Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nghĩ đến chuyện trước đó cố ý kéo cổ áo để lộ ngực thu hút sự chú ý của những người này, sắc mặt Lâm Bình Bình lại đỏ bừng, vội vàng bổ sung một câu:
- Tiểu phụ nhân cũng chỉ là muốn lợi dụng chút bề ngoài kiếm ăn một chút, thật sự không hề làm những chuyện dơ dáy bẩn thỉu.
Nàng đã từng bán thân hay chưa, không quan trọng đối với mọi người, bất quá ai ai nghe vậy cũng bùi ngùi cảm khái. Có thể tưởng tượng nỗi chua cay mưu sinh của một nữ nhân con nhà khá giả trong hoàn cảnh khó khăn như vậy vất vả tới mức nào.
La Song Phi liếc nhìn Lâm Bình Bình, ánh mắt có hơi mất tự nhiên, trong lòng y biết rõ ràng mình đã làm chuyện tốt gì với người ta, vội ho một tiếng nói:
- Ngươi cực khổ nuôi lớn đứa con này, nó lại không có lòng hiếu thảo, ngược lại muốn đuổi ngươi đi, cần nó để làm gì chứ?
Lâm Bình Bình sợ tên này lại muốn phá tiệm, vội vàng bảo vệ con mình:
- Thật ra thì mới đầu vẫn tốt, chẳng qua là thời gian lâu dài khó tránh khỏi sẽ có chút thành kiến, chúng đối xử với ta coi như tốt.
Thật ra thì chuyện này cũng chẳng khác nào đạo lý không có đứa con hiếu thảo nào trước giường cha mẹ bệnh lâu, vốn là tu sĩ sống lâu hơn phàm nhân, ngoại trừ một mình La Song Phi cất tiếng hừ lạnh, tất cả những người khác cũng có thể hiểu được.
Mà bên này hai vợ chồng cũng lục tục mang rượu và thức ăn lên, trong điếm không có người làm nào khác.
Mọi người nếm thử rượu và thức ăn, thật sự không dám khen ngợi, mùi vị không ra gì, chẳng trách nào làm ăn không khá, nhưng nể mặt Lâm Bình Bình nên cũng không nói gì.
Chỉ có La Song Phi quay đầu về phía đôi phu thê phun thức ăn trong miệng xuống đất.
Động tác tên này có vẻ khoa trương, mặc dù mùi vị không ra gì nhưng cũng không tới nỗi khó ăn phải phun ra, chẳng qua là không được ngon mà thôi, khiến cho đôi phu thê lúng túng xấu hổ.
Chuyện này như một cái tát vào mặt, nhưng cũng coi như đã giúp cho đôi phu thê hoàn toàn hiểu được nguyên nhân tại sao mình làm ăn không tốt.
Mấy bàn rượu và thức ăn khác, mọi người cũng tùy tiện nếm thử.
Đúng là không hợp khẩu vị, mọi người cũng không vì nể mặt Lâm Bình Bình mà phải chịu thiệt thòi, không cần thiết phải cố nuốt, tự nhiên rời đi.
Lúc xuống lầu tính tiền, La Song Phi vỗ quầy đe dọa lão bản:
- Bao nhiêu tiền?
Lão bản lộ vẻ lúng túng nhìn Lâm Bình Bình, nặn ra nụ cười nói:
- Số lẻ coi như không tính, ba ngàn bạch tinh!
- Khó ăn muốn chết, còn tính mắc như vậy, nếu không nể mặt nhạc mẫu ngươi, hôm nay đại gia đã san bằng điếm này!
La Song Phi hừ lạnh một tiếng, đang muốn bỏ tiền, Miêu Nghị đã thuận tay ném một kim tinh lên trên quầy.
- Không cần.
Nói vừa dứt câu Miêu Nghị ra hiệu cho La Song Phi không được gây chuyện, dẫn mọi người rời đi.
Một kim tinh bằng một vạn bạch tinh, Miêu Nghị cho thêm bảy ngàn hiển nhiên là vì nể mặt Lâm Bình Bình.
