Phi Thiên

Chương 234. Linh Lung tông

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ô Mộng Lan đem trả Nghịch Lân thương cầm trong tay lại cho Miêu Nghị, nàng còn coi thường chỉ là một món pháp bảo nhất phẩm, hỏi ngược lại:

- Thiếu chút nữa trở thành chưởng môn kế nhiệm đời sau của Linh Lung tông, ngươi nói có danh tiếng hay không?

- Linh Lung tông là môn phái gì vậy?

Miêu Nghị ngơ ngác hỏi.

Hoắc Lăng Tiêu không nhịn được buồn cười nói:

- Hiền đệ lại không biết đệ nhất đại phái luyện bảo thiên hạ Linh Lung tông ư, nhặt được bảo bối chỉ biết dùng mà thôi sao, ha ha…

- Đệ nhất đại phái luyện bảo thiên hạ?

Miêu Nghị ngạc nhiên nói:

- Ở đâu vậy?

Thiên nhi và Tuyết nhi cũng ngơ ngác nhìn nhau.

Hoắc Lăng Tiêu nói:

- Không có ở Tiên Quốc, ở Vô Lượng quốc của Đạo Thánh Phong Bắc Trần, Tiên Thánh Mục Phàm Quân từng chiêu mộ qua, muốn chiêu mộ Linh Lung tông về Tiên Quốc, thế nhưng không thành.

Ô Mộng Lan vuốt cằm nói:

- Há chỉ là Tiên Thánh chiêu mộ qua, Lục Thánh ai mà chưa chiêu mộ qua, sở dĩ Phong Bắc Trần bảo vệ Linh Lung tông chỉ vì chưởng môn Linh Lung tông cưới đệ tử Phong Bắc Trần, có mối quan hệ này, người ngoài không thể nào chia rẽ được.

Miêu Nghị sợ hãi than thầm trong bụng, chỉ sợ chưa chắc tu vi hai người này bằng mình, nhưng tầm nhìn và kiến thức lại không phải là mình có thể so sánh, lúc này nâng chén kính hai người một chén.

Sau khi hắn để chén rượu xuống lại hỏi:

- Mạnh tỷ tỷ, tỷ nói vị Tử Dương tiên sinh này thiếu chút nữa trở thành chưởng môn kế nhiệm đời sau Linh Lung tông là chuyện thế nào vậy?

Ô Mộng Lan liếc xéo nói:

- Ngươi chỉ là một mã thừa Đông Lai động, quan tâm chuyện này làm gì?

- Tò mò!

Miêu Nghị chắp tay nói:

- Lượm pháp bảo người ta luyện chế sử dụng lại không biết lai lịch người ta, chẳng phải tiếc nuối lắm sao, kính xin Mạnh tỷ tỷ chỉ giáo.

- Ta cũng chỉ nghe nói, là thật hay giả cũng chưa từng thấy qua.

- Không sao, tiểu đệ rửa tai lắng nghe.

Miêu Nghị lập tức phất tay, ra hiệu Tuyết nhi mau mau rót rượu cho người ta.

Tuyết nhi lập tức ôm vò rượu sốt sắng rót đầy chén.

Cái gọi là ăn uống của người ta không thể nào cứng miệng chính là như vậy, nể tình Miêu Nghị chiêu đãi rượu ngon, Ô Mộng Lan trầm ngâm nói:

- Tình huống cụ thể người ngoài làm sao có thể biết được rõ ràng, chẳng qua là nghe nói chưởng môn Linh Lung tông có một nữ nhi dung mạo như thiên tiên, chính là sinh với đệ tử của Đạo Thánh Phong Bắc Trần. Phải biết rằng trong nghề luyện bảo không lấy tu vi nhìn người, chỉ lấy tay nghề luyện bảo mà phân cao thấp. Có một ngày chưởng môn Linh Lung tông tuyên bố mở cuộc so tài luyện bảo Linh Lung tông, kẻ nào thắng cuộc sẽ được chưởng môn Linh Lung tông gả nữ nhi cho.

