Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Nếu phủ chủ trách cứ xuống, có ta gánh vác, các ngươi chẳng qua là nghe lệnh làm việc, sẽ không trách phạt các ngươi!
Hùng Khiếu lên tiếng bảo đảm, có chuyện gì y sẽ gánh vác một mình.
Đã nói tới nước này, bọn Đồ Tam Lượng thân là người mới không còn gì để nói, chỉ có thể tuân theo mệnh lệnh.
Trần Phi thân ở trong đám người thấy cảnh tượng này không khỏi cười khổ, ban đầu mới gặp gỡ Miêu Nghị, thật đúng là không nhìn ra hắn lại là nhân vật gan lớn tày trời như vậy. Bất quá lần này tựa hồ đã hoàn toàn chọc giận Hùng Khiếu, sợ là Miêu Nghị sẽ gặp phiền phức lớn.
Nhân mã lui về, long câu chạy nhanh mang thi thể Xuân Tuyết cùng Đông Tuyết về Thiếu Thái sơn, đặt trong đại điện Thiếu Thái sơn.
- Xuân Tuyết, Đông Tuyết, các ngươi yên tâm, bản tọa sẽ không để cho các ngươi chết vô ích, thề quyết đạp bằng Đông Lai động, lấy đầu tiểu tặc Miêu Nghị tới bồi táng cho các ngươi!
Đối mặt hai cỗ thi thể, Hùng Khiếu lộ vẻ đau đớn căm phẫn, phát lời thề nặng ngay trước một đám thủ hạ trong đại điện.
Đang lúc này, một con linh thứu hạ xuống Thiếu Thái sơn, một tên thủ hạ lấy ngọc điệp đưa tin bước nhanh xông vào đại điện đưa cho Hùng Khiếu.
Ngọc điệp là mệnh lệnh bên Dương Khánh gởi tới, nói là đã phát hiện động tĩnh khác thường bên Vạn Hưng phủ, lệnh Hùng Khiếu tập hợp nhân mã chạy tới địa điểm chỉ định.
Sau khi Hùng Khiếu xem qua nội dung bóp nát ngọc điệp trong tay, pháp chỉ Dương Khánh tới thật đúng là kịp lúc, vốn y chuẩn bị dẫn chừng trăm người đi thu thập Miêu Nghị. Hiện tại có pháp chỉ Dương Khánh, y cũng có thể nhân cơ hội tập hợp toàn bộ nhân mã đi Trấn Hải sơn, nhân cơ hội làm chuyện này.
Bất quá chuyện làm cho y lo lắng là động tĩnh khác thường bên Vạn Hưng phủ. chắc chắn Dương Khánh cũng phải báo cho Tần Vi Vi, không biết bên Tần Vi Vi có thể cũng tập hợp nhân mã hay không, vạn nhất cũng tập trung Miêu Nghị tới đó, mình sẽ không tiện hạ thủ.
Tức thì quay đầu lại quát:
- Ngô Trường Lâm!
- Có!
Động chủ dưới quyền y bước ra khỏi hàng ôm quyền chờ lệnh.
- Ngươi phái người đi Đông Lai động dò xét tình huống trước, xem thử bọn tiểu tặc Miêu Nghị có trở về Đông Lai động hay không.
- Dạ!
Ngô Trường Lâm nhanh chóng ra khỏi đại điện.
Mà Hùng Khiếu cũng lập tức viết một phần ngọc điệp tố cáo Miêu Nghị bạo hành, lệnh người truyền cho Dương Khánh.
Chuyện lớn như vậy không cách nào giấu giếm, nhất định phải thông báo trước cho Dương Khánh, nếu không đợi đến khi gây ra chuyện mới giải thích, sợ sẽ làm Dương Khánh cho rằng Hùng Khiếu không coi phủ chủ ra gì.
Y đã tính toán cẩn thận, đợi đến khi Dương Khánh nhận được tin tức, cho dù là Dương Khánh có chỉ ý gì muốn phát lại cho mình, mình đã chạy tới Đông Lai động giết Miêu Nghị. Đến lúc đó Dương Khánh truy cứu chuyện này cũng coi như là gạo đã thành cơm.
