Phi Thiên

Chương 257. Đi dạo

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trước đó Miêu Nghị là lần đầu tiên giao dịch, quả thật có chút băn khoăn, bây giờ đã quen thuộc tình huống trong đó, không nói hai lời lập tức ném ra một đống bốn mươi chín món pháp bảo nhất phẩm lên bàn.

Nhìn một đống pháp bảo nhất phẩm trước mắt, La Bình có vẻ sững sờ, ngạc nhiên nhìn về phía Miêu Nghị.

Trước đó trong lòng y ít nhiều vẫn cảm thấy kỳ quái, một động chủ lấy ở đâu ra nhiều nhẫn trữ vật như vậy, bất quá cũng không coi ra gì. Bây giờ rốt cục bị chấn động, đây chính là một đống pháp bảo, không phải là một hai món mà là một đống, những thứ này ở đâu ra?

Môi La Bình giật giật, đây là thứ mà một động chủ có thể lấy được sao?!

Bất quá chuyện này cũng không quan trọng, y làm việc ở chỗ này, thù lao cố định là một chuyện, quan trọng là còn có một phần vạn hoa hồng được hưởng trên doanh thu bán được, không sợ khách hàng nhiều đồ, chỉ sợ khách hàng ít đồ.

Thông thường các thành viên bên trong thương hội đều có khách quen của mình, mà thường là khách hàng cũng tìm đến thành viên mà mình quen biết để giao dịch.

Mà La Bình chưa có nhiều kinh nghiệm, khách hàng lớn cũng sẽ không tìm y, không nghĩ tới hôm nay gặp được một người nhất thời tinh thần phấn chấn, bắt đầu cò kè mặc cả từng món một với Miêu Nghị.

Miêu Nghị có kinh nghiệm giao dịch Lang Nha bổng trước đó, cũng đã biết cách giao dịch số pháp bảo còn lại thế nào.

Năm mươi món pháp bảo tính từng món một đúng là tốn không ít thời gian, bởi vì giá trị yêu đan dễ tính, nhưng mỗi món pháp bảo sử dụng phân lượng tinh phấn không giống nhau, không thể nào nói tất cả là cùng một giá.

Cuối cùng quyết định toàn bộ giá tiền, năm mươi món pháp bảo tổng cộng là một vạn bốn ngàn lẻ tám mươi lăm viên Nguyện Lực Châu.

La Bình hỏi Miêu Nghị có còn muốn giao dịch gì khác nữa không, không ngại lấy hết ra xử lý, đương nhiên là y hy vọng càng nhiều càng tốt.

Đương nhiên trong tay Miêu Nghị vẫn còn, pháp bảo nhất phẩm cũng không bán hết, giữ lại một ít để dành sử dụng. Về phần yêu đan vốn là hàng hóa giao dịch thông dụng, không sợ không bán được, huống chi lúc hắn đánh giết, pháp bảo cũng cần yêu đan bổ sung năng lượng, cho nên tạm thời không chuẩn bị bán.

Còn có Diễm Chi tinh thạch cùng với một số đồ linh tinh khác, bất quá tạm thời hắn không muốn lấy ra. Lần đầu tiên hắn giao dịch ở thương hội Tiên Quốc, sẽ không lấy ra toàn bộ của cải, sợ khó lòng bảo đảm được.

- Không có.

Miêu Nghị lắc đầu nói.

- Xin Miêu động chủ chờ một chút!

La Bình lại tiến vào trung tâm thương hội.

Lúc trở ra y dẫn theo vị lão nhân kia, thấy một đống pháp bảo, rõ ràng lão cũng ngẩn ra.

La Bình và lão cùng nhau cân trọng lượng pháp bảo một lần nữa, nhất nhất báo lại giá tiền từng món một mới vừa rồi đã nói với Miêu Nghị.

Sau khi lão nhân kiểm tra lại toàn bộ xác nhận không thành vấn đề, La Bình lại hỏi Miêu Nghị:

- Miêu động chủ, vẫn đổi ra Nguyện Lực Châu hay sao?

