Phi Thiên

Chương 177. Nghịch chuyển (6)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thế nhưng hai vị công thần này lại là nước lửa bất dung, không chịu ngừng tay, hai người mới vừa lập được công lớn, bây giờ trước mặt mọi người thiên vị bất cứ người nào cũng không tiện.

- Còn không dẫn người của ngươi đi?!

Dương Khánh nhìn Tần Vi Vi quát to một tiếng.

Tần Vi Vi có vẻ muốn nói lại thôi, bất quá nhìn Lưu Cảnh Thiên đang làm khách bên cạnh nghĩa phụ, không thể làm gì khác hơn là giục long câu tiến lên, kêu gọi Miêu Nghị:

- Đi thôi!

- Bọn họ...

Miêu Nghị không cam lòng, chỉ chỉ ba người Viên Chính Côn, còn muốn so đo, bất quá gặp phải ánh mắt lạnh lùng trừng tới của Dương Khánh, cơ mặt giật giật lập tức ngậm miệng lại. Hắn lộ vẻ hết sức không cam lòng quay đầu đi theo sau Tần Vi Vi, thỉnh thoảng còn quay đầu lại nhìn ba người Viên Chính Côn một cái, ánh mắt khiến cho ba người sợ hãi trong lòng.

Ba người có thể linh cảm được tên này không có ý định bỏ qua cho bọn họ, bất quá ngay cả Dương Khánh đã lên tiếng, hẳn cũng sẽ không có chuyện gì.

- Còn không dẫn người của ngươi cút!

Dương Khánh lại nhìn Hùng Khiếu quát.

Nghe qua dường như nể mặt Miêu Nghị hơn, bởi vì y dùng chữ cút với Hùng Khiếu, nhưng Hùng Khiếu vẫn tỏ ra cung kính chắp tay:

- Dạ!

Sau đó quay đầu lại vội vàng dẫn theo người của mình rời đi.

Bất quá trong lòng Hùng Khiếu lại vô cùng cao hứng, ngoài mặt phủ chủ không khách sáo đối với y, trên thực tế vẫn nghiêng về phía y. Rốt cục y vẫn giữ được ba người Viên Chính Côn, coi như Miêu Nghị đã thua y phen này.

- Mấy tên thủ hạ bất tài làm cho Lưu huynh chê cười.

Dương Khánh nhìn Lưu Cảnh Thiên thở dài.

Lưu Cảnh Thiên cười ha hả, tựa hồ thái độ đối với Dương Khánh không tệ.

Tất cả bởi vì Lưu Cảnh Thiên được ích lợi thật nhiều, Dương Khánh cũng hết sức hào phóng buông tay, hơn nữa buông tay mà không hề tỏ ra do dự, không thèm lấy bất kỳ thứ gì trên người Chương Đức Thành. Ngay cả phi kiếm mà rõ ràng y rất cần cũng nhường lại cho Lưu Cảnh Thiên, nói là trả thù lao trước đó mời Lưu Cảnh Thiên xuất binh.

Hành động này làm cho Lưu Cảnh Thiên rất là thưởng thức tính hào sảng của Dương Khánh. Phải biết rằng phủ chủ một phủ tích góp nhiều năm sẽ không đơn giản như vậy, ít nhất Dương Khánh mới vừa làm phủ chủ vài năm vẫn kém xa không bằng. Lưu Cảnh Thiên vừa nhìn thấy chỗ tốt, lúc này cảm thấy Dương Khánh là bằng hữu chơi được.

Dĩ nhiên cũng không phải Dương Khánh cũng không cần gì, mặc dù lần này y đánh thắng, nhưng bên Chương Đức Thành cũng không phải ngồi chờ chết, không tránh được tổn thất nhân mã thật nhiều, cho nên Dương Khánh chỉ cần một thứ: Đó chính là muốn lấy tất cả bộ thuộc Chương Đức Thành đầu hàng để bổ sung vào dưới quyền mình.

