Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Huyền Hoàng Giới?
Phương thế giới này tên là Huyền Hoàng sao. Triệu Nhung nhẩm lại. Còn có Can Kinh, tại sao nó lại kinh ngạc chữ Can này?
“Tiểu tử, ngươi có biết đêm nay là năm nào không? Độc U Cơ thị, Thanh Dương Hàn thị có còn ở châu này không?”
Quy nghĩ nghĩ, lại bổ sung thêm: “Ngôi Nhiên Tông thì sao? Có phải vẫn là tông môn đệ nhất Vọng Khuyết không?”
Triệu Nhung vẻ mặt thản nhiên bưng chén trà lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, ung dung nói: “Ta không biết a.”
Quy: “...”
Nó rất muốn cho hắn một kiếm. Nhưng nó đã không còn kiếm nữa rồi.
“Ta bây giờ chỉ là một tên phế vật ăn bám, một chút tu vi cũng không có, làm sao rõ chuyện của người trên núi ở Vọng Khuyết Châu được?”
Triệu Nhung lý lẽ hùng hồn.
“Có điều...” Hắn dừng lại một chút, lại bình tĩnh bưng chén trà lên, chậm rãi nói.
“Đừng vội mà, cơm phải ăn từng miếng một, tuy bây giờ ta rất phế vật, nhưng đây chỉ là nhất thời, lát nữa ngươi kiểm tra cơ thể ta xem, xem có phải là thể chất hiếm có ẩn giấu nào không, ví dụ như Hoang Cổ Thánh Thể, Cửu Dương Tuyệt Mạch gì đó. Sau đó ngươi lại nghiêm túc tìm một bộ công pháp đỉnh cấp thích hợp cho ta tu luyện, tốt nhất là loại công pháp trúc cơ tuyệt thế mà thời kỳ đỉnh cao ngươi trải qua muôn vàn cay đắng mới có được nhưng lại vô cùng tiếc nuối không thể tu luyện ấy!”
“Tin rằng với kiến thức và từng trải của ngươi phụ tá cho sự thông minh tài trí của ta, nhất định có thể giúp ta một đường nghiền ép kẻ thù, nhanh chóng quật khởi. Đến lúc đó cho dù là giúp ngươi đắp nặn lại nhục thân, hay là bù đắp chuyện tiếc nuối, chẳng phải là dễ như trở bàn tay sao!”
Nói xong, hắn lại cúi đầu uống một ngụm trà.
“???”
Quy vô cùng kinh ngạc.
“Tại sao ta phải giúp ngươi? Cái thể chất phế vật này của ngươi, tiên thiên bất túc, kinh mạch tắc nghẽn, luyện công pháp gì cũng vô dụng, căn bản không lọt vào mắt ta!”
“Phụt~” Nước trà trong miệng Triệu Nhung phun ra hết...
Quy lại thở dài một tiếng nói: “Ta vẫn không nghĩ ra tại sao nó lại chọn ngươi? Tư chất tu đạo của nương tử ngươi tốt hơn ngươi gấp vạn lần, thậm chí có thể sánh ngang với... khụ, cho dù là cái nha đầu vừa nãy cũng được, nếu là các nàng, ta nhất định sẽ dốc sức phụ tá.”
“Đáng hận a, nếu không có gì bất ngờ, đời này của ngươi cao nhất cũng chỉ dừng bước ở Phù Dao cảnh. Yếu kém chính là nguyên tội! Giúp ta đắp nặn lại nhục thân, bù đắp chuyện tiếc nuối? Giun dế nhìn trời, kẻ ngốc nằm mơ!”
“...”
Triệu Nhung đột nhiên rất muốn “về nhà”.
...
Trong màn đêm, một tòa lầu cao của Công Tước Phủ.
Cũng là tòa lầu cao nhất Tây thành Can Kinh.
Lầu tên Thừa Ân, là do đích nữ của một vị Tĩnh Nam Công nào đó sau khi vinh thăng Hoàng hậu về phủ thăm người thân đã cho xây dựng, bức hoành phi viết “Thừa Ân Tư Nghĩa”, do vị Sở Đế thời đó đích thân đề tên.
Lầu cao giáp hồ, nằm giữa khu vườn tinh xảo với cây cối xanh tươi, kỳ hoa khoe sắc.
Tòa lầu này, khu vườn này, vào thuở ban đầu mới xây xong, luôn được giới quyền quý Can Kinh say sưa bàn tán, nhưng nó chỉ là một phần của hoàng ân tột bậc mà Triệu gia Công Tước Phủ được hưởng kể từ khi lập quốc.
Trăm năm trước, tổ tiên Triệu thị giúp Hạng thị Thái Tổ Hoàng đế lập quốc, Thái Tổ vỗ tay cười nói: “Con cháu nhà ta có thể lấy con gái nhà ngươi không?” Trăm năm sau đó, hai nhà đời đời liên hôn.
