Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Không đáng ghét a.” Lục Trình Văn gãi gãi quai hàm: “Còn rất đáng yêu nữa.”

“Vậy tại sao anh luôn muốn tôi biến mất?”

“Tôi biểu hiện rõ ràng thế sao?”

Lục Trình Văn chột dạ rồi.

“Không có chuyện đó, chỉ là... hehe, từ nhỏ đến lớn, cô không phải đều rất chán ghét tôi sao? Tôi biến mất không phải cô nên vui mừng sao?”

Từ Tuyết Kiều hít sâu một hơi: “Bây giờ tôi đổi ý rồi, tôi muốn tìm hiểu anh nhiều hơn một chút.”

Từ Tuyết Kiều giống như một bậc thầy biến sắc mặt, lau đi giọt nước mắt, lập tức nở nụ cười rạng rỡ:

“Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ ngày nào cũng ở bên cạnh anh. Anh càng phiền tôi, tôi càng lượn lờ trước mặt anh. Tức chết anh!”

Lục Trình Văn chuyện khác không sợ, chỉ sợ cái này.

Lúc này kinh hãi nhìn vị đại nữ chính này.

“Ủng hộ (bởi vì) cái gì chứ!?”

Lục Trình Văn nói: “Không có logic nha! Các người đều bị sao vậy!? Lãnh Thanh Thu như vậy, bây giờ cô cũng như vậy, đang làm cái gì thế hả? Cô ấy coi thường tôi, chê tôi là liếm cẩu không có tiền đồ. Cô từ nhỏ đã cảm thấy tôi tâm thuật bất chính, những năm nay hầu như đến chào hỏi cũng lười chào với tôi, hai ngày nay các người bị sao vậy? Còn để cho người ta sống nữa không?”

“Anh sẽ đính hôn với Lãnh Thanh Thu sao?”

“Tôi đính hôn với cô ấy cái đầu buồi!” Lục Trình Văn kích động: “Tôi còn muốn sống thêm vài năm nữa!”

Từ Tuyết Kiều nhìn Lục Trình Văn: “Được, vậy anh đính hôn với tôi đi.”

Lục Trình Văn vừa bưng ly cà phê lên đang uống, nghe thấy câu này trực tiếp phun ra.

Sặc đến mức nửa ngày không nói nên lời.

Từ Tuyết Kiều cứ nhíu mày nhìn hắn.

Lục Trình Văn vừa vỗ ngực, vừa lau quần áo, bận rộn nửa ngày: “Đại tỷ, cô đừng dọa tôi, tôi không có phúc phận đó, trò đùa này không thể đùa được đâu.”

Từ Tuyết Kiều đặt cánh tay lên bàn, một tay chống cằm, mỉm cười nhìn Lục Trình Văn.

“Trình Văn ca, em cảm thấy, những năm nay anh thay đổi rất nhiều.”

“Hả? Nhiều không?”

“Mặc dù không biết dạo này anh lên cơn điên gì, nhưng em cảm thấy, con người anh cũng rất tốt.”

Lục Trình Văn thở dài: “Tôi còn có việc, đi trước đây.”...

Ngồi ở hàng ghế sau xe, Lục Trình Văn im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Hướng phát triển của sự việc, có chút kỳ dị rồi nha!

Sau này không thể phong ấn Long Ngạo Thiên nữa, hoặc là phong ấn hắn cả đời, cứ phong ấn từng ngày từng ngày thế này, mình sắp điên rồi.

Phải mau chóng thả hắn ra, để hắn đi lăn lộn với đám hậu cung nữ chính kia.

Nếu không đám con gái này cứ vây quanh mình lượn lờ thì ra cái thể thống gì?

Đầu tiên là Lãnh Thanh Thu thay đổi thái độ bình thường, hôm qua đột nhiên đồng ý đính hôn, hôm nay lại chủ động muốn hôn mình.

Bây giờ Từ Tuyết Kiều dường như nhìn mình với ánh mắt cũng không bình thường nữa, vậy mà lại nói cái gì muốn đính hôn với mình.

Mặc dù là lời nói đùa, nhưng mình không thể đùa nổi loại trò đùa này.

Cứ tiếp tục thế này, mình sớm muộn gì cũng cướp cò mất.

Không được, mình phải... khiến các cô ấy ghét mình, chán ghét mình, sau đó hận không thể tránh xa mình ba trượng.

Hôm nay gặp phải quá nhiều nữ chính rồi, mình phải hoãn lại một chút.

Trần Mặc Quần gọi điện thoại đến, nói ông nội mình muốn gặp Lục Trình Văn.

Lục Trình Văn vốn không muốn đi, nhưng nghĩ lại, bây giờ cách mười hai giờ trưa mai còn một khoảng thời gian rất dài, lượn lờ bên ngoài không chừng lại gặp phải đại nữ chính nào đó.

Được! Mình đến Trần gia, uống rượu với Trần Mặc Quần đến rạng sáng, sau đó ngủ một giấc đến sau mười hai giờ trưa, như vậy là được rồi chứ gì?

