Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đây là sự sỉ nhục, coi thường và cực kỳ không tôn trọng đối với phái nữ.
Đặc biệt là những cô gái khá thuần khiết như Trần Mộng Vân, càng khó có thể chấp nhận bạn trai cũ của mình nói về mình như vậy.
Nhìn Trần Mộng Vân rơi nước mắt, Lục Trình Văn áy náy nói: “Thực sự chỉ là nói đùa thôi, hơn nữa tôi không đi đâu nói xấu cô cả.”
“Tôi đối với anh, chỉ là một người phụ nữ từng chơi đùa, cởi sạch quần áo ra thì cũng giống như tất cả những người phụ nữ khác, chỉ là món đồ chơi cỡ lớn của anh, có phải không?”
“Tôi cũng chưa từng chơi đùa a!” Lục Trình Văn nói: “Tôi thực sự chưa từng chơi đùa, cũng chưa từng nói, chắc chắn là có người đang đồn bậy. Thân phận của chúng ta, cô biết đấy, lúc ở trường những tin đồn tình ái bay đầy trời, có mấy câu là thật?”
“Đi đâu cũng khoe khoang với người ta anh đã ngủ với đại tiểu thư Trần gia Trần Mộng Vân, có phải rất sướng không? Rất tự hào? Rất có thể diện?”
“Đừng nói nữa, tôi xin cô, tôi sai rồi.”
Trần Mộng Vân lấy điện thoại ra bấm số.
“Cô còn muốn báo cảnh sát à?”
“Alo, Hồ Thụ Huy, không phải anh nói muốn mời tôi ăn cơm sao? Hôm nay tôi có thời gian.”
Lục Trình Văn lập tức trợn tròn mắt.
Hồ Thụ Huy!?
[Bà nội con gấu! Một trong những tên phản diện a!]
[Theo đuổi Trần Mộng Vân, kết quả lúc ăn cơm hạ thuốc Trần Mộng Vân, vào lúc sắp đắc thủ thì bị Long Ngạo Thiên đạp đứt rễ tử tôn, sau đó...]
[Hỏng bét!]
[Cốt truyện này bị mình kích hoạt sớm rồi!]
[Quan trọng là hôm nay Long Ngạo Thiên xin nghỉ phép, không đi làm a đại tỷ!]
[Cô đi ăn cơm với hắn, đó chẳng phải là cừu non chủ động tìm đến sói xám sao?]
Lục Trình Văn lập tức nói: “Mộng Vân, cô không thể qua lại với Hồ Thụ Huy, càng không thể ăn cơm với hắn.”
“Tại sao? Anh là cái thá gì của tôi mà quản rộng thế?”
“Không phải a, Hồ Thụ Huy không phải người tốt lành gì, hắn đang ủ mưu đồ xấu đấy!”
“Trên đời này còn có ai xấu xa hơn anh không? Còn có ai cặn bã hơn anh không?”
Lục Trình Văn cứng họng.
“Nói chung... cô cho dù muốn ăn, có thể hẹn hắn ngày mai được không? Ngày mai cô làm gì với hắn tôi cũng không quản cô.”
“Tôi muốn ăn ngày nào, thì ăn ngày đó. Tôi nói cho anh biết, những năm nay tôi vẫn luôn đợi anh, tôi vẫn luôn đợi!”
Trần Mộng Vân hét lên: “Tôi tưởng anh sẽ sửa đổi, anh sẽ thay đổi, đợi anh thực sự tĩnh tâm lại, sẽ nhớ đến những kỷ niệm từng chút một hồi nhỏ của chúng ta. Nhưng tôi vạn vạn không ngờ tới, tôi trong lòng anh, lại lả lơi, đê tiện, không đáng tiền như vậy!”
“Đáng tiền đáng tiền, cô rất đáng tiền, Mộng Vân tôi sai rồi, cô không thể ăn cơm với Hồ Thụ Huy, hắn thực sự không phải người tốt!”
Trần Mộng Vân quay người bỏ đi, Lục Trình Văn một tay kéo cô lại: “Mộng Vân, tôi cầu xin cô, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của tôi, cô cho tôi một cơ hội!”
Trần Mộng Vân nhìn Lục Trình Văn cười lạnh: “Năm đó anh cũng nói như vậy, nực cười, anh vậy mà lại tưởng một câu nói này có thể lừa gạt mãi, tôi sẽ luôn tin. Lục Trình Văn, tôi đã không còn là cô bé năm đó bị dăm ba câu của anh lừa cho xoay mòng mòng nữa rồi. Anh vẫn nên đi tìm Lãnh Thanh Thu của anh, lẽo đẽo theo sau mông cô ta làm liếm cẩu đi!”
Trần Mộng Vân sải bước đi nhanh ra ngoài, Lục Trình Văn đuổi theo giải thích.
Trần Mộng Vân nửa chữ cũng không muốn nghe, bước chân thoăn thoắt.
Lục Trình Văn sốt ruột, một tay kéo cô lại: “Trần Mộng Vân! Tôi không cho phép cô đi!”
Lúc này hai người đã đi đến phòng khách rồi, bố Trần và mẹ Trần đang bưng đĩa hoa quả xem tivi.
Trần Mặc Quần cũng ở trong phòng khách, nằm trên sô pha, căng thẳng nhìn bọn họ.
