Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Những tiếng long ngâm ong ong vang vọng cả núi rừng.
Tiếng ầm ầm nổ vang khiến cho bầy chim cả kinh bay tứ tán, Nghịch Lân thương trong tay Miêu Nghị thương ra như rồng, nghênh chiến bốn phương tám hướng.
Từng cỗ pháp lực ngưng đọng như thực chất bắn ra, từng gốc đại thụ gãy ngang lưng, từng tảng đá lớn vỡ vụn.
Sau khi xung kích liên hoàn cực nhanh một hồi, Miêu Nghị đột nhiên thu tay lại, đứng yên tại chỗ, nhìn bụi mù tràn ngập bốn phía xung quanh, cuối cùng ánh mắt rơi vào Nghịch Lân thương.
Mà nơi Mi Tâm hắn, quang ảnh một đóa hoa sen màu trắng nở năm cánh hiện ra rõ ràng bắt mắt.
Đi tới đảo này hơn bốn năm, rốt cục đã vượt qua ranh giới cảnh giới Bạch Liên, đột phá đến Bạch Liên ngũ phẩm.
Một mình tới đây thử nghiệm một chút, pháp lực công kích của Bạch Liên ngũ phẩm giống như thực chất, được Nghịch Lân thương gia trì có thể nói uy lực tăng lên không ít.
Đúng như lời Yêu Nhược Tiên, theo tu vi hắn tăng lên, uy lực thương pháp cũng gia tăng theo.
Nghịch Lân thương vừa thu lại, Miêu Nghị không vui không buồn, ung dung rời đi.
Trở lại động phủ, khoanh chân ngồi tĩnh tọa trên giường đá, ném một viên Nguyện Lực Châu trung phẩm vào trong miệng, tiếp tục yên lặng luyện hóa.
Sau khi luyện hóa được một lúc, Miêu Nghị đang nhắm mắt chợt khẽ mỉm cười.
Không ngoài sở liệu, muốn đột phá đến Bạch Liên lục phẩm phải mất chừng tám mươi viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm.
Nhưng chuyện làm hắn không nghĩ tới chính là, sau khi tu vi bước vào Bạch Liên ngũ phẩm không chỉ uy lực thi pháp gia tăng, tốc độ luyện hóa Nguyện Lực Châu cũng gia tăng không ít.
Vốn là dựa theo suy đoán trước kia, muốn luyện hóa một viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm phải mất một tháng, một năm có thể luyện hóa mười hai viên. Không ngờ rằng hiện tại luyện hóa một viên chưa đầy một tháng, nếu tính toán kỹ một chút, suy đoán một năm có thể luyện hóa gần hai mươi viên.
Cứ như vậy mà tính tiếp, hắn chỉ cần bốn năm là có thể đột phá đến Bạch Liên lục phẩm, thậm chí còn nhanh hơn so với từ Bạch Liên tứ phẩm đột phá đến Bạch Liên ngũ phẩm
Lúc này Miêu Nghị mới hiểu rõ ràng, chẳng trách nào người ta nói Bạch Liên ngũ phẩm là ranh giới của cảnh giới Bạch Liên, chẳng những uy lực pháp lực gia tăng mạnh mẽ, tốc độ luyện hóa Nguyện Lực Châu cũng nhanh hơn.
Bất quá trong lòng hắn rõ ràng, mình cũng chỉ có thể cao hứng ở Bạch Liên ngũ phẩm này thôi, e rằng đến Bạch Liên lục phẩm sẽ không còn cao hứng được nữa…
-----------
Tu sĩ trên thế gian không biết hồng trần biến hóa cuồn cuộn, không biết tới năm tháng trôi qua.
Chỉ bốn năm đối với kẻ tu hành chẳng khác nào một cái búng tay.
Khi Mi Tâm Miêu Nghị xuất hiện ảo ảnh hoa sen màu trắng nở sáu cánh, khóe miệng lộ ra một nụ cười khổ, không kìm được khẽ lắc đầu.
