Phi Thiên

Chương 244. Hồng trưởng lão tịch mịch

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Để cho hai người Lại Vũ Hàm trở về còn có nguyên nhân quan trọng khác, Miêu Nghị không muốn để cho Nguyên Phương và Lại Vũ Hàm đối mặt sư phó Hồng Trường Hải khó xử.

Mặc dù hắn đáp ứng hai người đứng về phía Hồng Trường Hải, nhưng câu trả lời của Hồng Trường Hải khiến cho hắn hết sức bất mãn. Cái gì gọi là bất kể được hay không được, ngày mai trước khi mặt trời lặn nhất định cho câu trả lời chắc chắn? Ngay cả ở Lam Ngọc môn điều động chọn người cũng khó khăn như vậy, dựa vào cái gì ta phải vì lão mà đắc tội với người khác, quan hệ giữa chúng ta tốt lắm sao?

Tránh cho Nguyên Phương và Lại Vũ Hàm lúng túng là một chuyện, sau đó Hồng Trường Hải nhất định sẽ liên lạc hai người hỏi đã xảy ra chuyện gì. Lần này hắn cũng muốn xem thử hai người đối mặt như vậy sẽ lựa chọn thế nào, không cầu hai người nghiêng về bên nào, nhưng tốt nhất hai người cũng đừng quên thân phận bây giờ. Nếu như bọn họ chỉ nghe theo Hồng Trường Hải điều khiển, vậy sau này Miêu Nghị cũng phải cân nhắc lại cho thật kỹ.

Hắn muốn cho Hồng Trường Hải hiểu một đạo lý, muốn lợi dụng ta vậy phải xuất ra tiền vốn, tốt nhất làm việc sảng khoái một chút, chớ có đưa ra câu trả lời hàm hồ không chắc chắn như vậy.

Không được, ta tìm người khác, lão cũng không phải là lựa chọn duy nhất, sau này làm việc phải hết sức!

Đối với Đồng Nhân Mỹ cũng giống như vậy, muốn lợi dụng ta, vậy phải lấy ra tiền vốn, lão không có tư cách cò kè mặc cả với ta!

Đồng Nhân Mỹ dường như muốn rời khỏi lập tức ngừng bước, đi không được nữa. Lúc tới đây lão đã nhìn thấy Nguyên Phương và Lại Vũ Hàm canh giữ ở cửa, hiện tại không thấy nữa, mà lão cũng phái người nhìn chằm chằm bên này, bên sơn môn truyền tin tức tới cũng nói là hai người bọn họ muốn về Đông Lai động.

Lão mới vừa lên mặt lập tức hạ thấp trở lại rất nhanh:

- Đại nhân cần gì phải kinh động nhân mã của Đông Lai động, một chút chuyện nhỏ lão phu vẫn có thể nghĩ biện pháp, chẳng qua là không biết Đại nhân muốn bao nhiêu người, muốn đi nơi nào?

- Muốn đi cảnh nội Tý lộ Quân Sứ một chuyến, đường xá xa xôi, về phần nhân thủ vậy phải trông vào Đồng trưởng lão sắp xếp thế nào.

Tý lộ? Đồng Nhân Mỹ hơi có vẻ trầm ngâm, phát hiện người này có hơi khó dây dưa, là một tên không thấy ích lợi thì không chịu xuất thủ, bèn hỏi:

- Không biết khi nào Đại nhân động thân?

- Càng sớm càng tốt, lập tức động thân.

- Đại nhân chờ, ta đây đi an bài ngay.

Đồng Nhân Mỹ đã hạ thấp thái độ ôm quyền, lập tức rời đi.

- Đồng trưởng lão!

Miêu Nghị đột nhiên lên tiếng kêu lão lại.

Đồng Nhân Mỹ quay đầu lại, mình đã bày tỏ đầy đủ thành ý, không biết hắn còn có chuyện gì.

Ai ngờ Miêu Nghị lại lớn lối mà không biết thẹn nói ra một câu làm cho tim lão đập thình thịch.

