Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Lạc lạc…”
Từ Tử Yên nhìn thần sắc phẫn uất của Triệu Linh Lung mà bật cười khẽ.
Bất quá nàng vốn đã quá rõ tính khí của Triệu Linh Lung, người tuy bốc đồng nhưng luôn thay mặt bảy phong đệ tử mà lên tiếng, ra mặt không ít lần.
“Linh Lung muội muội chớ nên xúc động. Đám người này, phần nhiều là vì nhận ra tiểu Thái Bình chính là người đã đánh bại Tần Uyên mấy ngày trước, cho nên mới nhao nhao kéo đến vây xem náo nhiệt.”
Nàng nhẹ nhàng vỗ lưng Triệu Linh Lung, dịu giọng trấn an.
Vì được phong chủ giao cho trọng trách tuyển lựa đệ tử, nên Tử Yên cũng có vài phần hiểu biết về ngoại môn đệ tử, nhất là những kẻ nổi bật.
“Nam tử vận thanh y kia, họ Điền tên Thất, đến Vân Lư sơn đã bảy năm. Trước kia là bang chủ một phương, từng nổi giận mà đem toàn bộ bang phái đối địch từ trên xuống dưới hơn trăm nhân mạng sát sạch không chừa một mống. Vì sợ bị cừu nhân truy sát nên mới trốn đến Vân Lư sơn cầu đường sống.”
Lúc này, Độc Cô Thanh Tiêu cũng chậm rãi mở miệng.
Giống như Tử Yên, hắn đối với những ngoại môn đệ tử trọng điểm chú ý, đều đã có ít nhiều điều tra.
“Thanh Huyền tông cớ sao lại dung nạp loại ác đồ sát khí đầy thân này?”
Triệu Linh Lung chau mày hỏi, thần sắc lộ vẻ khó hiểu.
“Nghe nói hắn từng có giao tình với người trong môn ta ngoài núi. Để đổi lấy một suất nhập môn, không chỉ đem toàn bộ gia sản dâng tặng cho tông môn, còn hiến ra gia truyền tuyệt kỹ ‘Quỷ Ảnh Cước’. Chỉ vì muốn lánh né cừu địch, cầu sinh một cơ hội.”
Lần này, là Tử Yên lên tiếng đáp lời.
“Người này hành sự tàn độc, tâm tư ngoan độc không nói, lại còn có loại quyết đoán như thế, so với Lục Nguyên mà ngươi vừa mới nói, không dễ đối phó.”
Thanh âm của Triệu Linh Lung trở nên nghiêm nghị, vẻ mặt nghiêm túc hẳn.
Dẫu có thành kiến, nàng cũng không đến mức bởi vậy mà xem nhẹ thực lực của Điền Thất.
“Điền Thất lớn nhất chỗ dựa, chính là môn gia truyền ‘Quỷ Ảnh Cước’. Về mặt sát phạt, uy lực tuyệt học này chẳng hề thua kém bất kỳ loại thượng thừa võ kỹ nào. Nếu không, trong lần thất phong tuyển chọn trước kia, sao có thể có nhiều ngoại môn đệ tử, tại dưới tình huống có phòng bị, còn chết bởi hắn Quỷ Ảnh Cước kia?”
Thanh Tiêu trầm giọng tiếp lời, thần sắc ngưng trọng, khẽ gật đầu.
“So tài sắp bắt đầu.”
Tử Yên một mực dán mắt vào hình ảnh trong gương đồng, khẽ nhắc nhở mọi người.
Lập tức, Triệu Linh Lung cùng Thanh Tiêu cũng đều dồn ánh mắt về phía hình ảnh lôi đài trong gương.
Chỉ thấy trong gương, Điền Thất và Hứa Thái Bình một trước một sau bước lên lôi đài.
Vừa vào trận, cả hai không nói một lời thừa thãi.
Hứa Thái Bình triển khai Thanh Ngưu Quyền quyền thế.
Mà Điền Thất thì cười khẩy, khiêu khích nâng cao chân trái. Chân khí đỏ rực như liệt diễm bốc lên, quấn quanh bắp đùi tráng kiện, từng vòng từng vòng xoáy chuyển như rắn độc bám quanh.
Thấy cảnh này, trong rừng trúc, đám người đều nín thở, hai mắt mở trừng, không ai dám nháy mắt.
. . .
Trên lôi đài Long Môn điện
“Ầm!”
Trọng tài phất tay áo, đồng thời đập mạnh vào chiếc đồng la bên cạnh.
“Oanh!”
Tựa như sấm động vang trời, tiếng la vang lên chưa dứt, thân hình của Hứa Thái Bình cùng Điền Thất đã đồng loạt biến mất tại chỗ.
Khoảnh khắc sau, cả hai đã giằng co trong võ đài, quyền cước đối nhau “phanh phanh phanh” mấy chục lần liên tục!
Điền Thất chân có nhanh bao nhiêu, Hứa Thái Bình nắm đấm liền có nhanh bấy nhiêu.
Trong chớp mắt, quyền cương và cước ảnh quét qua, khơi dậy từng đợt cương phong cuộn trào, từ lôi đài lan tràn ra như thủy triều gào thét.
“Hứa Thái Bình… lại có thể đón được Quỷ Ảnh Cước của Điền Thất?!”
“Khó trách có thể đánh bại được cả Tần Uyên…”
Bên dưới lôi đài, đệ tử xem chiến thần sắc tràn đầy khiếp sợ.
