Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thình lình Tần Vi Vi đứng lên, cắn chặt môi nhìn chằm chằm Miêu Nghị, có thể nói giận đến sắc mặt trắng bệch. Đời này chưa từng chịu uất ức như thế, thế nhưng nàng cũng không có cách nào giải thích rõ chuyện này.
Miêu Nghị cũng nhanh chóng đứng lên, đề phòng bị đánh lén.
Thấy Miêu Nghị tỏ ra đề phòng mình như vậy, Tần Vi Vi trở nên hòa hoãn lại, biết chuyện này cũng không có thể hoàn toàn trách Miêu Nghị được, mà phần lớn nguyên nhân cũng là do mình. Nhớ tới trước đây có thể nói là nhiều lần nàng nhắm vào hắn, khoan nói nhiều lần muốn cách chức động chủ của hắn, thậm chí còn muốn đưa hắn vào chỗ chết. Lần đầu tiên gặp mặt đã đánh hắn trọng thương, đổi lại là nàng đứng vào vị trí của hắn cũng phải đề phòng vài phần, nếu ở giới tu hành là hết sức bình thường.
Trên thực tế có thể coi là như vậy, hắn đối với nàng vẫn là lấy đức báo oán, đổi lại là người bình thường, lúc ấy nàng bị vây, có lẽ sẽ hy vọng kẻ thù là nàng chết sớm cho rồi, nhưng hắn vẫn liều mạng cứu nàng khỏi vòng vây.
Mà toàn bộ Nam Tuyên phủ từ trên xuống dưới ai ai cũng cho rằng Tần Vi Vi và Công Tôn Vũ là một đôi. Khoan nói từ trước tới nay nàng chưa từng đứng ra giải thích, nhớ lúc trước ở Nam Tuyên phủ, nàng càng không nể mặt Miêu Nghị chút nào, công khai làm nhục hắn ngay trước mặt mọi người, tát vào mặt hắn trắng trợn trước mặt mọi người. Chẳng những tát vào mặt hắn mà còn nâng đỡ Công Tôn Vũ, làm như vậy muốn không để cho hắn hiểu lầm cũng khó khăn.
Trong lòng Tần Vi Vi cũng có thể tưởng tượng được, một nam nhân bị nữ nhân làm nhục trước mặt mọi người như vậy, e rằng lúc ấy rất có thể sinh lòng muốn giết chết nàng. Tối thiểu cũng ôm lòng oán hận thật sâu, dưới tình huống như vậy muốn đột ngột thay đổi thành kiến của hắn đối với nàng, quả thật là ép hắn quá mức, nói không chừng sẽ còn làm cho hắn cảm thấy nàng manh tâm khó lường.
Nghĩ đến những hành vi khắc nghiệt lúc trước của mình đối với hắn, Tần Vi Vi cũng cảm thấy chán ghét bản thân mình. Nàng thầm thở dài, tâm tình cũng nhanh chóng khôi phục lại, chỉ chỉ ghế:
- Ngồi xuống từ từ nói.
Nói xong nàng ngồi xuống trước, lại châm đầy chén trà cho Miêu Nghị.
Miêu Nghị vô cùng cẩn thận ngồi xuống, cười bồi nói:
- Sơn chủ, ngài là Đại nhân không chấp lỗi của tiểu nhân, nếu ta có nói sai chuyện gì, xin ngài đừng để trong lòng, ta xin lỗi ngài là được.
Hắn đang ở dưới mái hiên nhà người khác, không thể nào không cúi đầu.
- Không quan trọng, ta cũng có trách nhiệm trong chuyện này, không thể trách ngươi.
Tần Vi Vi lắc đầu một cái, tâm bình khí hòa nói:
- Ta biết, người hai phủ từ trên xuống dưới đều cho rằng giữa ta và Công Tôn Vũ tồn tại tình yêu nam nữ, ta cũng không phủ nhận đúng là Công Tôn Vũ vẫn đang theo đuổi ta. Bất quá ta không có cảm giác nào đối với y, chẳng qua chỉ xem y như một thủ hạ đắc lực đáng tin cậy mà thôi. Sở dĩ giữa ta với y nổi lên lời đồn bốn phía cũng không phải lỗi của Công Tôn Vũ, là vì ta cho rằng có một số việc không cần thiết giải thích, ta cũng không thèm giải thích.