Chỉ thấy Miêu Nghị lạnh nhạt nói:

- Hẳn là Đồng trưởng lão cũng biết quan hệ giữa ta và sơn chủ Thiếu Thái sơn Hùng Khiếu, có chuyện này ta cũng không dối gạt lão, ta dòm ngó vị trí sơn chủ Thiếu Thái sơn đã lâu. Lần này đi xa chính là muốn xem thử đệ tử nhất mạch Đồng trưởng lão có gánh vác nổi trọng nhiệm hay không. Nếu như gánh vác nổi, ngày sau ta khởi binh tấn công Thiếu Thái sơn, không biết Đồng trưởng lão có thể cho ta mượn nhân mã dùng một chút được chăng?

Quả nhiên là không thấy lợi thì không bỏ vốn, Đồng Nhân Mỹ vừa tỏ thái độ nhượng bộ, Miêu Nghị lập tức đưa ích lợi ra.

Đồng Nhân Mỹ sáng mắt lên, lập tức ý thức được một chuyện, trước đây vòng vo rất lâu, e rằng đây mới là mục đích thật sự mà Miêu Nghị tới Lam Ngọc môn lần này.

Lập tức lão quay bước trở lại thật nhanh, thái độ đã hoàn toàn đổi khác, thấp giọng nói:

- Bên ta không thành vấn đề, chỉ sợ bên Dương Khánh chưa chắc sẽ đồng ý người bên này gia nhập.

- Chuyện này ta sẽ tự giải quyết.

Miêu Nghị liếc lão một cái:

- Hùng Khiếu thân kiêm hai sơn, lão cũng biết nhân mã Đông Lai động ta muốn tọa trấn hai sơn, nhân thủ kém xa không đủ. Sau khi chuyện thành công, không biết Đồng trưởng lão có thể phái ra mười đạo nhân mã thủ hạ trấn thủ mười lộ động phủ trong đó hay không?

- Chuyện này Đại nhân không cần lo…

Đồng Nhân Mỹ lập tức vỗ ngực bảo đảm, chợt thấp giọng nói:

- Nếu đến lúc đó Đại nhân thật sự có thể dùng đến chúng ta, ta có thể lệnh cho đệ tử Lam Ngọc môn trong nhân mã hai sơn của Hùng Khiếu làm nội ứng, diệt trừ Hùng Khiếu cùng đệ tử của ba đại môn phái!

Chuyện này không phải là Miêu Nghị nói lung tung, mà là tu vi cùng thực lực của hắn đã đến trình độ này, Đông Lai động nho nhỏ đã không thỏa mãn được dục vọng của hắn, đã đến mức sớm muộn sẽ động thủ với Hùng Khiếu.

Lần này Miêu Nghị tới Lam Ngọc môn cũng đã trải qua nhiều lần suy tính, cũng không phải là nhất thời cao hứng. Hỏi thăm tung tích lão Nhị cùng lão Tam chẳng qua là một mục đích trong đó, trước đó hắn cũng không nghĩ tới có thể có được tin tức lão Tam nhanh như vậy, kế hoạch mới có hơi thay đổi.

Một mục đích quan trọng khác đúng như Đồng Nhân Mỹ suy đoán, là tới Lam Ngọc môn mật đàm mượn người, muốn xem thử trước ý tứ Lam Ngọc môn thế nào.

Sở dĩ trước đó quả quyết gạt Hồng Trường Hải qua một bên, cũng là vì sau khi nói chuyện qua phát hiện thực lực Hồng Trường Hải ở Lam Ngọc môn hôm nay không đạt tới yêu cầu của hắn, hắn không có công phu rảnh rỗi cũng không có nghĩa vụ từ từ giúp Hồng Trường Hải khôi phục địa vị cũ.

Vẫn là câu nói kia, quan hệ giữa Miêu Nghị và Hồng Trường Hải vẫn chưa tới mức vô cùng thân thiết, hai bên bất quá là lợi dụng lẫn nhau, nếu như Miêu Nghị không có giá trị lợi dụng, chỉ sợ Hồng Trường Hải không thèm để ý tới hắn, tự nhiên hắn phải đi tìm người có thực lực hơn.

