Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ặc... Miêu Nghị hết sức nghi ngờ, long câu có giá trị với tu sĩ Hồng Liên ư, e rằng còn không bằng một con tiểu Đường Lang…
Hắn bèn thử hỏi:
- Đổi thế nào, không phải là lão không biết, nếu Hắc Thán đã nhận ta làm chủ, sợ là sẽ không dễ dàng đổi sang chủ khác…
- Chuyện này đơn giản, giặc mập rất thông minh, không ngu ngốc như đám long câu thông thường. Ngươi hãy để nó thân cận với ta nhiều một chút, sau đó ngươi đối xử tệ với nó, dần dần tự nhiên nó sẽ theo ta.
Miêu Nghị ngẩn người ra, không nói hai lời, đưa tay ra nói:
- Được, ta đáp ứng lão, trả tiểu Đường Lang cho ta.
Thấy hắn đã đáp ứng, Yêu Nhược Tiên nhất thời mặt mày hớn hở, bất quá lại khoát tay nói:
- Bây giờ không được, ta giúp ngươi nuôi tiểu Đường Lang trước, chờ quan hệ giặc mập và ta có tiến triển, ta sẽ dần dần trả lại từng con tiểu Đường Lang cho ngươi.
Lão đã tính toán từ trước, cảm thấy mình không hề tham lam, tám mươi lăm con tiểu Đường Lang, mình giữ lại năm mươi con là đủ rồi, còn dư lại hai mươi lăm con dùng để dẫn dụ Miêu Nghị giúp lão thuyết phục Hắc Thán.
Đến khi quan hệ giữa lão và Hắc Thán tốt hơn, lão cũng có thể câu thông với năm mươi con tiểu Đường Lang, lập tức mang theo Hắc Thán và đám tiểu Đường Lang đi, có thể nói nhất cử lưỡng tiện.
Mắt Miêu Nghị chớp lóe, gật đầu nói:
- Được, bất quá lão phải đáp ứng với ta một điều kiện.
Yêu Nhược Tiên hào phóng phất tay nói:
- Ngươi nói đi.
- Mập mạp chết tiệt gầy đi rồi…
Miêu Nghị chỉ về phía Hắc Thán nằm trên đất lim dim:
- Chiến giáp mà lão luyện chế cho nó đã không vừa người nữa, có thể luyện chế cho nó một bộ khác được chăng?
- Không thành vấn đề.
Yêu Nhược Tiên đưa tay nói::
- Đưa bộ cũ lại cho ta.
Miêu Nghị không nói hai lời, lấy chiến giáp của Hắc Thán ra ném cho Yêu Nhược Tiên.
- Còn gì nữa không?
Yêu Nhược Tiên vẫy vẫy tay:
- Diễm Chi tinh thạch, cùng yêu đan.
Miêu Nghị cười lạnh một tiếng, nếu là trước kia vì bảo đảm an toàn Hắc Thán, có thể hắn sẽ cho, nhưng hắn đã thấy qua Yêu Nhược Tiên ngay cả yêu đan nhị phẩm cũng cho Hắc Thán ăn như ăn kẹo, há có thể lại để cho Yêu Nhược Tiên bóc lột kẻ nghèo như mình.
- Tiền bối, ta cũng phải chừa chút vốn liếng tu luyện. Lão đưa ra điều kiện ta đã đáp ứng, chẳng lẽ lão không chịu bỏ ra chút yêu đan và Diễm Chi tinh thạch sao? Nếu là như vậy, ta thấy cũng không cần thiết trao đổi nữa...
- Được được được…
Yêu Nhược Tiên đưa tay cắt lời hắn:
- Ta ra là được.
Nói xong ôm đồ quay đầu bước đi.
Đi tới cửa động chợt dừng lại, xoay người nhìn Hắc Thán chép miệng.
Miêu Nghị hiểu ý của lão, nhảy xuống giường đá, bất thình lình quyền đấm cước đá Hắc Thán một trận, khiến cho nó đang nằm lim dim giật mình kinh hãi, sau đó còn quát to một tiếng cút.
