Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Thật sự không có suy nghĩ gì sao?
Miêu Nghị liếc mắt nhìn lại, nói toạc móng heo ra:
- Nơi này chỉ có lão và Vũ Hàm tu vi cao nhất, trước kia là có ta đè ép, hôm nay ta xuống đài, hai người các ngươi là có khả năng tiếp nhận động chủ Đông Lai động nhất!
Hai người nghe vậy lại nhìn nhau, Lại Vũ Hàm chắp tay cười khổ nói:
- Chúng ta cũng hy vọng như vậy, nhưng cũng không phải ngài không biết, chỉ bằng vào chỗ dựa Lam Ngọc môn chúng ta, trước mắt chuyện tốt này không thể rơi vào tay chúng ta được, tám chín phần mười là điều người từ bên ngoài đến.
- Biết là tốt rồi, ta còn tưởng rằng các ngươi không biết muốn nhắc nhở một chút!
Miêu Nghị phất tay một cái, Thiên nhi và Tuyết nhi lui ra, hắn đứng lên, đối mặt mọi người nói:
- Nếu như là hai người các ngươi nhận chức động chủ Đông Lai động, ta cũng chấp nhận, dù sao chúng ta cũng từng có giao tình một thời gian, ta sẽ ngoan ngoãn chăn long câu cho các ngươi. Nhưng các ngươi sẽ không có cơ hội này, đổi người khác tới ta cũng không phục! Đông Lai động binh cường mã tráng đều là công lao của ta, người khác dựa vào cái gì tới đây hái quả, cho nên…
Giọng hắn biến đổi, cũng biến thành tinh thần phấn chấn:
- Hôm nay ta xin cả quyết một lời, ta không làm được động chủ Đông Lai động, người sau này tới nhận chức động chủ cũng đừng mong thoải mái. Chúng ta đoàn kết lại với nhau, tên nào tới thu thập tên đó, ra sức bảo vệ Đông Lai động sau này mãi mãi là của chúng ta, mọi người có lòng tin hay không?
Quả nhiên là đổi vị trí khác, phương thức suy nghĩ vấn đề cũng khác nhau, lúc hắn vừa tới Đông Lai động nhậm chức, Tống Phù chơi đùa tên động chủ là hắn, hắn bèn thu thập Tống Phù. Thật ra hôm nay cách làm của hắn cũng chẳng khác nào Tống Phù lúc trước, chỉ xem ai xui xẻo hơn mà thôi.
Mọi người còn chuẩn bị xem thử tình huống hãy nói, trước mắt xem ra, đổi người khác tới làm động chủ cũng không nuôi nổi bọn họ, còn phải trông vào vị tiền động chủ này.
Chủ yếu nhất bọn họ được Hồng Trường Hải Hồng trưởng lão nhờ cậy, mang theo nhiệm vụ tới.
Không có lựa chọn nào khác, mọi người cùng gật đầu hưởng ứng vị tiền động chủ này:
- Được!
Bất quá Nguyên Phương vẫn nhắc nhở:
- Nếu chúng ta gây chuyện chọc giận phía trên, vạn nhất phía trên phân tán chúng ta ra khắp nơi hai phủ thì làm sao?
Miêu Nghị xem thường khoát tay nói:
- Chuyện này dễ lắm, ta và Lam Ngọc Môn các ngươi hãy ký Như Luật Lệnh, đến lúc đó bất kể bên ta có vi ước hay không, các ngươi cứ việc tố cáo tới Như Luật phủ, nói ta vi ước. Như Luật phủ chỉ cần cho người tới, ta sẽ lập tức thừa nhận là lỗi của ta, các ngươi nhân cơ hội thối lui ra trở về Lam Ngọc môn của các ngươi là được. Có Như Luật Lệnh sẽ không ai làm gì được các ngươi, có chuyện gì cũng là ta chịu trách nhiệm, cho nên các ngươi cứ việc yên tâm lớn mật theo ta hành sự.
