Nông Nữ Có Không Gian Bận Rộn Làm Giàu

Chương 18. Hại người cuối cùng hại mình.

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Kỳ Khả không đành lòng nhìn, lắc đầu, vung vẩy ba bình xăng còn lại trên tay: "Không biết bày binh bố trận thì đừng có làm càn. Với cái bộ dạng này của các ngươi, đúng là quá hợp để ta châm lửa. Có muốn thử không?"

Đám gia đinh lập tức hoảng hốt. Vừa nãy còn đứng im trong ngõ hẻm, trông khí thế hùng hổ dọa người, giờ chỉ một câu của Kỳ Khả đã khiến chúng tan tác.

Vị đại tiểu thư này thật sự dám ném lửa vào đám đông, ai mà không sợ chết?

"Tránh đường." 

Kỳ Khả vừa nói vừa kéo sợi dây trên tay, cất mấy bình gốm đi, làm bộ muốn châm lửa: "Chủ tử đánh nhau, hạ nhân các ngươi xía vào làm gì? Chủ tử Kỳ gia đức hạnh thế nào, các ngươi làm lâu như vậy còn không biết sao? Các ngươi trung thành bảo vệ chủ, nhưng nếu bị thương tật, chủ tử các ngươi có chữa trị tử tế, lo cho nửa đời sau của các ngươi không?"

Kỳ Khả không thèm giảng đạo lý với đám hạ nhân này, trực tiếp đánh vào tâm lý, bắt đầu từ lợi ích thiết thân. Chỉ vài câu nói đơn giản đã khiến lòng người dao động.

"Ta nhắc lại lần nữa, tránh đường!"

Ngón tay Kỳ Khả thoăn thoắt lấy bật lửa từ trong tay áo, khéo léo che đi, không để ai thấy bí mật trong lòng bàn tay, "tách" một tiếng, ngọn lửa bùng lên.

Thấy trong tay đại tiểu thư bỗng nhiên có lửa, đám gia đinh cản đường hoảng hốt, người đẩy người xô, dạt sang hai bên tường. Nhưng vì người quá đông, muốn tránh cũng không được.

"Thế mới ngoan."

Kỳ Khả tắt lửa, cất bật lửa, định đi qua chỗ đám gia đinh vừa miễn cưỡng nhường ra thì phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân vội vã, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người trong ngõ.

Ma ma hớt hải chạy tới cũng không ngờ tình hình lại như vậy, ngẩn người ra. Khi thấy Kỳ Khả đang đứng đó, bà ta biến sắc, vội vàng muốn bỏ chạy.

"Đứng lại!" 

Kỳ Khả đang rảnh một tay, vung roi trúc quất tới, "bốp" một tiếng, dọa bà ta đứng im như trời trồng: "Nơi ở của chủ tử, không có việc gì thì đừng có quấy rầy. Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, trong mắt các ngươi còn có chủ tử không? Không muốn làm thì chuộc thân mà cút!"

Ma ma chưa từng tiếp xúc với Kỳ Khả, nhưng không hiểu sao lại sợ hãi đến vậy, bị quát một trận, chân tay bủn rủn.

"Nói, vội vàng hấp tấp làm gì?"

Kỳ Khả cố ý giữ người lại vì thấy bà ta khả nghi. Hớt hải chạy tới chắc chắn có chuyện muốn nói, nhưng vừa thấy nàng đã muốn chạy, chuyện này chắc chắn liên quan đến nàng, đương nhiên phải nghe cho rõ.

"... Dạ, là... là người nhà Thuyên Quý sắp không xong rồi, muốn đến cầu lão thái thái khai ân cho mời đại phu."

"Người đó làm sao không xong? Bị bệnh hay bị thương? Bị bao lâu rồi? Bị ở đâu?"

Ma ma quỳ xuống dập đầu với Kỳ Khả, người run như cầy sấy:

"Đại tiểu thư, đại tiểu thư, đây đều là lệnh của lão thái thái, không liên quan đến chúng ta!"

"Ta hỏi tình hình người đó thế nào, ngươi đừng có nói nhảm. Nói, người nhà Thuyên Quý làm sao?"

"... Lão thái thái bảo người nhà Thuyên Quý mang thuốc chuột đến bếp, nói là bỏ vào cháo cho đại tiểu thư ăn."

"Ồ." Nghe vậy Kỳ Khả hiểu ra, ma ma lúc trước mang thuốc đến bếp chính là người này: "Vậy người đó không xong là vì cũng uống thuốc?"

"Bà ta về nói xong việc, sau đó đi uống nước, uống xong thì người không ổn, triệu chứng giống như uống thuốc."

"Bị giết để bịt miệng rồi." 

Kỳ Khả vô trách nhiệm nói bừa, cố tình nói lớn cho đám hạ nhân nghe, dọa bọn họ hoảng sợ, kích động sự bất mãn và mất lòng tin vào chủ tử.

