Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lúc này, Kỳ Hoành Nghĩa chỉnh lại tay áo đứng lên, "Thời gian không còn sớm, ta phải đến nha môn điểm danh. Kỳ Khả vẫn còn là một đứa trẻ, bây giờ chỉ là nhất thời tức giận thôi. Các ngươi cứ dỗ dành nó trước đi, đợi chiều ta về rồi tính."
"Hôm nay còn phải đi nha môn sao? Không thể xin nghỉ à? Chuyện còn chưa bàn xong mà."
Cừu thị cũng đứng dậy theo trượng phu, vừa mới đứng vững thì lão thái thái đã la lên, "Kỳ Khả là nữ nhi của con, con không ở nhà thì ai dỗ được nó? Chúng ta không có mặt mũi lớn đến thế đâu!"
"Lấy lý do gì để xin nghỉ? Giả bệnh à? Hôm qua người còn khỏe mạnh không đau ốm gì, hôm nay đã xin nghỉ bệnh? Xin nghỉ việc riêng? Trong nhà có chuyện gì quan trọng? Lấy chuyện xấu trong nhà ra để xin nghỉ việc riêng à?"
Kỳ Hoành Nghĩa có chút mất kiên nhẫn nói, "Bây giờ ta phải làm việc như bình thường thì mới không khiến người khác nhìn ra sơ hở."
Bị hắn chặn họng, người Kỳ gia liền im bặt. Trời đất bao la cũng không lớn bằng cái chức quan của trưởng tử, cuối cùng chỉ có thể trơ mắt nhìn Kỳ Hoành Nghĩa và Cừu thị rời đi.
Phu thê trưởng tử vừa đi, mấy người nhi tử và tức phụ phía dưới cũng ngồi không yên. Mấy người tức phụ thì nói con mình sắp thức dậy rồi, phải về trông nom. Mấy nhi tử thì càng không kiên nhẫn với những chuyện vặt vãnh này, cũng theo thê tử mình chạy mất.
Trong mắt bọn họ, Kỳ Khả chỉ là một nữ nhi yếu đuối, có gì khó đối phó chứ. Nếu không phải con dao chặt củi trên tay nó lợi hại, bọn họ đã sớm xông vào bếp bắt người rồi.
Chớp mắt một cái, trước mặt lão thái gia lão thái thái đã không còn ai. Lão thái thái tức giận đến mức lại mắng con cái không ai đáng tin.
Nhưng khi bà ta định phái người đến bếp bắt Kỳ Khả về thì đám người hầu bên dưới đã quỳ rạp xuống đất, cầu xin lão thái gia và lão thái thái khai ân.
Kỳ Khả đã làm bị thương sáu người, tất cả hạ nhân trong phủ đều đã nghe thấy. Những chuyện cũ bị cố ý che giấu kia nhân cơ hội này bị lật lại, phơi bày ra ánh sáng.
Nguồn tin chính là từ đám gia đinh đi theo Cừu quản sự vào bếp bắt người. Bọn họ đi lại trong nhà lại càng dễ truyền tin, thế là ai nấy đều cảm thấy bất an. Chủ tử đánh nhau, hạ nhân nào dám liều cái mạng nhỏ của mình vào chứ. Chẳng phải người hầu của đại phu nhân cũng bị thương nặng, phải khiêng về đó sao?
Hạ nhân không nghe lệnh, khiến hai vợ chồng già tức giận mắng chửi. Nhưng mặc cho bọn họ mắng thế nào, đám người bên dưới vẫn chỉ một mực dập đầu, nhất quyết không nhận việc này.
Cái việc chết người này ai muốn đi thì đi, có cho bạc cũng không ai dám nhận. Nếu thật sự bị thương trở về thì chỉ có nước tự mình chịu, chủ tử nào còn quan tâm đến sống chết của bọn họ về sau.
Nghe nói Cừu quản sự kia bây giờ đã không biết sống chết ra sao rồi. Thê tử hắn tối qua đi giết đại tiểu thư không thành, ngược lại còn bị đại tiểu thư chém bị thương. Hai phu phụ bị thương thành ra như vậy, trong nhà rối tung rối mù, sau này còn không biết sống thế nào nữa.
Đám hạ nhân có tính toán riêng của mình, nhưng lời chủ tử không thể không nghe. Bị ép đến đường cùng, cuối cùng vẫn có một ma ma đưa ra một ý kiến.
Nhân lúc nhà bếp đang làm bữa sáng, hơn nữa Kỳ Khả xem ra cũng muốn ăn chút gì đó rồi mới hành động, chi bằng phái người mang chút thuốc độc đến, bỏ thuốc vào là xong.
Hai vợ chồng già vừa nghe, mắt liền sáng lên, lập tức sai người đi tìm thuốc độc.
Thuốc độc cũng không khó tìm, thuốc chuột có thành phần chính là thạch tín, nhà nào cũng có. Nhà lớn như Kỳ gia thì thuốc chuột lại càng nhiều.
Chuyện lão thái thái hạ lệnh bỏ thuốc chuột cho Kỳ Khả uống nhanh chóng truyền đến tai phu thê đại phòng. Cừu thị đang hầu hạ trượng phu mặc quan phục, hai người nghe hạ nhân đến báo, trên mặt không chút biểu cảm. Kỳ Khả trong mắt bọn họ thật sự không khác gì một con chuột bị người người ghét bỏ.
"Đã vậy thì ta không ăn ở nhà nữa. Cha nương tuổi cao, làm việc không suy nghĩ đến hậu quả. Sau khi ta đi, ngươi nhớ nhắc nhở người bên dưới chuẩn bị xe ngựa, đưa người đi một cách êm thấm, đừng để xảy ra chuyện gì nữa."
"Ta đã biết."