- Đông Lai động trừ Miêu động chủ, chúng ta không nhận người khác!
Nguyên Phương nói lời này xong, mọi người cũng lập tức hưởng ứng theo, có thể nói Miêu tiền động chủ mặt mày hớn hở, chắp tay gật đầu liên tục. Không cần hư danh kia cũng được, xảy ra chuyện còn có người gánh vác, dường như cũng không tồi.
Hắn đã có tính toán, suy nghĩ chờ tân động chủ tới đây nhậm chức, nên len lén tìm Quy Nghĩa sơn tính sổ, dù sao xảy ra chuyện đã có tân động chủ gánh vác.
Diêm Tu thở phào nhẹ nhõm trong lòng, xem ra Đông Lai động này vẫn còn nằm trong tay Miêu Nghị, cuộc sống của mình về sau cũng sẽ không khổ sở. Chẳng qua là không biết tên xui xẻo nào sẽ kế nhiệm động chủ Đông Lai động, chỉ bằng vào tính tình đầu đường xó chợ của Miêu Nghị, lại lung lạc nhân mã của Đông Lai động, sợ là vị động chủ kia sẽ không được yên thân.
Thiên nhi và Tuyết nhi nhìn về phía chủ nhân cũng lộ vẻ kính nể, quả nhiên chủ nhân vẫn lợi hại như thường, cho dù là không làm động chủ Đông Lai động nhưng cũng còn là chủ nhân thật sự của Đông Lai động. Như vậy có phải là Đại cô cô và tiểu cô cô sắp tới cũng không bằng địa vị của chúng ta ở Đông Lai động hay không…
Địa vị thị nữ là theo chân chủ nhân nước lên thì thuyền lên, các nàng vẫn biết đạo lý này.
Bên kia Dương Khánh còn tưởng rằng Miêu tiền động chủ rơi đài thất thế sẽ không còn gây ra chuyện gì được nữa, y không biết bên này động chủ Đông Lai động tương lai còn chưa lên đảm nhiệm, Miêu tiền động chủ cũng đã sách động xong xuôi, cũng đang chuẩn bị gây chuyện rồi...
-----------
Trấn Ất điện, bên trong tẩm cung của điện chủ, Hoắc Lăng Tiêu trâm xanh cài tóc, khoác chiếc trường sam mỏng màu xám cầm ngọc điệp Dương Khánh thượng tấu, vừa xem vừa từ trong tĩnh thất tu luyện đi ra.
- Đông Lai động, Đông Lai động chủ Miêu Nghị, lại có liên quan với hắn, tên này thật đúng là xui xẻo, vì sao luôn bị người đánh tới cửa như vậy?
Hoắc Lăng Tiêu lắc đầu lẩm bẩm nói:
- Phải chăng là hôm nào ta phải đi gặp hắn một lần, hoặc cho hắn một vị trí an toàn hơn một chút… Bằng không bản tọa cũng phải lo thay cho hắn!
Thị nữ Thiên Vũ, Lưu Tinh theo hầu biết là y đang chế giễu, đều là dở khóc dở cười hé miệng cười một tiếng, không biết nhớ ra chuyện gì đó.
Sau khi xem lại nội dung trong ngọc điệp một lần nữa, vò ngọc điệp trong tay, Hoắc Lăng Tiêu quay đầu nhìn tả hữu cười nói:
- Lần trước Ô Mộng Lan xông đến chỗ ta chèn ép một phen, lần này ta phải làm cho nàng ta nhả ra mười viên Nguyện Lực Châu thượng phẩm kia, còn phải phun ra chút lợi tức. Lưu Tinh, truyền Phùng Chi Hoán và Hà Vân Dã tới gặp ta!
- Dạ!
Lưu Tinh cười khanh khách rời đi.
Không bao lâu, Lưu Tinh dẫn Phùng Chi Hoán và Hà Vân Dã đi vào trong cung điện, ở ngoài vườn gặp Hoắc Lăng Tiêu đi tới, hai vị Hành Tẩu nhất tề hành lễ:
- Tham kiến điện chủ!