Mắt Hoắc Lăng Tiêu chớp lóe tia sáng kỳ dị chen lời nói:

- Nữ nhi chưởng môn Linh Lung tông có thân phận gì? Mẫu thân là ái đồ của Vô Lượng Thiên Phong Bắc Trần, tự nhiên nàng cũng được coi là nửa đệ tử Vô Lượng Thiên, thử nghĩ không những là nữ nhi chưởng môn Linh Lung tông, lại có chỗ dựa Đạo Thánh bảo bọc, cưới được nàng có ý nghĩa thế nào? Tất cả mọi người đều biết rõ ràng trong lòng, một khi cưới nàng tất nhiên tiền đồ vô lượng!

Hoắc Lăng Tiêu vừa mới nói xong, lời của Ô Mộng Lan lập tức thiên lệch, liếc xéo nhìn chằm chằm y châm chọc:

- Xem ra một ít người cảm thấy rất hứng thú với loại chuyện leo rồng dựa phượng như vậy, có một số người, hừ hừ, thật là đê tiện…

Hoắc Lăng Tiêu á khẩu nghẹn lời không biết nói gì, môi giật giật cụp mắt xuống:

- Nói chuyện Linh Lung tông nàng cũng có thể bắt sang chuyện của ta, ta khuyên nàng chớ có vô cớ gây sự.

- Ta chỉ mặt gọi tên nói ngươi sao? Chẳng lẽ là có tật giật mình nên mới ra mặt?

Ô Mộng Lan cười chế giễu.

Chẳng lẽ hai người này là tử đối đầu với nhau sao, vì sao lại tới đây?! Có muốn gây gổ đánh nhau gây chuyện các loại cũng đừng chạy tới chỗ ta chứ…

Miêu Nghị cảm thấy đau đầu nhức óc, vội vàng lên tiếng kéo câu chuyện trở lại đề tài:

- Chẳng hay rốt cục là vị tài tuấn nào của Linh Lung tông cưới được nữ nhi chưởng môn vậy?

Hoắc Lăng Tiêu ngậm miệng, tránh cho chuốc khổ vào thân, ngay trước mặt người ngoài, cố nhịn!

Ô Mộng Lan liếc y một cái, chiếm được tiện nghi khẽ nhếch mày đắc ý, sau đó nói tiếp:

- Cuộc so tài luyện bảo lần đó dĩ nhiên là môn hạ đệ tử Linh Lung tông trổ hết bản lãnh của mình, nhưng cuối cùng vẫn là hai đệ tử thân truyền của chưởng môn được mọi người công nhận, tài nghệ trấn áp đồng môn. Hai sư huynh đệ nổi bật này bước vào cuộc tỷ thí so tài cuối cùng, vị Tử Dương tiên sinh kia chính là sư đệ, bất quá hai sư huynh đệ này một người thì như cây ngọc trước gió, người kia dung mạo không dám ngợi khen, Tử Dương tiên sinh chính là người sau.

Cơ mặt Miêu Nghị giật giật mấy cái, không cần suy đoán, đúng là dung mạo Yêu Nhược Tiên không dám ngợi khen, thật sự là không sai chút nào, chẳng lẽ Yêu Nhược Tiên và Tử Dương kia là một?!

Thiên nhi và Tuyết nhi không khỏi len lén nhìn nhau, ý nghĩ suy đoán trong lòng cũng chẳng khác nào Miêu Nghị.

- Chẳng lẽ cuối cùng Tử Dương tiên sinh bại bởi sư huynh mình?

Miêu Nghị không nhịn được hỏi tới, nếu như Yêu Nhược Tiên thật sự là vị Tử Dương tiên sinh kia, hắn đoán là như vậy, bằng không lão cũng sẽ không lưu lạc chạy tới tận Đông Lai động của mình.

