Nghiêm Gia Ngư lẩm bẩm nhỏ tiếng: “Ác giả ác báo.”

Người phụ nữ trang điểm đậm kiểm tra răng miệng của hai thi thể dưới đất: “Răng miệng nguyên vẹn, không sứt mẻ gì.”

Cô ta còn làm bộ định kiểm tra răng của những người khác nữa.

“Thôi đi, chỉ nói vậy thôi, đâu phải sự thật.” Hà Dương bĩu môi liếc bà thím trung niên vốn đã đứng dậy chuẩn bị nhe răng ra khoe, rồi trừng mắt lườm Lý Phi: “Vừa lòng anh chưa?”

Lý Phi hừ lạnh lùng, đổi sang lục lọi sờ soạng trên xác chết. Tìm mãi không thấy món đồ nào hữu ích, gã bực dọc chửi rủa rồi lủi thủi ngồi vào trong góc.

Chuyện này rất bình thường. Đa số người chơi đều bị cưỡng chế dịch chuyển lên chuyến tàu này trong lúc không hề hay biết, thế nên vật dụng mang theo vô cùng ít ỏi, thậm chí là không có gì.

“Người chết đã đi rồi, chúng ta tranh thủ thời gian nghỉ ngơi đi.” Giáo sư Hàn lên tiếng.

Việc tranh cãi xem người chơi đã chết có phải Người Chơi Máu Me hay không chẳng có ý nghĩa gì. Bởi lẽ bọn chúng đâu thể sống dậy giết chết Từ Hoạch hay Lý Phi. Đầu tiên khoan bàn đến chuyện có thành công hay không, thứ hai là chẳng ai có thể đảm bảo những người còn sống ở đây không có Người Chơi Máu Me nào. Càng ít người, mức độ rủi ro càng tăng cao.

Từ Hoạch chiếm lấy chỗ của Lý Phi ngồi xuống cạnh công tắc đèn điện. Người phụ nữ trang điểm đậm ngồi phịch xuống đối diện anh: “Tôi tin lời cậu, cậu còn biết thêm gì nữa không? Nói cho tôi biết, chúng ta có thể hợp tác.”

Từ Hoạch chăm chú nhìn cô ta: “Tin tức đổi tin tức.”

Người phụ nữ trang điểm đậm dùng tay che màn hình điện thoại rồi gõ một dòng chữ, sau đó đặt trước mặt anh.

“Người Chơi Máu Me thông qua việc ăn để tăng cường thể lực, ăn càng nhiều khẩu vị càng lớn.”

Thông tin này hoàn toàn trùng khớp với suy đoán của Từ Hoạch. Người Chơi Máu Me sẽ duy trì bản năng cắn nuốt. Anh suy ngẫm chốc lát rồi bật điện thoại của mình lên. Vì tiết kiệm pin, trước lúc tắt đèn đêm qua anh đã chủ động tắt máy.

“Sự gia tăng Đặc Tính của Người Chơi Máu Me có giới hạn.”

Đây cũng là suy đoán của anh.

Lúc vật lộn đánh nhau với Trần Ích, anh phát hiện tốc độ của bản thân đã tăng tiến rất nhiều, vượt xa so với trước khi lên tàu. Điều này phần lớn có liên quan đến Đặc Tính “Đôi Chân Không Biết Mệt Mỏi” của anh. Nếu Người Chơi Máu Me có thể thu được thể lực một cách thần tốc, chắc chắn những phương diện khác của chúng sẽ bị khiếm khuyết. Bằng không, trò chơi “Khe Nứt Không Gian” này nên đổi mẹ tên thành “Trò Chơi Sa Ngã” luôn cho rồi.

Giáo sư Hàn thật tinh ý có cái nhìn sâu sắc: trò chơi để cho người chơi, luồng tư tưởng chính chắc chắn phải phù hợp với luân thường đạo lý và tam quan của con người.

Còn về việc Đặc Tính của chúng có bị hạn chế thật hay không, anh cũng không dám chắc.