Có một số việc là rất thực tế, vấn đề thực tế, thực tế đối đãi.

Trong đình viện, hai người châu đầu ghé tai, mật mưu hồi lâu dưới ánh trăng, sau khi đạt tới nhu cầu cả hai bên, Đồng Nhân Mỹ hơi có vẻ hưng phấn chắp tay chào Miêu Nghị, nhanh chóng xoay người rời đi.

Đi tới tiền viện, thấy hai nữ đệ tử kia vẫn thấp thỏm bất an, Đồng Nhân Mỹ dừng chân lại, tỏ vẻ khen ngợi gật đầu một cái nói:

- Khách quý rất hài lòng về sự phục vụ của các ngươi, các ngươi làm rất khá, trở về hãy tìm Đường trưởng lão, tài nguyên của các ngươi nhận được trong môn sau này sẽ được tăng lên một cấp.

Khách quý rất hài lòng? Hai nàng ngạc nhiên, còn không hiểu nổi đã xảy ra chuyện gì, Đồng Nhân Mỹ đã bước nhanh đi...

Không bao lâu, Đồng Nhân Mỹ tìm chưởng môn thương nghị một lúc, sau đó ra ngoài đại điện nhanh chóng triệu tập hai mươi tên đệ tử Lam Ngọc môn dạy bảo một phen, trong đó có hai tên Thanh Liên nhất phẩm, một tên Thanh Liên nhị phẩm, thậm chí còn có một tên đệ tử Thanh Liên tứ phẩm, tất cả những người còn lại đều là tu sĩ Bạch Liên thất phẩm trở lên.

Sau khi dạy bảo xong, Đồng Nhân Mỹ cố ý căn dặn tên đệ tử Thanh Liên tứ phẩm kia:

- Điền Thanh Phong, an toàn của Đại nhân quan hệ trọng đại với Lam Ngọc môn ta, chuyến này các ngươi cần phải bảo đảm an toàn cho Đại nhân, nếu Đại nhân có cái gì sơ thất, ta bắt các ngươi hỏi tội!

- Dạ!

Tên đệ tử Thanh Liên tứ phẩm gọi Điền Thanh Phong kia chắp tay lĩnh mệnh.

Rất nhanh, Đồng Nhân Mỹ dẫn đám người này tới gặp Miêu Nghị, giới thiệu với hắn.

Đội hình hộ tống như vậy có thực lực còn hùng mạnh hơn Đông Lai động của Miêu Nghị rất nhiều, làm hắn cực kỳ hài lòng.

Hơn hai mươi người mới vừa cỡi long câu, Hồng Trường Hải nghe được động tĩnh không biết từ đâu nhanh chóng chạy đến, ngăn trước mặt Hắc Thán gấp giọng nói:

- Đại nhân, ngài muốn đi đâu vậy, ngày mai có thể về được chăng?

Lão còn đang ám chỉ ngày mai trước khi mặt trời xuống núi mình sẽ trả lời cho Miêu Nghị.

- Hồng trưởng lão, ta không có thời gian đợi đến mặt trời xuống núi ngày mai, tránh ra cho ta!

Miêu Nghị ngồi ngay ngắn trên người Hắc Thán lạnh lùng ném ra một câu nói, giống như một gậy giáng thẳng vào đầu, không tỏ ra khách sáo chút nào, làm Hồng Trường Hải ngây người tại chỗ, lạnh toát trong lòng.

Khiển trách Hồng Trường Hải không nể mặt như vậy ngay trước mặt chúng đệ tử Lam Ngọc môn, đã làm cho đệ tử Lam Ngọc môn đi theo phải kinh hãi trong lòng. Cộng thêm giọng điệu toát ra khí thế cấp trên của hắn khiến cho không ít người dẹp bỏ khinh thường.

Dù sao trong đó có không ít người tu vi còn cao hơn Miêu Nghị, không tránh được có điều khinh thường.

