Tận Thế: Cải Mệnh Bắt Đầu Từ Cướp Đoạt Đại Tẩu Ôn Nhu
Chương 32. Tối hôm đó anh đến tìm em (2)
Cái miệng nhỏ của Tô Lê Lạc há thành hình chữ "O".
Sau đó, cô lại trông như sắp khóc đến nơi.
"Hạo ca, anh tốt với em quá..." Cô nức nở nói.
Lý Hạo xoa đầu Tô Lê Lạc: "Cô ngốc, đây không phải là điều anh nên làm sao!"
【Hệ thống Phản phái: Chúc mừng ký chủ, tiến độ đoạt lấy nữ chính tăng 7%, tổng tiến độ đạt 90%!】
Nhiệm vụ đoạt lấy nữ chính vốn tưởng đã đi vào ngõ cụt, không ngờ lúc này lại tăng lên một chút.
Lý Hạo thấy trong mắt Tô Lê Lạc ánh lên vẻ e thẹn, nhưng còn xen lẫn một tia sáng khác lạ.
Lòng hắn không khỏi khẽ động.
Cô nhóc này chẳng lẽ...
"Còn mười ngày nữa là đến hạn đăng ký Đại hội Săn giết, em... em có chuẩn bị một món quà cho anh. Anh... tối hôm đó anh đến tìm em."
Tô Lê Lạc nắm chặt vạt áo, lí nhí nói.
Dứt lời, gương mặt cô đã đỏ bừng, vội vàng chạy về phía trước.
Lý Hạo nháy mắt, vội vàng đuổi theo: "Lạc Lạc, tối nay sao?"
Tô Lê Lạc dậm chân: "Không phải! Là tối hôm đăng ký ấy! Em còn chưa chuẩn bị xong mà!"
Nói rồi cô chạy đi nhanh hơn.
Lý Hạo nhìn theo bóng lưng Tô Lê Lạc, cười không ngớt.
Cô nhóc này, có thể chuẩn bị món quà gì cho mình được nhỉ?
Thời gian nhanh chóng trôi qua thêm vài ngày.
Càng gần đến Đại hội Săn giết, Tần Vũ càng ở lại trong rừng lâu hơn vào ban đêm.
Lý Hạo cũng chỉ có thể đợi gã.
Nhưng việc săn hung thú ở gần Khu Chó Nô thực sự phải trông chờ vào vận may.
Mấy ngày tiếp theo, thu hoạch của hắn và Tần Vũ đều không nhiều.
Tần Vũ tổng cộng săn được ba con hung thú nhất giai. Còn Lý Hạo cũng chỉ có ba con.
Hơn nữa, chúng đều không phải loại hung thú nhất giai hiếm có, chỉ đổi được hai lọ dược tề X1 từ chỗ Độc Nhãn Long.
Lý Hạo lại đưa một lọ cho Tô Lê Lạc.
Còn Tần Vũ, miệng thì nói sẽ tìm cách kiếm dược tề X1 cho Tô Lê Lạc, nhưng ba lọ gã đổi được đều tự mình dùng hết.
Gã rõ ràng vẫn muốn ưu tiên đảm bảo bản thân đạt tới võ giả nhị giai trước khi Đại hội Săn giết bắt đầu.
Đêm nay, Lý Hạo lại cùng Tần Vũ ra khỏi Khu Chó Nô để đi săn.
Sau khi chui qua lỗ hổng, cả hai ngầm hiểu ý nhau, mỗi người một ngả.
Lý Hạo vẫn đi theo con đường quen thuộc của mình.
Bởi vì khu vực phụ cận Khu Chó Nô ban ngày đều có đội tuần tra, những con hung thú có thể gặp được đều là sau khi đội tuần tra kết thúc công việc mới chạy vào "khu an toàn".
Vì vậy, tất cả hoàn toàn dựa vào vận may, đi đường nào cũng như nhau.
Hoạt tính tế bào: 803.
Lý Hạo cầm phi đao hợp kim trong tay, bước đi trong rừng với vẻ mặt khá thoải mái.
Mấy ngày nay, hắn lại kiếm được hơn chục điểm phản phái từ Tần Vũ, cộng thêm dược tề X1, hoạt tính tế bào đã vượt mốc 800. Thực lực của hắn đã tăng lên không ít so với lúc mới đột phá.
Ít nhất, nếu gặp lại hung thú như Hỏa Cầu Thỏ, hắn thậm chí không cần dùng đến phi đao, chỉ dựa vào tốc độ là có thể đuổi kịp.
Chỉ cần không gặp phải những đối thủ sừng sỏ trong đám hung thú nhất giai, về cơ bản sẽ không có vấn đề gì.
Chẳng biết từ lúc nào, Lý Hạo đã đi lang thang trong rừng hơn ba tiếng đồng hồ.
Đến một cọng lông hung thú cũng không thấy.
Hắn đoán đêm nay mình có thể phải về tay trắng.
"A..."
Đúng lúc này, hắn đột nhiên nghe thấy tiếng gầm nhẹ từ phía trước.
Lý Hạo vội vàng chạy tới.
Dưới ánh trăng mờ ảo, hắn nhìn thấy một người đàn ông bị treo ngược trên cây.
Những sợi dây leo quấn chặt lấy toàn thân gã, bọc kín như một cái bánh chưng, chỉ để lộ ra cái đầu.
Người đàn ông đang ra sức giãy giụa.
Nhưng rõ ràng là vô ích!
Trên mặt đất, một hòn đá to bằng nắm tay đột nhiên bay lên, lao vun vút về phía đầu người đàn ông.
Lý Hạo nhìn kỹ, trên cái cây treo người đàn ông còn có một thứ khác...