- Khách quý đi thong thả.
Đôi phu thê có niềm vui bất ngờ, vội vàng tiễn khách đưa đến ngoài cửa.
Lâm Bình Bình cũng bước nhanh đuổi thêm bên người Miêu Nghị, vội vàng chắp tay xin lỗi, nói sẽ dẫn bọn Miêu Nghị tới chỗ khác ăn ngon hơn.
Miêu Nghị khoát tay áo một cái, mọi người nhịn mười ngày nửa tháng không ăn cái gì cũng không sao, bây giờ cũng đã mất khẩu vị, đổi chủ đề hỏi:
- Đô thành có địa phương nào đặc sắc nhất?
Lâm Bình Bình đáp lại:
- Nói đến chỗ đặc sắc nhất, nếu như Đại nhân có thể ở thêm mấy ngày, mấy ngày sau chính là ngày các lộ cung chủ dẫn người đến đô thành ra mắt Quân Sứ nộp lên thu hoạch hàng năm. Hôm ấy là ngày Tết, sẽ có lễ hội thi hoa khôi của các thanh lâu lớn, có thể nói là náo nhiệt vô cùng.
- Được, vậy thì ở thêm mấy ngày…
La Song Phi bên cạnh lập tức vỗ tay khen hay, y rất thích náo nhiệt, bất quá rất nhanh vẻ mặt cứng đờ, phát hiện mình lại làm chủ giúp Miêu Nghị rồi, yếu ớt quay đầu lại nhìn về phía Miêu Nghị, đổi thành câu hỏi:
-... Có được hay không?
Xem ra chuyện trước đó Miêu Nghị dưới cơn nóng giận đuổi y đi ít nhiều gì cũng có ảnh hưởng, nên y cũng tỏ ra mềm mỏng hơn trước.
Miêu Nghị đang muốn tới đô thành kiến thức một phen, nghe được các đại cung chủ Thìn lộ cũng tới, rất là động lòng.
Người có địa vị cao nhất mà hắn từng gặp là Dương Khánh, cũng muốn thử xem có cơ hội nhìn mặt các vị cung chủ hay không. Theo lý thuyết điện chủ dưới quyền cung chủ cũng có thể đồng hành hộ tống, nói không chừng còn có thể thấy điện chủ Trấn Ất điện có dung mạo thế nào, tức thì gật đầu một cái.
La Song Phi lập tức huơ tay múa chân hoan hô.
Đi tới đô thành có một chỗ không thể không đi, chính là Phương Thốn đảo dành cho tu sĩ trong thành tụ hội, tên như ý nghĩa, là một hòn đảo giữa sông.
Mấy người mướn một chiếc thuyền, thưởng thức cảnh thuyền lui tới trên sông, từ từ cặp bờ, lên đảo du ngoạn.
Trên đảo tu sĩ tụm năm tụm ba thành đoàn đi lại, hoặc ngồi trên chiếu trò chuyện cũng là đề tài tu hành, nghe được thảo luận nhiều nhất chính là Tinh Tú Hải Kham Loạn hội mấy năm sau, ba trăm năm cử hành một lần, đã không còn xa nữa. Mấy năm đối với tu sĩ chỉ như một cái búng tay, đến lúc đó sáu quốc đô sẽ phái ra thật nhiều nhân mã tham dự, đó chính là một trường chém giết đẫm máu một mất một còn.
- Không biết đến lúc đó Nam Tuyên phủ sẽ phái người nào đi…
Miêu Nghị nghe được thảo luận, không khỏi hỏi, lắc đầu một cái, suy đoán cũng không ai muốn đi, bởi vì đi một lần không biết sẽ chết bao nhiêu.
Điền Thanh Phong trấn an nói:
- Phủ chủ luôn luôn coi trọng Đại nhân có thừa, hẳn là sẽ không chỉ Đại nhân đi.