- Ta cho rằng mình là cây ngay không sợ chết đứng, cũng không sợ người khác hiểu lầm, có chính là có, không có chính là không có. Nhớ năm xưa ta bị vây ở Đông Lai động, y liều mình tới cứu ta, cũng chứng minh y là một thủ hạ trung thành cảnh cảnh đáng tin cậy. Ta cần gì phải giải thích với mọi người làm y khó chịu?
- Rất hiển nhiên ngươi cũng đã nghe được quá nhiều lời đồn có liên quan giữa ta với y, chúng khẩu đồng từ, cho nên ngươi cũng tin là thật. Miêu Nghị, hôm nay ta trịnh trọng nói cho ngươi biết, nếu như Tần Vi Vi ta và Công Tôn Vũ có tư tình nam nữ, ta sẽ thoải mái thừa nhận, cũng không cần thiết giấu giếm không nói giống như làm chuyện gì sai trái. Ta còn có thể đường đường chính chính nói cho ngươi biết, Tần Vi Vi ta từ trước tới nay chưa từng có tư tình nam nữ với bất cứ nam nhân nào, Tần Vi Vi ta là trong sạch!
Ặc... Miêu Nghị ngạc nhiên ngay tại chỗ, từng câu từng chữ của nàng hết sức thành khẩn, khiến cho hiện tại hắn có hơi tin rằng mình đã hiểu lầm.
Hắn suy nghĩ một chút cảm thấy cũng phải. Đúng vậy, nếu như giữa nàng và Công Tôn Vũ có quan hệ gì, có gì phải sợ mà không dám thừa nhận, vì sao phải giấu giếm?
Thật ra thì Tần Vi Vi đã sớm nên nói cho rõ ràng chuyện này từ trước. Đương nhiên gặp phải loại người có thành kiến sâu nặng như Miêu Nghị, cũng khó lòng có biện pháp giải thích rõ ràng.
Bất quá Miêu Nghị vẫn có hơi kỳ quái, quan hệ của ta và nàng không ra gì, có cần giải thích rõ ràng như vậy không, không nhịn được hỏi:
- Nếu nàng không thèm giải thích, vậy vì sao hôm nay lại muốn giải thích với ta?
Tần Vi Vi trịnh trọng cho hay:
- Tần Vi Vi ta xem Miêu Nghị ngươi là bằng hữu, thật lòng xem ngươi là bằng hữu, cho nên hy vọng ngươi không nghĩ oan cho ta giống như những người khác.
Bằng hữu? Miêu Nghị hơi lộ vẻ nghi hoặc, nghĩ thầm nàng muốn đùa bỡn ta chứ gì, lúc thu thập ta không khách sáo chút nào, vừa quay đầu lại liền nói là bằng hữu, cho ta là kẻ ngốc sao?
Tần Vi Vi lại không phải người ngu, từ giọng điệu này lập tức nghe được, rất hiển nhiên lần trước tên này không hề coi chuyện làm bằng hữu với nàng là thật, trong lòng có thể nói vừa bực mình vừa buồn cười. Bất quá nàng cũng có thể hiểu được, bèn hỏi ngược lại:
- Ngươi không tin ư?
- Ta tin ta tin, có thể làm bằng hữu với sơn chủ là vinh hạnh của ta.
Miêu Nghị cười ha hả, thật ra vẫn còn chưa tin, hắn cũng không phải là đứa trẻ ba tuổi, người ta nói Đông chính là Đông, nói Tây chính là Tây có thể tùy tiện lừa dối.
- Thật ra thì ngươi còn chưa tin.
Tần Vi Vi nói thẳng vạch trần.