Bây giờ phát hiện người ta ngay cả trưởng lão Lam Ngọc môn cũng không coi ra gì, giống như đang dạy dỗ con cháu, đương nhiên bọn họ càng cảm thấy coi trọng Miêu Nghị hơn.

Thế nhưng đây chính là hiệu quả Miêu Nghị muốn cố ý tạo ra.

Cũng đừng trách Miêu Nghị đối xử với Hồng Trường Hải như vậy, chuyến đi này đường xá xa xôi, nếu dẫn theo một đám người không nghe hiệu lệnh lên đường, khoan nói có nguy hiểm gì, chắc chắn cũng hết sức nhức đầu.

Lúc này Hồng Trường Hải chạy đến, vừa hay cho Miêu Nghị mang lão ra lập uy.

Có những khi thành công không chỉ là đạp lên vai mà còn là đạp lên thi thể người khác, không có chỗ cho lòng nhân từ!

- Sư huynh, ngươi làm gì vậy, vì sao cản trở Đại nhân?

Đồng Nhân Mỹ bên cạnh tiến lên, kéo Hồng Trường Hải đang sững người tại chỗ tránh đường.

Dưới ánh trăng như thác nước, Miêu Nghị lạnh lùng nhìn về phía trước, Hắc Thán thình lình xông nhanh tới, hai mươi kỵ sĩ sau lưng hắn lập tức cấp tốc chạy theo.

Đồng Nhân Mỹ đưa mắt nhìn theo một lúc, sau đó quay đầu nhìn lại Hồng Trường Hải thất hồn lạc phách tịch mịch cô đơn, không khỏi than thở với Chiêm Lập Tùng cùng Đường Việt hai bên tả hữu:

- Người này rất có thủ đoạn, là mẫu người của thành công!

-----------

Hai mươi mốt kỵ sĩ đạp ánh trăng vượt núi băng đèo.

Hai tu sĩ Lam Ngọc môn từng có kinh nghiệm đi xa lại thêm quen đường chạy trước, Miêu Nghị tụt lại phía sau, sau nữa là mười tám người còn lại chạy sát.

Từ đêm trăng chạy đến trời sáng, chạy như vậy một mạch không ngừng.

Năm ngày sau, đội nhân mã này đã chạy ra khỏi cảnh nội Trấn Ất điện, tìm một sơn cốc có suối nước nghỉ ngơi.

Bọn họ ngồi trên long câu dong ruổi mấy ngày không nghỉ ngơi cũng không sao cả, mấu chốt là long câu không chịu nổi. Năm ngày liên tục bôn ba không ngừng, dù sao long câu cũng là tấm thân xương thịt, cho dù là có thiên phú dị bẩm cũng cần nghỉ ngơi và hồi phục.

Long câu buông lỏng nghỉ ngơi, ăn, uống nước bên dòng suối, Hắc Thán vẫy đuôi chạy xuống suối bắt cá ăn, chỉ có nó không cảm thấy mệt mỏi.

Miêu Nghị khoanh chân ngồi tĩnh tọa trên một tảng đá lớn ở bên dòng suối, đệ tử Lam Ngọc môn chia ra một nửa đi xung quanh cảnh giới. Trước khi đi bọn họ đã được dặn dò kỹ lưỡng, chuyến này bảo vệ Miêu Nghị an toàn là nhiệm vụ hàng đầu.

Lần này nghỉ ngơi hết một ngày, thời gian quá ngắn long câu cũng không khôi phục được thể lực.

Ngày hôm sau trời sáng, đoàn người lại lên đường, mấy ngày sau, rốt cục chạy ra khỏi cảnh nội Thìn lộ.

Tiến vào cảnh nội Thân lộ chưa đầy hai ngày, bị một con sông lớn sóng trắng xóa vắt ngang cản đường, gần như không thấy được bờ bên kia. Miêu Nghị là lần đầu tiên thấy con sông rộng như vậy, đứng lại quan sát.

Mọi người trao đổi một hồi, đang muốn xuống để cho long câu bơi qua, còn người thì lăng ba phi độ, ai ngờ dọc theo bờ sông thình lình xuất hiện một đội long câu ầm ầm chạy tới.