Miêu Nghị cười ha hả, thật ra hắn không hề lo lắng chút nào về chuyện này. Mặc dù nói là tu sĩ tinh anh tu vi Hồng Liên trở xuống tham gia, nhưng điện chủ Hoắc Lăng Tiêu thưởng thức Dương Khánh như vậy, cho phép y thân kiêm hai phủ, chắc chắn sẽ không để cho Dương Khánh đi.
Mà danh ngạch Nam Tuyên phủ lại là do Dương Khánh báo lên, Dương Khánh đối xử với Miêu Nghị không tệ, mặc dù giáng hắn xuống làm mã thừa nhưng trên thực tế vẫn để cho hắn nắm Đông Lai động. Huống chi hắn đã cứu mạng Tần Vi Vi, hẳn sẽ không để cho hắn chạy đến Tinh Tú Hải chịu chết.
Đang lúc này lại có tán tu bu lại, Lâm Bình Bình một mực cảnh giác bốn phía nhanh chóng đứng ra, đưa tay ngăn trở người tới nói:
- Là khách nhân của ta.
Chuyện này khiến cho người ta cảm thấy nàng kiên quyết bảo vệ ích lợi của mình.
Không có cách nào, thông thường người tới đảo này toàn là tu sĩ, mà loại người như Miêu Nghị có một đám đông đi theo sau vô cùng nổi bật, người có tầm nhìn lập tức có thể nhìn là người có thân phận từ ngoại địa tới.
Trên đảo này không thiếu tán tu cần việc làm giống như Lâm Bình Bình, mà bọn Miêu Nghị là khách nhân Lâm Bình Bình vất vả lắm mới lôi kéo được, tự nhiên không muốn bị người khác cướp đi, trước đó cũng đã ngăn cản mấy đợt tán tu muốn đoạt mối làm ăn.
Đám tán tu bị ngăn lại có kẻ còn chưa từ bỏ ý định, thế nhưng bọn Miêu Nghị coi như là tương đối phối hợp với Lâm Bình Bình, không để ý tới kẻ đó tiếp tục đi về phía trước, làm cho đối phương hết hy vọng.
Đi không bao lâu, có ba tên tu sĩ đeo lệnh bài chữ Đốc nghênh ngang đi tới, tựa hồ Lâm Bình Bình rất sợ bọn họ, lặng lẽ giấu thân hình ở sau lưng bọn Miêu Nghị.
Lão nhân cầm đầu hết sức tinh mắt, đã nhìn thấy nàng bèn dừng bước lại kêu to:
- Lâm Bình Bình!
Bọn Miêu Nghị ngẩn ra, Lâm Bình Bình từ phía sau bọn họ yếu ớt đứng ra hành lễ:
- Ra mắt Hình gia.
Lão nhân vuốt chòm râu dê cười nói:
- Ngày nộp tiền tháng này cũng đã sắp đến, đã chuẩn bị xong chưa? Đến lúc đó không nộp, cũng đừng trách ta theo luật đuổi ngươi ra khỏi thành.
- Dạ!
Lâm Bình Bình tỏ vẻ cung kính gật gật đầu.
Lão nhân đột nhiên cười híp mắt nói:
- Bây giờ không nộp ra cũng không sao cả, vẫn là câu nói kia, phục vụ ta một đêm, làm cho ta thoải mái, ta sẽ nộp giúp nàng.
Lâm Bình Bình nhất thời cắn môi không nói, mặt mũi đỏ bừng, cũng không dám phản bác.
Lão nhân đùa giỡn một phen cười ha hả, thấy có những người khác cũng không tiện quá đáng, phất tay gọi hai tên thủ hạ tiếp tục đi về phía trước, một tên thủ hạ của lão hỏi:
- Hình gia, mụ kia đến tuổi này rồi ngài còn có hứng thú sao?
