Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Tỷ tỷ cố ý hiện thân nói với ta những lời này là muốn nhờ vả ta việc gì sao?”
Hứa Thái Bình cũng đoán được suy nghĩ của nàng ta.
“Thiếu niên lang đoán không sai, lần này ta hiện thân là vì có việc muốn nhờ vả”.
Nữ quỷ gật đầu lia lịa.
“Ta có một đứa muội muội song sinh tên là Liễu Tử Câm, ba năm trước con bé theo ta lên núi, có điều nó có thiên phú cao, được Đệ Ngũ phong nhận làm đệ tử. Vốn dĩ hai chúng ta đã hứa với nhau, khi nào thông qua tuyển chọn của Đệ Ngũ phong, ta sẽ có thể cùng con bé tu hành ở đó”.
“Vào thời điểm này năm ngoái, có một đệ tử Đệ Ngũ phong đột nhiên đến chỗ ta, hắn ta nói mình là Tam sư huynh của muội muội ta, khi đi xuống núi tiện đường ghé qua đưa thư thay Tử Câm, giúp con bé xem xem ta có khoẻ hay không”.
“Nghe là sư huynh của Tử Câm, ta đương nhiên không dám thất lễ, bèn bưng rượu và đồ ăn ngon lên tiếp đãi hắn ta một hồi”.
“Nhưng sau khi uống xong ba lượt rượu, không ngờ súc sinh đó lại phát điên, lấy đi sự trong sạch của ta, sau đó còn uy hiếp ta không được nói cho ai biết chuyện này, hơn nữa còn cầm tù ta để độc chiếm, bắt ta hầu hạ hắn ta mỗi khi cần”.
“Ta vốn định tự vẫn, nhưng hắn ta lại lấy muội muội Tử Câm của ta ra để uy hiếp, nếu không nghe lời hắn, hắn ta sẽ giá hoạ cho Tử Câm, khiến con bé bị trục xuất khỏi Đệ Ngũ phong”.
“Vì bất đắc dĩ, ta chỉ có thể lệ thuộc vào hắn ta, nghĩ rằng đợi đến khi Tử Câm đứng vững ở Đệ Ngũ phong, sau đó tìm cách báo mọi chuyện cho con bé biết”.
“Nhưng cách đây vài tháng, ta tình cờ nghe hắn ta nói lúc say, không ngờ hắn ta lại định lấy ta uy hiếp Tử Câm, bắt con bé cũng phải biến thành món đồ chơi của mình”.
“Nếu chỉ một mình ta chịu nhục, dù thế nào ta cũng có thể nhẫn nhịn, nhưng hắn ta lại dám có ý đồ với Tử Câm, tất nhiên là ta thà chết cũng không thể để hắn ta đạt được mục đích”.”
“Thế là ta bèn nhân lúc hắn ta ngủ, lấy vũ khí đã giấu sẵn trong phòng ra, chuẩn bị kết liễu tính mạng của tên khốn đó”.
“Nhưng ta đã đánh giá thấp tu vi của đệ tử trên núi, vừa bại lộ sát ý, ta đã bị hắn bắt ngược lại”.
“Tên khốn đó thẹn quá hoá giận, sau khi làm nhục ta, hắn ta đã giết ta rồi vứt xác vào núi sâu phụ cận, không lâu sau ta đã bị con trành quỷ ở nơi đó bắt và biến thành nô lệ của quỷ”.
Sau khi nghe nữ quỷ kể xong câu chuyện thật dài, Hứa Thái Bình khó kìm nổi cơn giận trong lòng.
Hắn không ngờ trên ngọn núi tiên này cũng có kẻ ác, việc ác như thế. So với tên Ngũ đệ tử kia, trành quỷ đã lương thiện lắm rồi.
Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là những lời nữ quỷ nói đều là sự thật.
“Làm sao để chứng minh những gì ngươi nói đều là sự thật?”
Sau khi bình tĩnh lại, Hứa Thái Bình hỏi nữ quỷ.
“Để vạch trần tên khốn đó, ta đã không tiếc dùng hết số công đức mà mình đã tích tụ trong hai năm để mua hương Tầm Trần từ Đông Minh các”.
Nàng ta vừa nói vừa chỉ vào ống tay áo của thi thể dưới đất, sau đó nói tiếp.
“Hương Tầm Trần này bao gồm một mẫu ba tử, có tổng cộng bốn cây, châm hương mẫu là có thể ghi lại tất cả những gì xảy ra trong phòng trước khi hương tàn”.
“Khi muốn xem lại, chỉ cần châm hương tử, những chuyện trước đó sẽ được phát lại toàn bộ”.
Nghe vậy, Hứa Thái Bình thầm gật đầu.
Lúc trước hắn cũng từng nhìn thấy thứ này từ trong gương đồng.
“Vậy nên tỷ tỷ muốn nhờ ta đưa mấy nén hương tử còn lại cho muội muội Tử Câm của tỷ?”
Không đợi Liễu Thanh Mai lên tiếng, Hứa Thái Bình đã hỏi thẳng.
“Đúng vậy!”
Liễu Thanh Mai ra sức gật đầu, sau đó nói với giọng điệu có đôi chút tuyệt vọng
“Tên kia là đệ ngũ phong tam đệ tử, tên Lục Thần, là chất tử của một vị trưởng lão Ngũ phong. Thanh Huyền Môn chắc chắn sẽ không vì một đệ tử ngoại môn như ta mà phạt hắn ta, cho nên ta không cầu giải oan, chỉ cầu mong Tử Câm không bị tên khốn đó lừa gạt thôi!”