Sau khi đuổi Hắc Thán ra khỏi động phủ, Miêu Nghị nhìn Yêu Nhược Tiên dang rộng hai tay. Không phải là đối xử tệ với Hắc Thán thôi sao, chuyện này đơn giản, mình thường đánh Hắc Thán tơi bời, quá sức dễ dàng…
Hắc hắc! Yêu Nhược Tiên cười nhăn nhúm nét mặt già nua.
Lão phát hiện tiểu tử này thật đúng là không khách sáo, ra tay hết sức thẳng thắn lạnh lùng, bất quá như vậy tốt, như vậy tốt, rất tốt.
Lão thu chiến giáp vào nhẫn trữ vật, không nói hai lời, nhanh chóng bay ra động phủ, đuổi theo Hắc Thán.
- Giặc mập! Giặc mập!
Hắc Thán bị đòn oan ức kinh sợ quay đầu nhìn lại, vừa thấy là lão này lập tức nhanh chân bỏ chạy.
Yêu Nhược Tiên bay lên trời, đuổi theo trên không tiếp tục lấy ra một viên yêu đan dẫn dụ, thấy không có hiệu quả, con ngươi đảo vài vòng lập tức ném yêu đan ra, sau đó rơi xuống đất không đuổi theo nữa, tránh cho nó kinh sợ.
Ai ngờ làm như vậy vẫn là vô dụng, Hắc Thán chạy ngang qua viên yêu đan rơi xuống đất nằm trước mặt.
Yêu Nhược Tiên không biết nói gì, từ từ đi tới hút yêu đan vào tay, chắp tay mà đứng, nhìn chằm chằm thân ảnh Hắc Thán biến mất xuất thần hồi lâu.
Cuối cùng lão tiếc nuối than thở một tiếng, nghĩ thầm sớm biết như vậy, lúc trước đừng chôn sống giặc mập đắc tội với nó…
Bất quá nói đi thì nói lại, nếu như không phải là bởi vì lần đó chôn sống Hắc Thán, Yêu Nhược Tiên sẽ không thể nào liên tưởng tới vật trong truyền thuyết.
Lão không khỏi lắc đầu tiếc nuối nói:
- Không vội, không vội, sớm muộn lão phu... Ủa…
Hai mắt Yêu Nhược Tiên chớp chớp, đồng tử đảo tròn mấy vòng, hai tay chắp sau lưng chậm rãi buông ra, giơ yêu đan lên trước mặt nhìn kỹ. Chỉ thấy một con tiểu Đường Lang đã bò vào lòng bàn tay lão, đang ăn yêu đan nghe rau ráu.
Có lẽ là Yêu Nhược Tiên cầm yêu đan sát ống tay áo nên mới thu hút nó bò ra.
Từ sau khi tiểu Đường Lang được lão nuôi trong ống tay áo, thể trạng hơi lớn hơn một chút, biến hóa lớn nhất là thân thể trở nên cứng rắn.
Có thể là bởi vì thường ăn tinh tệ, bên ngoài thân thể chúng hiện đầy hoa văn màu vàng, màu đen và màu bạc, phần lớn cũng là màu bạc, có lẽ là vì ăn bạch tinh nhiều nhất. Trên đuôi của chúng có những vòng màu bạc sáng loáng, cộng thêm màu sắc vốn có của thân thể chúng khiến cho nhìn bề ngoài có một vẻ đẹp huyền bí.
Yêu Nhược Tiên không biết nói gì, hoang mang ngơ ngác nhìn theo phương hướng Hắc Thán biến mất, bọn ‘tiểu tử’ này cũng ăn yêu đan ư…
Tiểu Đường Lang ăn yêu đan rõ ràng nhanh hơn tốc độ luyện hóa yêu đan của Hắc Thán rất nhiều, bụng nó càng ngày càng phình to ra. Không bao lâu sau đã ăn hết cả viên yêu đan vào bụng, mới chậm rãi bay vào trong ống tay áo rộng lớn của Yêu Nhược Tiên.
Yêu Nhược Tiên Cẩn thận quan sát lại mở ống tay áo ra nhìn kỹ, phát hiện con tiểu Đường Lang kia không nhúc nhích.
