Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tám tên tu sĩ Trường Thanh động đồng loạt ra tay, tất cả chết hết dưới mũi thương răng cưa của La Song Phi, y không bỏ qua cho một người nào, giết sạch không tha.
Cảnh tượng lãnh khốc vô tình như vậy khiến cho Công Tôn Vũ và hai tên thị nữ, kể cả Hồng Miên sắc mặt đại biến.
Miêu Nghị cầm Nghịch Lân thương trong tay không nhịn được sờ sờ mũi, âm thầm cười khổ. Tên La Song Phi này có lúc hư hỏng, có lúc lòng dạ độc ác, có lúc lừa gạt khiến cho người ta lửa giận bốc cao ba trượng, có lúc lại rất dễ dàng bị uất ức, có lúc còn giống như nữ nhân, hở một chút là ứa lệ khiến cho người ta cảm thấy không đành lòng. Lại còn háo sắc, có bề ngoài hết sức khó coi, làm Miêu Nghị không biết có cảm giác thế nào. Hắn chỉ cảm thấy trên người La Song Phi có một cỗ tà khí rất nặng, cũng không biết mình chiêu mộ phải quái thai gì.
Miêu Nghị nghĩ thầm, mặc dù tối hôm qua đã nói một khi động thủ cũng không cần lưu tình, nhưng ngươi cũng không cần thiết làm ác quá như vậy… Dù sao trên danh nghĩa cũng là đánh so tài, tên này lại làm như đồ tể tàn sát hết, khiến cho Công Tôn Vũ nhìn qua cũng biết ta đang cố ý gài bẫy chơi khăm y một vố, không để lại chút cơ hội nào cho lão tử kiếm cớ chống chế.
Bất quá nói đi thì nói lại, bởi vì La Song Phi xuất thân giặc cướp, Miêu Nghị cũng có thể hiểu được.
Trước khi chiêu mộ La Song Phi, Miêu Nghị cũng biết tên này hết sức tàn nhẫn, khoan nói cướp bóc, bất kể nam nữ già trẻ đều giết sạch, không biết hạ thủ lưu tình là thế nào. Dường như chỉ cần rơi vào trong tay y, giết người là chuyện hợp với lẽ thường, từ chuyện mới vừa xảy ra trước mắt là có thể nhìn ra, tên này không cần suy nghĩ nhiều, cũng không biết là tà khí từ đâu dính vào, chẳng lẽ ai làm giặc cướp cũng đều như vậy?
Nói tóm lại, hôm nay nhìn thủ đoạn La Song Phi, Miêu Nghị cảm thấy chiêu mộ tên này thật là xứng đáng.
Nguyên Phương nhìn La Song Phi cũng hít một hơi khí lạnh, trong lòng thầm cười khổ. Đào Nhữ Bình này rõ ràng là tìm chết, nếu như trước đó cứ để cho Nguyên Phương xuất chiến, rất có thể kết cục của bọn Đào Nhữ Bình không tới nỗi thê thảm như vậy.
Xem qua trận chiến này, Nguyên Phương thầm nói ba đại môn phái quả nhiên danh bất hư truyền, chỉ bằng vào trường tiên cổ quái của Ngọc Nữ tông quấy nhiễu cũng đủ khiến cho mình tâm thần thất thủ khó có thể đối phó, chớ nói chi là chống lại Phệ Tâm Bức. Nếu như mới vừa rồi là mình xuất chiến nhất định sẽ thất bại, bọn Đào Nhữ Bình dám khiêu chiến với tu sĩ Thanh Liên như mình cũng không phải không có nguyên nhân, quả thật có phần nắm chắc.
Ai ngờ Đào Nhữ Bình đã tới số, cho là La Song Phi chỉ có tu vi Bạch Liên cửu phẩm dễ dàng ức hiếp, kết quả La Song Phi tà quái vô cùng, tuy tu vi không cao nhưng lại chuyên khắc bàng môn tả đạo, tương đương với dâng mạng cho La Song Phi.
Cuối cùng Nguyên Phương cũng hiểu, không trách trước đây Miêu Nghị vẫn rất là dung túng đối với La Song Phi này, cũng thật sự là người có bản lãnh, đáng được Miêu Nghị ưu đãi như vậy.
La Song Phi thi pháp giũ sạch máu dính trên trường thương răng cưa, thu hồi bảo thương, sau đó lắc mình trở lại bên cạnh Miêu Nghị ôm quyền thi lễ, lại ngoan ngoãn đứng sau lưng hắn.
Quả thật là La Song Phi có hơi uể oải chán chường, kể từ sau khi bị Miêu Nghị đuổi ra khỏi phủ đệ, vẫn là như vậy.
Nhưng Công Tôn Vũ nhìn thấy dáng vẻ y như vậy lại cho là y giả heo ăn hổ, là Miêu Nghị đang cố ý gài bẫy mình, hiện tại đã biết mình mắc bẫy.
- Rốt cục hai người các ngươi đang làm gì vậy?
Giọng Hồng Miên hết sức lạnh lùng.