Nếu đã vạch trần, vậy Miêu Nghị không thể không nói đạo lý nữa, giả vờ hồ đồ như vậy, phải nơm nớp lo lắng đề phòng mãi, hắn cảm thấy không chịu nổi:
- Vì sao sơn chủ muốn làm bằng hữu với ta?
Tần Vi Vi giải thích:
- Thật ra thì trước kia ấn tượng của ta đối với ngươi thật sự rất kém.
- Ha ha, cái này sơn chủ không nói ta cũng biết.
- Nhưng sau lần trước ngươi cứu ta, ấn tượng của ta đối với ngươi đã hoàn toàn thay đổi.
- Chỉ vì vậy thôi sao?
Miêu Nghị thử hỏi:
- Dường như lúc ấy không chỉ có mình ta liều mình cứu nàng, Công Tôn Vũ và những người khác cũng có, chẳng lẽ nàng cũng xem họ là bằng hữu sao?
Có vẻ bị chọc trúng tâm tư, ánh mắt Tần Vi Vi chợt lóe lên:
- Ta chỉ xem bọn họ như thủ hạ tâm phúc đáng tin cậy, ngươi khác với bọn họ.
- Cũng cùng là liều mình cứu nàng, có gì khác chứ, chẳng lẽ chuyện này còn phân ra sao?
Tần Vi Vi suy nghĩ ra một lý do:
- Ta đắc tội với ngươi như vậy, ngươi còn có thể liều mình cứu ta, làm cho ta rất cảm động.
Miêu Nghị rất muốn nói cho nàng biết, nếu không phải Dương Khánh đối đãi ta không tệ, có ơn tri ngộ đối với ta, ta đã không thèm cứu nàng, hy vọng nàng chết quách cho xong…
Đương nhiên lời như vậy không thể nào nói ra trước mặt nàng.
Bất kể nàng là thật hay giả, trước hết giải quyết xong chuyện của mình rồi hãy nói, Miêu Nghị hỏi:
- Sơn chủ thật sự xem ta là bằng hữu ư?
Tần Vi Vi vô cùng khẳng định gật đầu nói:
- Ta từ nhỏ lớn lên ở bên người nghĩa phụ, chỉ quen biết với thủ hạ của người, từ trước tới nay chưa từng có bằng hữu. Ngươi là bằng hữu đầu tiên mà ta kết giao, ta rất quý trọng!
Miêu Nghị lại hỏi:
- Nếu sơn chủ thật sự xem ta là bằng hữu, vậy có thể giúp ta một chuyện nhỏ được chăng?
- Nếu ngươi còn tiếp tục gọi ta là sơn chủ, vậy ta phải giải quyết theo công sự. Nếu gọi ta là bằng hữu, vậy chúng ta có thể lấy quan hệ bằng hữu thảo luận thử xem là chuyện gì.
Mỹ nhân nở một nụ cười trêu chọc, vô cùng hiếm thấy.
Miêu Nghị hiểu, chỉ có thể cười khan nói:
- Tần Vi Vi, giúp ta một chuyện có được hay không?
Tần Vi Vi lập tức cảm thấy vui vẻ hơn, hỏi:
- Chuyện gì vậy?
Miêu Nghị lấy ra một phần ngọc điệp, đẩy tới trước mặt nàng:
- Lúc Quy Nghĩa sơn đánh lén Đông Lai động ta, ta mất ba thủ hạ. Lúc ấy nàng còn hay làm khó ta, ta muốn bổ sung nhân thủ chắc chắn nàng cũng sẽ không đồng ý. Hôm nay chúng ta đã là bằng hữu, ta muốn bổ sung thêm một nhân thủ, nàng có thể giúp ta giải quyết chuyện này chăng?
- Ta thường gây khó khăn cho ngươi sao, chẳng lẽ trong mắt ngươi ta là kẻ khó chịu như vậy sao?
Tần Vi Vi hỏi ngược một câu.