Quả nhiên cũng chỉ có thể vui mừng vào lúc Bạch Liên tứ phẩm đột phá lên Bạch Liên ngũ phẩm, cũng không phải là mỗi lần tu vi đột phá, tốc độ luyện hóa Nguyện Lực Châu đều tăng mạnh giống như khi đột phá đến ngũ phẩm.
Lại tăng gấp đôi, lục phẩm đột phá đến thất phẩm sợ là phải tiêu hao một trăm sáu mươi viên Nguyện Lực Châu, nhưng tốc độ luyện hóa Nguyện Lực Châu lại không tăng thêm bao nhiêu.
Hắn thử tốc độ luyện hóa mới, suy đoán một tháng chỉ có thể luyện hóa hai viên rưỡi, một năm có thể luyện hóa được chừng ba mươi viên.
Nói cách khác, đột phá đến Bạch Liên thất phẩm cần ước chừng năm năm, nếu đột phá đến bát phẩm phải mất bao lâu… Đột phá đến cảnh giới Thanh Liên mình khát vọng lại phải bao lâu?
Năm tháng tu hành vốn dài đăng đẵng, so với những người khác, hắn vẫn biết thế nào là đủ. Lập tức xua đuổi tạp niệm trong lòng, một lòng tinh tiến, công đến tự nhiên thành.
Nụ cười khổ trên mặt hắn dần dần thu lại, trầm tĩnh giống như tượng đá không nhúc nhích.
-----------
Thời gian thấp thoáng lại qua hai năm, Thiên nhi và Tuyết nhi một thân áo vải sam xăn ống tay áo đi tới cửa sơn động.
Hai nàng mang giày vải, mặc quần vải bố bảy phân để lộ mắt cá chân, có vẻ hết sức gọn gàng tề chỉnh, nhất tề đứng lại ở cửa động lên tiếng nói:
- Tỳ tử cầu kiến chủ nhân.
Các nàng không lớn lối giống như Yêu Nhược Tiên vậy, không nói một lời muốn đi vào liền đi vào.
- Vào đi!
Bên trong truyền tới thanh âm nhàn nhạt Miêu Nghị.
Hai nàng nắm tay đi vào, nhất tề hành lễ lần nữa.
Miêu Nghị mở mắt hỏi:
- Phải chăng là cảm thấy mình có thể làm được rồi?
Hai nàng gật đầu nói:
- Xin chủ nhân kiểm nghiệm.
Miêu Nghị thu công xuống giường đá, dẫn hai nàng ra khỏi động phủ.
Ba người tìm đến Yêu Nhược Tiên, lão thi pháp đưa cả bọn cùng nhau bay đi.
Trời cao biển rộng, không một gợn mây, sóng cuộn trắng xóa, nhìn quanh chỉ thấy trời biển mênh mông vô bờ bến.
Bốn người ngang trời mà đến dừng ở không trung, phía dưới chính là chỗ Miêu Nghị tu luyện năm xưa, dưới biển cả mênh mông chính là sào huyệt của đám Bá Vương Ngư.
Yêu Nhược Tiên phất tay ném ra một gốc cây khô xuống biển, thu màn hào quang bao phủ, bốn người phất phơ rơi xuống, đứng trên gốc gây khô trôi nổi.
Hai nàng quay đầu lại nhìn về phía Miêu Nghị, Miêu Nghị cười gật đầu nói:
- Bắt đầu đi!
- Dạ!
Hai nàng lập tức lấy thương gỗ ra nơi tay, phi thân lướt sóng, nhanh chóng chui xuống biển, không để văng lên chút bọt sóng nào.
Tu luyện trong những năm qua, từ chỗ không biết bơi đến hiện tại thủy tính hai nàng đã có thể sánh ngang cá bơi dưới biển cũng coi là thu hoạch không nhỏ.
Yêu Nhược Tiên đứng trên khúc gỗ xoa tay lắc đầu nói:
- Những năm qua có thể nói là hai nha đầu này chịu nhiều đau khổ, bao nhiêu lần thiếu chút nữa mất cả tính mạng, không biết tiểu tử ngươi làm thế nào có thể đành lòng để cho hai nàng tu luyện một cách tàn nhẫn như vậy…
Lão quay đầu lại trợn mắt nhìn Miêu Nghị một cái, lại nhìn về phía mặt biển liên tiếp xoa tay, ít nhiều gì cũng có vẻ lo âu:
- Hy vọng lần này có thể thành công.