Ô Mộng Lan vuốt cằm nói:

- Đúng là như thế! Cuối cùng tỷ thí, sư huynh đệ đều lấy ra hết khả năng của mình luyện chế ra pháp bảo, mời sư trưởng trong môn nhận xét. Cuối cùng chưởng môn tuyên bố trước mặt mọi người vị sư huynh như cây ngọc trước gió kia chiến thắng, đồng thời tuyên bố đem nữ nhi gả cho, còn xác nhận tại chỗ là chưởng môn kế nhiệm đời sau của Linh Lung tông. Nhưng vào lúc này lại đột nhiên xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Ôi...

Dáng vẻ Ô Mộng Lan như vô cùng tiếc nuối.

Lúc này còn than thở cái rắm, muốn úp úp mở mở sao, Miêu Nghị vội hỏi:

- Chuyện gì ngoài ý muốn?

- Tục truyền hai sư huynh đệ tỷ thí đều thích thiên kim chưởng môn, làm sao Tử Dương tiên sinh có thể nhìn nữ nhân yêu mến gả cho người khác, có thể nói là không cam lòng thất bại. Lại vọt ra trước mặt mọi người, chỉ trích chưởng môn và chư lão phán xét bất công, Tử Dương tiên sinh hô to không phục, chạy đến trước mặt tượng của tổ sư gia hô to công đạo ở chỗ nào!

Miêu Nghị nhất thời cũng hít một hơi khí lạnh, dám chống lại chưởng môn một môn phái lớn như vậy có thể tưởng tượng được hậu quả thế nào, lập tức hỏi:

- Trước mặt mọi người chống lại chưởng môn chẳng phải là chuốc khổ vào thân sao?!

Ô Mộng Lan than thở:

- Đáng tiếc cho một kẻ si tình! Ai nói không phải chứ, chưởng môn nghe vậy đùng đùng nổi giận, hỏi bất công ở chỗ nào. Tử Dương tiên sinh chống đối, nói không phải là vì y luyện chế bảo vật không bằng sư huynh, mà là bởi vì dung mạo y không bằng sư huynh mới bị xử thua. Y lại chạy đi lôi kéo thiên kim chưởng môn, định dẫn nàng cao bay xa chạy, rời đi chỗ bất công bất nghĩa này!

Miêu Nghị cả kinh hỏi:

- Nữ nhi chưởng môn có đi với y không?

Ô Mộng Lan lắc đầu nói:

- Nữ nhi chưởng môn từ chối, hơn nữa còn nói với Tử Dương tiên sinh trước mặt của mọi người: Sư huynh, huynh thua rồi! Có thể tưởng tượng được cảm thụ của Tử Dương tiên sinh lúc ấy, khoan nói không lấy được mỹ nhân vào tay, còn vì lỗ mãng nên bị đánh trọng thương ngay tại chỗ, suýt chút nữa mất mạng. May nhờ vị sư huynh tranh tài với y bao dung độ lượng không chấp nhất, đứng ra ra sức bảo vệ mới giữ lại tính mạng được cho y. Bất quá lại bị chưởng môn tuyên bố là nghịch đồ trước mặt mọi người, lập tức đuổi ra khỏi Linh Lung tông. Lúc Tử Dương tiên sinh bị người lôi ra Linh Lung tông không phục hô to, nói sẽ có một ngày y nhất định luyện chế ra pháp bảo tuyệt thế lực áp Linh Lung tông, rửa sạch cái nhục ngày hôm nay!

Miêu Nghị than thở một tiếng, quay đầu lại liếc nhìn Thiên nhi và Tuyết nhi cũng cảm khái trong lòng, rốt cục quay đầu lại hỏi nữa:

- Vậy sau đó Tử Dương tiên sinh có rửa sạch nhục trước được không?

- Nói dễ vậy sao, Linh Lung tông dựa lưng vào Vô Lượng Thiên, không có tài nguyên tu hành của Linh Lung tông chống đỡ, sau khi làm một tên tán tu muốn lấy được tài liệu luyện bảo cũng hết sức khó khăn, làm sao có thể có cơ hội rửa nhục.

- Vậy bây giờ y ở đâu?