Xem xong dòng chữ, sắc mặt của người phụ nữ trang điểm đậm thoáng sầm lại, nhưng rồi cô ta nhanh chóng chuyển chủ đề, dò hỏi xem anh đang nghi ngờ ai là Người Chơi Máu Me.

Lý Phi, bà thím trung niên là những đối tượng tình nghi cao nhất. Ông cụ kia cũng vậy.

Trong số những người còn lại, mặc dù đêm qua tình hình khá hỗn loạn, nhưng Từ Hoạch không hề phát hiện tung tích của Nghiêm Gia Ngư. Vừa rồi anh cũng để ý kỹ, nhịp thở và tiếng bước chân của cô bé đều rất khẽ.

Có lẽ đây là do Đặc Tính, cũng có thể là tiến hóa. Không loại trừ khả năng cô cũng là Người Chơi Máu Me.

Điều kỳ lạ nhất chính là cô nữ sinh tóc đuôi ngựa từng làm chứng cho anh.

Đêm hôm qua, thực chất Trần Ích luôn đứng cạnh anh, còn cô thì đứng ở một bên cửa khác. Vậy mà cô lại không ngần ngại lên tiếng nói giúp anh.

Hơn thế, trước khi Trần Ích ra tay, cô đã hô lên một tiếng, mà sự việc đi qua rồi người ngợm cô vẫn lành lặn nguyên vẹn không bị sứt mẻ lấy một sợi tóc. Điều này có vẻ hơi phi lý.

Bên kia, cô nữ sinh run rẩy đưa điện thoại cho Giáo sư Hàn và Hà Dương xem. Cả hai sau khi đọc xong sắc mặt đều trở nên ngưng trọng.

Cuộc trao đổi với người phụ nữ trang điểm đậm không thu hoạch được thêm bao nhiêu thực chất. Từ Hoạch nhận thấy cô ta biết rất ít về nội tình chuyến tàu, bèn mất đi hứng thú trò chuyện tiếp.

Chẳng mấy chốc đã đến bữa trưa.

Nhân viên phục vụ trên tàu – kẻ vờ như hoàn toàn đui mù trước đống thi thể và vết máu lênh láng trong toa xe – đưa thực đơn cho những người ngồi ở hàng ghế đầu.

Tình hình cũng chẳng khác hôm qua là mấy, người chơi tối thiểu phải tiêu thụ một cốc nước. Giáo sư Hàn đã đãi ông cụ một ly nước lọc. Ông cụ này vẫn như mọi khi, rủ Nghiêm Gia Ngư ăn bánh bích quy trộn nước lọc cùng mình.

Với tư cách là người giàu nhất khoang xe hạng hai, Từ Hoạch hào phóng gọi ngay một món mặn và một bát cơm tốn mất tám trăm Tiền Trắng. Rồi anh lại rút thêm một nghìn hai, chia thành một nghìn và hai trăm đưa cho tay phục vụ: “Đầu bếp trưởng tay nghề xuất chúng tuyệt đỉnh, chút quà mọn thay cho tấm lòng thành của tôi, phiền cậu phục vụ chạy thêm chuyến này giúp tôi.”

Gương mặt vốn dĩ đang nhăn nhó cau có của nhân viên phục vụ lập tức bừng sáng rạng rỡ, tay nhanh nhẹn hốt ngay tờ hai trăm Tiền Trắng: “Thành ý của anh nhất định sẽ được chuyển tới.”

Cái tay nhân viên từ chối đám người Lý Phi sái cổ hôm qua, vậy mà giờ lại xun xoe ăn đút lót thay cho đầu bếp trưởng. Thật sự cách này hiệu quả đấy chứ, chẳng biết lát nữa Từ Hoạch sẽ kiếm chác được mối lợi nào đây. Quả nhiên là làm cho người khác đỏ mắt ghen tị mà.

Đã có lúc, Lý Phi thậm chí nảy sinh ý định khống chế tên nhân viên này lại để ép cung.