Lưu Cảnh Thiên được nhiều ích lợi sẽ không tới nỗi ngay cả chút lợi nhỏ như vậy cũng không buông tha. Tổn thất nhân mã của y có thể mất vài năm từ từ bổ sung, đồ lấy được trên người Chương Đức Thành cũng không phải mấy năm là có thể tìm được, đương nhiên y cũng vui lòng đáp ứng.

- Dương huynh, mặc dù chúng ta là láng giềng, nhưng có mấy lời vẫn phải nói cho minh bạch. Cố nhiên Chương Đức Thành đáng chết, nhưng dính líu đến Trấn Bính điện ta, chính là Trấn Ất điện các ngươi không phải, nhất định phía trên sẽ truy cứu chuyện này. Trấn Ất điện các ngươi phải cho chúng ta một câu trả lời.

Lưu Cảnh Thiên cỡi long câu chạy song song với Dương Khánh nói.

- Chuyện giữa điện chủ hai điện, không phải là hai ta có thể tham dự, để cho điện chủ của chúng ta xử lý đi, chúng ta cần gì quan tâm.

Dương Khánh đáp lại, đột nhiên nghiêng đầu nói:

- Lưu huynh, nói đến chuyện hai điện, Dương mỗ có một thỉnh cầu quá đáng, hy vọng Lưu huynh có thể giúp một chuyện.

Lưu Cảnh Thiên nói:

- Nói thử ta nghe.

Dương Khánh than thở:

- Cố nhiên đã diệt trừ Chương Đức Thành, ta cũng có thể phục mệnh lên trên, nhưng ta âm thầm liên lạc Lưu huynh tương trợ, nếu truyền đi sợ là sẽ có người nói ta cấu kết Trấn Bính điện. Chuyện cấu kết với người ngoài đánh người mình này, bất cứ ở đâu cũng sẽ bị người thêu dệt đâm thọc, không biết Lưu huynh có thể viết một phần tố cáo để lúc Dương mỗ báo lên thuận tiện trình giao điện chủ hay không?

Lưu Cảnh Thiên ngẩn ra, đây là đối phương muốn nhờ mình nói tốt đôi câu giúp y, giấu đi chuyện hai bên âm thầm liên lạc.

Bất quá lời này của Dương Khánh tương đương nhắc nhở y, hai bên liên thủ tác chiến, bên Trấn Ất điện sẽ có người nói Dương Khánh cấu kết người ngoài, chẳng lẽ Trấn Bính điện không ai nói Lưu Cảnh Thiên y cấu kết người ngoài?

Lúc này bèn hỏi:

- Vậy có phải Dương huynh cũng nên viết gì đó để cho ta mang về trình cho điện chủ hay không?

- Lưu huynh đã lên tiếng, chỉ là chuyện nhỏ.

Dương Khánh đã có thể nói lên chuyện này, dĩ nhiên là biết đối phương muốn cái gì, không nói hai lời lập tức lấy ra một miếng ngọc điệp, rót pháp lực vào viết một hơi, sau khi đóng pháp ấn của mình bèn giao cho Lưu Cảnh Thiên.

Lưu Cảnh Thiên nhận vào tay tra xét, đầu tiên Dương Khánh viết lời nhận lỗi, nói mình khống chế sự tình không xong, để cho Chương Đức Thành chạy vào cảnh nội Trấn Bính điện làm hại. Bất quá sau đó lại tố cáo Lưu Cảnh Thiên, nói đây là chuyện của Trấn Ất điện, Lưu Cảnh Thiên lại nhúng tay giết người của Trấn Ất điện là thế nào?!

Lời tố cáo này chẳng khác nào khen ngợi Lưu Cảnh Thiên trấn thủ một phương hữu lực, có thể kịp thời ngăn chặn ngoại lai xâm lăng.

Lưu Cảnh Thiên cảm thấy hết sức hài lòng, nhận lấy ngọc điệp, bản thân y cũng cầm ngọc điệp viết một hơi sau đó đóng pháp ấn, giao cho Dương Khánh.