- Có hứng thú cái rắm, gia gia chỉ cảm thấy hứng thú đối với nữ nhân xinh đẹp trẻ tuổi. Các ngươi không biết, nữ nhân này lúc còn trẻ giả bộ thanh cao, gia gia muốn cùng ả song tu, ả lại không chịu, không chơi ả một lần sẽ có lỗi với mình, sớm muộn gì ta cũng sẽ bắt ả lột trần như con chó cái chủ động hiến dâng, như vậy mới hả dạ. Ối chao…
Bên này đột nhiên có một hòn đá bay tới rất nhanh, lão nhân muốn tránh cũng không kịp, vừa khéo trúng sau lưng, khiến cho lão phải lảo đảo một cái, Mi Tâm hiện ra một đóa hoa sen trắng bốn cánh, quay đầu lại quát:
- Người nào?!
Trừ La Song Phi còn có thể là ai, y đi ra, chỉ chỉ mũi mình:
- Là gia gia ngươi!
Lâm Bình Bình nhất thời luống cuống, vội vàng thấp giọng khuyên y:
- Bọn họ là người của Đô Đốc phủ, chúng ta không chọc nổi.
La Song Phi quay đầu liếc nhìn Miêu Nghị, tựa hồ cũng có vẻ sợ Miêu Nghị sẽ trách cứ.
Ai ngờ Miêu Nghị nhanh chóng nhìn bốn phía một vòng, thấy bốn phía tạm thời không có ai bèn thấp giọng nói với bọn Điền Thanh Phong:
- Các ngươi tản ra bốn phía đi, vây nơi này lại, không nên để cho người khác đến gần.
- Chuyện này…
Bọn Điền Thanh Phong có vẻ do dự, không biết hắn muốn làm gì, chẳng lẽ là muốn động thủ đối với người của Đô Đốc phủ ở đô thành?!
Miêu Nghị lạnh lẽo đảo mắt qua, bọn Điền Thanh Phong không thể làm gì khác hơn là nhanh chóng tản ra bốn phía.
Mắt thấy lão nhân nổi giận đùng đùng xông tới, Miêu Nghị thấp giọng nói với La Song Phi:
- Nếu đã làm vậy động tác phải nhanh nhẹn một chút, không được lưu người sống!
Không được lưu người sống…? Lâm Bình Bình trợn mắt há mồm.
La Song Phi cũng kinh hãi, y còn tưởng rằng Miêu Nghị không muốn gây chuyện, lo lắng cho mình nhất thời kích động lại chọc Miêu Nghị mất hứng, kết quả phát hiện Miêu Nghị ác hơn mình nhiều, mình chỉ là muốn dạy dỗ người ta một phen, Miêu Nghị lại là trực tiếp giết người diệt khẩu!
Bất quá như vậy rất hợp khẩu vị y, nhất thời tinh thần phấn chấn, gạt Lâm Bình Bình ra:
- Đại nhân cũng gật đầu rồi, Đô Đốc phủ nhằm nhò gì, Thiên Ngoại Thiên đại gia cũng dám cho một mồi lửa đốt trụi.
Y không biết Miêu Nghị cũng là không có biện pháp, người ta có lúc có thể cúi đầu nhẫn nhịn, không thể lúc nào cũng ỷ mạnh làm càn, hắn cũng không muốn gây chuyện ở đô thành, chỉ là một động chủ ở đô thành nhằm nhò gì. Nhưng nếu đã gây ra chuyện, chọc vào thứ người như vậy trong tình huống này không thể nào có chuyện tốt lành. Nếu đã là như vậy, không bằng quyết đoán một chút, lúc hắn cảm thấy nên hạ thủ vậy sẽ không hề do dự.
- Các ngươi là ai? Lại dám...
Hình gia đi tới chỉ mũi La Song Phi gầm lên.
Thế nhưng lời còn chưa nói hết đã đứt ngang, một đạo hàn quang bắn tới, cổ họng truyền tới cảm giác đau nhức, phun máu.
Hình gia lộ vẻ khiếp sợ, không ngờ lại có người dám hạ thủ với người của Đô Đốc phủ ở đô thành.
