Phi Thiên

Chương 246. Đám người ô hợp

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tên La Song Phi kia vẫn một mình lẻ loi ở cách đó không xa, khoanh chân ngồi ở đó, chẳng qua là mắt đang nhắm thỉnh thoảng mở hé ra liếc trộm bên này, trông dáng vẻ vô cùng giảo hoạt.

Sau khi đêm xuống, mọi người đốt lên mấy đống lửa bừng bừng, chia thành mấy nhóm mà ngồi.

Bầu trời đầy sao, đêm khuya yên tĩnh, cách đó không xa tên La Song Phi lấy một xâu chuông ra trên tay, dùng ngón tay nghịch ngợm khiến cho chuông kêu leng keng. Tiếng chuông trong trẻo vang vọng giữa sơn cốc, khiến cho sơn cốc dưới đêm trăng tĩnh lặng này có vẻ linh hoạt sảng khoái hơn.

Mọi người lục tục mở mắt quay đầu lại nhìn y, bất quá biết người này là kẻ dở hơi, có hỏi gì cũng chưa chắc nhận được câu trả lời chính xác. Hiện tại đang ở chỗ lạ, cũng không biết rõ lai lịch của đối phương, không nên gây ra phiền phức là hay hơn hết.

Mọi người không thêm để ý tới, tiếp tục ngồi tĩnh tọa, lại cảm thấy tâm phiền ý loạn, khó có thể tĩnh tâm lại, tựa hồ theo tiếng chuông vang động kia, dường như có cảm giác hôn mê chập chờn như có như không ập tới.

Đang lúc này trong rừng núi phương xa, mơ hồ truyền tới động tĩnh long câu ầm ầm tiến tới gần.

Mọi người cả kinh, nhanh chóng đứng lên, tên La Song Phi cũng đứng lên, hai tay ôm đầu lớn tiếng kêu lên:

- Đau đầu quá, đau đầu quá, không được, không được, ta đứng không nổi nữa…

Dứt lời lại tà tà ngã trên mặt đất.

Chuông trên tay y cũng ngừng kêu, bọn Miêu Nghị còn chưa hiểu được đã xảy ra chuyện gì, đột nhiên cũng cảm thấy cảm giác hôn mê mãnh liệt ập tới, ai nấy lảo đảo thân hình.

Điền Thanh Phong cưỡng ép thi pháp chống đỡ trầm giọng quát:

- Không xong, chúng ta trúng độc rồi!

Đến khi biết ra thì đã muộn, cho dù lão là người có tu vi cao nhất trong bọn cũng vô dụng.

Bọn Miêu Nghị thi pháp chống đỡ liên tiếp ngã xuống, cuối cùng Điền Thanh Phong cũng mang theo vẻ bi phẫn và bất đắc dĩ ngã xuống.

Ngay cả những long câu cũng lục tục ngã từng con xuống đất ầm ầm, chỉ có Hắc Thán đang nằm dưới đất lim dim mở mắt đứng thẳng lên, lắc đầu vẫy đuôi nhìn bốn phía, không biết xảy ra chuyện gì, đi tới bên người Miêu Nghị dùng miệng đẩy đẩy chủ, thỉnh thoảng khịt mũi một tiếng.

Miêu Nghị ngã xuống cảm thấy mí mắt mình nặng trĩu, lấy ý niệm cuối cùng chống đỡ cơn buồn ngủ vô tận kia, không ngờ rằng mình lại ngã xuống ở chỗ này.

Pháp nguyên trong cơ thể hắn lại đột nhiên lóe lên một điểm tinh quang, trong nháy mắt nhanh chóng khuếch trương ra giống như lửa cháy lan trên đồng cỏ, nháy mắt đã đốt sáng cả luồng pháp nguyên. Pháp nguyên nhanh chóng xoay tròn, như gió cuốn mây tan nhanh chóng quét qua toàn thân hắn, đốt vật chất khó hiểu xuất hiện trong cơ thể hắn tan thành hư vô.