Thực ra, vì sao người nhà Thuyên Quý sau khi mang thuốc về lại bị trúng độc, dù không thấy mặt, nhưng Kỳ Khả cơ bản có thể đoán ra. Thuốc chuột làm từ thạch tín chỉ là gói giấy đơn giản, vô tình dính chút ít vào tay, trước khi uống nước lại không rửa tay cẩn thận, bột thuốc còn sót lại trên tay theo đó mà vào cơ thể.

"Đã cho bà ấy uống nước muối loãng để nôn chưa? Một bát nước với một thìa muối, phải làm liên tục đến khi nào bà ấy nôn ra chất lỏng trong như nước mới được. 

Bánh màn thầu cháy đen nghiền thành bột cho ăn để hút độc, uống sống bốn năm lòng trắng trứng để bảo vệ dạ dày, nếu không dạ dày sẽ hỏng mất. Nhưng đây chỉ là biện pháp cấp cứu, mọi người tùy tình hình bệnh nhân và điều kiện mà linh hoạt sử dụng. 

Người có sống được hay không còn phải xem mệnh, mà dù sống được, độc dược cũng đã làm tổn thương cơ thể, còn phải tiếp tục nằm nghỉ ngơi, uống thuốc điều dưỡng, tốn kém không ít."

Kỳ Khả có chút đồng cảm với ma ma bị trúng độc, nhưng nàng chỉ có thể đưa ra lời khuyên cấp cứu. Thời đại này nếu có thuốc giải độc đặc hiệu cho thạch tín như dimercaprol thì tốt nhất, không có thì sống chết đành phải xem số mệnh. Mà các biện pháp cấp cứu của đại phu ở y quán cũng chỉ có vậy.

Ma ma kia dập đầu ba cái thật mạnh xuống đất trước mặt Kỳ Khả, rồi bật dậy chạy ra ngoài. Không ai cản đường bà ta, thậm chí có vài người còn chủ động đi theo giúp đỡ.

Đám gia đinh vốn đã đứng sát tường giờ lại càng tản ra, không ai muốn cản Kỳ Khả nữa. Thậm chí có người còn giúp nàng mở cửa viện. Cứ thế, dưới ánh mắt của mọi người, Kỳ Khả ngẩng cao đầu, ưỡn ngực bước vào sân của lão thái gia lão thái thái. Vết bầm tím hình bàn tay hằn rõ trên cổ nàng cũng hiện ra trước mắt họ, khiến lòng người phức tạp.

Trong sân có rất nhiều người, cả nha hoàn trẻ tuổi và các ma ma hầu hạ hai ông bà đều có mặt, đứng kín cả sân.

Kỳ Khả không đếm người, cũng không quan tâm hai ông bà dùng nhiều người hầu hạ như vậy mỗi tháng phải chi bao nhiêu tiền. Dù sao đã có khả năng dùng người thì chắc chắn có tiền tiêu.

Có tiền tiêu là tốt rồi, chỉ sợ không có tiền. Nếu không thì làm sao nàng có thể thực hiện được những danh sách dài dằng dặc này, đây đều là tài sản riêng của nàng.

"Người không liên quan đều ra ngoài, không có chuyện của các ngươi, đừng có xen vào." 

Ánh mắt Kỳ Khả lạnh lùng quét qua đám người hầu trong sân.

"Đại tiểu thư, xin đừng làm khó chúng ta." Một ma ma trong sân cố gắng lên tiếng, những người hầu hạ trong viện này ít nhiều đều biết đến sự tồn tại của Kỳ Khả, nhưng bình thường họ đều cố gắng lờ đi, giờ thì không dám đối diện với nàng.

"Người nhà Thuyên Quý có biết không? Vừa ăn phải thuốc chuột, giờ đang nguy kịch. Sao bà ta lại ăn phải thứ đó? Các người rõ hơn ta, đúng không?" Kỳ Khả cố ý nói bóng gió, nhưng lời lẽ lại mơ hồ để dẫn dắt họ.

Đám nha hoàn, ma ma lớn nhỏ trong sân đồng loạt run lên.

"Biết càng nhiều, chết càng nhanh, còn muốn cản đường ta sao?"

Đám ma ma, nha hoàn nhìn nhau, rồi có người chậm rãi bước sang một bên. Chỉ cần có người mở đầu, những người khác cũng theo đó mà tản ra, nhường đường thẳng đến chính phòng.

"Cảm ơn."

Cửa chính phòng đóng kín, cách âm rất tốt. Kỳ Khả đứng ngoài cửa không nghe thấy tiếng động bên trong. Nàng đẩy cửa, cửa đã bị cài then.

Kỳ Khả không phí lời gọi cửa, nàng rút con dao chặt củi vẫn giắt ở sau lưng, bổ mạnh vào cửa sổ dán giấy. Song cửa sổ nhỏ hơn, so với bổ cửa thì đỡ tốn sức hơn, mà tiếng động cũng lớn hơn.