Nội dung bên trong là hoàn toàn là tố cáo, nói Chương Đức Thành dám chạy đến cảnh nội Vạn Hưng phủ giết nhân mã một sơn của y, ngông cuồng hết sức, ép y không thể không đuổi giết, muốn Trấn Ất điện cho một câu trả lời.

Từ đầu tới đuôi không nói tới chuyện Dương Khánh âm thầm liên lạc với mình, là chính y phản ứng kịp thời chủ động đuổi diệt Chương Đức Thành.

Người ta đánh tới địa bàn của y, y chủ động tiêu diệt cũng là lẽ thường, nội dung không có gì sơ hở.

Nắm ngọc điệp trong tay, Dương Khánh chậm rãi quay đầu lại liếc nhìn phương hướng Trấn Ất điện, cười lạnh một trận trong lòng.

Có vật này nơi tay, lần này coi như là Chương Đức Thành chết vô ích rồi, trách nhiệm Dương Khánh lợi dụng người ngoài nhúng tay vào bên này cũng có thể để cho tử quỷ Chương Đức Thành kia gánh chịu, Trấn Bính điện cũng không thể truy cứu được y, y không có chút trách nhiệm nào.

Bất kể nội dung trong đó có thể chấp nhận được hay không, tóm lại ngay cả người của Trấn Bính điện người ta cũng nói là Chương Đức Thành gây sự trước, đã đủ để bịt miệng một số người, hẳn là Hà Vân Dã bắt gà không được còn lỗ nắm thóc sẽ khó chịu vô cùng.

Nếu Hà Vân Dã đã trở mặt với y, y cũng không cần phải nể mặt Hà Vân Dã.

Mặc dù tu vi Hà Vân Dã cao hơn y xa, nhưng Dương Khánh cũng không tin Hà Vân Dã dám trắng trợn không kiêng nể làm thịt mình.

Dương Khánh không phải là tán tu, nếu như là tán tu, Hà Vân Dã làm thịt y không có bất kỳ quan hệ gì.

Nhưng tốt xấu gì Dương Khánh cũng là cũng là phủ chủ một phủ, dù là tu vi Hà Vân Dã cao hơn nữa, nhưng đã bước vào hệ thống của Lục Thánh đều phải tuân thủ quy tắc trò chơi, cũng không phải người nào muốn làm sao thì làm vậy, nếu không sẽ không còn thể thống gì.

Giống như Hùng Khiếu rõ ràng muốn giết Miêu Nghị, nhưng cũng chỉ dám động tay chân trong tối, vẫn không dám trắng trợn không kiêng nể giết chết Miêu Nghị.

Có phần chiến tích nơi tay này, Dương Khánh cũng không tin điện chủ Hoắc Lăng Tiêu không thấy, y và điện chủ Hoắc Lăng Tiêu lại không có thù oán gì, điện chủ cũng không cần đưa y vào chỗ chết.

Trận chiến này thay vì nói là tự vệ, còn không bằng nói là Dương Khánh đánh cho điện chủ Trấn Ất điện Hoắc Lăng Tiêu xem, muốn cho Hoắc Lăng Tiêu hiểu mình hoàn toàn có năng lực đảm nhiệm vị trí phủ chủ. Ngươi cũng không cần thiết cho rằng ta là cục bột có thể tùy ý vo tròn bóp méo, không tha cho ta, có thể chọn những phủ chủ khác dưới quyền Phùng Chi Hoán hạ thủ.

Hai bên đều lấy được vật mình muốn, Dương Khánh cầm ngọc điệp, nhìn Lưu Cảnh Thiên cùng cười, dáng vẻ ngầm hiểu trong lòng.

Lưu Cảnh Thiên hết sức hài lòng, e rằng nằm mơ cũng không nghĩ ra mình bị Dương Khánh lợi dụng một phen. Bị Dương Khánh bán đứng, vẫn còn đang đếm tiền giúp Dương Khánh.