Lão thò tay vào định bắt ra xem thử, đám tiểu Đường Lang đều quay lại nhìn với vẻ cảnh giác. Nếu không phải là Miêu Nghị từng phát ra chỉ thị cho chúng, chúng đã dùng càng đâm vào tay lão.
Duy chỉ có con tiểu Đường Lang kia ăn xong yêu đan cái bụng thật to không có phản ứng, Yêu Nhược Tiên bắt nó ra quan sát, phát hiện vẫn không nhúc nhích. Nếu không phải phát hiện nó còn có sinh cơ, ắt lão đã cho là nó đã chết.
Yêu Nhược Tiên thi pháp điều tra dần dần trợn to hai mắt, khác với trong cơ thể Hắc Thán có cỗ lực lượng thần bí trở ngại, lão rõ ràng cảm giác được viên yêu đan trong cơ thể tiểu Đường Lang đang được luyện hóa dần dần.
- Chuyện này…
Yêu Nhược Tiên trợn tròn mắt một hồi, chợt lấy một đống yêu đan không phẩm cấp trong nhẫn trữ vật ra, ném vào giữa đám tiểu Đường Lang.
Quả nhiên, cả bọn ‘tiểu tử’ lập tức náo động, tranh cướp yêu đan mà ăn.
Yêu Nhược Tiên kiên nhẫn chờ đợi, đến khi yêu đan bị ăn hết sạch, bọn ‘tiểu tử’ lập tức dừng hoạt động, bám vào ống tay áo lão như vật chết.
Lão thi pháp tra xét nhất nhất từng con, cũng giống như con đầu tiên, hết thảy tám mươi lăm con tiểu Đường Lang đã tiến vào trạng thái luyện hóa yêu đan.
Đôi mắt Yêu Nhược Tiên sáng như đuốc, dường như vừa phát hiện tân đại lục, tạm thời ném chuyện của Hắc Thán sang bên, cũng quên luyện chế chiến giáp mới cho Hắc Thán. Lão tìm một sơn động chui vào đó, bày từng con tiểu Đường Lang ra trên mặt đất, chờ đợi quan sát động tĩnh của chúng.
Một tháng sau, từng con tiểu Đường Lang dần dần tỉnh lại, duy chỉ có con tiểu Đường Lang cắn nuốt yêu đan nhất phẩm kia còn chưa tỉnh lại.
Không thể so với Hắc Thán, sau khi Hắc Thán tỉnh lại trở nên gầy hơn, sau khi bọn ‘tiểu tử’ này tỉnh lại thì lớn hơn một chút.
Ăn yêu đan có thể lớn lên nhanh chóng ư? Yêu Nhược Tiên nhất thời có ý nghĩ mơ màng, thử nghĩ Minh Đường Lang trong Vạn Trượng Hồng Trần là quái vật đáng sợ dường nào, đây chính là quái vật ngay cả tu sĩ cấp Tử Liên cũng có thể tru diệt.
Nếu như những ‘tiểu tử’ này có thể trưởng thành tới mức ấy, còn có thể hoành hành ở bên ngoài Vạn Trượng Hồng Trần... Yêu Nhược Tiên suy nghĩ một chút không rét mà run.
Ngay sau đó lại mừng rỡ như điên, nếu bên cạnh mình có tám mươi lăm con quái vật bên trong Vạn Trượng Hồng Trần đi theo, đó là khái niệm gì?
Yêu Nhược Tiên phát hiện tân đại lục huơ tay múa chân.
Thế nhưng vừa mới cao hứng một hồi, lại phát hiện đám ‘tiểu tử’ dưới đất không nghe theo lời lão, lục tục vỗ cánh bay ra ngoài cửa động.
- Này này! Các ngươi đi đâu vậy?!
Yêu Nhược Tiên có vẻ nóng nảy, vội vàng bắt con tiểu Đường Lang còn đang ngủ say dưới đất lên, nhanh chóng đuổi theo.
Lão không biết trong khoảnh khắc đám tiểu Đường Lang kia tỉnh lại, Miêu Nghị huyết mạch tương liên với tiểu Đường Lang đang khoanh chân ngồi ngay ngắn trên giường đá tu luyện, thình lình mở hai mắt ra.
