Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trần Ngôn quả thực không hiểu, nghi hoặc hỏi: "Ta xem giá trên mạng, một số biệt thự ở thành phố chúng ta, rẻ thì vài ngàn tệ một tháng, loại một hai vạn cũng có mà."
"Loại vài ngàn tệ đó là biệt thự liền kề, nhỏ lắm, mà sân thì nhiều nhất cũng chỉ đủ để đặt vài chậu hoa thôi.
Loại một hai vạn đó, có thể thuê được biệt thự, nhưng đều là loại xây san sát, khoảng cách với hàng xóm xung quanh nhiều nhất cũng chỉ ba đến năm mét, không gian riêng tư mà ngươi yêu cầu chắc chắn là không có.
Sân rộng, tính riêng tư tốt, bắt buộc phải là loại biệt thự hạng sang thực sự, giá sẽ không dưới bốn năm vạn tệ đâu."
Trần Ngôn nhíu mày suy tư.
Với một triệu trong tay, thuê thì cũng thuê được.
Nhưng thuê xong rồi, số tiền tiêu vặt trong tay hắn sẽ không còn nhiều nữa.
Luyện tập bố trí trận pháp trong bí kíp, bắt đầu từ những trận pháp cấp thấp, còn cần phải mua không ít vật liệu, chi phí cũng không hề nhỏ.
Nếu như bỏ quá nhiều tiền vào tiền thuê nhà, kinh phí mua vật liệu sau này sẽ có chút eo hẹp.
Trần Ngôn suy nghĩ một chút, trong lòng cũng có chút bất đắc dĩ.
Tiền bạc thứ này, đúng là không tiêu xài được lâu mà.
(Nếu không thì... ta vẫn nên về quê tìm một căn nhà dân thì hơn?)
Nhà kho ở nơi nào đó hẻo lánh một chút chẳng hạn?
Dù sao thì hắn thực ra cũng không có yêu cầu cao về đời sống vật chất, có một cái giường để ngủ là không kén chọn rồi.
Hồ Thượng Khả vẫn đang khuyên nhủ: "Với ngân sách này của cậu, cứ chăm chăm vào biệt thự lớn làm gì?
Tìm một khu dân cư tươm tất trong thành phố, tôi có thể tìm cho cậu một căn hộ lớn có nội thất đẹp, đồ đạc đầy đủ, ít nhất cũng phải ba phòng ngủ hai phòng khách, vị trí còn có thể tìm ở trung tâm thành phố. Như vậy đó, cũng không tốn hết một vạn đâu!"
Trần Ngôn lắc đầu: "Ta không ở nhà lầu, ta muốn nơi có tính riêng tư cao."
Tính riêng tư...
Hồ Thượng Khả thật sự muốn nhổ một bãi nước bọt vào mặt hắn.
Hồi đại học tôi ở ngay ký túc xá cạnh cậu.
Lúc đó một phòng ở tám người, mùa hè mấy thằng con trai trong một phòng đều cởi trần đánh bài phỏm, ai mà chưa từng thấy ai cơ chứ?
Ngươi lại nói với ta về cảm giác riêng tư.
Có điều...
Nể tình tiền hoa hồng...
Suy nghĩ một lát, lật qua lật lại đống tài liệu nội bộ trong tay cả buổi...
Đột nhiên sắc mặt Hồ Thượng Khả có chút kỳ quái, nhìn ngang liếc dọc, rồi hạ thấp giọng: "Anh bạn, thực ra cũng có một loại nhà, khá phù hợp với yêu cầu của ngươi đấy. Giá rẻ, diện tích lớn, tính riêng tư lại rất cao!"
"Ồ?"
"Cái đó...", Hồ Thượng Khả nhìn ngang ngó dọc, rồi ghé sát lại gần Trần Ngôn hơn: "Anh bạn, ngươi có ngại nhà ma không?"
"? ? ?"
Mắt Trần Ngôn lập tức sáng lên, rõ ràng là tinh thần cũng phấn chấn hơn hẳn.
"Nhà ma à? Ma quái đến mức nào?"
Hồ Thượng Khả hơi ngớ người.
Bạn học này, trạng thái tinh thần của cậu hình như có gì đó không ổn lắm! Sao tôi có cảm giác cậu đột nhiên lại hưng phấn thế nhỉ?
Hồ Thượng Khả cũng lấy lại tinh thần: "Thật sự có một nơi như vậy, ở khu Giang Ninh, phía nam thành phố, trong một khu biệt thự.
Tựa lưng vào núi, biệt thự đơn lập ba tầng, tổng diện tích hơn bốn trăm mét vuông, nội thất trang hoàng khá đẹp, đồ đạc tiện nghi đầy đủ. Đồ gia dụng cao cấp, còn có cả điều hòa trung tâm.
Sân rộng, có mảng xanh lớn, lại thêm hồ bơi ngoài trời, tổng diện tích sân vườn hơn một mẫu.
Tôi nói cho cậu biết, anh bạn, căn nhà thế này, tuyệt đối là hạng sang rồi!
Nếu bình thường, tiền thuê tháng không có năm vạn thì cậu đừng hòng mà ngó tới!"
"Giờ giá bao nhiêu?"
"Mười lăm ngàn tệ," Hồ Thượng Khả nhanh nhảu đáp.
Trần Ngôn cười: "Chiết khấu ác thật, bên trong xảy ra án mạng gì thế?"
Gương mặt Hồ “đệ” lộ vẻ lén lút: "Giết người vì tình! Một người đàn bà cấu kết với nhân tình, giết chồng mình, rồi băm xác ngay tại nhà!”
Trần Ngôn càng thêm phấn chấn: "Án băm xác à!"
"Ừm!"
"Chết một người, tiền thuê giảm thẳng xuống còn mười lăm ngàn tệ?"
"Ừm!"
Trần Ngôn có chút ngượng ngùng: "Vậy... có căn nào ma quái hơn chút nữa không? Kiểu như một nhà chết mấy người ấy?"
". . . . . " Hồ Thượng Khả thấy tức ngực: "Anh bạn, hay là để tôi tìm thẳng cho cậu một cái mộ luôn nhé?"
·
Ngọn ngành căn nhà, Trần Ngôn cũng đã hỏi rõ ràng Hồ Thượng Khả.
Đều là bạn học cũ, Hồ Thượng Khả tuy muốn chốt đơn kiếm chút hoa hồng, nhưng lương tâm cũng không đến nỗi tệ.
Dù sao cũng là sinh viên mới ra trường, vẫn còn chút ngây ngô trong sáng, cũng không muốn lừa bạn học, làm mất danh tiếng trong giới bạn bè – nếu là vài năm nữa, một kẻ lõi đời lăn lộn ngoài xã hội vài vòng, chưa chắc đã như vậy.
Hồ Thượng Khả kể lại rành mạch những gì mình biết:
Trong nhà quả thật từng xảy ra án băm xác, chuyện đó cũng mấy năm rồi, lúc ấy còn khá chấn động.
Chi tiết vụ án Hồ Thượng Khả không rõ, chỉ nghe nói bà chủ nhà giết ông chủ.
Chắc là án tình.
Bà chủ nhà tất nhiên là bị bắt rồi, còn sống hay đã chết thì không rõ.
Sau đó, người nhà mang căn nhà ra bán... Dù sao xảy ra chuyện như vậy, ai mà còn muốn ở trong đó nữa?
Bán rất rẻ, kiểu như giá gãy xương luôn ấy.
Theo lý mà nói, nhà có án mạng thế này khó bán, có rẻ mấy cũng chẳng mấy ai muốn mua.