Ngạo Thiên huynh, hiệu suất của anh thực sự phải nâng cao một chút rồi, mau chóng thu phục đám yêu tinh này đi, tiểu gia bây giờ cứ như làm tặc vậy a.

Đến Trần gia, trò chuyện với Trần Thu Thu vài câu, liền kéo Trần Mặc Quần đến tầng của hắn.

Hai người ngồi trên ghế ở ban công, ngắm ráng chiều, uống rượu vang, hút xì gà.

Trần Mặc Quần nói: “Lãnh Thanh Thu thế nào rồi? Ăn được chưa?”

Lục Trình Văn cười: “Ăn được cái gì chứ, tôi để cô ấy ngủ dậy rồi đuổi đi rồi.”

Trần Mặc Quần vô cùng kinh ngạc, sau đó giơ ngón tay cái lên: “Được! Có định lực! Trần Mặc Quần tôi đời này không phục ai, chỉ phục cậu.”

“Cậu cũng lớn tuổi rồi, tìm việc gì đó mà làm đi, ngày nào cũng lêu lổng sao được a.”

“Tôi nghe nói, cậu nhìn thấy chị tôi rồi à?”

“À, nhìn thấy rồi.”

Lúc này Trần Mộng Vân vừa hay bước vào đại sảnh.

Cô vì một khoản chi tiêu của Trần Mặc Quần mà đến cãi nhau, kết quả bước vào đại sảnh, liền nhìn thấy ngoài em trai mình ra, còn có một bóng lưng quen thuộc, đang ngồi ở ban công bên kia hút xì gà.

Trần Mặc Quần nói: “Tôi đề nghị, cậu mau chóng cắt đứt với Lãnh Thanh Thu đi, quay lại theo đuổi chị tôi. Chị tôi sau khi chia tay với cậu, chưa từng quen bạn trai nào. Nếu cậu chưa lấy được first blood của chị ấy, thì first blood của chị ấy vẫn còn.”

“Chắc chắn thế sao? Tôi thấy mông cô ấy khá đầy đặn, chưa chắc đã là hàng nguyên bản đâu nhỉ?”

Trần Mộng Vân tức muốn chết.

Hai người này, quả thực là cá mè một lứa, cấu kết với nhau làm việc xấu.

Bọn họ cứ gặp nhau, là chưa từng làm chuyện gì tốt đẹp!

Vậy mà lại ở sau lưng bàn luận về mình như vậy, một người là tình đầu, một người là em trai ruột, đáng lẽ phải là người thân thiết nhất, gần gũi nhất của mình, kết quả bọn họ bàn luận về mình không có nửa phần tôn trọng, đều là... cái giọng điệu đó.

Trần Mặc Quần nói: “Chị tôi trăm phần trăm hàng nguyên bản! Sau khi chia tay với cậu, trực tiếp vào tập đoàn làm việc, một ngày hầu như thời gian làm việc vượt quá mười mấy tiếng đồng hồ, cứ như điên vậy.”

“Nửa năm sau tiếp quản quản lý vận hành công ty con, càng là người sống chớ lại gần, ngoài công việc ra những thứ khác đều không quan tâm nữa.”

Lục Trình Văn nói: “Tôi biết, cô ấy bây giờ vẫn liều mạng như vậy sao?”

“Không còn nữa, cũng không cần thiết nữa.” Trần Mặc Quần nói: “Bây giờ tình hình trên dưới tập đoàn chị ấy đều đã nắm rõ rồi, năng lực của bản thân cũng đã được rèn luyện ra rồi, thì không còn vất vả như vậy nữa. Cho nên lúc này mới là cơ hội a! Cậu chỉ cần bỏ ra một nửa sự nhiệt tình đối với Lãnh Thanh Thu, tôi đảm bảo, chị tôi chính là con bạch mã nhỏ dưới háng cậu, mặc cậu tùy ý phi nước đại.”

Trần Mộng Vân sắp tức điên rồi.

Có đứa em trai nào nói về chị gái mình như vậy không? Quả thực khiến người ta ớn lạnh!

Lục Trình Văn lại đột nhiên nói một câu đứng đắn:

“Này này này, làm ơn sau này cậu đừng nói về chị cậu như vậy nữa, cô ấy là chị cậu, tôn trọng một chút đi.”

“Tôi đây cũng đâu có nói với người ngoài, cậu không phải là người nhà sao! Tôi nói cho cậu biết, nhân lúc ông nội tôi vẫn còn sống, cậu muốn ăn được chị tôi, bên phía gia tộc không ai dám phản đối đâu, huống hồ còn có tôi nữa!”

Lục Trình Văn nhìn tà dương buông xuống, cười khổ lắc đầu: “Không được rồi, tôi và cô ấy đã không thể nào nữa rồi.”

“Tại sao? Không phải chỉ là chút chuyện năm xưa đó sao. Đó cũng gọi là chuyện à? Có phú nhị đại nào chưa từng hoang đường chứ? Chỉ cần sau này cậu đối xử tốt với chị tôi, bên phía gia tộc chúng tôi tuyệt đối ủng hộ hai người.”