Trong lòng hai ta đã biết rõ ràng, nàng cần gì ép ta nói láo, nói lời hư dối như vậy làm gì? Miêu Nghị thầm nhủ trong lòng, ngoài mặt vội vàng khoát tay:
Sơn chủ trong mắt ta đẹp như thiên tiên, như hoa như ngọc, làm sao có chuyện khó chịu, ta muốn thân cận còn không kịp nữa…
Mặc dù biết là lời nịnh nọt, nhưng được hắn khen ngợi như vậy, Tần Vi Vi vẫn vui như mở cờ trong bụng, ngoài mặt lại cố ý hừ lạnh một tiếng, nghi ngờ nói:
- Sơn chủ?!
Miêu Nghị ngẩn ra, nghĩ thầm nữ nhân này thật là hèn hạ, vội vàng đổi lời nói:
- Tần Vi Vi.
Tần Vi Vi liếc xéo hắn một cái.
- Vi Vi!
Miêu Nghị lập tức lại nghiêm mặt bổ túc một câu, nói xong cảm thấy da đầu tê dại.
Mặc dù biết tên này gọi không thật lòng, bất quá sắc mặt nàng vẫn thoáng qua vẻ vui mừng, sau khi cầm ngọc điệp lên xem qua trầm ngâm nói:
- La Song Phi, tu vi Bạch Liên cửu phẩm, tán tu ư?
Nàng cau mày chất vấn:
- Là tán tu ư, không phải là ngươi có thể chiêu mộ người từ Lam Ngọc môn sao, vì sao lại chiêu mộ một tên tán tu như vậy?! Miêu Nghị, đừng nói ta không nhắc nhở ngươi, ngươi có làm rõ ràng lai lịch và bối cảnh của đối phương chưa? Vạn nhất người này có vấn đề gì, ngươi thân là người tiến cử sẽ phải gánh vác trách nhiệm.
- Ta khuyên ngươi nên chiêu mộ người từ Lam Ngọc môn là hơn, đừng nói một, ngươi chiêu mộ một lần ba người ta cũng giải quyết giúp ngươi, dù sao xảy ra chuyện gì sẽ có Lam Ngọc môn chịu trách nhiệm. Ngươi lại đòi chiêu mộ tán tu, ta báo lên sợ là phủ chủ sẽ không đồng ý, bởi vì phủ chủ không muốn gây ra phiền phức không cần thiết, cho nên chuyện này có hơi khó khăn…
Miêu Nghị nghĩ thầm có gì mà khó, lúc trước ta còn là tán tu, Viên Chính Côn cũng từng giúp ta giải quyết dễ dàng, cần gì phải tỏ ra cẩn thận quá mức như vậy… Tức thì cười nói:
- Vi Vi, người bạn này của nàng lần đầu tiên cầu xin nàng giúp đỡ, huống chi cũng không phải là đại sự gì, chẳng lẽ nàng không nể mặt chút nào sao?! Phủ chủ là nghĩa phụ của nàng, nếu nàng thật sự muốn giúp bằng hữu, hẳn là phủ chủ sẽ không làm khó dễ gì…
Mở miệng ra là gọi Vi Vi, bằng hữu, Tần Vi Vi nghe vậy cũng không có cách nào, không nhịn được liếc hắn một cái, cũng không từ chối nữa, cất tiếng than thở:
- Được rồi, ta sẽ đi tìm phủ chủ nói chuyện này, vấn đề cũng không lớn, bất quá chính là vạn nhất người này có vấn đề gì, ngươi là người tiến cử sẽ không thể nào tránh khỏi trách nhiệm, ngươi hãy suy nghĩ cho kỹ.
Giải quyết xong! Miêu Nghị cười ha hả:
- Không sao, nếu ta bằng lòng thu nhận y, vậy đã chuẩn bị gánh vác trách nhiệm.
Tần Vi Vi quơ quơ ngọc điệp trong tay:
- Vì chuyện của ngươi, ta phải đích thân chạy tới Nam Tuyên phủ một chuyến thuyết phục phủ chủ, ngươi chuẩn bị cảm tạ ta thế nào?