Theo loại vật chất khó hiểu kia ẩn trong cơ thể dần dần bị đốt cháy sạch sẽ, cảm giác hôn mê trong đầu Miêu Nghị cũng dần dần biến mất, ánh mắt cũng dần dần khôi phục tỉnh táo. Bất quá vào lúc này hắn lại nhìn thấy tên La Song Phi ngã xuống trước đó động đậy, rốt cục bò dậy.

Chân mày Miêu Nghị khẽ nhướng, trong mắt lóe lên vẻ tàn khốc, hai mắt dần dần nhắm lại.

Cùng lúc đó, trong núi rừng ầm ầm lao ra hơn bốn mươi kỵ sĩ, giẫm lên đá cuội trên bờ suối rào rào, màn đêm yên tĩnh trong sơn cốc đã hoàn toàn bị phá hỏng.

Hơn bốn mươi kỵ sĩ từ từ chậm lại, chậm rãi đạp bước tiến tới gần, một bọn nam nữ ngồi trên lưng long câu thấy tình hình bên bờ suối, ai nấy tỏ ra vui vẻ.

Củi trong đống lửa nổ lốp bốp, tung bay từng đám hoa lửa.

La Song Phi không nhìn hơn bốn mươi kỵ sĩ sau lưng, vuốt mấy sợi lông trên nốt ruồi đen trên mặt, hai tay chống nạnh:

- Ha ha ha! Muốn phòng bị đại gia, có thể phòng được sao? Cho dù là các ngươi cẩn thận như quỷ, cũng phải uống nước rửa chân của đại gia.

Y quay đầu lại hỏi mọi người:

- Đi theo ta không sai chứ, chúng ta lại đắc thủ rồi. Vẫn là câu nói kia, nhát gan sợ chết không có đường ra, làm tán tu không có tiền đồ, chúng ta tự lực cánh sinh, tiền đồ quang minh!

- Đương gia cao minh!

- Đương gia anh minh thần vũ!

- Đương gia xuất thủ, chưa từng thất bại!

Cả bọn nam nữ ồn ào kêu lên, ai nấy ra sức nịnh bợ, những lời nịnh bợ sống sượng như vậy, La Song Phi lại vui vẻ tiếp nhận, còn ra vẻ say mê. Y vuốt râu trên nốt ruồi đen cười run rẩy cả người, đôi mày rậm cũng nhích động theo, đôi mắt sáng to cười tít lại, vô cùng đắc ý.

La Song Phi đi tới trước mặt Miêu Nghị, nhấc chân đá vào người hắn hai cước bịch bịch, miệng thóa mạ:

- Dọc trên đường đi giả vờ giả vịt không để ý tới đại gia, lát nữa cho ngươi nếm mùi đau khổ, khốn kiếp!

Miêu Nghị bị đá hai cước vẫn không nhúc nhích, giống như người chết.

Điền Thanh Phong cảm thấy mí mắt nặng trĩu, cố gắng chống đỡ để không hôn mê bất tỉnh, không hổ là tu vi cao nhất hiện trường, nhưng đã không thể nhúc nhích, trơ mắt nhìn cảnh tượng trước mắt cũng không làm gì được, thầm nghĩ xong rồi.

Trước khi tới đây lão đã nghĩ rằng đường xa sẽ gặp nguy hiểm, không ngờ rằng lọt vào tay tên này, nếu lão đoán không sai sẽ vô cùng xui xẻo, hẳn những tên này là đám phỉ tu gần đây gây án khắp nơi kia.

Y không cần cất tay, mọi người đã phải ngã gục, tên này quả thật hết sức hèn hạ.

Ngược lại Hắc Thán khịt mũi một tiếng nhìn La Song Phi, ra vẻ cảnh giác.

Hắc Thán có thể nói là kẻ duy nhất tại trường không trúng độc, bởi vì lúc ấy nó đã chạy xa đi bắt cá.

La Song Phi quay đầu nhìn vật cỡi của mình, sau đó lại quan sát Hắc Thán, cuối cùng tặc lưỡi khen ngợi:

- Vật cỡi thật là thần tuấn, thuộc về ta.