Lục Trình Văn không chú ý đến hoàn cảnh đã thay đổi, lớn tiếng nói: “Chuyện khác tôi đều không quản, nhưng con người Hồ Thụ Huy này cô không thể ăn cơm với hắn, ít nhất hôm nay thì không được!”
“Anh dựa vào cái gì mà quản tôi?”
“Chỉ dựa vào tôi... chỉ dựa vào tôi không phải là thứ tốt đẹp gì! Lão tử hôm nay sẽ không nói lý lẽ! Thì sao nào?”
Bố Trần miệng đang nhai đồ ăn, vớ lấy điều khiển từ xa, tắt tiếng tivi, một nhà ba người ngồi trên sô pha không lên tiếng, cứ thế xem.
Trần Mộng Vân cười lạnh: “Lục Trình Văn, anh làm ơn hiểu cho rõ! Trần gia chúng tôi không phải là gia tộc vì lợi ích tập đoàn mà phải nhẫn nhịn anh đủ điều. Nói chuyện với Trần Mộng Vân tôi, anh tốt nhất nên động não một chút!”
Hai người này đang cãi nhau không ngừng.
Bố Trần tiến sát lại gần Trần Mặc Quần nhỏ giọng hỏi: “Chuyện gì thế?”
Trần Mặc Quần vội vàng nói dối: “Hai vợ chồng trẻ giận dỗi nhau, cậu ta muốn theo đuổi chị con, chị con không thèm để ý đến cậu ta, còn muốn đi ăn cơm với người đàn ông khác.”
Bố Trần gật đầu.
Mẹ Trần nói: “Hồ Thụ Huy là ai vậy?”
“Thằng cả nhà họ Hồ đó.” Trần Mặc Quần nói: “Lúc đi học chúng con từng đánh nhau.”
Mẹ Trần mù mờ: “Trình Văn không phải vẫn luôn theo đuổi Lãnh Thanh Thu sao? Không phải tháng sau sắp đính hôn rồi sao? Sao lại đến tìm Mộng Vân nhà mình rồi?”
Trần Mặc Quần giải thích bừa: “Đây không phải là đến thời khắc cuối cùng, mới biết ai là tình yêu đích thực trong lòng sao! Hai người cứ xem đi, còn đặc sắc hơn cả phim truyền hình.”
Trần Mộng Vân nói: “Hôm nay tôi sẽ đi ăn cơm với Hồ Thụ Huy, nếu ăn vui vẻ, tôi sẽ yêu đương với anh ta. Chỉ cần Trần Mộng Vân tôi bằng lòng, tối nay chúng tôi sẽ thuê phòng, tuần sau sẽ đính hôn! Đám cưới còn có thể tổ chức trước cả anh và Lãnh Thanh Thu!”
Lục Trình Văn hoàn toàn nổi hỏa: “Được! Cô tốt nhất là nói được làm được, đợi sau khi Hồ Thụ Huy lừa tình lừa tiền, cô đừng có khóc lóc đến tìm tôi là được!”
“Tôi cho dù có bị người ta lừa tình lừa tiền, cũng không tìm đến đầu anh, tôi thà bị Hồ Thụ Huy lừa, cũng không muốn nghe nửa câu nói ra từ miệng anh! Chuyện tôi hối hận nhất đời này, chính là quen biết anh!”
“Trần Mộng Vân, tôi nói lại lần cuối cùng, cô muốn làm gì là tự do của cô, cô ở bên ai tôi cũng không quan tâm, tôi căn bản không để ý!”
“Vậy anh hét vào mặt tôi làm gì?”
“Hồ Thụ Huy thì không được!”
“Tôi cứ nhắm trúng anh ta đấy, thì sao nào?”
“Ngày mai! Ngày mai cô muốn thuê phòng, muốn đính hôn, muốn chọn váy cưới đều tùy cô, hôm nay có thể ở nhà ngoan ngoãn ở yên được không?”
“Không thể! Năm đó lúc anh đá tôi, đã không còn tư cách nói những lời như vậy với tôi nữa rồi!”
“Năm đó là cô đá tôi!” Lục Trình Văn hét lên.
“Tại sao tôi đá anh? Bản thân anh có mặt mũi nào nói ra không?”
Miệng Lục Trình Văn mấp máy nửa ngày: “Năm đó là lỗi của tôi, nhưng bây giờ, tôi bắt buộc phải nói rõ ràng với cô, bữa cơm của Hồ Thụ Huy, cô không được đi!”
Lục Trình Văn vừa quay người lại, nhìn thấy ba người trên sô pha, đang nhìn chằm chằm về phía mình.
Đầu óc Lục Trình Văn lập tức nguội lạnh, ngoan ngoãn cúi chào: “Cháu chào chú, cháu chào cô.”
Bố Trần nói: “Ây da, Trình Văn đến rồi à? Ngồi xuống nói chuyện.”
Mẹ Trần cũng nói: “Trình Văn à, cháu cũng nhiều năm rồi không đến nhà chơi rồi đấy! Ngồi xuống, ăn hoa quả.”
“Haizz, mấy năm nay đây không phải là... có chút không tiện sao, năm đó cháu không hiểu chuyện, làm tổn thương trái tim người lớn, trong lòng vẫn luôn vô cùng áy náy, hôm nay là tâm trạng không được tốt lắm, muốn cùng Mặc Quần trò chuyện...”