm thì đã bị Trương Hùng đấm một cú vào bụng, cuộn tròn người quỳ gục xuống đất, ánh mắt ngấn lệ đầy căm hận, “Tôi đã nói không phải tôi. Nếu Đỗ Lam Lam bọn họ chết trước khi cúp điện, lúc đó tất cả các người đều ở trong phòng mình, ai có thể chứng minh sự trong sạch của bản thân!”
Trương Hùng xách bổng cậu ta lên, “Ý mày là tụi tao thông đồng giết người hả?”
“Nếu không phải Ma Chặt Đầu, thì ai có bản lĩnh giết người trong im lặng như thế, trừ phi là nhiều người hợp sức làm!” Cậu sinh viên giãy giụa kịch liệt, một con dao gọt hoa quả bất ngờ rơi ra từ sau lưng cậu ta.
Vạn Chí Khang nhặt lên, đùng đùng nổi giận tra hỏi: “Cái gì đây?”
Nam sinh viên chưa kịp mở miệng đã ăn thêm hai cú đấm nữa. Trương Hùng ra đòn như thể muốn đánh chết người, Từ Hoạch vội bước ra cản gã lại, “Hung khí không phải là dao gọt hoa quả đâu.”
Trên cổ Đỗ Lam Lam và Hạ Quả đều có vết bạo lực chém bổ, tuyệt đối không phải loại vết thương do dao gọt hoa quả gây ra.
“Thế thì sao chứ?” Vạn Chí Khang gân cổ lên: “Chỉ cần cậu ta không nói rõ được trước khi cúp điện đã đi ra ngoài làm gì, thì cậu ta chính là kẻ tình nghi lớn nhất!”
Nam sinh viên lúc này mặt mũi sưng vù, khẽ he hé mắt nhìn Trương Hùng và Vạn Chí Khang, “Trong sơn trang chỉ có các người mới có búa.”
“Tôi giấu dao gọt hoa quả chỉ để tự vệ thôi. Con dao này tôi tìm thấy ở nhà ăn lúc ban ngày, sợ bị người khác nhìn thấy nên không lấy ngay, buổi tối tôi ra ngoài chỉ để lấy dao thôi!”
“Một con dao gọt hoa quả làm sao mà chém đứt đầu người được!”
Lúc tới đây, hầu hết người chơi đều tay không tấc sắt. Muốn giết người thì phải có công cụ, những người có mặt ở đây chỉ có Vạn Chí Khang là có một chiếc búa cướp được.
“Mày dám vu oan!” Vạn Chí Khang lao lên định đánh người nhưng bị tên thiếu gia nhà giàu và Vương Vĩ giữ lại. Người trước lên tiếng: “Anh đã ngứa mắt hai cô ta từ lâu rồi đúng không.”
Gương mặt béo phệ của Vạn Chí Khang cắt không còn một giọt máu, “Các người nghi ngờ tôi?”
Mọi người im lặng nhìn gã, rõ ràng là đã tin lời sinh viên nói. Gã, và cả hai người bạn cùng phòng là Trương Hùng, Abel đều rơi vào diện tình nghi.
“Đánh rắm!” Trương Hùng gầm lên thịnh nộ: “Ông đây chưa bao giờ động tay động chân với đàn bà!”
“Tuyệt đối không có đâu!” Abel cũng vội vã thanh minh: “Tôi cũng theo Phật giáo, tôi không sát sinh!”
Tên thiếu gia nhà giàu cười khẩy, “Tên quỷ tây nhà cậu thì biết quái gì về Phật giáo? Chỉ có các người mới có búa, người lại bị búa chém chết, không phải các người thì còn ai vào đây nữa?”
Vạn Chí Khang mồ hôi nhễ nhại, hai con ngươi đảo lia lịa loạn xạ. Trong cơn hoảng loạn, gã đột nhiên chỉ thẳng tay vào Từ Hoạch, “Còn hắn thì sao? Còn hắn nữa mà, lúc nãy chỉ có một mình hắn không ở trong sơn trang, lại còn từ bên ngoài đi vào, hắn mới là kẻ tình nghi lớn nhất!”
“Tôi với Trương Hùng và Abel mới quen nhau lúc vào trò chơi, cho dù tôi có xích mích với hai người phụ nữ đó, thì tôi làm sao thuyết phục được bọn họ cùng giết người. Người chơi chết hết thì tôi được lợi lộc gì, tôi cũng đâu đánh lại Ma Chặt Đầu!”
“Nói đúng lắm, sau lần cúp điện đầu tiên anh đã biến mất, chỉ có một mình anh lảng vảng bên ngoài!” Trương Hùng lập tức chuyển hướng mũi nhọn.
Những người khác dồn ánh mắt về phía Từ Hoạch, Hoàng Tuấn Kiệt cũng lộ vẻ nghi hoặc, “Tại sao anh lại khăng khăng đòi ở lại nhà gỗ một mình?”
Theo lẽ thường, chẳng ai dại gì tách nhóm ở một nơi nguy hiểm như vậy, nhưng Từ Hoạch có cơ hội trở về sơn trang cùng họ mà vẫn chọn ở lại. Chuyện này bản thân nó đã quá mờ ám.
“Lý do lúc trước tôi đã nói rồi, tôi chỉ tò mò xem kẻ đó có sống đi chết lại một lần nữa hay không.” Từ Hoạch chẳng mảy may bối rối, nhẩn nha đáp: “Dù sao tôi cũng trải qua một cuộc ác chiến, lại còn đào hố chôn người. Chỉ với chừng ấy thời gian, dù tôi hành động nhanh đến mấy cũng không thể nào liên tục di chuyển giữa hai nơi để giết liền ba mạng người được.”
“À đúng rồi, cành mận đó là do tôi bẻ ngoài rừng về đấy, đừng bảo không có, quanh đây nhiều cây ăn quả ra phết.”
Nhóm người chơi bị làm cho hồ đồ rồi.
Nam sinh viên yếu đến mức không đỡ nổi một đấm của Trương Hùng, bảo cậu ta một mình âm thầm giết người chặt đầu quả là có phần khiên cưỡng.
Còn việc thuyết phục những người khác cùng phe với mình cũng không dễ dàng. Chỉ có mỗi một cây búa cũng không chứng minh được gì, bởi vì nếu tính như vậy, người chơi ở những phòng khác cũng có hiềm nghi. Chẳng ai có thể phán đoán được liệu người chơi ở các phòng khác có bắt tay với nhau hay không.
Về phần Từ Hoạch, rõ ràng anh không đủ thời gian. Lần cúp điện đầu tiên, anh không về cùng Hoàng Tuấn Kiệt và Viên Diệu, hơn nữa anh còn bận giết người, giấu xác ở nhà gỗ, khoảng thời gian giữa hai lần cúp điện không dài đến thế.
Trong một khoảnh khắc, dường như tất cả người chơi đều có hiềm nghi, mà cũng dường như tất cả đều hoàn toàn vô tội.
“Các anh nghĩ nhiều quá rồi.” Lưu Viên Viên đang ngồi một bên lúc này mới lên tiếng, “Trong sơn trang có Ma Chặt Đầu các anh không lo nghi ngờ, lại đi tìm hung thủ trong người phe mình?”