Ngô Trường Lâm đi ra ngoài điện, ánh mắt quét qua đám thủ hạ dưới quyền, rơi vào trên mặt của Trần Phi, phất tay gọi y tới hỏi han:
- Ngươi đã từng ở Đông Lai động, tưởng không xa lạ gì đối với Đông Lai động.
Trần Phi sửng sốt, không biết có ý gì, ôm quyền nói:
- Bẩm động chủ, đúng vậy!
- Được! Ta cho ngươi hai người, ngươi lập tức chạy tới Đông Lai động...
Ngô Trường Lâm chuyển đạt nhiệm vụ của Hùng Khiếu cho Trần Phi.
Trần Phi có vẻ không biết nói gì, tại sao lại để cho mình làm thám tử… Xem ra lai lịch từng ở Đông Lai động của mình có thể phát huy tác dụng, cũng không biết lúc nào Đông Lai động mới có thể yên tĩnh lại.
Bất quá y vẫn ôm quyền lĩnh mệnh, mang theo hai tên trợ thủ động chủ cấp cho nhanh chóng chạy đi dưới màn đêm.
Không bao lâu, Hùng Khiếu an bài xong bèn dẫn hai hàng thủ hạ nòng cốt bước ra khỏi đại điện, rối rít nhảy lên lưng long câu, dẫn người nhanh chóng chạy đi…
-----------
Trấn Hải sơn, sau khi Tần Vi Vi nhận được Dương Khánh nhắc nhở cũng giật mình kinh hãi, mới hiểu kẻ động thủ tập kích Đông Lai động nói không chừng là người của Vạn Hưng phủ, cũng không biết Miêu Nghị là không biết thật hay không biết giả, nhưng Miêu Nghị kết làm tử thù với Hùng Khiếu rất có thể sẽ nhân cơ hội báo thù.
Tần Vi Vi lập tức phát ra cảnh cáo nghiêm nghị, ép buộc Miêu Nghị không được tìm Hùng Khiếu sinh sự, nghiêm mật dò xét tình huống bên Vạn Hưng phủ, nếu không nàng sẽ thay đổi người khác làm động chủ Đông Lai động.
Lúc nhận được cảnh cáo của Tần Vi Vi, Miêu Nghị đang dẫn dắt nhân mã trên đường chạy trở về Đông Lai động.
Sau khi xem qua ngọc điệp đưa tin, Miêu Nghị phì cười. Không phải là ta không nghe theo hiệu lệnh của nàng, mà là bây giờ nàng mới phản ứng được không khỏi cũng quá muộn, ta cũng đã làm xong chuyện này.
Miêu đại động chủ đã có chuẩn bị hậu thủ không coi chuyện này ra gì, vẫn đang hối hận để cho Hùng Khiếu trốn thoát.
Hắn còn chưa biết Hùng Khiếu vừa quay đầu lại đã gia tăng thực lực, chuẩn bị tìm hắn tính sổ, còn cho là bằng vào nhân mã trong tay mình, Hùng Khiếu không làm gì được, không biết đã mang đến cho mình phiền phức không nhỏ.
Trở lại Đông Lai động, thấy hiện trường duy trì nguyên trạng, rất hiển nhiên bên Vạn Hưng phủ cũng không đánh tới nữa, Miêu Nghị phái người đi liên lạc với hai tên thám tử phái đi trước đó.
Tin tức nhận được khiến cho hắn âm thầm kinh hãi, bên Vạn Hưng phủ đã tập kết thật nhiều nhân mã, đoán chừng là nhân mã của toàn bộ Vạn Hưng phủ đã tới.
Hắn lập tức tăng thêm mấy tên thám tử đi ra ngoài phòng bị, đồng thời nhanh chóng truyền tình huống của bên này tới Trấn Hải sơn, thỉnh cầu phái người tới tiếp viện.
-----------
Trên thực tế bên Vạn Hưng phủ đang căng thẳng vô cùng.