Lần này Miêu Nghị lắc đầu nói:

- Giữ giúp ta ở thương hội đi.

La Bình cao hứng nói:

- Được! Không thành vấn đề. Gởi lại ở thương hội ngài có thể tuyệt đối yên tâm, có thể lấy ra bất cứ lúc nào ở bất cứ phân hội nào của tu hành thuộc cảnh nội Tiên Quốc. Thậm chí ở năm nước khác, bản thương hội cũng có thiết lập một phân hội ở mỗi nước, chỉ cần tìm được cũng có thể lấy ra, tuyệt đối không có bất cứ vấn đề gì.

Miêu Nghị gật đầu một cái, thầm nhủ trong lòng, ta không có chuyện gì chạy tới năm nước khác để làm gì?!

Sau khi La Bình và lão nhân chuẩn bị một hồi đã làm xong bằng chứng giao dịch hoàn thành, giao cho Miêu Nghị một miếng ngọc điệp đặc chế của thương hội, bảo hắn đóng pháp ấn vào lưu lại, trong đó có ghi số Nguyện Lực Châu mà hắn gởi lại thương hội.

Miêu Nghị tới đây còn có mục đích khác, đã gần tới kỳ hạn nộp Nguyện Lực Châu lên trên, đồng nghĩa với cũng phải phát thù lao cho nhân mã Đông Lai động. Đường xá xa xôi hắn không thể trở về kịp lúc, chuẩn bị bảo Diêm Tu đi nhận thông qua thương hội ở Nam Tuyên phủ để phát ra.

La Bình gật đầu nói:

- Không thành vấn đề, ngài ở làm xong thủ tục chỗ này, điểm bên Nam Tuyên phủ có thể giúp ngài đưa thẳng đến Đông Lai động, có bất kỳ nghi ngờ gì ngài cũng có thể đi điểm Nam Tuyên phủ tra chứng.

Kết quả Miêu Nghị lại cho y một bất ngờ nho nhỏ, gởi một trăm năm mươi ngàn vạn bạch tinh trong tay cho thương hội, đổi ra kim tinh chính là một ngàn năm trăm vạn.

Tiền mặt trong tay hắn có chừng ba ngàn vạn kim tinh, trong đó kim tinh và hắc tinh còn đỡ, nhưng bạch tinh chiếm chỗ quá nhiều. Lần này gởi đi một trăm năm mươi ngàn vạn bạch tinh đã giúp hắn thanh lý trống chỗ ba chiếc nhẫn trữ vật, rốt cục không cần ngày ngày đeo trên tay sáu chiếc nhẫn trữ vật nữa.

Sở dĩ hắn gởi số tiền này vào thương hội cũng là vì bản thân không có cách nào trở lại Đông Lai động kịp, không bằng gởi lại ở chỗ này.

Hắn làm xong thủ tục ở chỗ này, tính toán xong số Nguyện Lực Châu và tiền phải chi ra, đến lúc đó thương hội ở Nam Tuyên phủ sẽ mang thẳng tới Đông Lai động, hoặc là thông báo cho Diêm Tu đi nhận cũng được.

La Bình rất cao hứng, đã giúp Miêu Nghị làm xong hết thảy rất nhanh, y thử hỏi một câu:

- Miêu động chủ tới thương hội giao dịch là lần đầu tiên sao?

- Phải.

Miêu Nghị gật đầu một cái.

Mắt La Bình hơi sáng lên, nghĩ thầm quả nhiên là như vậy.

Mới vừa rồi Miêu Nghị xuất thủ hai trăm nhẫn trữ vật, năm mươi món pháp bảo nhất phẩm, một trăm năm mươi ngàn vạn bạch tinh, không thể nào trùng hợp là một con số chẵn như vậy. Từ đó y kết luận trong tay Miêu Nghị chắc chắn vẫn còn có hàng, chỉ bất quá lần đầu tới nên không yên lòng bán ra hết mà thôi.