Miêu Nghị xa cách thế tục đã lâu, tính tình thanh đạm hơn không ít, mỉm cười nói:
- Hoa mai tỏa hương thơm là do tiết trời lạnh lẽo, mười năm khổ tu có thể đổi lấy ích lợi cả đời, chút vất vả nho nhỏ thật sự không đáng kể gì. Ta cũng không muốn thị nữ thiếp thân của mình chẳng qua là bình hoa di động chỉ biết bưng trà rót rượu, không thể giúp chuyện lớn lao gì được. Huống chi không phải là có tiền bối cứu giúp sao?
Hắn cũng biết mấy lần Thiên nhi và Tuyết nhi thiếu chút nữa táng thân trong bụng cá.
Lớp vảy giáp của Bá Vương Ngư này vô cùng cứng rắn, răng miệng sắc bén, cho dù là miếng sắt cũng có thể cắn đứt, đã tiếp cận với yêu thú. Lại thêm sống quần cư dưới đáy biển, một khi bị chọc giận bọn chúng sẽ lập tức lấy hàng vạn con phát khởi quần công, hết sức hung tàn, không chết không thôi. Tu sĩ Bạch Liên ngũ phẩm thông thường xuống đó nếu không bỏ chạy, e rằng cũng phải bỏ mạng lại đó.
Thiên nhi và Tuyết nhi có thể nói nhiều lần bị cắn đến nỗi thương tích khắp người, toàn thân chảy máu loang ra mặt biển, thật sự vô cùng chật vật.
Hai nàng nhân bị hành hạ thành như vậy, Yêu Nhược Tiên hết sức đau lòng.
Tu sĩ chỉ cầu nâng cao tu vi của mình, sau đó sẽ cầu tu luyện được vô thượng đại pháp là đủ để hoành hành, có cần làm như vậy không, quả thật còn không bằng vũ phu thế tục.
Bất quá đây chẳng qua là lúc mới bắt đầu, khi đó Yêu Nhược Tiên được Miêu Nghị căn dặn nhắc nhở còn phải xuống biển theo hai nàng để chuẩn bị bảo vệ bất cứ lúc nào, hôm nay đã có thể ung dung khoanh tay đứng nhìn.
Đang khi hai người nói chuyện, mặt biển đã bắt đầu nổi lên từng con Bá Vương Ngư bị đánh gục.
Từng con nổi lên, từng mảng nổi lên, theo sóng phiêu đãng khắp bốn phía.
Miêu Nghị đặt tay trên bụng, ném viên Nguyện Lực Châu vào miệng, nhắm mắt đứng đó tu luyện.
Yêu Nhược Tiên một tay vuốt chòm râu dơ dáy, tay kia đếm thi thể đám cá nổi lên mặt biển vô cùng nhanh chóng:
- Một hai ba... Tám mươi... Ba trăm... Ba ngàn... Tám ngàn... Một vạn rưỡi...
Gần hai canh giờ sau, Yêu Nhược Tiên đột nhiên kêu lên quái dị:
- Đủ rồi đủ rồi. Hai vạn mốt rồi, nha đầu, mau lên đây, đủ rồi đủ rồi.
Miêu Nghị phun Nguyện Lực Châu trong miệng ra, mở mắt nhìn những mảnh thi thể cá trôi bập bềnh trên mặt biển.
Trong chốc lát, Thiên nhi và Tuyết nhi đã rẽ nước bay lên, rơi xuống thân cây gỗ, trong tay xách theo thương gỗ, thở hồng hộc nhìn Miêu Nghị, chờ chủ nhân công nhận.
Miêu Nghị quan sát trên dưới hai người, chỉ thấy toàn thân hai nàng đã ướt đẫm, gần như kiệt sức. Thân thể các nàng lộ rõ dáng vóc xinh đẹp qua lớp y phục ướt đẫm dán sát, hai chân thon dài, chẳng qua là da ngăm đen, rất chật vật, lại có một phen phong tình khác biệt.