Y lại xoay người vẫy vẫy đồng bọn:

- Xuống ngựa động thủ! Vẫn quy củ cũ, lục soát sạch sẽ, không lưu người sống, cướp xong chạy ngay tức khắc!

- Hay quá!

Cả bọn cười nhảy xuống long câu, bất quá có kẻ tinh mắt lúc nhìn về phía La Song Phi đột nhiên kêu lên một tiếng:

- Đương gia cẩn thận...

Mọi người còn chưa có phản ứng kịp, trong tay Miêu Nghị nằm dưới đất thình lình lóe lên ngân quang, Nghịch Lân thương đột nhiên xuất hiện nơi tay, một đạo hàn quang mang theo tiếng long ngâm ong ong nháy mắt xuất ra đánh lén.

La Song Phi không còn kịp quay đầu lại nữa, mũi thương ba cạnh sắc bén đã đâm trúng vào lưng y.

Thế nhưng vị trí bị mũi thương sắc bén đánh trúng lóe lên một đạo ánh sáng đỏ sậm, lực công kích hùng mạnh đánh cho La Song Phi không chút đề phòng bay ra xa mười mấy thước.

Miêu Nghị một đòn đắc thủ thuận thế tung mình đứng dậy lộ vẻ kinh ngạc, tựa hồ trên người đối phương có thứ gì hộ thể, một thương đánh lén như vậy lại không thể đánh chết đối phương, thậm chí không thể đâm bị thương thân thể đối phương.

Dọc trên đường đi Miêu Nghị đã biết La Song Phi có tu vi Bạch Liên cửu phẩm, cao hơn tu vi của mình cho nên mới đánh lén, muốn xuất ra một đòn chí mạng. Ai ngờ một thương toàn lực đánh lén thành công, lại không thể giết đối phương.

La Song Phi bị đánh bay rơi xuống đất giơ tay xoa xoa lưng, đau đến nhe răng toét miệng nói:

- Hảo tiểu tử, lại dám đánh lén đại gia, lên cho ta, giết chết hắn!

Chính y cũng nhanh chóng lắc mình nhảy lên vật cỡi, hất tay lấy ra một thanh trường thương bản rộng lưỡi răng cưa giống như gai ngược.

Đám cướp mới vừa nhảy xuống đất lại nhanh chóng nhảy lên vật cỡi, lấy vũ khí ra nhanh chóng xông tới.

Miêu Nghị lắc mình bay lên, lúc đáp xuống lưng Hắc Thán có từng đạo sương mù bạc từ bên trong nhẫn trữ vật nổ bắn ra, bao phủ cả thân hình hắn và Hắc Thán.

Vừa rơi xuống lưng Hắc Thán, cả hai đã khoác chiến giáp chỉnh tề, uy vũ khí phách.

Đám cướp đang xong tới nhanh chóng khẩn cấp dừng lại, trợn to hai mắt, có vẻ bị tình cảnh Miêu Nghị bày ra chấn nhiếp. Đây là lần đầu tiên bọn họ thấy long câu mặc chiến giáp, trong lúc nhất thời lại bị dọa sợ đến không dám tiến lên, rõ ràng cho thấy chỉ là một đám người ô hợp.

Dòng suối sơn cốc, đống lửa chập chờn, trăng sáng chiếu khắp vùng núi.

Hắc Thán vừa khoác chiến giáp xong rõ ràng có hơi hưng phấn, bốn vó giẫm đạp đá cuội bên bờ suối kêu rào rào liên hồi. Bộ chiến giáp mới vừa luyện chế tua tủa đầy gai nhọn phối hợp với vóc người cường tráng của nó hiện tại càng lộ rõ uy mãnh khí phách.

Mặc dù hiện tại bộ thú giáp liên hoàn của Miêu Nghị không còn đầu khôi, nhưng cũng không ảnh hưởng gì tới khí thế của người và long câu khoác giáp xông trận.