La Bình nhanh chóng đưa một miếng ngọc điệp cho Miêu Nghị:

- Nếu như lần sau Miêu động chủ còn có giao dịch lớn gì khác, nếu không yên tâm về giao dịch viên của những điểm thương hội khác, có thể đưa danh thiếp của ta ra. Thương hội sẽ lập tức cho ta biết, ta sẽ lấy tốc độ nhanh nhất chạy tới ra sức vì Miêu động chủ.

Loại danh thiếp tới cửa phục vụ như vậy, tu sĩ giao dịch số lượng nhỏ không thể nào lấy được.

Miêu Nghị cầm danh thiếp nhìn một chút cảm thấy ngạc nhiên, gọi là chạy tới, còn có kiểu phục vụ tận tình như vậy sao, đây là lần đầu tiên hắn kiến thức.

Hắn lại hỏi:

- Nếu ta ở cách ngươi rất xa, sợ là ngươi cũng không có biện pháp kịp thời chạy tới…

La Bình cười ha hả nói:

- Miêu động chủ quá lo xa, chỉ cần là giao dịch số lượng lớn, thương hội sẽ phái ra cao thủ Hồng Liên hộ tống, nhất định sẽ lấy tốc độ nhanh nhất chạy tới bên người Miêu động chủ, điểm này không cần nghi ngờ.

- Tốt lắm, nếu như lần sau có giao dịch gì lớn, ta sẽ tìm ngươi.

Miêu Nghị quơ quơ danh thiếp trong tay.

La Bình gật đầu cúi người nói:

- Nhất định nhớ tìm ta, ta nhất định cho Miêu động chủ giá cả ưu đãi nhất.

Mỗi lần giao dịch lớn như vậy có thể hưởng được một số hoa hồng không nhỏ, nhất định phải giữ chân khách hàng lớn như Miêu Nghị, tới cửa phục vụ không đáng kể gì.

Miêu Nghị thu hồi danh thiếp, cáo từ:

- Ta còn có việc, không quấy rầy.

- Mời!

La Bình nhanh chóng mở cửa đồng mật thất ra, đích thân tiễn Miêu Nghị, vô cùng khách sáo nhiệt tình đưa hắn ra tới đại môn thương hội.

Lâm Bình Bình đang chờ đợi biết rất rõ ràng quy củ nơi này, thấy La Bình nhiệt tình đưa Miêu Nghị ra tận cửa như vậy, ánh mắt hơi sáng lên, đây là đãi ngộ chỉ khách hàng lớn mới có thể hưởng thụ được.

La Song Phi chờ lâu không nhịn được bĩu môi nói:

- Vì sao đi lâu như vậy, ta còn tưởng rằng ngươi bị thương hội Tiên Quốc mưu tài hại mạng rồi…

La Bình đứng trên bậc thềm ở cửa thương hội chắp tay tiễn hành nụ cười sượng lại, không biết tên này là nhân vật phương nào, lá gan không nhỏ, lại dám nói thương hội Tiên Quốc mưu tài hại mạng, dám phát ngôn bừa bãi ảnh hưởng tới danh dự của thương hội như vậy.

Đổi lại là người bình thường, La Bình nhất định phải tiến lên cảnh cáo một chút, bất quá nể mặt Miêu Nghị, suy nghĩ một chút rốt cục cũng cho qua.

Lúc ba người rời đi thương hội, sắc trời đã tối, bên ngoài đã lên đèn rực rỡ sáng chói, thật sự là thờì gian Miêu Nghị giao dịch ở bên trong quá dài.

- Đại nhân, ánh mắt ngươi nhìn đâu vậy?

Thấy ánh mắt Miêu Nghị thỉnh thoảng nhìn vào ngực Lâm Bình Bình, La Song Phi hừ lạnh nhắc nhở một tiếng.

Miêu Nghị ho khan, sở dĩ không nhịn được nhìn lâu thật sự là phát hiện có điều kỳ quái. Không hiểu vì sao bộ ngực to của Lâm Bình Bình đột nhiên trở nên nhỏ lại, chuyện này không có đạo lý, hết sức kỳ quái, chẳng lẽ vật kia còn có thể trở nên lớn nhỏ bất cứ lúc nào sao?