Nàng đặt câu hỏi với hai người, ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào mặt Miêu Nghị. Tu sĩ của Trường Thanh động kể cả Công Tôn Vũ có mười một người, thủ hạ của Miêu Nghị một hơi giết chết tám mạng, chỉ cần giết thêm hai người nữa, Trường Thanh động sẽ trống trơn không còn ai.
Hồng Miên không cần đoán cũng biết là Miêu Nghị cố ý gây nên, nàng rất tức giận, có mình ở Trường Thanh động Miêu Nghị cũng dám làm như vậy, quả thật quá mức không coi mình ra gì. Không coi nàng ra gì chính là không coi sơn chủ Tần Vi Vi ra gì, nàng chính là đại biểu Tần Vi Vi tới điều giải.
Miêu Nghị cười khan nói:
- Đại cô cô, chúng ta đang luận bàn đánh cuộc, ta nói tùy tiện chọn một tên thủ hạ của ta ra, thủ hạ của Công Tôn động chủ liên thủ cũng không đánh lại. Công Tôn động chủ không tin, đánh cuộc với ta hai trăm viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, kết quả rất hiển nhiên, ta thắng.
Hồng Miên thình lình quay đầu lại nhìn chăm chú về phía Công Tôn Vũ:
- Công Tôn động chủ, là thật sao?
- Miêu Nghị, ngươi chơi ta, so tài là thật, nhưng không có cho ngươi giết người!
Công Tôn Vũ nổi giận, thủ hạ cũng gần bị giết sạch, y cũng sắp thành động chủ trắng tay rồi.
Sắc mặt Miêu Nghị lập tức thay đổi, lạnh lùng nói:
- Công Tôn Vũ, không nên cho người khác là kẻ ngu, trước đó là ai cho rằng lấy nhiều đánh ít tất thắng? Trước đó là ai nói cái gì trong lúc so tài luôn có chuyện ngoài ý muốn? Ngươi còn cố ý dùng lời khích ta, bây giờ hối hận rồi chăng?
- Ngươi...
Công Tôn Vũ á khẩu không trả lời được.
Hồng Miên nhìn Công Tôn Vũ khó có thể tin, không phải ngươi sợ người ta mới mời sơn chủ ra mặt điều đình sao, còn dám chủ động khích người ta?
Hồng Miên không tin những lời này của Miêu Nghị, lập tức chỉ hai tên thị nữ của Công Tôn Vũ, trầm giọng nói:
- Hai người các ngươi kể lại chuyện đã xảy ra cho ta, nếu có giấu giếm, đừng trách ta không khách sáo!
Nàng không tin lời của một phía, muốn đối chất ngay mặt cho rõ ràng sự việc.
Hai tên thị nữ luống cuống, nhất tề nhìn về phía Công Tôn Vũ, Hồng Miên lập tức đưa mắt lạnh lùng quét tới:
- Công Tôn động chủ!
Công Tôn Vũ chỉ có thể yên lặng gật đầu một cái, lúc này hai tên thị nữ mới nơm nớp kể lại chuyện đã xảy ra.
Đương nhiên hai người bọn họ đứng về phía Công Tôn Vũ, tránh né những lời gây bất lợi cho chủ nhân mình.
Thế nhưng Miêu Nghị đứng ngay bên cạnh tự nhiên nhắc nhở đúng lúc, lời các ngươi dường như còn thiếu gì đó…
Hồng Miên lập tức hỏi một câu:
- Phải không?
Hai nàng không dám lên tiếng, lặng lẽ nhìn về phía Công Tôn Vũ, Hồng Miên lập tức quát:
- Có phải hay không, trả lời ta!
Cuối cùng sau khi làm rõ ràng chuyện đã xảy ra, bản thân Công Tôn Vũ cũng phát hiện mình có hơi ngu xuẩn, toát mồ hôi lạnh toàn thân, vội vàng giải thích:
- Đại cô cô, đây là Miêu Nghị cố ý bày bẫy rập!
Hồng Miên giận quá hóa cười, bây giờ ngươi mới hiểu ra thì có ích gì, làm sao ta không biết được đây là Miêu Nghị muốn cố ý thêu dệt chuyện bày bẫy rập. Nhưng nếu ngươi không có lòng khích hắn, làm sao có thể mắc bẫy của hắn được?! Có ta ở chỗ này, rõ ràng Miêu Nghị không dám làm loạn, mới cố ý lòng vòng kiếm chuyện, ngươi nhịn một chút hẳn cũng êm xuôi mọi chuyện. Nhưng tên ngu xuẩn ngươi vẫn cho là lấy nhiều đánh ít sẽ có thể chiếm phần hơn, nếu như Miêu Nghị có thể để cho ngươi dễ dàng giành phần thắng như vậy, ngươi còn cần mời sơn chủ điều giải sao?
Khoan nói tới chuyện ngươi chủ động chui đầu vào bẫy rập của người ta, còn dám khích người ta, chủ động để cho người ta chiếm đạo lý, bây giờ trở thành hai bên các ngươi so tài. Hơn nữa trước đó ngươi còn nói rõ cái gì so tài không tránh được xảy ra chuyện ngoài ý muốn, đây không phải là chủ động dâng lên cho người ta làm thịt sao? Chính ngươi đã tự định đoạt số phận của mình, còn cần ta làm chủ để làm gì nữa?!