Đầu khôi của hắn bị Chương Đức Thành đánh vỡ lúc trước, vẫn chưa được bổ sung.

Dưới ánh trăng, Miêu Nghị cầm thương ngồi ngay ngắn vững như bàn thạch, nhân mã, chiến giáp hợp nhất, dưới ánh trăng lấp lánh rực rỡ, trên người như có lớp thủy ngân chảy xuôi sáng bóng, sau lưng là đống lửa hừng hực soi bóng, toát ra khí thế bất phàm trong sơn cốc giữa đêm này.

Miêu Nghị thình lình vung thương chỉ về phía trước, vang lên tiếng long ngâm ong ong, nhắm vào La Song Phi còn đang lộ vẻ kinh ngạc lạnh lùng nói:

- Ngươi có dám quyết một trận tử chiến với ta không?

- Giỏi thật, hôm nay gặp phải đại tài chủ, ngay cả long câu cũng có bảo giáp, chúng ta phát tài rồi!

La Song Phi tặc lưỡi một trận, vung thương kêu lên:

- Tất cả tiến lên cho ta, giết chết hắn, ta chỉ cần vật cỡi và chiến giáp, những vật khác thuộc về mọi người, lên!

Quả nhiên là dưới trọng thưởng ắt có dũng phu, cả đám cướp lập tức gào thét điều khiển long câu vọt tới.

Miêu Nghị lạnh lẽo đảo mắt qua, phát hiện cả đám cướp nở rộ quang ảnh hoa sen nơi Mi Tâm lại không có tên nào vượt qua Bạch Liên ngũ phẩm, thật đúng là một nhóm người ô hợp, không trách chỉ có thể sử dụng thủ đoạn hạ độc hèn hạ như vậy.

Cũng không biết là từ đâu tụ tập lại, chút thực lực này cũng dám đánh cướp khắp nơi ở cảnh nội Tiên Quốc, thật đúng là gan lớn tày trời.

Nghịch Lân thương trong tay chỉ tới, Hắc Thán lập tức như mũi tên rời cung nghênh đón hơn mười người vọt tới xung kích trực diện.

Chạm mặt một đao bổ tới, Miêu Nghị thuận tay run lên, một thương điểm bay trường đao, thuận thế đâm trúng đầu đối phương, nổ tung như quả dưa hấu.

Thi thể không đầu lướt ngang qua bên cạnh, Miêu Nghị nhanh chóng xuất thương như rồng, từng đạo hào quang bắn ra liên tục.

- A... A...

Trong khoảnh khắc tiếng kêu thảm thiết vang lên một mảnh, không ai có thể chịu nổi một thương, nhân mã hợp nhất, một thanh trường thương xỏ xuyên qua đám người giống như mũi thuyền rẽ sóng băng băng, đánh cho đám cướp tơi bời hoa lá, máu thịt văng tung tóe.

Sau một đợt xung phong đã có mười mấy người ngã xuống.

Điền Thanh Phong nằm bên bờ suối mí mắt nặng trĩu, mơ hồ thấy được một chút hy vọng.

Lại thấy Hắc Thán nhanh chóng uốn người quay đầu đuổi đánh trở lại, còn lại hai ba mươi người cơ hồ là vừa đối mặt Miêu Nghị liền sợ vỡ mật, thật sự là không có sức đánh trả dưới tay đối phương, lập tức vứt bỏ đương gia chạy thục mạng.

Dựa vào cước lực nhanh chóng của Hắc Thán, Miêu Nghị cầm Nghịch Lân thương cấp tốc đâm ra một trận. Từng lưỡi đao gió vô hình ngưng đọng như thực chất vèo vèo bắn ra, mấy tiếng bình bịch vang lên, lại có năm sáu người phun máu ngã xuống.

Đám cướp vốn đang chạy cùng nhau lập tức tách ra chạy tứ tán, so với nhân mã của các lộ động phủ có trừng phạt nghiêm minh ước thúc quả thật là không chịu nổi một đòn, lúc được thế ùa lên một lượt, thấy tình thế không đúng liền lập tức chạy trốn, không có chút chiến ý nào, thật sự là một đám người ô hợp.