- Ừ!
Hoắc Lăng Tiêu gật đầu một cái nói:
- Hai vị theo ta đi Trấn Bính điện một chuyến.
Hai người nhìn nhau, Phùng Chi Hoán chắp tay nói:
- Xin hỏi điện chủ, vì chuyện gì?
- Người của Trấn Bính điện đánh tới địa bàn của ta, theo ta tìm Ô Mộng Lan tính sổ đi!
Hoắc Lăng Tiêu vừa nói dứt câu, hai tay áo phất một cái, một màn hào quang bao lấy toàn thân, một trận gió phần phật tỏa ra bốn phía, màn hào quang mang y bắn đi xa.
Phùng Chi Hoán, Hà Vân Dã kinh ngạc nhìn nhau, không dám chậm trễ, song song bay đuổi theo.
Ba màn hào quang hình bầu dục như quả trứng gà bao bọc lấy ba người, một trước hai sau nhanh chóng bắn về phía chân trời, trong nháy mắt biến mất giữa không trung.
Lộ trình ngồi long câu có lẽ phải mấy ngày, ba người cũng chỉ mất không tới nửa ngày đã vượt qua, đáp xuống đỉnh núi phủ đầy tuyết trắng.
Lúc này Hoắc Lăng Tiêu sắc mặt lạnh lùng, dẫn hai vị Hành Tẩu xông thẳng vào cửa cung Trấn Bính điện.
Thủ vệ canh cửa ngăn trở lại bị Hoắc Lăng Tiêu đẩy ra một bên, gầm lên một tiếng rung trời:
- Bảo Ô Mộng Lan cút ra đây gặp ta!
Chiếm lý lại thêm nắm chắc phần thắng, lớn tiếng như vậy còn cần phải thông báo sao…
Thủ vệ bên trong Trấn Bính điện còn chưa chạy đến tẩm cung điện chủ, đã thấy Ô Mộng Lan vóc người đầy đặn khoác áo lông cừu dẫn hai tên thị nữ đi ra.
Sắc mặt của Ô Mộng Lan cũng khó coi, trước đó Lưu Cảnh Thiên làm chuyện tốt cũng không tấu báo với nàng, cho đến khi Lưu Cảnh Thiên đánh bại, biết thật sự không che giấu được nữa mới chịu báo lên, nàng mới vừa biết được không lâu.
Nếu như Lưu Cảnh Thiên vì chuyện lần trước mà trút giận cũng không sao, nàng còn phải khen một tiếng Lưu Cảnh Thiên có khả năng, giành lại thể diện cho nàng. Nhưng tên phế vật Lưu Cảnh Thiên kia chẳng không thể báo thù rửa nhục, ngược lại để cho người ta đánh đại bại, mất hết mặt mũi của Trấn Bính điện, suýt chút nữa làm cho nàng tức chết.
Nếu không phải bị thua thiệt giết thủ hạ sẽ khiến cho người ta chê cười, dùng người kém cỏi chỉ biết trút giận lên thủ hạ, làm tổn thương phong độ cao cao tại thượng của nàng, nàng đã bằm thây Lưu Cảnh Thiên thành vạn đoạn rồi.
Nàng đã quyết định chờ sau khi chuyện này bình ổn lại, tất cả mọi người quên lãng sẽ đá văng phế vật vô dụng kia ra khỏi vị trí phủ chủ. Nếu không y không phải đối thủ chống lại Dương Khánh, còn không biết sẽ làm mất thể diện của nàng thêm bao nhiêu lần nữa.
Thật ra thì trong lòng nàng cũng hiểu không phải là Lưu Cảnh Thiên bất tài, có thể làm tới phủ chủ cũng không phải kém cỏi gì, mà là đối diện Dương Khánh quá giảo hoạt. Đổi lại những người khác cũng chưa chắc là đối thủ Dương Khánh, chính là nguyên nhân như vậy lần trước mới không cách chức Lưu Cảnh Thiên.