Lâm Bình Bình cũng lộ vẻ lúng túng, nàng thật sự bị La Song Phi bức không có cách nào khác.

Thế nhưng Miêu Nghị cũng không tiện hỏi chuyện như vậy, quay sang nói với La Song Phi:

- Trời chiều rồi, ngươi trở về thông báo bọn Điền Thanh Phong xuống núi, chúng ta cùng nhau đi dạo đô thành một chút, nhớ dặn bọn họ thay y phục Lam Ngọc môn đi.

- Hay quá!

Vốn La Song Phi thích náo nhiệt, vừa nghe đi dạo lập tức tinh thần tỉnh táo lập tức chạy lên núi, bất quá mới vừa chạy được mấy bước tựa hồ cảm thấy không đúng, lại chạy trở lại, nháy nhó với Lâm Bình Bình:

- Ngươi đi thông báo bọn họ, ta ở chỗ này bảo vệ Đại nhân.

Miêu Nghị không biết nói gì, ngươi trở nên quan tâm an toàn của ta như vậy từ lúc nào?

Lâm Bình Bình liếc nhìn Miêu Nghị, thấy hắn không phản đối lập tức bước nhanh rời đi, nhanh chóng lên núi.

- Phải chăng là ngươi đã làm gì nàng?

Miêu Nghị quay đầu lại hỏi.

La Song Phi hỏi ngược lại:

- Ta có thể làm gì nàng chứ?

Trực giác Miêu Nghị cho là ngực Lâm Bình Bình nhỏ đi có thể có liên quan với tên này, bởi vì dường như tên này rất có thành kiến với bộ ngực to của Lâm Bình Bình, nhưng lại không tiện nói ra, hắn không quen thảo luận về ngực nữ nhân với người khác.

Nhưng La Song Phi lại chủ động giúp hắn nói ra:

- Đại nhân đang thắc mắc vì sao ngực Lâm Bình Bình lại nhỏ đi chứ gì?

Miêu Nghị tỏ vẻ nghiêm trang đáp:

- Ta cũng phát hiện điểm này.

- Chắc chắn ngươi đã phát hiện, vừa rồi ngươi nhìn chằm chằm vào ngực người ta, không phát hiện ra mới là chuyện lạ.

Có thể nói là La Song Phi không hề nể mặt Miêu Nghị chút nào, thở dài:

- Xem ra Đại nhân vẫn chưa có kinh nghiệm…

Miêu Nghị không muốn dây dưa chuyện này, nhưng vẫn bị y làm cho cảm thấy tò mò, không nhịn được hỏi:

- Ngực nàng ta nhỏ đi có liên quan gì với chuyện ta có kinh nghiệm hay không?

- Là giả đó, ngươi không biết, ngực của nàng là bị chèn ép đẩy nhô ra. Ngực nữ nhân chỉ cần đẩy lên như vầy, thoạt nhìn sẽ rất lớn.

Hai tay La Song Phi minh họa trên ngực mình, sợ Miêu Nghị không tin, còn dùng sức ép cơ ngực rắn chắc của mình nhô lên cao, động tác thật là xấu xa.

Miêu Nghị lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh ngộ.

La Song Phi không nhịn được nghiêng đầu hé miệng cười một tiếng, nghĩ thầm xem ra người này thật đúng là chưa trải qua chuyện nam nữ, ngay cả chuyện này cũng không hiểu, cũng quá dễ gạt hắn rồi.

Sau đó y quay đầu lại vỗ ngực mình dương dương đắc ý nói:

- Ta thường hay lui tới thanh lâu, loại chuyện như vậy há có thể giấu giếm được đôi mắt của ta. Lúc nãy ta đã vạch trần, nàng mới ngoan ngoãn khôi phục ngực trở lại nguyên dạng, không tin lát nữa Đại nhân có thể hỏi nàng.

