Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

[Giải quyết xong một đại nữ chính, ông đây đúng cmn là một thiên tài!]

[Cuộc điện thoại của Từ Tuyết Kiều đến quá đúng lúc.]

[Phen này Lãnh Thanh Thu chắc chắn sẽ vĩnh viễn không bao giờ tha thứ cho mình nữa, hoàn hảo!]

[Tiếp theo chỉ cần xử lý nốt cô nàng Từ Tuyết Kiều kia là xong.]

Xe đến khách sạn tổ chức buổi họp báo, Lục Trình Văn liếc mắt một cái đã thấy toàn bộ ê-kíp của mình đang lo lắng chờ đợi.

Nhưng bọn họ đều nhìn ra phía sau xe của hắn, vẫn đang ngóng cổ chờ mong.

Cho đến khi hắn đẩy cửa bước xuống xe, tất cả mọi người đều vô cùng kinh ngạc.

Lục Trình Văn trước đây là một tay chơi xe độ sành sỏi, tất cả xe cộ đều là siêu xe thể thao hạng sang, đều là loại ngầu lòi bá cháy, màu sắc sặc sỡ hoa hòe hoa sói, nhìn vào là biết loại có tiền đến mức nứt đố đổ vách...

Nhưng hôm nay, hắn vậy mà lại đi ra ngoài bằng một chiếc xe sedan thương mại khiêm tốn.

Hơn nữa, trang phục của Lục Trình Văn cũng thay đổi.

Không phải loại vest thời trang với đủ màu sắc khoa trương, mà là mặc một bộ âu phục chỉnh tề, vest tối màu, kết hợp với giày da Oxford tiêu chuẩn, vô cùng chuẩn mực.

Vừa thanh lịch lại vừa tôn quý.

Thư ký Tưởng Thi Hàm vội vàng tiến lại gần: “Lục tổng.”

“Ồ, Thi Hàm à.”

Tưởng Thi Hàm có vẻ rất căng thẳng.

Cô không thể không căng thẳng, mẹ cô mắc một căn bệnh lạ, mỗi năm phải tốn hàng triệu tệ để điều dưỡng và phục hồi chức năng.

Cô không thể mất công việc này.

Mà làm thư ký cho Lục Trình Văn... quả thực là quá đau khổ.

Tên khốn này... đúng là buồn nôn đến mức hoang đường.

Hai năm trước, đời sống riêng tư của hắn quả thực thối nát đến mức khiến người ta sôi máu, những việc ác hắn làm quả thực nhiều không đếm xuể.

Với tư cách là thư ký sinh hoạt của hắn, những gì cô nhìn thấy quả thực khiến tam quan của cô vỡ vụn, dựng tóc gáy.

Hơn nữa, hầu như ngày nào hắn cũng phải sàm sỡ cô.

Mở miệng ra là những trò đùa tục tĩu tự cho là hài hước, tiện tay vén váy cô lên, bất chấp xung quanh có bao nhiêu người;

Lúc họp hành, một mặt dùng những lời lẽ thô tục chửi mắng cấp dưới, mặt khác lại thò tay sờ đùi cô;

Những lời quấy rối và trêu ghẹo bằng ngôn ngữ khác, càng thường xuyên khiến cô gái này phải lén chạy vào nhà vệ sinh khóc sưng cả mắt.

Ba năm sau càng hoang đường hơn...

Ngoài việc quấy rối cô và ngày ngày sàm sỡ, hắn còn trở thành liếm cẩu của Lãnh Thanh Thu.

Rất nhiều mệnh lệnh hắn giao cho cô đều đáng xấu hổ đến mức khiến người ta suy sụp, cô bắt buộc phải đến Tập đoàn Thiên Phong giúp hắn làm việc, mà người của Tập đoàn Thiên Phong... đều khinh bỉ cô đến tận cùng, cứ như thể cô là một người phụ nữ vì tiền mà chuyện buồn nôn nào cũng có thể làm ra vậy.

Nhưng có ai biết được, cô không thể thất nghiệp, hiện tại mức lương mỗi tháng của cô là hơn một trăm ngàn tệ, trong ngành thư ký đã là mức trần rồi...

Không có khoản thu nhập này, mẹ cô sẽ bị cắt thuốc.

Đắc tội với Lục Trình Văn, cô sẽ vĩnh viễn không còn mẹ nữa.

Tưởng Thi Hàm giống như một con chim sợ cành cong lúc nào cũng lo lắng gây họa, cúi đầu nói: “Lục tổng, bản thảo bài phát biểu bên này đã viết xong rồi, ngài có thể xem qua. Thời gian vẫn còn kịp, nếu không hài lòng, bên đó sẽ lập tức sửa lại theo ý ngài.”

“Ừ, để tôi xem.”

Lục Trình Văn sải bước đi vào trong, một đám ê-kíp vội vàng bám theo, tất cả vệ sĩ bảo vệ hai bên.

Lục Trình Văn trực tiếp được người ta hộ tống vào phòng nghỉ.

Xem qua bản thảo một lượt, gật đầu: “Được, ổn đấy.”

Sau đó đưa lại bản thảo cho Tưởng Thi Hàm.

Tất cả mọi người đều rất kinh ngạc.