Càng làm cho nàng căm tức chính là, Lưu Cảnh Thiên không phải là đối thủ của người ta, không đánh lại vậy cũng đừng ỷ mạnh, chớ có làm mất thể diện lây cả lão nương.
- Điện chủ, điện chủ Trấn Ất điện Hoắc Lăng Tiêu...
Thị vệ chạy tới bẩm báo còn chưa nói hết lời, Ô Mộng Lan đã vung tay lên:
- Biết rồi!
Có thể không biết sao, giọng Hoắc Lăng Tiêu lớn như vậy toàn bộ Trấn Ất điện đều nghe được, nàng không nghe mới lạ.
Người ta đây là chiếm lý, qua đây báo thù chuyện lần trước, tới đánh vào mặt nàng.
Nhưng mấu chốt là lần trước cũng không lấy được bao nhiêu lợi ích từ chỗ người ta, bởi vì lần đó Dương Khánh sớm giúp bên Trấn Ất điện giữ lại hậu thủ, có người ngu xuẩn bên Trấn Bính điện tự tay viết giấy làm chứng. Nếu thật muốn so đo lần đó Trấn Ất điện người ta có thể theo lý mà tranh, hoàn toàn có thể không để ý tới nàng.
Mà lần này Trấn Bính điện lại là thật sự đuối lý, hơn nữa còn bị thua thiệt, mùi vị bị thua thiệt còn bị người ta đánh vào mặt thật sự không dễ chịu.
Bất quá vừa thấy được Hoắc Lăng Tiêu sắc mặt sa sầm dẫn hai tên Hành Tẩu sải bước tới, Ô Mộng Lan cũng sẽ không để mất đi phong độ, gió Xuân đầy mặt nói:
- Hoắc điện chủ đích thân giá lâm Trấn Bính điện, thật đúng là khách quý!
Hoắc Lăng Tiêu hừ lạnh một tiếng, không khách sáo chút nào sa sầm nét mặt:
- Trấn Bính điện của nàng làm ra chuyện tốt!
Ô Mộng Lan cố làm ra vẻ kinh ngạc nói:
- Chuyện gì làm cho Hoắc điện chủ tức giận như vậy?
- Ô Mộng Lan, nàng muốn ta nói toạc ra trước mặt mọi người sao?
Hoắc Lăng Tiêu cười lạnh, ý nói là nếu như nàng không sợ mất thể diện, ta cũng không ngại.
- Ha ha, người tới là khách, bản điện chủ há có thể chậm trễ!
Ô Mộng Lan nói một câu nhẹ như bay hóa giải bối rối đối phương mang tới cho mình, xoay người về phía đại môn phòng khách đưa tay nói:
- Mời vào bên trong!
Để lại Phùng Chi Hoán và Hà Vân Dã, Hoắc Lăng Tiêu theo nàng cùng nhau vào phòng khách.
Vào phòng vừa ngồi xuống, Hoắc Lăng Tiêu bèn ném tấu biểu của Dương Khánh cho Ô Mộng Lan:
- Nàng hãy xem chuyện tốt thủ hạ mình làm!
Đương nhiên kế tiếp hai bên bắt đầu tranh chấp cãi nhau.
Đương nhiên chuyện xảy ra giữa đám thủ hạ bên dưới còn chưa đủ để ảnh hưởng thế liên thủ giữa hai điện chủ vì đại cục.
Nhưng loại chuyện đuối lý như vậy nhất định phải bồi thường, bên Ô Mộng Lan vô lý chạy tới địa bàn Hoắc Lăng Tiêu gây sự, y không thể nào làm như không xảy ra chuyện gì, không thể có đạo lý này!
Sau khi kết thúc, Hoắc Lăng Tiêu lộ vẻ vân đạm phong khinh đi ra, Ô Mộng Lan ngay cả hứng thú tiễn khách cũng không có.
Sau khi chạm mặt hai tên Hành Tẩu, Hoắc Lăng Tiêu liếc mắt nhìn lại, khóe miệng khẽ nhếch một nụ cười hài hước.