- Giữa bằng hữu với nhau nói cảm tạ phải chăng là tổn thương tình cảm?
- Dù sao ta ở trong lòng ngươi cũng không phải là người tốt lành gì, không quan tâm tổn thương làm gì…
Xem ra tâm trạng Tần Vi Vi rất vui, có lòng đùa giỡn với Miêu Nghị.
Miêu Nghị biết nàng đang nói đùa, cũng thuận miệng nói giỡn:
- Nàng muốn ta cảm tạ thế nào, ta chỉ là một tên mã thừa nho nhỏ, không biết lấy thứ gì để cảm tạ nàng, chắc không tới nỗi bắt ta lấy thân báo đáp chứ?!
Ai ngờ Tần Vi Vi làm ra vẻ nghiêm nghị đặc biệt, cuối cùng gật đầu nói:
- Lúc này ta đang thiếu một bạn lữ song tu, nếu như ngươi lấy thân báo đáp, ta cũng không có ý kiến.
Lúc nói lời này, Miêu Nghị không nhìn ra được nàng đang nói thật hay nói đùa. Theo suy đoán theo nét mặt nàng có lẽ là thật, nhưng theo lời nói cũng có thể hiểu là nàng đang đùa giỡn.
Đương nhiên Miêu Nghị hiểu là nàng đang nói đùa, bằng vào điều kiện của người ta sao có thể coi trọng mình, hắn còn chưa từng gặp qua nữ nhân nào có thể coi trọng mình, nhất là mỹ nữ, huống chi địa vị nàng còn cao hơn hắn. Bất quá một mỹ nhân lạnh lùng như Tần Vi Vi lại có thể nói đùa khiến cho hắn cũng giật mình kinh hãi, chợt phát hiện nữ nhân này cũng không phải khó sống chung như vậy.
Đột phá ranh giới cuối cùng giữa nhau bằng lời đùa giỡn thường hay giúp cho người ta thu hẹp khoảng cách giữa nhau. Miêu Nghị vừa mới được Tần Vi Vi hứa giải quyết cho chuyện thân phận La Song Phi, vui vẻ trong lòng lập tức nịnh hót:
- Ta cũng rất muốn lấy thân báo đáp nàng, nhưng ta không xứng với nàng, e rằng người muốn làm bạn lữ song tu với nàng xếp hàng dài từ Trấn Hải sơn đến Nam Tuyên phủ.
Tần Vi Vi mặt không đổi sắc nói:
- Xứng hay không xứng, ngươi không thử một lần làm sao biết?
Đối với nàng mà nói, có thể nói ra lời như vậy đã là chuyện động trời, cần phải lấy hết can đảm mới dám nói. Mặc dù ngoài mặt nhìn như đùa giỡn nhưng thật không dễ dàng, cũng chỉ có nửa giả nửa thật làm như đùa giỡn mới có thể thốt ra miệng được.
Miêu Nghị cười ha hả đáp:
- Ta không có to gan như vậy, nếu để cho phủ chủ biết ta chỉ là con cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, chắc chắn sẽ giết chết ta cho bằng được. Ta không dám mơ tưởng xa với, có thể làm bằng hữu với nàng đã là rất tốt.
Đề tài bị tên này chủ động cắt đứt, Tần Vi Vi muốn nói lại thôi, nhưng với tính cách của nàng có thể nói tới mức này đã là cực điểm. Miêu Nghị không lại chủ động một chút, tiến thêm một bước chắc chắn nàng không thể nào nói ra miệng được. Nàng cũng có danh dự của mình, sẽ không để mất tự trọng để hạ mình cầu xin.
- Rốt cục giữa ngươi và Công Tôn Vũ có chuyện gì vậy?
Tần Vi Vi nhẹ nhàng đổi đề tài, không có tiếp tục nữa. Mượn chuyện này chứng tỏ lời nàng nói trước đó đúng là nói đùa, nhờ vậy duy trì danh dự, không để Miêu Nghị coi thường.