Thiếu chút nữa thua bởi trong tay những người này, Miêu Nghị cũng cảm thấy oan uổng.

Tập trung chạy thục mạng còn đỡ, hiện tại đám cướp phân ra chạy tứ tán khiến cho Miêu Nghị do dự không biết đuổi theo ai. Rốt cục hắn dứt khoát không đuổi theo, quay lại đâm chết số cướp còn chưa chết giãy giụa dưới đất, vừa giết vừa nhìn sang La Song Phi gần đó.

La Song Phi bị đám thủ hạ bỏ mặc trợn mắt há mồm, nhìn núi rừng bốn phía, đám thủ hạ nháy mắt đã chạy không còn thấy bóng dáng.

- Khốn kiếp, chạy trốn cũng không lên tiếng gọi ta!

La Song Phi nhìn xung quanh rống giận một tiếng, ý nói là chạy trốn mà không đưa ta theo, trong mắt có còn đương gia ta đây hay không…

- Ta còn chưa chạy, thắng bại chưa phân, các ngươi chạy cái gì? Tất cả trở lại cho ta!

Có lẽ là lời kêu gọi này phát sinh hiệu quả, giữa núi rừng có một số tên quay lại, lén lén lút lút nhìn sang bên này không dám tới gần.

Thấy còn có huynh đệ không có vứt bỏ mình, La Song Phi lập tức tinh thần tỉnh táo, thương chỉ Miêu Nghị quát:

- Dừng tay, dám giết thủ hạ ta, để mạng lại!

Vật cỡi của y nháy mắt đã động, chạy như bay đến. Tay La Song Phi múa may trường thương răng cưa hiện lên bảo quang màu trắng, là một món pháp bảo nhất phẩm.

Miêu Nghị đâm thương xuống đất khiến cho một tên cướp vang lên tiếng hét thảm, sau đó hất thương lên, thi thể tên cướp treo trên mũi thương lập tức bay ra, vọt về phía La Song Phi đang xông tới.

Dường như vị đương gia này còn thương xót thủ hạ, nhanh chóng dùng thương hất ngang khống chế lực đạo, muốn hất thủ hạ sang bên cố gắng cứu một mạng.

Đáng tiếc Miêu Nghị thừa dịp vọt tới cũng không cho y cơ hội, tiếng long ngâm vang lên nhanh chóng bổ xuống một thương.

Ầm, một đám máu tươi bắn ra tung tóe, tiếng hét thảm cuối cùng dứt bặt.

Giữa máu thịt bắn ra, Nghịch Lân thương hiện lên ánh sáng màu trắng, xuyên thấu đâm thẳng.

La Song Phi thi pháp ép bay máu thịt bắn về phía đầu mặt mình, kinh hoàng đánh trả, một thương chấn văng Nghịch Lân thương tấn công, phát hiện tu vi của đối phương không bằng mình, nhất thời tinh thần tỉnh táo.

Vật cỡi của hai người bắt đầu truy đuổi nhau, chở chủ nhân lượn vòng chiến đấu.

Hai người trên long câu đánh tới đánh lui, xuất thủ hết sức bất phàm, pháp lực hai người khuấy động, hiện trường có thể nói là cát bay đá chạy, trước đây tu vi Miêu Nghị còn là Bạch Liên ngũ phẩm không có được khí thế như vậy.

Hai người giao thủ mười mấy chiêu trong nháy mắt, có thể nói là La Song Phi càng đánh càng kinh hãi. Thương pháp của y được người cực kỳ cao minh truyền thụ cho, nhưng lại bị kẻ vô danh trước mắt đánh cho chỉ có đỡ đòn mà không có sức đánh trả, nếu không phải là tu vi y cao hơn đối phương, sợ rằng không chịu đựng được lâu, từ trước tới nay chưa từng thấy qua tình huống này.