Nếu không tận mắt chứng kiến, không ai tin nổi một thiếu niên đơn thuần dựa vào Thanh Ngưu Quyền lại có thể cùng người thi triển Quỷ Ảnh Cước danh chấn bảy phong đánh ngang tay.
“Ầm!”
Một tiếng va chạm vang lên như trời long đất lở.
Một chiêu Ngưu Giác Băng Sơn của Hứa Thái Bình đụng độ trực tiếp cùng Quỷ Ảnh Cước như chiến phủ của Điền Thất, va chạm ầm ầm ngay giữa lôi đài.
Một quyền này, vẫn chưa thể phân thắng bại. Hai người lập tức rơi vào giằng co, sát khí không giảm mà càng tăng.
Quyền cước giao thoa, chân khí chấn động khiến quanh lôi đài cương phong cuồn cuộn, từng tầng từng lớp áp bách khiến người đứng xem đều cảm giác hô hấp khó khăn.
“Ầm ầm…”
Dù hai người không động thân hình, nhưng chân khí quanh thân vẫn không ngừng va chạm.
Hứa Thái Bình thi triển Tàn Hà chân khí, đối chọi cùng thứ lực lượng quỷ dị từ Quỷ Ảnh Cước giống như hai luồng hùng lực đang liều mạng đẩy lùi lẫn nhau.
“Xuống cho ta!”
Đột nhiên, Điền Thất quát lớn như sấm nổ.
Bắp chân đặt trên mặt đất của hắn phồng lên như trống nổi, ẩn chứa lực đạo kinh người.
“Phanh!”
Một cước giẫm xuống, đá vụn văng tung tóe, nền đá nứt toác.
Mượn lực xoay người, cả thân thể Điền Thất như hóa thành búa lớn, toàn lực dồn vào một cước ép lên Hứa Thái Bình.
“Oanh!”
Tiếng nổ vang vọng, Hộ thể chân khí của Hứa Thái Bình bị ép nát. Lực đạo cuồn cuộn đè xuống, giống như cả ngọn sơn nhạc đè lên vai hắn, khiến thân thể hắn trầm xuống, mặt đất nứt toác dưới chân.
“Tiểu tử, gia gia ngươi chân không chỉ nhanh mà còn nặng, xem ta có ép chết ngươi không!”
Điền Thất cười nham hiểm, lại tiếp tục truyền thêm chân khí, cơ bắp càng phồng to, lực ép càng tăng.
Song lần này, thân thể Hứa Thái Bình vẫn đứng sừng sững bất động.
Chẳng những không bị ép xuống nữa, khí tức vốn bị áp chế nay lại sôi trào mãnh liệt.
“Oanh!”
Một luồng khí tức như sông lớn bộc phát.
Hứa Thái Bình quanh thân chân khí bỗng nhiên nổ tan ra, đột ngột vận lực, cánh tay bị Điền Thất ngăn chặn nhấc lên, trực tiếp đẩy bắp chân của Điền Thất hất ra.
“Khai Môn cảnh tiểu thành?”
Khí tức bùng nổ trên thân hắn khiến toàn trường đồng loạt chấn động.
Ngoại môn tu sĩ có thể bước lên lôi Long Môn điện phần nhiều đã vào Khai Môn cảnh, nhưng như Hứa Thái Bình khí tức Khai Môn cảnh tiểu thành cũng không có mấy ai.
Bất quá bọn hắn khẳng định không biết, cho dù là lúc này khí tức ba động, kỳ thực vẫn là Hứa Thái Bình vì ma luyện võ kỹ, cố ý áp chế về mà ra!
“Oanh!”
Ngay trong khoảnh khắc đẩy lui Điền Thất, quyền trái đã chuẩn bị sẵn của Hứa Thái Bình nặng nề đánh thẳng vào phần hông Điền Thất.
“Sưu!”
Điền Thất vội rút chân, nghiêng người né tránh.
“Oanh!”
Nhưng Hứa Thái Bình tựa như đã sớm đoán được đường lui, tay phải cũng đã vung quyền, đánh thẳng vào vị trí hắn vừa né qua.
“Ầm!”
Một quyền nện trúng, hộ thể chân khí của Điền Thất bị đánh nát, trên lưng chịu một quyền, cả người bị lực xung kích làm co lảo đảo lùi về sau mấy bước.
“Sưu!”
Còn chưa kịp đứng vững, Hứa Thái Bình đã như hình với bóng, quyền ảnh tiếp tục xuất hiện ngay trước mặt hắn.
“Cút ngay cho ta!”
Thẹn quá hoá giận Điền Thất lại là cuồng hống một tiếng.
Hắn chân phải bộc phát chân khí, đá mạnh vào quyền phong đang đánh tới.
“Ầm!”
Quyền cước lại va chạm.
Hứa Thái Bình vẻn vẹn chỉ hơi lung lay thân thể., mà Điền Thất lại bị phản lực đẩy lui thêm mấy bước.
Chính vào lúc này, hắn đã để lộ sơ hở, để cho Hứa Thái Bình nắm được cơ hội thi triển Bôn Ngưu Tạc Trận.
“Ầm!”
Một quyền như sấm giáng nện vào ngực Điền Thất.
Tại thời khắc Điền Thất chưa đứng vững, Hứa Thái Bình nắm đấm nặng nề mà nện ở lồng ngực của hắn.
Rồi quyền thứ hai.
Quyền thứ ba.
Quyền thứ tư!
Hắn như hóa thân thành bôn ngưu, lấy quyền làm sừng, từng chiêu từng thức như cuồng phong bạo vũ đập tới, không ngừng hướng Điền Thất điên cuồng oanh tới.