Miêu đại động chủ bây giờ có thể nói là danh chấn Vạn Hưng phủ, sơn chủ Quy Nghĩa sơn Tô Bưu tự mình dẫn trăm người đánh lén Đông Lai động, lại bị hơn hai mươi người Đông Lai động đánh cho gãy giáo quay về, Tô Bưu có tu vi Thanh Liên nhị phẩm cũng bị giết chết.
Lưu Cảnh Thiên dẫn dắt thật nhiều người chạy tới chuẩn bị biết được tin tức, nhất thời cảm thấy đau đầu nhức óc.
Không phải là y đau lòng Tô Bưu chết, mà là lần này đã gây ra chuyện lớn, nhất định sẽ kinh động đến Trấn Ất điện và Trấn Bính điện rất nhanh, y không biết nên thu dọn như thế nào.
Vốn cho là vẻn vẹn một Đông Lai động, có Tô Bưu tự thân xuất mã đánh chiếm không thành vấn đề, sau khi nhanh chóng giết chết hoặc giam giữ Tần Vi Vi lập tức quét dọn hiện trường, đi nhanh về nhanh, không để lại bất kỳ chứng cớ nào. Cho dù là Dương Khánh biết là mình làm, cũng không làm gì được mình, bởi vì y không có chứng cứ.
Như vậy chẳng những có thể trút giận cho cá nhân mình, mà cũng có thể coi như trút giận cho cả Trấn Bính điện. Đến lúc đó chắc chắn điện chủ Ô Mộng Lan sẽ khen y làm tốt, có thể cứu vãn hình ảnh bất tài của y trước mặt điện chủ.
Không ngờ rằng lần này húc đầu vào đinh, chẳng chững chuyện không thành, bên này hao binh tổn tướng không nói, còn để lại chứng cớ cho đối phương.
Đến lúc đó điện chủ Trấn Ất điện cầm chứng cớ tìm tới cửa, biết làm thế nào cho phải?
Công đánh tới tiêu diệt chứng cớ ư? Người ta không phải người ngu, còn có thể đợi đến ngươi đánh tới tiêu diệt chứng cớ sao?
Nếu tiếp tục làm cho lớn chuyện hơn, chắc chắn Lưu Cảnh Thiên không thể nào gánh vác.
Mai Ngọc đưa ra chủ ý này nhất thời xui xẻo, bị Lưu Cảnh Thiên nổi giận quát mắng:
- Không phải ngươi đã nói động chủ Đông Lai động dễ đối phó sao? Không phải ngươi đã nói một mình ngươi cũng có thể giết chết hắn sao, bây giờ đi giết cho ta xem thử!
Mai Ngọc không có lời gì chống đỡ, chẳng lẽ động chủ Đông Lai động là khắc tinh chuyên khắc đánh lén sao? Trước đây Chương Đức Thành bị hắn phá hỏng chuyện tốt, hiện tại Vạn Hưng phủ lại bị hắn phá hỏng chuyện tốt, Dương Khánh thật đúng là chọn được một nhân tài trấn giữ yếu địa.
Lưu Cảnh Thiên sợ hãi bất an, không biết sau khi trở về điện chủ sẽ xử trí mình như thế nào.
-----------
Mà bên này Miêu Nghị cũng duy trì cảnh giác cao độ, tạm thời gác lại chuyện xây dựng lại Đông Lai động.
Hắn tranh thủ lúc rảnh tới xưởng thuyền một chuyến, bảo Diêm Tu cùng Thiên nhi, Tuyết nhi tiếp tục tránh né ở chỗ này.
Quay trở về lại đến phụ cận sơn động Đông Lai động tìm Yêu Nhược Tiên, nếu vạn nhất có cái gì bất trắc, hy vọng Yêu Nhược Tiên có thể xuất thủ giúp một tay ở thời khắc mấu chốt.
Bên trong sơn động, Yêu Nhược Tiên khoanh chân trên giường đá phì cười nói:
- Đừng mơ, cho dù là ngươi quỳ xuống gọi gia gia cũng không được.
