Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Chưa kể đến việc năm đó Long ca khi đi làm nhiệm vụ đã cứu mạng cha của Garcia, chỉ nói đến cái thế đối đầu như nước với lửa của hai phe Đông - Tây hiện nay, gã cũng không nên nhảy ra làm con chim đầu đàn này."
"Lão Đinh bảo anh ra tay à?"
Trình Dã có chút hiểu ra, đôi mày dần chau lại.
Tâm trạng tốt đẹp vốn có vì thực lực tăng mạnh, cũng đột nhiên trở nên bình lặng.
Theo lý mà nói thì đây vốn là chuyện nhỏ, nhưng hai phe Đông - Tây nội đấu, tất cả mọi người đều biến thành quân bài trong tay của Đinh Dĩ Sơn và Harlin.
Phe Đông yếu thế, quân bài này của hắn không lớn bằng Garcia, làm mất thể diện, Đinh Dĩ Sơn tự nhiên phải ra quân bài lớn hơn để giành lại thế chủ động.
"Không nói chuyện này nữa, cậu ăn cơm đi, ăn xong mau chóng luyện tập, âm mưu quỷ kế gì cũng không quan trọng bằng thực lực cứng."
Lưu Tất xua tay.
Hai người ngồi xổm bên cạnh trạm xe buýt, Trình Dã ăn rất nhanh, ba miếng thành hai miếng xử lý xong hai túi thịt khô, lại ăn thêm hai miếng bánh mì kiềm cứng ngắc mới dừng lại.
Nghèo thì học văn, giàu thì học võ, không có đủ năng lượng bổ sung, cơ thể chỉ càng luyện càng yếu.
"Ăn nhiều như vậy, xem ra khoảng thời an này luyện tập rất có tác dụng."
Lưu Tất có chút bất ngờ, nhưng điều khiến anh ta bất ngờ hơn nữa, là biểu hiện của Trình Dã sau khi vào sân tập.
Luyện tập bắn súng tạm thời không nói đến, đây là công phu cần thời gian, thiện xạ cũng cần lượng lớn đạn dược mới luyện ra được.
Cận chiến đối kháng, hôm qua là Trình Dã chủ công, Lưu Tất phòng thủ, hôm nay thứ tự hoán đổi, thành Lưu Tất chủ công, Trình Dã phòng thủ.
"Tôi đến đây!"
Lưu Tất hét lớn một tiếng, khí thế rất đủ, nhưng thực chất cánh tay vung quyền chỉ ngưng tụ một phần lực.
Cốp.
Một tiếng va chạm trầm đục vang lên, Trình Dã dùng cùi chỏ đỡ cứng một đòn, nhân thế chìm vai hạ cùi chỏ, cả cánh tay như một cây roi quất mạnh xuống.
"To gan!" Con ngươi Lưu Tất hơi co lại, không né không tránh, dùng cẳng tay đỡ cứng để cảm nhận lực đạo.
Bốp!
Làn da ngăm đen bị Trình Dã quất một quyền, ửng lên một vệt đỏ.
Mặc dù xương cốt cứng rắn đã chặn được phần lớn lực xung kích, nhưng lực xung kích còn sót lại vẫn như một cây kim nhỏ đâm vào dây thần kinh xương trụ, khiến anh ta cảm thấy đau.
Cuối cùng cũng có sức rồi!
Lưu Tất hơi nheo mắt lại, hai ngày trước Trình Dã ngay cả phá phòng thủ cũng không làm được, hôm nay lại khiến anh ta có chút cảm giác đau.
Sự tiến bộ vượt bậc như vậy, đã không thể dùng từ bất ngờ để hình dung, mà phải là kinh hãi.
"Chuẩn bị xong chưa, tôi nghiêm túc đây!"
Miệng nói vậy, nhưng Lưu Tất chỉ tăng từ một phần lực, lên thành hai phần.
Nghe có vẻ không nhiều, nhưng lại là một sự gia tăng gấp đôi, ngay lập tức khiến Trình Dã cảm thấy áp lực to lớn.
"Đại ca B lăn lộn giữa sinh tử hơn hai mươi năm, số vật lây nhiễm bị tiêu diệt sớm đã vượt qua con số năm chữ số, quá mạnh."
"Nhưng tôi của hôm nay... cũng không yếu!"
Chém, đập, đỡ, quăng, những phương thức phát lực mà "Phát Lực Cơ Bản" mang lại, được quyền và tay thi triển ra.
Một luồng khí thế như dã thú bốc lên từ người Trình Dã.
Trong lòng Lưu Tất hơi kinh ngạc, lực đạo trên tay bất giác lại tăng thêm nửa phần, nửa phần, nửa phần...
Bốp.
Trình Dã bay ra ngoài, đập mạnh vào người nộm gỗ sắt, suýt chút nữa đã nôn ra cả đám thịt khô vừa ăn.
"Vãi chưởng!"
Sắc mặt Lưu Tất đại biến, lao vút qua như một mũi tên, vội vàng đỡ lấy Trình Dã.
Cũng không biết tại sao, vừa nãy anh ta lại có cảm giác như đang đối mặt với một con quái vật đột biến, vì vậy trong một thoáng thất thần đã bất giác tăng mạnh lực đạo lên bốn phần!
Một quyền này công phu ít nhất cũng bằng hai mươi năm của người thường, Trình Dã làm sao đỡ nổi?
"Đại ca B... anh làm bạn tập kiểu này, nhất định... phải trừ tiền!"
Trình Dã nôn khan hai tiếng, khóe miệng rỉ máu.
Cho đến khi luồng khí huyết ở ngực hoàn toàn bị đè xuống, hắn mới miễn cưỡng lên tiếng phàn nàn.
Một quyền vừa rồi phải nói là, khiến hắn thật sự có cảm giác như bị xe tông trên quốc lộ, cả người không có chút sức chống cự nào đã bị hất bay.
Kỹ xảo gì, phát lực gì, trực giác dã thú gì...
Không đúng, nên nói là chế độ dã thú mới phải.
Trình Dã hồi tưởng lại trạng thái vừa rồi, sau khi giao đấu, cả người hắn như bị ma nhập, tấn công, phòng thủ lại thật sự dựa vào lời Lưu Tất nói trước đó, không dùng não suy nghĩ kỹ, tất cả đều dựa vào bản năng và trực giác để hoàn thành.
"Lỗi của anh, lỗi của anh."
Lưu Tất liên tục xin lỗi, nhưng trong mắt lại tràn đầy kinh hỉ, không còn chút u ám nào của lúc trước, vui vẻ cười nói:
"Long ca quả nhiên lại lừa anh rồi, thiên phú của cậu, tuyệt đối hơn cả anh!"
Thiên phú?
Ngồi trên chuyến xe buýt về nhà, Trình Dã xoa nắn sườn, bụng, cánh tay, bắp đùi đang đau nhức...
Thôi được rồi, đúng là không có chỗ nào trên người mà không đau.
"Đây mà là thiên phú gì chứ, tất cả đều là mồ hôi nước mắt, là sự nỗ lực của tôi mà ra!"
Khóe miệng Trình Dã nhếch lên một nụ cười.
Tuy khổ, nhưng lại vui trong cái khổ đó.
So với việc dậm chân tại chỗ ngày qua ngày, nếu chỉ cần đau một chút là có thể tăng tiến thực lực nhanh như vậy, thì có đau hơn nữa cũng có sao đâu!