Nhưng cái ý nghĩ huyễn hoặc ấy vừa chớm nở đã bị dập tắt ngay tức thì. Bởi lẽ, từ phía toa hạng ba vọng lại những tràng cãi vã huyên náo. Bất thình lình, một người chơi bị ném thẳng ra khỏi chuyến tàu, rớt tuột xuống vực thẳm. Tiếng kêu la the thé thê thảm kia còn chưa kịp dứt dăm ba giây, tiếng loa thông báo của đoàn tàu lại lạnh lùng cất lên:

“Người chơi “Lão Tử Thiên Hạ Đệ Nhất” ở toa hạng ba do tấn công nhân viên phục vụ, bị cưỡng chế trục xuất.”

Hệ thống phát thanh gào rống điếc tai ba lần, tên nhân viên phục vụ không hề sứt mẻ tí nào thong dong rảo bước quay lại toa hạng hai, sắc mặt không lấy gì làm thân thiện lắm.

Lý Phi sợ mất mật đến độ chả dám hé mắt nhìn hắn lấy một cái. Bà thím trung niên cũng lộ vẻ kinh hồn bạt vía. May mà tên nhân viên phục vụ bỏ đi một mạch, tuyệt nhiên không đảo lại lần nào.

“Sẽ thực sự bị đuổi xuống tàu sao...” Nghiêm Gia Ngư lẩm bẩm.

Mọi người thẫn thờ ngắm nhìn cảnh vật sâu hoắm vô đáy ngoài ô cửa kính, im thin thít.

Khi trở thành Người Tiến Hóa, sự gia tăng thể lực mang đến sức mạnh siêu phàm, khó tránh khỏi việc khiến tâm lý của họ bành trướng sinh kiêu ngạo. Hôm qua, đa số bọn họ có lẽ còn giữ tâm thế chơi đùa cho vui khi tiếp cận trò chơi này, ngay cả việc ban đêm tàn sát lẫn nhau, mọi người ít nhiều đều đã chuẩn bị sẵn tâm lý từ trước, bởi chuyện Người Tiến Hóa đánh nhau vốn không phải đợi đến lúc lên tàu mới có.

Thế nhưng, sự can thiệp của tên nhân viên trên tàu đã nói cho họ biết một thực tế cay đắng: ngay cả khi họ đã mạnh lên, khi đối mặt với NPC của trò chơi này, bọn họ vẫn như cá nằm trên thớt, hoàn toàn không có sức đánh trả.

Điều này đồng nghĩa với việc các quy định của trò chơi không cho phép bất cứ ai được vi phạm, đồng thời cũng phản ánh sự nguy hiểm tột độ của chính nó.

“Có người ném tiền qua cửa sổ rồi.” Lý Phi chẳng hiểu nổi mang tâm thế gì, thốt ra một câu móc mỉa xách mé.

Từ Hoạch cứ nhắm mắt ngó ra ngoài cửa trước, vờ như chẳng nghe thấy gì.

Giáo sư Hàn và nhóm của Hà Dương xúm vào chung tay, định vác đống thi thể quẳng vào góc.

“Để riêng ra đi.” Từ Hoạch cất giọng: “Cửa sau hai cái, cửa trước một cái.”

Giáo sư Hàn tức khắc ngộ ra ẩn ý. Ông khẽ thở dài thườn thượt, nhưng vẫn răm rắp làm theo lời anh.

Sau khi ăn xong, mọi người đều rã rời đuối sức, ngồi ỳ trên ghế nhắm mắt dưỡng thần.

“Cộc cộc.” Tiếng gõ cửa vang lên, người chơi từ toa trước tới.

Đám người Lý Phi lập tức căng như dây đàn, coi đó như đại địch. Từ Hoạch điềm nhiên ra mở cửa: “Có việc gì?”

Gương mặt mệt mỏi rã rời của Nhiếp Huyền hất hất cằm về phía anh: “Ra đây nói chuyện chút đi?”

Từ Hoạch chủ động bước ra ngoài, đóng trái cửa lại, rút một điếu thuốc chìa cho hắn.

Nhiếp Huyền không nhận.

“Toa hạng nhất đã chết sáu người.” Hắn vào thẳng vấn đề: “Tỷ lệ giữa Người Chơi Máu Me và người chơi bình thường chắc là một chọi một.”

