Nhanh Thu Thần Thông Đi! (Dịch)

Chương 1566. Thánh Nhân Ưu Ái

Chương trước

Khó khăn lắm mới giành được mấy chục năm thái bình. Tiết kiệm tiền bạc để Tây Cương có cơ hội nghỉ ngơi dưỡng sức, chẳng lẽ là sai sao?"

Hai người vốn dĩ chỉ đang trao đổi nhẹ nhàng, ai ngờ càng nói càng kích động, châm ngòi cho ngọn lửa giận dở dang từ những lần cãi vã chưa ngã ngũ trước đó.

Cứ thế, ngươi một câu ta một câu, cả hai lại bắt đầu tranh luận kịch liệt, giọng điệu bất giác cao dần lên.

Tế Pháp chấp thủ - lão Tư Đồ đứng cạnh nãy giờ vẫn nhắm mắt giả vờ ngủ. Thân là Tế Pháp chấp thủ, mấy chuyện này không thuộc quyền quản lý nên lão cũng lười dính líu. Nhưng lúc này, thấy hai vị cự đầu kia không nén nổi cơn giận, sắp sửa cãi nhau to, lão đành phải can thiệp.

Cặp đôi oan gia này, nếu ở chỗ khác, đừng nói là cãi nhau, có giỏi thì rút đao ra mà chém nhau, đấu pháp phân thắng bại luôn đi! Ta mà thèm liếc nửa con mắt thì ta làm con các người!

Nhưng đây là chỗ nào cơ chứ? Đang ở trước cửa đại điện nghênh đón Thánh Nhân!

Chuyện hầu hạ Thánh Nhân là bổn phận của Tế Pháp chấp thủ. Ngay trước mặt Thánh Nhân mà hai người các ngươi không kiềm chế được tính khí, lỡ làm ầm ĩ khiến Thánh Nhân phật ý, trách nhiệm này lão phu gánh không nổi!

"Khụ khụ!"

Lão Tư Đồ thở dài, hắng giọng ho khan một tiếng thật mạnh.

Tiếng ho hòa lẫn pháp lực và sự chấn động nguyên khí của một cường giả Nguyên Thần cảnh Đại viên mãn.

Ngay lập tức, cả Lý Tri Ngôn và Hàn chấp thủ bừng tỉnh.

Hàn chấp thủ bất mãn liếc xéo Lý Tri Ngôn, hừ lạnh một tiếng rồi ngậm miệng.

Nhưng điều khiến nàng kinh ngạc là mọi sự tức giận và bất mãn trên mặt Lý Tri Ngôn đột nhiên tan biến sạch sẽ. Vẻ mặt "ta làm vì đại cục nhưng không ai thấu hiểu" lúc nãy tranh cãi kịch liệt, trong nháy mắt đã bốc hơi không còn một mảnh.

Y bình thản đến mức, dường như người vừa cãi nhau nảy lửa với nàng ban nãy không phải là y.

Hử?

Hàn chấp thủ lấy làm lạ, nhưng dù sao nàng cũng là lão quái vật sống chẳng biết bao nhiêu năm. Động não một chút, nàng lập tức nhận ra vấn đề.

Chết tiệt, mắc bẫy lão già này rồi!!

Lão ta đâu có thực tâm cãi nhau với mình!

Thánh Nhân đang ngự trong đại điện. Với vĩ lực của ngài, động tĩnh nhỏ nhoi này làm sao lọt khỏi tai mắt Thánh Nhân!

Tên Lý Tri Ngôn này ngoài mặt là cãi nhau với mình, nhưng thừa hiểu từng lời y nói Thánh Nhân bên trong đều nghe thấy rõ mồn một. Cho nên... căn bản là y mượn cớ, mượn cớ để giải trình với Thánh Nhân!!

Dùng cách này để giãi bày, quả thật cao tay hơn nhiều so với việc chủ động diện kiến Thánh Nhân để tự biện bạch!

Hừ! Đám chơi thuật chính trị này, tâm tư quả nhiên thâm hiểm!