Hai tên thủ hạ phía sau lão cũng sợ ngây người, thấy được Mi Tâm La Song Phi nở rộ tiêu ký Bạch Liên cửu phẩm, chưa kịp kêu lên, La Song Phi xuất thương đâm xuyên qua cổ Hình gia thu thương lại, đâm ra liên tiếp hai đạo hào quang.
Đúng như lời Miêu Nghị, thương pháp La Song Phi vô cùng lợi hại, nhanh chuẩn ổn độc, hai người kia không thể nào né tránh, mũi thương đã đâm trúng cổ họ giống như rắn độc kêu hai tiếng phập.
Tu vi Hình gia là cao nhất trong ba người này, Bạch Liên tứ phẩm, hai người kia chỉ Bạch Liên tam phẩm, chống lại La Song Phi Bạch Liên cửu phẩm cơ hồ không có chút sức đánh trả nào. Cộng thêm ba người cũng không nghĩ tới lại có người dám giết bọn họ ở đô thành, dưới tình huống không có bất kỳ chuẩn bị gì, lại ở khoảng cách gần như thế, chống lại thương pháp như rắn độc của La Song Phi có thể nói hẳn phải chết không thể nghi ngờ.
La Song Phi cầm thương nơi tay, năm ngón tay xòe rộng, thu bảo thương về bên trong nhẫn trữ vật.
Vừa đối mặt, ba người Hình gia lần lượt ngã xuống đất.
Lâm Bình Bình cả kinh bưng kín miệng mình.
Giết chết người của Đô Đốc phủ rồi sao… bọn Điền Thanh Phong ở bốn phía nhìn về phía này ai nấy sợ hết hồn hết vía. Mình đã trở thành đồng lõa tội phạm, nếu chuyện này truyền ra ngoài đừng nói chính bọn họ phiền phức lớn, ngay cả Lam Ngọc môn cũng phiền phức lớn.
Tên La Song Phi này cũng không biết là từ đâu ra, trên người tràn đầy tà khí, quay đầu lại ngoác miệng để lộ bộ răng vàng khè, nhìn Miêu Nghị cười hắc hắc.
Miêu Nghị lộ vẻ lạnh nhạt nói:
- Mang thi thể đi xử lý.
La Song Phi gật đầu một cái, nhanh chóng thu ba cỗ thi thể vào trong nhẫn trữ vật.
Miêu Nghị phất tay gọi bọn Điền Thanh Phong sợ hết hồn hết vía tới, thấp giọng hỏi:
- Xung quanh không ai thấy chứ?
Mọi người lắc đầu, Miêu Nghị ra hiệu quay về, cũng mất tâm trạng du ngoạn, dẫn mọi người ung dung điềm tĩnh mà về.
Trên đường hỏi qua Lâm Bình Bình là chuyện gì, mới biết thì ra trước đây vị Hình gia kia cũng là tán tu bình thường giống như Lâm Bình Bình, chẳng qua là sau đó không biết xảy ra chuyện gì, lại nịnh bợ phủ chủ Đô Đốc phủ Lan Hầu mà leo lên, Lan Hầu là cao thủ cảnh giới Tử Liên.
Động chủ như Miêu Nghị là thấp nhất, không có thành thuộc quyền cai quản trực tiếp, lên đến sơn chủ mới có một thành thuộc quyền cai quản trực tiếp có mười vạn tín đồ, Mà toàn bộ Nguyện Lực Châu thu hoạch được của thành thuộc quyền cai quản trực tiếp thuộc về sơn chủ làm chủ, không cần nộp lên.
Thành thuộc quyền cai quản trực tiếp không giống những địa phương khác, số lượng tín đồ bị khống chế nghiêm khắc, đến cấp bậc nào mới có thể hưởng đãi ngộ có bao nhiêu tín đồ, không phải là cá nhân thành chủ có thể tùy tiện gia tăng.
Phủ chủ có một thành thuộc quyền cai quản trực tiếp một trăm vạn tín đồ, điện chủ có một thành thuộc quyền cai quản trực tiếp năm trăm vạn tín đồ, cung chủ có một thành thuộc quyền cai quản trực tiếp một ngàn vạn tín đồ.