Hắn có chút kinh ngạc, vốn là tiểu Đường Lang đã thoát khỏi phạm vi tâm linh cảm ứng với hắn, hiện tại lại cảm ứng được, mà giữa khoảng cách hai bên làm cho hắn nhận ra được bọn ‘tiểu tử’ đang ở đầu kia của đảo.
Khoảng cách xa như vậy, mình lại vẫn có thể cảm ứng được bọn ‘tiểu tử’ tồn tại, đây là chuyện trước kia chưa từng có, xảy ra chuyện gì vậy?
Lúc này Miêu Nghị dùng tâm linh cảm ứng kêu gọi bọn ‘tiểu tử’ tới gặp mình, muốn xem thử rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Trong chốc lát, bọn ‘tiểu tử’ chen chúc mà vào sơn động, Miêu Nghị đưa ra một cánh tay, bọn ‘tiểu tử’ rối rít đậu lên cánh tay của hắn.
Thấy bọn ‘tiểu tử’ hiện thân, Hắc Thán nằm ở cạnh giường đá lập tức cảnh giác đứng lên, nó có chút kiêng kỵ bọn ‘tiểu tử’ nho nhỏ này, suýt chút nữa va vào Yêu Nhược Tiên đang nhanh chóng chạy vào.
Bất quá lúc này Yêu Nhược Tiên không có lòng dạ nào để ý tới nó, lập tức nghiêng mình lướt tới tiến vào trong động, nhìn chằm chằm Miêu Nghị trợn mắt nói:
- Tiểu tử, ngươi muốn làm gì, đây là đồ của ta, ngươi muốn cướp đoạt hay sao, có tin lão phu đánh một giản nát đầu ngươi hay không!
Miêu Nghị đã quen với cách ăn nói lung tung của lão, không để ý tới, ngược lại nhìn chằm chằm bọn ‘tiểu tử’ trên cánh tay kinh ngạc nói:
- Dường như trưởng thành không ít, đã xảy ra chuyện gì?
Hắn bắt một con lên, co ngón tay búng vào lớp vỏ ngoài cứng rắn, chỉ nghe kêu bôm bốp.
Kết quả không cẩn thận búng trúng vào phần đuôi có những khoanh màu bạc của nó, những khoanh bạc này bất ngờ rơi xuống khiến cho Miêu Nghị và Yêu Nhược Tiên giật nảy mình, tưởng rằng đã làm ‘tiểu tử’ bị thương.
Yêu Nhược Tiên nổi giận, hút những khoanh bạc dưới đất lên quơ quơ rống giận nói:
- Vì sao ngươi hạ thủ nặng như vậy, búng nó…
Dường như lão cũng bị thứ trên tay mình thu hút, chưa nói xong lời của mình đã nuốt xuống, ủa một tiếng, sau khi kiểm tra cẩn thận vật màu bạc sáng loáng trong tay mình bèn trợn mắt há mồm:
- Tinh ngân cực kỳ tinh thuần, đây là…
Tinh ngân? Miêu Nghị nhất thời kỳ quái, bạch tinh tinh luyện ra tinh ngân, hắc tinh tinh luyện ra tinh hắc, kim tinh tinh luyện ra tinh kim, không khỏi hỏi:
- Tinh ngân không phải là tinh phấn tinh luyện từ bạch tinh ra ngưng kết mà thành sao? Vì sao lại xuất hiện ở trên người của tiểu Đường Lang...
Hắn chợt ngừng nói, liên tưởng đến tiểu Đường Lang biết ăn kim tinh, lập tức nhớ lại, chậm rãi cúi đầu nhìn xuống cánh tay mình.
Yêu Nhược Tiên đột nhiên thi pháp hút con tiểu Đường Lang trên cánh tay Miêu Nghị tới, khống chế trong tay bắt chước Miêu Nghị làm lúc nãy, co ngón tay lại búng ra.
Bốp một tiếng, phần khoanh bạc bám dưới đuôi ‘tiểu tử’ rơi xuống, lão hút vào tay tra xét, sau khi xem xong lại kiểm tra phần đuôi ‘tiểu tử’.