Nàng ta vừa dứt lời, trước cửa sân lại nổi lên một cơn gió mát, theo sau đó thân hình nàng ta bắt đầu từ từ trở nên mờ nhạt.
“Thiếu niên, nếu như có cơ hội đến Ngũ phong, xin ngươi hãy đưa hương Tầm Trần cho muội muội ta!”
Khi thấy mình sắp hồn phi phách tán, Liễu Thanh Mai lập tức nôn nóng thúc giục, tha thiết chờ Hứa Thái Bình trả lời.
“Nếu tỷ tỷ không nói dối, ta nhất định sẽ giúp tỷ đưa hương Tầm Trần này đến tay Tử Câm tỷ tỷ”.
Hứa Thái Bình không chút do dự, đồng ý với ánh mắt kiên định.
“Cảm ơn ngươi!”
Sau khi nhận được lời đồng ý của Hứa Thái Bình, Liễu Thanh Mai quỳ xuống, nặng nề dập đầu xuống đất.
“Thiếu hiệp, hôm nay con trành quỷ kia không thành công thì nhất định sẽ không từ bỏ, có điều tuy nó rất khó đối phó nhưng cũng không phải không có điểm yếu. Trong khoảng thời gian bị nó bắt, ta tình cờ biết được lúc còn sống, nó đã chết vì say rượu. Đối với linh hồn của nó, rượu giống như thuốc độc vậy. Có lẽ ngươi có thể nghĩ cách dụ nó thoát ra khỏi người nó nhập, sau đó dùng rượu để đối phó nó”.
Liễu Thanh Mai đột nhiên ngẩng đầu lên, nói cho Hứa Thái Bình biết điểm yếu của con trành quỷ.
“Điểm yếu của con trành quỷ này là rượu ư? Cảm ơn tỷ tỷ đã nhắc nhở!”
Nghe vậy, Hứa Thái Bình kinh ngạc nói cảm ơn, mặc dù vẫn chưa châm hương Tầm Trần kia, nhưng trong lòng hắn đã tin tưởng Liễu Thanh Mai hơn một chút.
“Thiếu hiệp, vậy nhờ ngươi nhất định phải đưa hương Tầm Trần cho muội muội ta”.
Nữ quỷ lắc đầu, dặn lại thêm lần nữa với vẻ mặt đầy khẩn cầu.
“Thanh Mai tỷ tỷ cứ yên tâm, chỉ cần có thể lên núi, ta nhất định sẽ tìm cách đưa hương Tầm Trần này cho Tử Câm tỷ tỷ”.
Hứa Thái Bình trịnh trọng gật đầu.
Nghe thế, trên khuôn mặt khổ sở của nữ quỷ Liễu Thanh Mai cuối cùng cũng xuất hiện nụ cười.
“À đúng rồi, thiếu hiệp, sau lưng con trành quỷ đó còn có một con hổ tinh vô cùng lợi hại, nếu có thể thì không cần thiết phải đối đầu với nó!”
Khi thân hình nữ quỷ sắp biến mất, nàng ta đột nhiên gấp gáp nhắc nhở Hứa Thái Bình một câu.
“Hổ tinh?”
Nhìn thi thể Liễu Thanh Mai toả ra những đốm lửa xanh, Hứa Thái Bình ngạc nhiên lẩm bẩm.
“Không ngờ câu chuyện làm ma cho hổ lại có thật”.
Sau khi nghe nói sau lưng trành quỷ còn có một con hổ tinh, Hứa Thái Bình ngạc nhiên, rồi chợt nhớ lại câu chuyện làm ma cho hổ.
“Mặc dù đã biết điểm yếu của con trành quỷ đó, nhưng theo những gì Tử Dương Chân Quân đã giảng, nếu chưa đột phá cảnh giới Khai Môn mà gặp phải quỷ quái, rất có thể sẽ mất mạng ngay tại chỗ. Vậy nên tốt nhất là đừng đối phó một mình, thay vào đó hãy báo với tông môn, để tông môn phái người đến xử lý”.
Nghĩ vậy, Hứa Thái Bình nhảy xuống khỏi cửa sân.
“Tóm lại cứ báo chuyện này với tông môn trước đã, đến lúc đó mình đem xác con yêu lang kia về, chắc họ sẽ không thờ ơ nữa đâu nhỉ?”
Hắn vừa nhỏ giọng lẩm bẩm, vừa lấy một chiếc hộp gỗ nhỏ từ trong ống tay áo thi thể Liễu Thanh Mai ra.
Mở ra xem, trong hộp gỗ đựng ba nén hương.
“Về chuyện hương Tầm Trần và Thanh Mai tỷ tỷ này, hôm nay mình sẽ đốt một cây trước để xem là thật hay giả. Ngày mai sẽ xem thái độ của người được tông môn phái đến xử lý trành quỷ ra sao. Nếu họ đồng ý giải quyết, mình sẽ nói cho họ biết chuyện của Liễu Thanh Mai, sau đó đưa ba nén hương này cho họ”.
Hứa Thái Bình đứng dậy cất chiếc hộp gỗ đựng hương Tầm Trần.