Chỉ có chừng mười người, ai nấy lăm lăm vũ khí trong tay, mắt hổ lom lom quan sát bọn Miêu Nghị, một người cầm đầu bước ra khỏi hàng chỉ bọn họ quát hỏi:

- Các ngươi là ai, vì sao lại quanh quẩn ở nơi này?

Miêu Nghị vừa nhìn chiến trận đối phương, đoán chừng cũng là nhân mã một động, tức thì cỡi Hắc Thán đi ra trả lời:

- Thìn lộ Đông Lai động phụng mệnh đi làm việc, chẳng hay bằng hữu là lộ nhân mã nơi nào?

- Có gì chứng minh không?

Đối phương lại hỏi.

Miêu Nghị lấy ra một miếng ngọc điệp bổ nhiệm ném tới, đây là ngọc điệp bổ nhiệm lúc hắn đảm nhiệm động chủ Đông Lai động, không biết nguyên nhân gì Tần Vi Vi không tìm hắn thu hồi, tự nhiên Diêm Tu sẽ không mở miệng hỏi, hôm nay bất ngờ phát huy tác dụng.

Sau khi đối phương nhận lấy xem qua, xác nhận thân phận Miêu Nghị, tên cầm đầu bèn phất tay để cho thủ hạ buông lỏng cảnh giác, tiến lên giao lưu với bọn Miêu Nghị.

Vừa giao thiệp đã ấn chứng suy đoán của Miêu Nghị, đối phương chính là nhân mã động phủ trấn thủ bản địa, động chủ họ Triệu.

Hai người cấp bậc ngang nhau, cũng là động chủ, không phân trên dưới, hai bên khách sáo cười nói mấy câu.

- Triệu huynh mang theo nhân mã dưới quyền định đi nơi nào?

- Không đi đâu cả, chỉ tuần tra ở lãnh địa.

- Triệu động chủ tận trung chức thủ như vậy, làm cho mỗ cảm thấy xấu hổ…

- Miêu huynh không hiểu…

Triệu động chủ lắc đầu một cái, đại khái nói ra tiền nhân hậu quả.

Sở dĩ y đích thân lãnh đội tuần tra là vì thời gian gần đây trong khu vực này xuất hiện một toán phỉ tu thoạt ẩn thoạt hiện, đặc biệt đánh cướp tu sĩ lui tới. Tháng trước lại đánh cướp phu nhân một vị phủ chủ trong địa bàn bản điện, không chỉ cướp đồ mà còn giết chết phu nhân và tùy tùng.

Phủ chủ tức giận, toàn phủ từ trên xuống dưới dốc hết trọn ổ mà ra, truy lùng càn quét. Thế nhưng truy quét ở chỗ này, đám phỉ tu kia lại chạy tới địa phương khác gây án, chỗ này một vụ, chỗ kia một vụ, làm người ta khó lòng phòng bị, thậm chí cuối cùng kinh động tới điện chủ, mười phủ liên thủ hành động, có rất nhiều nhân mã đang truy tìm khắp nơi.

Miêu Nghị vừa nghe liền cảm thấy có chỗ ly kỳ, bèn dò hỏi:

- Không ngờ rằng còn có kẻ lớn gan như vậy, dám đối nghịch với quan phương, rốt cục có biết được lai lịch của toán phỉ tu kia chăng?

Triệu động chủ dang rộng hai tay:

- Nếu biết được lai lịch của chúng thì quá dễ, chỉ vì không biết lai lịch nên mới mò mẫm tìm kiếm như vậy. Không nói chuyện này nữa, gần đây bị chơi đùa không cách nào an tâm tu luyện, thật là phiền, xin hỏi Miêu động chủ định đi đâu?

- Quá cảnh quý địa, đi tới Tý lộ làm việc.

- Vậy đường còn rất dài, Miêu huynh từ xa tới địa bàn của ta, không ngại tới động phủ ta tạm nghỉ, để cho Triệu mỗ có thể tận tình địa chủ.