Từ Hoạch hơi gật đầu, không chút ngạc nhiên: “Bên tôi chết ba người, có hai Người Chơi Máu Me. Hơn nữa, khẩu vị của Người Chơi Máu Me sẽ ngày càng phình to ra.”

Tự anh ngậm luôn điếu thuốc đó, bật lửa hút một hơi rồi mới tiếp tục: “Người Chơi Máu Me tăng thể lực rất nhanh, khả năng tự hồi phục mạnh mẽ, có lẽ bị hạn chế ở phương diện Đặc Tính.”

Nhiếp Huyền lắc đầu chán nản: “Tôi xui xẻo quá, chết mất bốn người chơi bình thường.”

Dừng một chút, hắn lấy ra một tấm danh thiếp mạ vàng: “Nếu anh có hứng thú, sau khi xuống tàu hãy liên lạc với tôi.”

“Tiền lương của anh có cao không?” Bỗng dưng Từ Hoạch bâng quơ hỏi một câu chả ăn nhập gì với hoàn cảnh.

Nhiếp Huyền ra hiệu bằng tay: “Hàng chục nghìn.”

“Thảo nào anh lại dùng danh thiếp mạ vàng.” Từ Hoạch thuận tay nhét tấm danh thiếp vào túi áo, tiện miệng trêu: “Hay là anh sang toa hạng hai đi?”

Nhiếp Huyền hé mí mắt quan sát anh từ đầu tới chân: “Mỗi người chơi chỉ có một cơ hội bước lên Chuyến Tàu Sơ Thẩm. Tuy nhiên, không phải người chơi nào xuống tàu cũng có thể cầm được tấm vé lên chuyến tàu tiếp theo.”

Vé tàu.

Ánh mắt Từ Hoạch lóe lên.

Nhiếp Huyền nói đến đó thì dừng lại, quay lưng đi về toa xe của mình.

Từ Hoạch đứng tựa lưng vào mép cửa, nán lại hút cho cạn điếu thuốc mới bước trở về.

Vừa đặt chân bước vào toa, chuông cửa sau chợt reo lên.

Ngoài cửa sau có một gã đàn ông đứng đó, ánh mắt thâm độc tàn nhẫn và hung tợn.

“Chỉ cần không mở cửa thì hắn sẽ không vào được.” Bà thím trung niên ngồi gần cửa sợ thót cả tim.

Giáo sư Hàn bước tới liếc qua, vô cùng sửng sốt: “Có một người chơi tàn tật kìa.”

“Mở cửa hỏi thử xem.” Từ Hoạch cũng tiến về phía đó.

“Không được!” Lý Phi đi trước một bước, chộp lấy tay nắm cửa: “Hôm qua toa hạng ba ẩu đả kịch liệt như thế, một tên tàn tật làm sao mà sống sót được? Có khi cô ta còn đáng gờm hơn cả chúng ta nữa, ngộ nhỡ mở cửa ra mà chúng xông vào đánh đấm thì biết làm sao?”

“Bọn mình có chín người cơ mà.” Từ Hoạch quắc mắt lườm gã: “Tôi muốn xem thử nếu như bước sang toa khác thì liệu có bị trừng phạt gì không.”

Lý Phi ngỡ ngàng sửng sốt nhìn anh chằm chặp: “Cậu bị điên rồi à?”

Lúc này rõ ràng sống sót là điều quan trọng nhất, ai thèm quan tâm chuyện vi phạm nội quy tàu hỏa thì có hậu quả gì cơ chứ? Chẳng phải cứ an toàn là được rồi sao?

“Bỏ phiếu biểu quyết đi.” Từ Hoạch dõng dạc nói: “Tôi đồng ý mở cửa.”

“Em cũng đồng ý.” Nghiêm Gia Ngư là người đầu tiên hưởng ứng nhiệt tình: “Biết đâu họ đang cần giúp đỡ thật sự thì sao. Làm người phải có một trái tim lương thiện tốt bụng chứ. Dù bọn họ có là Người Chơi Máu Me đi nữa, phe mình đông người như vậy thì làm sao phải sợ.”