- Chuyện này không biết được, loại người mất hết tất cả như y còn sợ không mất mặt sao, đương nhiên là cố gắng hạ thấp mình hết sức. Nghe nói có người thấy y thường xuất hiện ở Lưu Vân Sa Hải, dường như sống cũng không được như ý, là thật hay giả cụ thể ở đâu ta cũng không thể nói chính xác.

Miêu Nghị yên lặng gật đầu, nói như thế, Yêu Nhược Tiên trốn ở Đông Lai động tám chín phần mười chính là vị Tử Dương tiên sinh kia. Chẳng trách nào lão lấy đại cái tên Yêu Nhược Tiên, thà chết cũng không chịu tiết lộ tên thật, còn không muốn gặp người ngoài quá nhiều, thì ra là sợ mất thể diện.

- Huynh trưởng và Mạnh tỷ tỷ từng gặp qua Tử Dương tiên sinh chưa?

Miêu Nghị thử hỏi một câu.

Cũng chỉ là thử hỏi, hắn còn không tới nỗi kéo hai người đi nghiệm chứng thân phận Yêu Nhược Tiên. Nếu thật sự chọc cho Yêu Nhược Tiên thẹn quá hóa giận, sợ là không bị một giản đập chết cũng sẽ chuốc khổ không ít.

Hai người đều lắc đầu một cái, ý nói chưa từng thấy qua, Hoắc Lăng Tiêu bồi thêm một câu:

- Chỉ sợ sau khi y bị trục xuất Linh Lung tông, người gặp được y không nhiều lắm.

Miêu Nghị gật đầu một cái, không có hỏi nhiều nữa, nâng chén nói:

- Kính huynh trưởng cùng Mạnh tỷ tỷ.

Hai người vui vẻ uống cạn.

Đang lúc này Diêm Tu lại tiến vào, đi vào đình ghé sát bên tai Miêu Nghị thấp giọng nói:

- Người Trấn Hải sơn tới.

- Tới thì tới, đâu có liên quan gì tới một tên mã thừa như ta, có lão đối phó là được rồi.

Miêu Nghị lười đi ra ngoài nên ứng đối qua loa.

Lời này làm Hoắc Lăng Tiêu cùng Ô Mộng Lan cảm thấy buồn cười, tôn ti Đông Lai động này coi như hoàn toàn đảo lộn.

Diêm Tu nói bổ sung rõ ràng đầy thâm ý:

- Lại là tới thị sát.

Miêu Nghị hiểu rõ, lại là tới kiếm chác chút lợi ích, khẽ cau mày hỏi:

- Có mấy người, có văn thư bên Trấn Hải sơn không?

- Có hai người, chỉ chứng minh thân phận, nói là phụng khẩu dụ tới.

- Tức là không có phải không?

Miêu Nghị cười lạnh nói:

- Người bên trên tới chúng ta cũng không tiện đắc tội, muốn thị sát thì cứ dẫn bọn họ đi thị sát, nếu mở miệng đòi kiếm chác vậy bắt lại cho ta, đích thân ta sẽ cho bọn chúng! Khốn kiếp, thật sự coi Đông Lai động ta là thanh lâu kỹ viện, một đám ong bướm ruồi muỗi cũng muốn tới đi dạo một vòng!

Tỷ dụ này khiến cho hai vị điện chủ phải nhịn cười.

Hai người cũng đại khái đoán được đã xảy ra chuyện gì, trên thực tế hai người cũng thường gặp loại chuyện như vậy, chỉ bất quá bọn người Trấn Hải sơn và Nam Tuyên phủ nhất định là không dám đi tìm bọn họ đòi lợi ích, chỉ có đám ngưu quỷ xà thần phía trên Nguyệt hành cung và dưới quyền Thìn lộ Quân Sứ.

Diêm Tu lĩnh mệnh rời đi, có lời của Miêu Nghị căn dặn, lão đã có nắm chắc xử lý, nếu không lão không có can đảm trêu chọc Trấn Hải sơn.