Miêu Nghị có thể tìm Lâm Bình Bình hỏi chuyện như vậy mới lạ, hắn quay đầu sang bên ngắm cảnh, làm như không nghe thấy.

Hắn nghi ngờ nếu mình ở lâu với La Song Phi, sớm muộn gì cũng bị y làm cho hư hỏng.

Hai người chờ không bao lâu sau, bọn Điền Thanh Phong thay đổi đồ thường xuống Ngọc Đô phong, thật sự là cả đám người tập thể mặc y phục Lam Ngọc môn quá bắt mắt.

Hai bên hội hợp với nhau, theo bản năng Miêu Nghị vẫn liếc nhìn vào ngực Lâm Bình Bình một cái, sau đó mới nói:

- Lâm Bình Bình, ngươi quen thuộc đô thành, dẫn chúng ta đi dạo một vòng đi.

- Được.

Lâm Bình Bình đáp ứng, lại hỏi:

- Đại nhân, ta biết có một tiểu điếm rượu và thức ăn rất ngon, rất đặc sắc, cách nơi này cũng không xa, Đại nhân có muốn ăn trước một chút gì hay không?

- Dẫn đường đi.

Miêu Nghị gật đầu nói.

Lâm Bình Bình lập tức cao hứng dẫn đường ở phía trước.

Mọi người đi theo sau, không ai cỡi long câu. Nơi này náo nhiệt phồn hoa người đến người đi tấp nập, không thuận tiện cỡi long câu, va phải người khác sẽ gây phiền phức, mà đô thành cũng không cho tu sĩ cỡi long câu trên đường đông đúc như vậy.

Vượt qua một cây cầu lớn, ngắm thuyền hoa chạy qua bên dưới cầu, Lâm Bình Bình dẫn mọi người rẽ vào một con phố nhỏ không phải là náo nhiệt lắm so với đường lớn tấp nập ồn ào.

Mặt đường đá xanh, từng chiếc đèn lồng treo trước cửa từng nhà, có mấy đứa trẻ đang chơi cút bắt hò reo.

Mọi người nhìn chung quanh, Lâm Bình Bình đột nhiên bước nhanh hơn, tiến vào trong một tửu điếm, tựa hồ muốn lên tiếng chào hỏi trước với chủ nhân tửu điếm.

Kết quả vừa lúc bắt gặp một phụ nhân ở cửa, hai người đồng thời sửng sốt, Lâm Bình Bình kéo tay của phụ nhân kia, cười nói:

- Hồng Hồng, mau vào đi...

Ai ngờ lời còn chưa nói hết, phụ nhân kia đã hất tay nàng ra, còn đẩy nàng một cái, dáng vẻ cực kỳ chán ghét nói:

- Vì sao bà lại tới đây, đi mau, không có tiền dư cho bà.

Ngoài cửa lại xuất hiện một nam nhân vai vắt khăn, chắp tay nói với Lâm Bình Bình:

- Bà là có người có bản lãnh, ta cầu xin bà bỏ qua cho chúng ta có được không, việc buôn bán của chúng ta cũng không tốt…

Bọn Miêu Nghị đến sau còn đang thắc mắc không hiểu tình huống thế nào, chỉ thấy Lâm Bình Bình giải thích với phụ nhân kia:

- Hồng Hồng, ta không có ý tứ gì khác, ta chỉ dẫn tới cho điếm của ngươi một số khách quý.

Nàng chỉ về phía bọn Miêu Nghị, kết quả vừa quay đầu lại thấy bọn Miêu Nghị đang tò mò nhìn mình, có thể nói lúng túng mặt mũi đỏ bừng, dường như đang cực kỳ xấu hổ.

- Có chuyện gì vậy?

Miêu Nghị dẫn người đi tới hỏi.

Lâm Bình Bình vội vàng khoát tay nói:

- Không có gì, không có gì, Đại nhân, không có gì…

Quay đầu lại nhìn phụ nhân kia nói:

- Hồng Hồng, còn không mau chào hỏi khách nhân.