Không nhìn kỹ sẽ không thể nào phát hiện, thì ra phần đuôi ‘tiểu tử’ có rất nhiều lỗ nhỏ li ti, không mở pháp nhãn ra tra xét sẽ không thể nào thấy được.
Nhìn lại ‘tiểu tử’ dường như không có dấu hiệu gì là bị thương, buông ra bắt một con khác lên co ngón tay búng ra, lại có khoanh bạc rơi xuống.
Miêu Nghị cũng ý thức được cái gì, bắt một con tiểu Đường Lang lên nắm lấy đuôi nó vuốt một cái, không mất bao nhiêu sức lực đã vuốt rơi phần khoanh bạc xuống đất.
Hắn cũng cẩn thận tra xét phần đuôi ‘tiểu tử’, lúc này cũng đã hiểu khoanh bạc kia chính là thứ mà ‘tiểu tử’ bài tiết ra.
Trước kia những khoanh bạc này bám vào phần đuôi ‘tiểu tử’ dần dần lớn lên theo nó, vốn vẫn tưởng là một phần thân thể của nó, không ai nghĩ nhiều, hôm nay mới phát hiện không phải là như vậy.
Chỉ trong thoáng chốc hai người đã thu thập hết thảy khoanh bạc bám ở đuôi bọn ‘tiểu tử’, số trong tay Miêu Nghị lập tức bị Yêu Nhược Tiên đoạt lấy.
Tập trung hết thảy khoanh bạc của tám mươi lăm con tiểu Đường Lang lại, bất quá là một nắm nhỏ trong lòng bàn tay Yêu Nhược Tiên, nhưng một nắm này cũng không biết phải hao phí bao nhiêu bạch tinh mới có thể tinh luyện ra.
Sau khi Yêu Nhược Tiên tra xét cẩn thận bèn hoa tay múa chân cười như điên dại:
- Hoàn toàn tinh thuần, không ngờ là tinh ngân không chứa chút tạp chất nào, cõi đời này lại có tinh ngân không chứa bất kỳ tạp chất nào, ha ha ha, không ngờ rằng ta có thể gặp được!
Thân là tu sĩ luyện bảo chuyên nghiệp, dĩ nhiên là tay tổ đối với phương diện giám định này.
Còn đối với một tu sĩ luyện bảo chuyên nghiệp mà nói, dĩ nhiên là vô cùng yêu thích tài liệu luyện bảo phẩm chất cao.
Miêu Nghị cũng lộ vẻ kinh ngạc, hắn biết tinh phấn trong tinh tệ khó có thể tinh luyện ra, quan trọng nhất là tinh luyện sao cho tinh thuần là vô cùng khó khăn, hoặc nhiều hoặc ít sẽ có chút tạp chất. Mà những tạp chất này tồn tại, theo cùng tinh phấn luyện thành pháp bảo hoặc nhiều hoặc ít cũng sẽ ảnh hưởng đến pháp lực thi triển đối với pháp bảo, tinh ngân không chứa bất kỳ tạp chất gì là lần đầu tiên nghe nói.
- Thì ra sau khi ‘tiểu tử’ ăn tinh tệ lại có thể bài tiết ra tinh phấn chứa trong đó, ta còn tưởng rằng tinh phấn đã hòa lẫn vào trong lớp vỏ của nó, mới khiến cho nó trở nên cứng rắn như vậy, không ngờ rằng sự thật hoàn toàn khác.
- Tiểu tử, ngươi có biết tinh ngân hoàn toàn tinh thuần có ý nghĩa thế nào không… Có nghĩa là tính câu thông pháp lực của nó có thể sánh ngang tinh hắc bình thường, có nghĩa là pháp bảo dùng loại tinh ngân này luyện chế ra có thể đạt tới công hiệu pháp bảo luyện chế bằng tinh hắc bình thường.
- Nếu để cho bọn ‘tiểu tử’ chuyên ăn hắc tinh, vậy tinh luyện ra tinh hắc sẽ cũng là hoàn toàn tinh thuần, sánh ngang tính năng pháp bảo tinh kim. Nếu để cho chúng đặc biệt cắn nuốt kim tinh, vậy tinh kim tinh luyện ra được sẽ thế nào…