Lục Trình Văn nổi tiếng là khó hầu hạ.

Hắn là ác ma, là ma quỷ, là ma vương.

Bất kể bạn làm việc xuất sắc đến đâu, hắn cũng sẽ bới lông tìm vết để chửi bới, đó là điều bắt buộc.

Hỏi thăm từ bố mẹ, vợ con, đến tổ tông mười tám đời nhà bạn một lượt, sau đó bắt bạn sửa đi sửa lại các kiểu, thực ra cuối cùng cũng chẳng khác bản gốc là mấy.

Nhưng hôm nay, hắn vậy mà lại cho qua ngay từ bản đầu tiên.

Tưởng Thi Hàm thở phào nhẹ nhõm.

Lục Trình Văn nói: “Tất cả ra ngoài đi, Thi Hàm ở lại.”

Đội ngũ thư ký đều thở phào nhẹ nhõm, tốt quá rồi. Bọn họ thi nhau nở nụ cười đầy ẩn ý với Tưởng Thi Hàm.

Mọi người đều hiểu rõ trong lòng mà!

Lục tổng là người thế nào?

Hắc hắc, là kẻ ăn mặn mà! Nữ nhân viên xinh đẹp, nữ quản lý cấp cao trong công ty, có ai mà chưa từng bị hắn sàm sỡ?

Hôm nay ngay cả khâu chửi mắng cũng bỏ qua, xem ra là không đợi được nữa muốn nếm thử hương vị người đẹp rồi.

Tưởng Thi Hàm ấy à, tự nhiên sẽ nửa đẩy nửa đưa... Không chừng giữa hai người họ vốn dĩ đã là loại quan hệ đó, Tưởng Thi Hàm cũng chỉ thích giả vờ thanh thuần, đây chắc là sáo lộ của cô ta, Lục tổng lại đúng lúc thích khẩu vị này!

Tất cả mọi người đều ra ngoài, Tưởng Thi Hàm hơi run rẩy.

Lục Trình Văn ngẩng đầu lên vừa định nói gì đó, mới chú ý tới sự sợ hãi của Tưởng Thi Hàm.

[Ồ, đúng rồi.]

[Con nhóc này không ít lần bị Lục Trình Văn, cũng chính là mình trước kia, cái tên đại phản diện này quấy rối, bây giờ dọa cho sinh bệnh luôn rồi.]

[Cốt truyện của cô ta là gì ấy nhỉ?]

[Đúng rồi! Có một lần mình thú tính đại phát, muốn chiếm đoạt cô ta, Long Ngạo Thiên xuất hiện đúng lúc, đánh gãy hai chân mình, cứu cô ta đi.]

[Sau đó hai người tâm sự mỏng, cô ta kể ra bệnh tình của mẹ mình, Long Ngạo Thiên chữa khỏi cho mẹ cô ta, cô ta cảm động đến rơi nước mắt.]

[Sau đó nữa, Long Ngạo Thiên vì cô ta mà đến đối chất với mình, đánh cược một ván, cuối cùng Long Ngạo Thiên ngầu lòi chiến thắng mình, mình thì mặt xám mày tro, còn Long Ngạo Thiên thì trang bức thành công, giành lại sự tự do cho Tưởng Thi Hàm...]

[Cốt truyện sau đó... tôi không nói, các người cũng tự nghĩ ra được.]

[Hậu cung lại có thêm một đại mỹ nữ si tình, âm thầm cống hiến sau lưng Long Ngạo Thiên, không cầu báo đáp, thậm chí không cần danh phận, làm một con nha đầu cũng cam lòng.]

[Hình như sau này còn có một lần vì đỡ đòn chí mạng cho Long Ngạo Thiên mà suýt nữa thì ngỏm.]

[Nhưng mà nữ chính hậu cung mà, đâu có dễ chết thế, tự nhiên là được Long Ngạo Thiên dùng một phương thức vô cùng sắc tình để cứu sống rồi.]

[Đệt mợ buồn nôn thật.]

Lục Trình Văn nhìn Tưởng Thi Hàm đang cúi đầu, run rẩy bần bật, mỉm cười.

“Cô đừng căng thẳng, tôi không bắt nạt cô đâu.”

“Không, không căng thẳng ạ.”

Lục Trình Văn thở dài, trong lòng thầm nghĩ:

[Có nên giúp cô ta một tay, chữa khỏi bệnh cho mẹ cô ta không nhỉ? Nếu mình đi cầu xin Từ Tuyết Kiều, cô ta chắc sẽ sẵn lòng giúp đỡ người khác chứ?]

[Không được không được, đây là cốt truyện của Long Ngạo Thiên, bệnh của mẹ cô ta, chỉ có thể để Long Ngạo Thiên chữa, như vậy cô ta mới sa vào lưới tình của Long Ngạo Thiên, yêu đến chết đi sống lại, trở thành hậu cung của Long Ngạo Thiên chứ.]

[Mình phải sa thải cô ta. Quá nguy hiểm.]

Tưởng Thi Hàm kinh ngạc đến mức đầu óc trống rỗng.

[Tình huống gì đây!?]

[Hắn rõ ràng không mở miệng, sao... những lời trong lòng hắn mình đều nghe thấy hết vậy?]