=
Cừu thị thản nhiên đáp lời, bỏ thêm mấy đồng bạc vụn vào hầu bao cho trượng phu, rồi thong thả tiễn người ra cửa. Về đến phòng, bà ta lại sai nha hoàn đi mua đồ ăn sáng.
Lão thái thái lại muốn ra tay bỏ độc vào đồ ăn sáng, đúng là không sợ làm bẩn cả nồi cơm. Lỡ đâu không giết được Kỳ Khả mà lại đầu độc cả nhà thì đúng là trò cười lớn. Bà ta bây giờ cũng có con cái rồi, đâu thể mạo hiểm với cả gia đình nhỏ của mình.
Bên đại phòng thì vẫn giữ vẻ mặt bình thản, lạnh lùng nhìn người nhà nháo nhào tìm thuốc chuột. Bình thường thì thứ này để đâu cũng thấy vướng mắt, đến lúc cần lại chẳng tìm ra.
Với suy nghĩ không muốn tự tay bỏ thuốc, cuối cùng họ cũng tìm được một gói thuốc chuột nhỏ rồi đưa đến nhà bếp, để mặc cho đám đầu bếp tự xử lý.
Trong bếp, lửa lò đang cháy hừng hực, mọi người đang bận rộn thì đột nhiên nhận được một gói thuốc chuột. Mồ hôi trên trán ai nấy đều biến thành mồ hôi lạnh. Chẳng ai dám nhận gói thuốc đó, người đưa thuốc thì ngượng ngùng giơ tay ra.
"Bị điên à?! Cút ra ngoài! Đây là nhà bếp, mang cái thứ này vào làm gì? Rốt cuộc ngươi muốn bỏ thuốc cho ai hả?"
Người kia không kịp trở tay, bị đầu bếp nổi giận đạp một cú văng ra ngoài. Vấp phải bậc cửa, nàng ta không hay biết giấy gói thuốc đã hơi bung ra, một ít bột thuốc rơi xuống tay.
"Nhỏ tiếng thôi! Nhỏ tiếng thôi! Là ta sơ ý, ta sơ ý!"
Ma ma bị đạp một cú, biết mình nóng vội. Nhà bếp đang bận, sao có thể cầm thứ này xông vào được, lỡ bột thuốc rơi ra thì sao. Nàng ta vội vàng nhỏ giọng xin lỗi.
"Một câu sơ ý là xong chuyện à? Cái này là ai bày ra chủ ý, không biết giết người là phạm pháp à?"
"Sợ gì chứ, ngoài kia có đại lão gia, chủ tử sẽ dàn xếp ổn thỏa thôi, không cần sợ. Chờ xới đồ ăn sáng ra, bỏ thuốc vào là xong, chỉ cần nàng ta ăn một miếng là xong, từ nay về sau sẽ thái bình."
"Vậy chúng ta làm chuyện này, phủ sẽ bịt miệng chúng ta thế nào? Là cho bạc để bịt miệng hay là ngày nào đó cũng bỏ thuốc vào đồ ăn của chúng ta? Hay là lại bán chúng ta đi như lần nguyên phối Quý phu nhân qua đời?"
Đầu bếp cười lạnh nói. Ai cũng đâu phải kẻ ngốc, đây rõ ràng là cái hố, bây giờ ai cũng đang đứng bên miệng hố, ai dại dột bước vào thì người đó xui xẻo.
Ma ma kia nghe vậy thì mặt mày ủ rũ. Chủ ý là do nàng ta nghĩ ra, nên mới bị đẩy ra đi đưa thuốc. Vậy chẳng phải nàng ta cũng là người biết chuyện sao? Trời biết sau này chủ tử sẽ xử lý nàng ta thế nào.
"Vậy bây giờ phải làm sao? Ta cũng không thể mang về được."
"Vậy ngươi cứ để ở bậc thềm kia đi, chỗ đó giờ không ai qua lại đâu, sẽ không bị đá trúng. Nhà bếp đang bận, đừng làm lỡ thời gian của chúng ta. Lỡ chủ tử trách tội bữa sáng thì ngươi tự mà chịu đòn."
"Không chịu đòn! Không chịu đòn!" Ma ma nhìn đám đầu bếp lực lưỡng thì sợ hãi, một đấm của họ chắc nàng ta không chịu nổi. Nàng ta vội vàng làm theo lời đầu bếp, đặt gói giấy lên bậc thềm của một căn phòng nhỏ không ai để ý.
Trong căn phòng nhỏ đó, Kỳ Khả đang ngồi chờ cháo.
Khi nghe thấy tiếng quát lớn của đầu bếp, Kỳ Khả tò mò nhón chân, hé cửa ra nghe lén. Nàng thấy người hầu kia bị lừa gạt đặt gói thuốc chuột ở ngoài cửa phòng mình. Tấm lòng của người nhà bếp này, nàng xin ghi nhớ.
Người hầu kia đặt gói thuốc xuống rồi vội vã rời đi, Kỳ Khả mới mở cửa ra cảm ơn. Đầu bếp xua tay, tỏ vẻ không để ý.
"Kỳ gia ở kinh thành không có thế lực, người hầu trong phủ, ngoài đám người hầu của đại phu nhân ra, thì đều là mua về cả. Chúng ta không dại gì mà lấy mạng mình ra để trung thành với chủ tử. Nhưng chúng ta chỉ có thể giúp được đến thế thôi, đại tiểu thư tự bảo trọng nhé."
"Ta biết rồi, sẽ không liên lụy đến các ngươi. Hãy ném thuốc chuột xuống cống, rồi dội nước nhiều lần. Người cầm gói thuốc thì nhớ dùng xà phòng rửa sạch kẽ móng tay, đừng sơ ý mà hại mình."