Miêu Nghị chỉ chỉ ống tay áo rộng thùng thình của Yêu Nhược Tiên chứa đầy tiểu Đường Lang trong đó, ân cần khuyên nhủ:
- Yêu tiền bối, sao ngài không nghĩ mà xem, nếu ta chết đi e rằng bọn ‘tiểu tử’ sẽ không chịu ngoan ngoãn sống ở bên cạnh ngài nữa, đến lúc đó chẳng phải là uổng công vô ích một phen?!
- Ngươi chết vẫn tốt hơn ta đi ra ngoài chịu chết. Ta chỉ là tán tu cảnh giới Hồng Liên, nếu dám nhúng tay vào chuyện của các ngươi, bất kể là Trấn Ất điện hay là Trấn Bính điện sẽ lập tức phái cao thủ cảnh giới Hồng Liên tới tra xét. Cho dù là ta có thể đánh thắng cao thủ Hồng Liên hai điện, một khi kinh động tới Nguyệt hành cung, phái ra cao thủ Tử Liên ta còn có thể sống được sao?! Phía sau còn có cao thủ cấp Kim Liên, phía sau nữa còn có Mục Phàm Quân trấn giữ Thiên Ngoại Thiên, người ngoài có mấy ai dám trêu vào, ta còn muốn sống thêm mấy năm nữa!
Yêu Nhược Tiên khoát tay áo một cái, dáng vẻ không cho thương lượng, hỏi ngược lại:
- Không phải là tiểu tử ngươi muốn mượn cơ hội giết chết ta chứ?
Để một cao thủ như vậy ở bên người, rốt cục cũng không nhờ cậy gì được, Miêu Nghị thất thểu ra về.
Hắn vừa trở lại dãy nhà gỗ, thủ hạ giữ núi chợt chạy tới, chắp tay thông báo:
- Động chủ, ngoài cửa núi có người tìm ngài!
Lúc này có thể có người nào tìm mình chứ…
Miêu Nghị kỳ quái hỏi:
- Người nào vậy?
Thủ hạ đáp:
- Y không chịu tiết lộ, chỉ bảo thuộc hạ báo cho động chủ, nói cố nhân thương gỗ đổi ngân thương trước đây tới bái phỏng, tự nhiên động chủ sẽ biết y là ai.
Thương gỗ đổi ngân thương... Miêu Nghị sửng sốt, lập tức đoán được là ai, lần trước Diêm Tu cũng từng đề cập tới, liên tưởng đến bây giờ đối phương đang ở dưới tay Hùng Khiếu, tới đây nhất định là có chuyện, lúc này phất tay nói:
- Cho mời!
Không bao lâu sau, Trần Phi thân hình đầy bụi đường được dẫn tới, Miêu Nghị đứng ở cửa nghênh đón, ai ngờ Trần Phi truyền âm báo cho biết không được phô trương.
Miêu Nghị lập tức cho thủ hạ lui ra, dẫn Trần Phi cùng nhau chui vào nhà gỗ.
Còn chưa kịp khách sáo, Trần Phi đã mở miệng trước:
- Miêu huynh, nhanh chóng rời đi nơi này, nếu không ngươi sẽ gặp đại họa trước mắt!
Miêu Nghị ngẩn ra hỏi lại:
- Có chuyện gì vậy?
Trần Phi cười khổ nói:
- Ngươi làm chuyện tốt ở Thiếu Thái sơn còn cần ta nói nhiều sao? Hiện tại Hùng Khiếu đã dẫn dắt thật nhiều người chạy tới, muốn đạp bằng Đông Lai động lấy tính mạng ngươi, ta bị phái tới điều tra tình huống, thật vất vả mới bỏ rơi hai người đi theo tới thông báo cho ngươi.
Hùng Khiếu ư? Miêu Nghị giương chân mày lên, cười hăng hắc nói:
- Ta đang sầu không tìm được y, y còn dám đưa tới cửa!
- Cũng biết ngươi sẽ nghĩ như vậy, sợ ngươi khinh địch cho nên mới tới thông báo một tiếng.
Trần Phi hơi có vẻ lo âu nói:
- Hùng Khiếu đích thân dẫn hơn hai trăm nhân mã, trong đó còn có ba tên cao thủ Thanh Liên nhất phẩm...