Nhưng đến thế hệ này, tân hoàng vừa mới đăng cơ, đại tiểu thư Triệu phủ đã sớm gả chồng, mà nhị tiểu thư Triệu thị vốn mang mỹ danh từ lâu nay lại lựa chọn chiêu rể...
Trên đỉnh lầu Thừa Ân.
Một hán tử lẻ loi một mình đang ngửa đầu uống rượu ừng ực.
Hắn ngồi một mình trên mái hiên, một tay ôm kiếm, một tay xách nhẹ vò rượu, gió thổi gấp trời cao, ánh trăng làm bạn với rượu, nhưng hắn lại không ngắm trăng, mà ánh mắt vô hồn nhìn xuống một gian phòng sáng đèn nào đó trong phủ.
Mỗi khi uống cạn rượu trong tay, hắn liền nhẹ nhàng ném vò rượu xuống dưới lầu. Tiện tay lại xách lên một vò khác.
Nhớ lại lúc trước, thằng nhóc choai choai kia luôn thích dẫn theo hai “cái đuôi nhỏ” nô đùa dưới lầu.
Bởi vì lầu Thừa Ân chỉ mở cửa khi có khách quý đến thăm hoặc vào tết Trùng Cửu mùng chín tháng chín, hơn nữa trưởng bối trong phủ lại luôn cấm trẻ con leo cao.
Thế là trong tòa lầu cao nhất thế giới trong mắt bọn trẻ giấu thứ gì, liền trở thành một trong những nghi hoặc lớn nhất trong cái đầu nhỏ bé của ba đứa trẻ thời thơ ấu.
Thằng nhóc thối thích khoe khoang kia luôn thề thốt nói rằng trong lầu nhốt yêu quái ăn thịt người bị Nho gia Thánh nhân dùng cuốn sách nặng như núi trấn áp, mức độ đáng sợ chẳng kém cạnh gì con thủy quái lớn giấu trong hồ nước bên cạnh từng bị hắn đánh bại.
Mỗi khi đó, tiểu thư luôn vẻ mặt nghiêm túc nghe hắn nói hươu nói vượn, thỉnh thoảng lại gật đầu, lắc đầu, nghe đến chỗ đáng sợ liền vội vàng dùng hai tay nắm chặt lấy vạt áo hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch.
Còn Thiên Nhi nhát gan như hạt gạo, luôn là người đầu tiên bị dọa đến mức nước mắt lưng tròng, ngồi xổm trên mặt đất bịt tai lại, quay lưng về phía tiểu thư của nàng và Nhung nhi ca.
Xuân đi thu đến, thằng nhóc đó dường như luôn có thể nghĩ ra đủ trò chơi mới lạ, dẫn tiểu thư và Thiên Nhi chạy nhảy nô đùa trong vườn quanh năm suốt tháng.
Mùa xuân, cưỡi ngựa gậy trúc chạy ra núi sau hái thanh mai, đào măng, làm cần câu, câu cá tôm; mùa hè, dùng súng cao su bằng gỗ không biết kiếm từ đâu chạy vào rừng bắn chim, trèo cây, móc trứng chim, bắt ve sầu; mùa thu, mang theo túi vải ra nông trang ngoài thành hái quả, chơi đồ hàng, trốn tìm, thả diều. Mùa đông, bàn tay nhỏ bé lạnh cóng đỏ ửng đắp người tuyết, cắt giấy, đốt pháo, châm pháo hoa.
Tiểu thư buổi sáng mặc váy trắng đi ra ngoài cùng hắn, buổi tối mang theo một thân “váy đen” trở về, lại không tránh khỏi bị Liễu dì của nàng thuyết giáo một trận.
Nhưng ngày hôm sau lại nhảy nhót tưng bừng đi theo hắn đổi cách chạy ra ngoài.
Tiểu thư tính tình cực kỳ trầm tĩnh, nhưng khi ở cùng thằng nhóc thối đó, lại trở nên cực kỳ ồn ào.
Hán tử ôm kiếm ngửa đầu uống ừng ực một ngụm, lại lắc lắc vò rượu, đã không còn một giọt, liền tùy ý ném ra ngoài.
Ba đứa trẻ thích nhặt những mảnh vỡ của vò rượu dưới lầu, chơi ném thia lia bên bờ hồ.
Sớm nhất là thằng nhóc thối đó học được trò này từ những đứa trẻ lớn tuổi hơn ở ngoại phủ, sau đó dạy cho tiểu thư và Thiên Nhi, ba người liền thường xuyên đến chơi.
Ban đầu người ném nảy được nhiều nhất đương nhiên là thằng nhóc đó, chỉ là đến sau này, cùng với việc tiểu thư và Thiên Nhi dần dần tu hành, số lần ném thia lia nảy của các nàng tự nhiên ngày càng nhiều.