Dương Khánh cũng không sợ y biết, ít nhất trong thời gian ngắn đối phương còn chưa biết, chờ đến khi đối phương biết rõ ràng, mình đã qua cửa ải trước mắt này. Sau đó muốn báo thù cùng lắm thì phóng ngựa tới đây, Dương Khánh ta sẽ bồi tiếp.

Nói đi thì nói lại, có thể bị mình lợi dụng như vậy, Dương Khánh cũng không cho là Lưu Cảnh Thiên có năng lực gây ra phiền phức giữa hai điện giống như mình đã làm. Gây ra phiền phức thì rất dễ, có thể làm cho mình thoát thân mới là quan trọng nhất.

Trận chiến này, nhân mã của Nam Tuyên phủ bao gồm hao tổn của Trấn Hải sơn trước đó, tổng cộng tổn thất hơn ba trăm nhân mã, coi như nhân mã của ba sơn đã hoàn toàn mất đi.

Lưu Cảnh Thiên cũng tổn thất hơn năm mươi người, không bao gồm một sơn hơn một trăm người trước đó bị Dương Khánh cho người âm thầm xử lý.

Chương Đức Thành bị giết không nói, thủ hạ hơn một ngàn nhân mã chết hơn tám trăm, gần trăm tên chạy trốn, còn có hơn hai trăm đầu hàng Nam Tuyên phủ.

Có hơn hai trăm tên tù binh bổ sung, tính đi tính lại Nam Tuyên phủ cũng chỉ hao tổn chừng một trăm người, tương đương với tổn thất của Trấn Hải sơn Tần Vi Vi.

Mặc dù trước đây Miêu Nghị muốn giết bọn Viên Chính Côn, nhưng bây giờ lại đỏ mắt thèm thuồng, đây là đang thèm tù binh của các sơn thu nhận.

Không đỏ mắt mới lạ, hắn đã trở thành động chủ trắng tay, không bổ sung nhân mã sao được? Chẳng lẽ sau này Đông Lai động không còn ai, hắn phải đi canh sơn môn, tuần sơn và làm việc vặt các loại sao?! Quản lý mười vạn tín đồ Đông Lai thành, không thể không có thủ hạ, trừ phi từ nay về sau Miêu Nghị không tu luyện nữa, đặc biệt làm việc.

Nhưng hắn là một động chủ trắng tay, thủ hạ chỉ còn mỗi mình Diêm Tu, không có nhân mã tiếp nhận hàng binh. Đến khi đánh xong những kẻ không chết đều bị người ta tiếp thu, coi như liều mạng một phen mà không có chút ích lợi nào cả.

Hắn nhìn lại Tần Vi Vi, nàng cũng đang giương mắt nhìn, nàng cần người nhiều hơn hắn, nhưng nàng cũng không có nhân thủ tiếp nhận. Trước đó chỉ lo dẫn dắt người đi theo sau lưng Miêu Nghị xung phong, nào có dư thừa người đi tiếp nhận tù binh.

Muốn tìm Tần Vi Vi giải quyết vấn đề, xem ra trước mắt là không cần trông cậy vào nàng, bản thân nàng còn lo không xong, Miêu Nghị chỉ có thể nghĩ biện pháp khác.

- Miêu huynh đệ!

Trong lúc đang cỡi Hắc Thán lộ vẻ thèm thuồng đi vòng quanh nhìn tù binh, chợt Miêu Nghị nghe có người truyền âm với mình.

Hắn quay lại nhìn về phía đám người bên cạnh, một khuôn mặt quen thuộc làm cho hắn sửng sốt, phát hiện không ai xa lạ, chính là chỗ quen biết cũ Trần Phi, trên người bị thương mấy chỗ, đang bị trông coi.