Y vội vàng kể rõ tình huống đệ tử Kiếm Ly tông, Ngọc Nữ tông cùng Ngự Thú môn mới vừa chạy tới gia nhập.
Nghe xong Miêu Nghị có vẻ sững sờ, giống như bị người tạt một chậu nước lạnh vào mặt.
Tại sao lại nhảy ra người của Kiếm Ly tông, Ngọc Nữ tông cùng Ngự Thú môn?!
Hắn phát hiện đường dây tin tức của mình quả thật là dở tệ, khiến cho mình trở thành ếch ngồi đáy giếng ở Đông Lai động.
- Miêu huynh, không nên ngây người ra đó nữa, mau đi đi. Hẳn là sau khi ta tới đây, Hùng Khiếu đã dẫn người lên đường ngay sau đó, nếu bây giờ ngươi không đi nữa sẽ không còn kịp.
Trần Phi trịnh trọng nhắc nhở.
Miêu Nghị lộ vẻ cảm kích chắp tay:
- Đa tạ Trần huynh kịp thời nhắc nhở.
Trần Phi cũng không khách sáo với hắn:
- Ta không tiện ở lâu, nếu không sẽ làm cho người ta nghi ngờ, Miêu huynh hãy tự tính toán, mỗ cáo từ.
Y xoay người rời đi, cũng đúng là không tiện ở lâu.
Ai ngờ Miêu Nghị kêu y lại:
- Chờ đã!
Trần Phi quay đầu lại, chỉ thấy Miêu Nghị lấy từ bên trong nhẫn trữ vật mười viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm ra, nắm cổ tay y, nhét vào bàn tay y.
- Chuyện này...
Trần Phi có chút lúng túng, nhưng quả thật cũng thích vật này.
- Chút tâm ý nho nhỏ, giữa hai ta cũng không cần khách sáo làm gì.
Miêu Nghị mở miệng trước ngăn chặn lời khách sáo của y.
- Cung kính không bằng tuân mệnh, cáo từ!
Trần Phi cầm Nguyện Lực Châu trong tay, chắp tay lần nữa.
Miêu Nghị cũng biết lần này y tới đã coi như là mạo hiểm, không tiện lưu lại, cũng không giữ lại nữa, đưa tay ra mời:
- Không tiễn!
Trần Phi vừa ra khỏi cửa, bước chân vội vã chạy xuống núi, nhảy lên long câu nhanh chóng rời đi.
Mà Miêu Nghị quanh quẩn ở cửa lại có vẻ dở khóc dở cười, trước đó chơi đùa Hùng Khiếu rất thoải mái, bây giờ đến phiên Hùng Khiếu chơi đùa hắn, hắn cũng không nghĩ tới thế cục đảo lộn nhanh như vậy.
- Tất cả nhân mã tập hợp!
Đợi Trần Phi đi xa, Miêu Nghị thình lình hét lớn một tiếng.
Sau khi triệu tập đủ các thành viên, Miêu Nghị thông báo tình huống cho mọi người, không ai nghĩ tới thế cục đảo lộn nhanh như vậy, ai nấy kinh hãi không thôi.
Lại Vũ Hàm ôm quyền nói:
- Động chủ, chúng ta không ngăn được nhiều người như vậy, thuộc hạ xin hãy tạm lánh mũi nhọn.
Tạm lánh mũi nhọn là nói cho dễ nghe, thực tế là chạy trốn.
- Có thể chạy đi đâu? Chạy được nhất thời không chạy được một đời, tránh hôm nay không tránh được sau này.
Miêu Nghị lắc đầu một cái.
Nguyên Phương cau mày nói:
- Không biết động chủ có tính toán gì không?
- Chỉ có mạo hiểm một lần, để xem có thể giết chết bọn chúng hay không!
- Mạo hiểm thế nào?
Miêu Nghị phất tay chỉ về phương hướng Vạn Hưng phủ:
- Nhân mã Lưu Cảnh Thiên đang tụ tập nơi ranh giới hai phủ, thủ đoạn lần trước phủ chủ lợi dụng Lưu Cảnh Thiên chính là vết xe đổ, châu ngọc ở phía trước, bọn ta ngu dốt, không bằng học tập!