Miêu Nghị nhớ năm xưa lúc mình tu hành ở trên hải đảo. Tu vi đột phá đến Bạch Liên nhất phẩm tốn bốn năm, sau đó khổ luyện thương pháp bất quá tốn sáu năm, tổng cộng tu hành mười năm ở trên hải đảo.
Mà hai nàng lại là sau khi đạt tới Bạch Liên nhất phẩm khổ luyện mất mười năm mới có thành tựu, ít nhiều gì cũng có chênh lệch. Tính ra mất nhiều hơn bốn năm so với Miêu Nghị, bất quá cuối cùng hai nữ nhân này có thể chịu được cực khổ, cuối cùng cũng coi như luyện thành, cũng không uổng mồ hôi nước mắt bỏ ra trước đó.
Miêu Nghị không nói nhiều, quay đầu nhìn Yêu Nhược Tiên gật đầu nói:
- Trở về đi thôi.
Mấy màn hào quang bao phủ bốn người, nhanh chóng bay đi.
Sau khi trở lại hải đảo tu luyện, Miêu Nghị nói với hai nàng:
- Chuẩn bị đi, chúng ta trở về Đông Lai động.
Hai nàng mừng rỡ, đây là công nhận các nàng thành công, song song ứng tiếng lui ra.
- Đi tới đảo này đã mười năm rồi sao?
Miêu Nghị nhìn về phía Yêu Nhược Tiên hài hước nói:
- Tiền bối, kỳ hạn mười năm giữa chúng ta đã dứt, xem ra nên chia tay đường ai nấy đi…
Yêu Nhược Tiên vẫn không hề đề cập tới ước định mười năm này, cố làm như quên mất, không nghĩ tới tiểu tử này ngược lại nói ra trước, lúc này hung tợn nói:
- Tiểu tử, ngươi không đề cập tới chuyện này ta còn quên mất, mười năm đã qua, vì sao tiểu Đường Lang còn không nghe theo ta thao túng, phải chăng là ngươi muốn đùa giỡn với ta?
- Sao dám!
Miêu Nghị chắp tay nói:
- Chuyện này ta cũng không có kinh nghiệm, nếu đã không thành, không phải là tiền bối thích Hắc Thán sao, tiền bối có thể trả tiểu Đường Lang cho ta, đem Hắc Thán đi.
Yêu Nhược Tiên trợn mắt nói:
- Giặc mập kia không chịu thân cận với ta, ngươi đáp ứng làm cho nó thân cận cùng ta cũng không làm được, ngươi còn muốn đòi tiểu Đường Lang ư?
Miêu Nghị dang tay nói:
- Chuyện này là vì tiền bối vi phạm cam kết trước. Ta đã đối xử với Hắc Thán tệ một chút, nhưng tiền bối lại giữ khư khư tiểu Đường Lang trong tay không chịu nhả. Đã nói sẽ đưa cho ta trước một số, ai ngờ một con cũng không cho, ngài bảo ta làm sao có thể tiếp tục đối xử tệ với Hắc Thán, giúp cho các ngươi thân cận? Chẳng lẽ tiền bối muốn lấy cả tiểu Đường Lang cùng Hắc Thán hay sao?!
Yêu Nhược Tiên cũng có ý này, thế nhưng không lấy đi được thứ nào cả, cưỡng ép mang đi cũng được, nhưng chúng không nhận lão làm chủ, mang đi có ích lợi gì?
Ít nhất lúc ở bên người Miêu Nghị, chẳng những có thể nắm giữ hai thứ này bất cứ lúc nào, còn có thể bắt Miêu Nghị nghe theo mệnh lệnh của mình.
Bây giờ lão phát hiện mình chỉ cần trông chừng Miêu Nghị, vậy đồng nghĩa với đồng thời gián tiếp khống chế được hai loại bảo bối kia.
- Hừ! Cưỡng từ đoạt lý!
Yêu Nhược Tiên cười lạnh.
- Được rồi, vãn bối lui thêm bước nữa, tiền bối mang cả Hắc Thán cùng tiểu Đường Lang đi đi, từ nay giữa chúng ta không còn ân oán nữa.