Miêu Nghị có vẻ mừng rỡ, hắn còn tưởng rằng Trần Phi đã chết lúc Dương Khánh tấn công Nam Tuyên phủ trước đây, cho nên mới bỏ mặc mẹ con Quý Tú Phương bất kể. Không nghĩ tới lại gặp y ở chỗ này, cũng trở thành tù binh chiến bại đầu hàng phe Dương Khánh.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, Trần Phi nhìn Miêu Nghị có thể nói là bùi ngùi cảm khái. Lúc Tần Vi Vi bị vây, y cũng nhìn thấy Miêu Nghị một người một long câu đánh vào xông ra vô cùng hung hãn. Tiểu tử năm xưa mới vừa rời núi chỉ có một thanh thương gỗ, hôm nay đã trở nên uy phong lẫm lẫm như vậy rồi, bất quá mới mấy năm cũng đã thành động chủ Đông Lai động, nhìn lại mình thật là xấu hổ.

Miêu Nghị đang muốn tiến lên chào hỏi, lại phát hiện Trần Phi đã rơi vào tay Thiếu Thái sơn, trở thành tù binh của Thiếu Thái sơn.

Lập tức hắn kềm chế ý nghĩ tiến lên chào hỏi, cũng không dám tìm Hùng Khiếu cầu tình xin cho Trần Phi về Đông Lai động của mình. Ngay cả ba người Viên Chính Côn còn không giành được, đừng nói là Trần Phi. Chỉ cần hắn lên tiếng nói với Hùng Khiếu, nói không chừng sẽ hại tới Trần Phi, đến lúc đó không biết tên khốn kiếp Hùng Khiếu kia sẽ chơi đùa Trần Phi thế nào.

- Trần huynh, ta và sơn chủ Thiếu Thái sơn mà ngươi đầu hàng có chút ân oán, không tiện chào hỏi ngay mặt, xin hãy tha lỗi, nếu không ngược lại sẽ hại ngươi.

Miêu Nghị âm thầm truyền âm xin lỗi một tiếng.

Trần Phi truyền âm đáp lại:

- Ta đã thấy chuyện xảy ra lúc nãy, chính vì vậy mới truyền âm cho ngươi, hôm nay có thể nói là Miêu huynh thành người rồi.

- Trần huynh chê cười rồi, tạm thời Trần huynh hãy ở Thiếu Thái sơn trước, đến khi có cơ hội ta sẽ kéo ngươi về chỗ ta.

- Không cần phiền phức, có thể giữ được tính mạng đã coi như là đại may mắn trong bất hạnh, ở đâu cũng vậy.

- Trần huynh, để cho ngươi sống ở Thiếu Thái sơn còn có một chuyện khác muốn ngươi giúp một tay, ta sẽ không bỏ qua cho ba tên khốn kiếp Viên Chính Côn kia. Năm đó y hại chết Tào Định Phong, lần này lại chọc tới ta, ngươi trở về giúp ta để ý xem ba tên Viên Chính Côn kia bị phân đến chỗ nào ở Thiếu Thái sơn, tìm cơ hội đưa tin tức tới Đông Lai động.

Trần Phi ngẩn ra, vốn tưởng rằng Miêu Nghị tìm Viên Chính Côn tính sổ chỉ là vì chuyện của Đông Lai động, không nghĩ tới còn liên quan đến Tào Định Phong, không khỏi truyền âm hỏi:

- Tào huynh đệ chết dưới tay của Viên Chính Côn ư?

- Ngươi có chỗ không biết...

Lúc này Miêu Nghị kể lại tình cảnh lúc trước Viên Chính Côn để thủ hạ Phù Quang động đi chịu chết thay y.

Sau khi Trần Phi nghe xong cũng cau mày lại:

- Ta hiểu rồi! Miêu huynh, có một việc sợ là phải xin lỗi ngươi, chuyện bọn Viên Chính Côn tấn công Đông Lai động cũng có ta tham gia trong đó...

Y kể lại tình hình bắt đầu từ khi đi Đông Lai động tìm Diêm Tu, đến sau cứu đi Thiên nhi và Tuyết nhi qua một lượt.

Miêu Nghị cũng có thể thông cảm được chuyện này, bất quá chuyện khiến cho hắn vui mừng chính là Thiên nhi và Tuyết nhi lại vẫn chưa chết.