Hai vị điện chủ nhìn nhau, bằng vào kinh nghiệm từng trải của bọn họ cũng biết phường vô lại như vậy e rằng không dễ gì đuổi đi, cũng muốn xem thử Miêu Nghị xử lý như thế nào.

Thật ra thì hai người không có quá nhiều tiếng nói chung với Miêu Nghị, đã muốn cáo từ, bất quá bây giờ ngược lại không gấp gáp nữa, muốn chờ xem náo nhiệt.

Trong lúc đang nâng chén vui say, Ô Mộng Lan đột nhiên lên tiếng nói:

- Miêu huynh đệ, lúc ta du ngoạn đến Vạn Hưng phủ đối diện, tình cờ nghe được tu sĩ bên kia nói một chuyện, nói hàng năm ngươi đều đưa lên Quy Nghĩa sơn một phần danh sách bồi thường, có chuyện này hay không?

Hoắc Lăng Tiêu liếc xéo Miêu Nghị, cũng muốn nghe hắn giải thích xem đã xảy ra chuyện gì.

Miêu Nghị ngẩn ra, biến sắc mặt kinh ngạc nói:

- Còn có chuyện như vậy sao, vì sao ta lại không nghe nói? Nếu quả thật có chuyện này, vậy cũng phải là động chủ chúng ta tổ chức, ta chỉ là một mã thừa chỉ lo chăn nuôi long câu cho tốt, không quan tâm nhiều như vậy.

Hắn đẩy hết sang cho Diêm Tu, làm ra vẻ không biết gì cả.

Ô Mộng Lan cười híp mắt nói:

- Miêu huynh đệ, ngươi đây là nhắm mắt nói mò, động chủ Đại nhân các ngươi rõ ràng nghe theo ngươi răm rắp. Nếu ngươi không gật đầu, làm sao lão dám làm loại chuyện có liên quan tới hai điện như vậy?

Khụ khụ…

Miêu Nghị ho khan hai tiếng, đã rõ ràng như vậy đúng là không gạt được, cười khan nói:

- Hai vị có chỗ không biết, mười mấy năm trước Quy Nghĩa sơn đánh lén Đông Lai động ta ban đêm, đốt giết cướp phá không chuyện ác nào không làm, cướp đồ Đông Lai động ta, lại giết người của Đông Lai động ta, còn đập động phủ ta, ta giao danh sách bồi thường cho bọn họ có gì là quá đáng?

Hoắc Lăng Tiêu nhàn nhạt nói:

- Nhưng ta nghe nói lúc ấy điện chủ đã đến Trấn Bính điện yêu cầu bồi thường, ngươi lại đòi bồi thường nữa, tựa hồ không mấy thích hợp!?

Miêu Nghị kinh ngạc lần nữa nói:

- Có chuyện này sao? Điện chủ đã yêu cầu bồi thường ư? Vậy vì sao không báo cho Đông Lai động ta? Huynh trưởng, điện chủ há là loại người không biết thương xót thủ hạ như vậy, nếu đã đòi được bồi thường nhất định sẽ bồi thường cho Đông Lai động ta. Cho nên sau này nghe những lời như vậy chớ cho là thật, nếu không sẽ dễ dàng làm ô nhục danh dự điện chủ, ngươi nói có đúng không?

Hoắc Lăng Tiêu bị lời này làm cho á khẩu nghẹn lời không biết nói gì, nghĩ thầm ta đường đường điện chủ đưa ra quyết định thế nào cũng cần phải báo cho Đông Lai động nho nhỏ của ngươi một tiếng sao… Bất quá người phía dưới chết, đồ bồi thường lại thuộc về y toàn bộ cũng là sự thật...

Thấy y bị một mã thừa nho nhỏ nói cho á khẩu nghẹn lời, Ô Mộng Lan khoái chí cười nói:

- Miêu huynh đệ nói rất đúng, Hoắc Lăng Tiêu vốn là không phải là người tốt. Bất quá Miêu huynh đệ, ngươi làm như vậy không sợ Trấn Bính điện sẽ cáo trạng đến Trấn Ất điện sao?