Dương Khánh giúp y kiếm một ngàn viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, lần trước thua thiệt xuất ra ngoài một ngàn viên, lần này không những lấy về rồi, còn kiếm thêm được một ngàn viên.
Đây cũng không phải là con số nhỏ, thuộc hạ phía dưới có khả năng giúp y kiếm được ích lợi như vậy, y không ngại tự mình đi về một chuyến, đi thêm vài chuyến nữa cũng vui lòng. Dù sao mình không mất thể diện, còn có thể chạy tới tát vào mặt người ta lấy được ích lợi, không vui sao được?!
Lần trước giữ được Dương Khánh quả nhiên không thua thiệt! Hoắc Lăng Tiêu quay đầu lại kêu một tiếng:
- Trở về!
Ba màn hào quang bao lấy ba người nhanh chóng bắn lên không rời đi.
Phía dưới bên trong phòng khách vang lên thanh âm Ô Mộng Lan cắn răng nghiến lợi:
- Bảo Lưu Cảnh Thiên cút tới gặp ta!
Trong tấu biểu Dương Khánh đã có nói rõ, Hoắc Lăng Tiêu đã biết địa phương mà Dương Khánh đang đồn trú nhân mã, đúng là y muốn tới Đông Lai động xem thử.
Bất quá không biết nghĩ tới điều gì, Hoắc Lăng Tiêu cấp tốc phi hành trên không trung lẩm bẩm mấy tiếng:
- Đông Lai động chủ Miêu Nghị, hiền đệ...
Y lắc đầu cười một tiếng, cuối cùng vẫn bỏ đi ý niệm đi Đông Lai động, giữa không trung viết một phần pháp chỉ vào ngọc điệp, hất tay ném cho Phùng Chi Hoán phi hành theo sau lưng:
- Truyền lệnh cho Dương Khánh, rút lui nhân mã trở về, chuyện này tới đây thôi! Ba đạo lưu quang xẹt qua phía trên Đông Lai động, trong đó hai đạo không hề dừng lại chút nào tiếp tục bay xa, khiến cho Yêu Nhược Tiên cả kinh nấp giữa núi rừng ló đầu ra quan sát.
Một đạo lưu quang khác hiện ra nguyên hình Phùng Chi Hoán, đáp xuống Đông Lai động.
Hơn hai ngàn nhân mã nhất tề chú ý vào Phùng Chi Hoán, có không biết bao nhiêu người hâm mộ nhân vật có tu vi có thể ngự không phi hành.
Dương Khánh cũng đã bước nhanh xuất hiện đến trước mặt Phùng Chi Hoán, chắp tay hành lễ nói:
- Dương Khánh bái kiến Phùng Hành Tẩu.
- Điện chủ lệnh cho ngươi lui nhân mã về, chuyện này tới đây chấm dứt!
Phùng Chi Hoán mặt không đổi sắc giao ngọc điệp cho Dương Khánh.
Đối với người mà lúc trước mình từ bỏ, cũng không biết tâm trạng của Phùng Chi Hoán lúc này thế nào, bất quá ngoài mặt cũng không nhìn ra được gì.
Dương Khánh xem xong ngọc điệp chắp tay về phương hướng Trấn Ất điện:
- Dương Khánh cẩn tuân pháp chỉ điện chủ!
Phùng Chi Hoán không có nói nhiều, hôm nay Dương Khánh thuộc về điện chủ cai quản trực tiếp, cũng không tới phiên y nói gì, truyền đạt pháp chỉ hoàn thành, y cũng nhanh chóng bay lên không rời đi.
Dương Khánh chắp tay nhìn theo đưa tiễn, đợi đạo lưu quang kia biến mất lập tức quay đầu hạ lệnh nhân mã hai phủ lui về.
Có thể nói là lập tức thi hành pháp chỉ điện chủ không do dự, điểm này đáng để Miêu Nghị dối trên gạt dưới học tập thật tốt...