Miêu Nghị phóng khoáng nói.
Yêu Nhược Tiên á khẩu không trả lời được, không nghĩ tới Miêu Nghị hào phóng như vậy.
Chẳng qua là, nếu như mang đi hữu dụng lão đã sớm mang đi, trừ phi có thể đem Miêu Nghị đi cùng thì còn được. Nhưng Miêu Nghị có tiên tịch con bà nó trên người, lại đắc tội phủ chủ bị cách chức làm mã thừa, muốn thủ tiêu tiên tịch cũng không được, lão cũng không muốn gánh vác phiền phức tày trời này.
- Ngươi muốn làm gì?
Yêu Nhược Tiên đột nhiên thẹn quá hóa giận, chỉ mũi Miêu Nghị mắng:
- Gạt ta một phen, rồi muốn đuổi ta dễ dàng như thế, chẳng lẽ muốn đi tìm chết?
Miêu Nghị cười khổ nói:
- Vậy rốt cục tiền bối muốn thế nào? Để tỏ thành ý, tiền bối chỉ cần nói ra, vãn bối nghe theo mệnh lệnh là được.
- Như vậy còn tạm được…
Yêu Nhược Tiên sờ cằm suy nghĩ một hồi, đột nhiên vung tay lên nói:
- Khoan tính toán với ngươi, chờ ta nghĩ rõ ràng nên làm sao rồi hãy nói.
- Được, hết thảy nghe theo lời tiền bối, tiền bối nghĩ xong có thể nói cho ta biết bất cứ lúc nào.
Miêu Nghị gật đầu đáp ứng, trong lòng suy nghĩ, suy đoán trước khi lão nhân gia lấy được thứ gì đó vào tay sẽ không chịu suy nghĩ rõ ràng.
Không bao lâu sau, Thiên nhi và Tuyết nhi rửa mặt thay y phục mới tới, song song đi tới sau lưng Miêu Nghị.
Miêu Nghị xoay người liếc nhìn, ít nhiều gì cũng có vẻ sửng sốt, phát hiện Thiên nhi và Tuyết nhi thay một bộ trường quần đã hoàn toàn đổi khác.
Cho dù là trước kia tu vi hai nàng đạt tới Bạch Liên nhất phẩm, nhưng khí chất ngây thơ của nữ tử vẫn còn đọng trên nét mặt, thủy chung cho người ta có cảm giác nhu nhược yếu đuối.
Hôm nay thần thái hai người trầm tĩnh, ánh mắt lóe lên có vẻ sắc bén, sắc mặt sạm nắng lộ ra một cỗ anh khí.
Các nàng đeo dây lưng bó sát ngang eo, làm nổi bật khuôn ngực đầy đặn, vòng eo nhỏ nhắn, tứ chi thon dài cân đối, tựa hồ cao hơn trước đây một chút, ngẩng đầu ưỡn ngực đứng đó toát ra anh khí bừng bừng.
Hai nàng không nghĩ tới Miêu Nghị lại nhìn chằm chằm các nàng như vậy nhìn, đây là thứ nhất bị hắn nhìn chằm chằm như vậy quan sát trên dưới không ngừng, ánh mắt mới vừa rồi còn trầm tĩnh sắc bén không khỏi có hơi xấu hổ tránh né, không khỏi suy nghĩ lung tung.
Yêu Nhược Tiên bất kể nhiều như vậy, lấy ra mấy món pháp bảo cuốn cả bọn lẫn Hắc Thán vào trong, cấp tốc nhảy lên không bay đi…
-----------
Quy củ cũ, còn chưa tới Đông Lai động, Yêu Nhược Tiên đã vứt bọn Miêu Nghị lại, một mình lắc mình đi.
Không vì gì khác, Yêu Nhược Tiên không muốn đối mặt với những người khác.
Trên thực tế ở Đông Lai động nhiều năm như vậy, trừ Miêu Nghị và hai người thị nữ ra, cũng chỉ có Diêm Tu từng nhìn thấy Yêu Nhược Tiên.