Đúng lúc này, giọng nói của Thánh Nhân từ trong đại điện vang lên.

"Lời trần tình của Trấn tướng Tuyết Nhai Quan - Cố gia nữ, ta đã tỏ tường. Chấp thuận thỉnh cầu của nàng! Chưởng Kiếm chấp thủ đâu?"

Hàn chấp thủ mừng rỡ ra mặt, lập tức tiến lên một bước, cất giọng cung kính hướng về phía đại điện: "Chưởng Kiếm chấp thủ - Hàn Cửu Thanh có mặt."

"Hàn Cửu Thanh, ta nhớ lần trước nghe tên ngươi, ngươi vẫn đang là Trấn tướng Đoạn Long Đài. Thoắt cái nay đã lên hàng chấp thủ rồi." Thái độ của Thánh Nhân với nàng khá ôn hòa.

Hàn chấp thủ không dám vọng ngôn, chỉ từ từ khom người hành lễ.

"Thỉnh cầu của Cố Trấn tướng, ta chuẩn y toàn bộ. Mọi yêu cầu và vật tư của Tuyết Nhai Quan, lập tức xuất kho cấp phát."

Hàn chấp thủ mỉm cười, dõng dạc đáp: "Tuân pháp chỉ!"

Nói đoạn, nàng liếc xéo Lý Tri Ngôn. Sắc mặt y vẫn không mảy may thay đổi, ánh mắt bình tĩnh vô cùng, dường như chẳng có lấy nửa điểm bất đắc dĩ hay bất mãn của kẻ chiến bại.

Hàn chấp thủ liền hiểu ra. Mấy lời ban nãy của tên họ Lý thực chất không phải để thuyết phục Thánh Nhân. Y... căn bản chỉ mượn cớ để phủi sạch trách nhiệm!

Nghĩ vậy, Hàn chấp thủ thầm thở dài. So tâm cơ làm sao đọ lại đám người này. Ngồi vị trí Chưởng Kiếm chấp thủ ở Tiên Đài quả thực chẳng sung sướng gì, thua xa những tháng ngày làm Trấn tướng hô mưa gọi gió ở Đoạn Long Đài.

Đúng lúc đó, Thánh Nhân lại truyền lời ra, lần này chỉ vỏn vẹn mấy chữ.

"Giải tán đi. Quảng trường ngoài điện, không ai được phép lưu lại."

Dù không hiểu ý Thánh Nhân, nhưng người đã lên tiếng, đương nhiên không một ai dám trái lệnh.

Lý Tri Ngôn lúc này mới thẳng lưng, xoay người truyền đạt mệnh lệnh cho các vị Bộ đường, Các thủ ở phía sau. Khẩu dụ tiếp tục được truyền tới đám tiên quan, tiên lại của Tiên Đài đang đứng chờ trên bậc thềm bên dưới.

Chỉ trong chốc lát, quảng trường đã vắng ngắt không còn một bóng người.

Dẫu vậy, trước lúc rời đi, ba vị cự đầu vẫn không kìm được ngoái nhìn về phía đại điện.

Thánh Nhân vẫn chưa rời đi, và Cố Thanh Y vẫn còn đang quỳ bên trong.

Hử?

Cố gia nữ này có vẻ rất được Thánh Nhân vừa mắt nhỉ.

Thế mà lại được giữ lại trong đại điện để trò chuyện riêng?

Tạo hóa của Cố gia nữ này thật không mỏng!

Thế nhưng, Cố Thanh Y - người được ba vị cự đầu đánh giá là có "tạo hóa không mỏng" kia - giờ phút này lại đang ngồi bệt dưới đất, trố mắt nhìn lên phía trên đại điện!!

Lớp kim quang bao phủ Thánh Nhân đã tản đi, để lộ hình dáng và khuôn mặt thật của "nàng ta".

Kim quang tản đi khiến sự lộng lẫy trong đại điện lập tức ảm đạm hẳn. Sự chênh lệch ánh sáng đột ngột dễ làm người ta hoa mắt.

Chương trước