Nhưng điều thú vị là, mỗi lần thắng vẫn là thằng nhóc đó, thế là hắn lại được một phen đắc ý tự khen, mà tiểu thư luôn yên tĩnh ngồi một bên chống cằm nghiêm túc lắng nghe, cười nói vui vẻ, Thiên Nhi thì không phối hợp vạch trần gốc gác của hắn, thế là lại là một trận cãi vã đầy trẻ con...
Những hình ảnh từng có này sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.
Là bắt đầu thay đổi từ khi nào nhỉ?
Đại khái là lúc Triệu tiểu tử vào tư thục, tiểu thư và Tiểu Thiên Nhi bắt đầu tu hành dưới sự trông nom của bọn họ chăng.
Ba đứa trẻ bắt đầu biết đến lễ giáo nam nữ thụ thụ bất thân, liền không còn hai nhỏ vô tư như trước nữa.
Sau này thằng nhóc thối đó lại học được chút học vấn chó má của Nho gia, thế là càng ngày càng tẻ nhạt, mở miệng ngậm miệng đều là chi hồ giả dã, Thánh nhân viết.
Sau đó nữa, chính là lần đính hôn của tiểu thư và hắn vào năm mười hai tuổi...
Ha ha, thằng nhóc thối, có thể ở rể nhà tiểu thư ta còn làm ủy khuất ngươi hay sao!?
Nếu không phải chi Nam Tiêu Dao Châu Triệu thị này của nhà ngươi tận tâm tận lực với tiểu thư, lão đầu và Bạch tiên sinh sao có thể đồng ý cho ngươi ở rể.
Hán tử ôm kiếm đột nhiên ném vò rượu xuống, ôm kiếm đứng dậy.
Bởi vì hắn nhìn thấy trong căn phòng ánh đỏ mờ ảo mà hắn vẫn luôn nhìn chằm chằm lúc nãy, bước ra một thân y phục đỏ.
Bóng hình xinh đẹp đó bước nhanh rời đi, càng lúc càng nhanh, trong màn đêm đen kịt, giống như muốn chạy trốn khỏi một thứ gì đó đáng sợ.
Thằng nhóc đó vẫn quyết định muốn rời đi sao?
Hắn thở dài một tiếng.
Đến cuối cùng thực ra cũng không cảm thấy tiếc nuối cho lắm, chỉ là hơi đau lòng nửa hồ rượu kia của mình. Biết thế đã không cho rồi.
“Ngươi phá vỡ quy củ rồi.”
Phía sau có người nói.
Hán tử ôm kiếm bỏ ngoài tai, chỉ ôm chặt thanh kiếm trong lòng, ngồi lại chỗ cũ, ngửa đầu dốc ngược, hào sảng uống mỹ tửu.
Phảng phất như lão giả cao lớn phía sau không tồn tại vậy.
“Bạch tiên sinh từng nói, trước mười tám tuổi, những chuyện riêng tư này chúng ta đừng nhúng tay vào.”
Lão giả cao lớn đi đến trước mặt hán tử ôm kiếm, đối thị với đôi mắt của hắn, tiếp tục nói: “Đó là rượu gì?”
“Cái này sao?”
Hán tử ôm kiếm nhấc nhấc vò rượu trong tay, đột nhiên nụ cười rạng rỡ: “Năm xưa vừa mới đến Triệu phủ, ta tự tay chôn Nữ Nhi Hồng cho tiểu thư, đến bây giờ vừa tròn mười bảy năm, lão đầu, có muốn làm một ngụm không?”
Lão giả cao lớn vẫn nhìn chằm chằm hắn, mặt không cảm xúc, lặp lại: “Đó là rượu gì?”
Khóe miệng hán tử ôm kiếm giật giật, từ từ đặt vò rượu đang giơ lên xuống.
“Hoàng Lương Vong Ưu Tửu.”
Ánh mắt hắn có chút hồi tưởng, “Một cố nhân tặng ta, hắn nói loại rượu này có thể khiến người ta mộng lớn một giấc, phảng phất như trải qua thêm một đời, sau khi mộng tỉnh có thể giác ngộ được sự quý giá của kiếp này.”
“Năm đó ta uống nửa hồ, hiệu quả không tồi.”
Hán tử tự giễu cười một tiếng, tiếp tục nói: “Thằng nhóc đó đầu gỗ, ta cảm thấy hắn rất cần, liền nhét nửa hồ còn lại cho hắn.”
Lão giả cao lớn im lặng một lát, bỏ lại một câu “Không có lần sau”, liền xoay người chậm rãi rời đi.
Hán tử ôm kiếm lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm. Nhưng câu nói truyền đến từ xa sau đó lại khiến mí mắt hắn giật giật.
“Ta sẽ bẩm báo Bạch tiên sinh, còn bên phía tiểu thư... ngươi phải nói thật với nàng.”