Thật may là sơn chủ sáng suốt trước đó không chấp nhận cho ngươi theo đuổi, bằng không chẳng phải là ta phải phục vụ tên ngu xuẩn ngươi sao?! Hồng Miên cười lạnh không ngừng, quay đầu sang bên lười không thèm nói, thật sự là bị Công Tôn Vũ chọc tức.
- Khụ khụ!
Miêu Nghị ho khan hai tiếng, lấy ra một miếng ngọc điệp:
- Công Tôn động chủ, ta cũng biết ngươi không thể lấy ra hai trăm viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm một lần, chia làm mười năm là được, bất quá phải chăng là nên ký một phần Như Luật Lệnh trước?
Nguyên Phương cố nhịn cười, cũng chỉ có Đại nhân mới làm được như vậy, đổi Diêm Tu là không thể nào, lần này thật là hả giận.
- Miêu Nghị, ngươi cố ý chơi ta!
Công Tôn Vũ giận đến run lẩy bẩy chỉ có thể lặp lại câu nói này, chính y cũng có lỗi, bây giờ không biết nên nói cái gì cho phải.
Miêu Nghị nghe vậy sắc mặt trầm xuống, mắt lộ ra hung quang nói:
- Công Tôn động chủ thật đúng là một tay làm ăn tính toán rất giỏi, nếu như ta thua, ngươi không có chuyện gì cả, bây giờ ta thắng, ngươi lại muốn giật nợ, đằng nào cũng không chịu thiệt, chẳng lẽ cho là Miêu Nghị ta dễ ức hiếp lắm sao?
Bị hung quang trong mắt hắn dồn ép, Công Tôn Vũ cảm thấy tim mình run lên, ánh mắt nhìn về phía hai người sau lưng Miêu Nghị, chỉ cân một thủ hạ của người ta đã có thể đơn đấu toàn bộ Trường Thanh động của mình... Hiện tại y vô cùng hối hận, cũng không biết lúc trước mình uống lộn thuốc gì, lại đi chủ động trêu chọc Diêm Tu.
- Đại cô cô!
Công Tôn Vũ lộ vẻ khẩn cầu nhìn về phía Hồng Miên, thấy mắt Miêu Nghị lộ ra hung quang, thật sự nói không sợ là giả, người của Đông Lai động còn chưa tới hết, chỉ có ba người, nhưng bất cứ người nào trước mắt y cũng không phải là đối thủ.
Chính ngươi đã làm chủ rồi, còn tìm ta làm gì? Hồng Miên rất muốn phủi tay bỏ đi, vô cùng tức tối, nhưng Công Tôn Vũ trung thành cảnh cảnh với Tần Vi Vi, lúc trước đã liều mình cứu Tần Vi Vi, lại từng là tùy tùng thân cận của Dương Khánh. Nếu hiện tại để cho Công Tôn Vũ ký khế ước này, coi như thu hoạch Nguyện Lực Châu của Trường Thanh động trong mười năm phải cho Miêu Nghị hết, ai còn chịu tới Trường Thanh động ra sức? Vậy Công Tôn Vũ cũng đừng làm động chủ nữa, cũng không thể nào làm nữa.
- Miêu Nghị, ngươi đã giết nhiều người của người ta như vậy, nếu còn gây chuyện nữa thật là quá đáng!
Hồng Miên cảnh cáo.
Hồng Miên đã lộ diện, cũng không tiện gây chuyện nữa, Miêu Nghị từ từ thu hồi ngọc điệp trong tay:
- Nể mặt của Đại cô cô, có Đại cô cô làm chứng, Như Luật Lệnh này không ký cũng được, ta tạm thời ghi sổ hai trăm viên Nguyện Lực Châu kia.
Mặc dù không ký Như Luật Lệnh, nhưng hắn cũng không nói sẽ không đòi hai trăm viên Nguyện Lực Châu kia, nếu có ngày nào đó Công Tôn Vũ không ngoan ngoãn, hắn sẽ tới tính sổ.
Hồng Miên có hơi nhức đầu về tên Miêu Nghị này, cũng không biết nên nói với Công Tôn Vũ cái gì cho phải. Ngươi chơi cứng không thắng người ta, chơi mềm cũng chơi không thắng người ta, còn dám chủ động đi tìm Đông Lai động gây phiền phức, lần này thật sự đã nếm mùi đau khổ.
Xảy ra chuyện như vậy, hiển nhiên Miêu Nghị cũng sẽ không tiếp tục ở lại nữa, Hồng Miên cũng sẽ không để cho hắn tiếp tục ở lại đây, mà Hồng Miên cũng phải chạy trở về phục mạng.
Trước khi đi, Miêu Nghị ngồi trên long câu chính thức nói với Công Tôn Vũ một câu:
- Công Tôn Vũ, ta gặp phải người không phải là đối thủ cũng chỉ có nhẫn nhịn tránh né ủy khúc cầu toàn, nhưng lá gan ngươi cũng không nhỏ, biết rõ không phải đối thủ của ta còn dám ức hiếp Đông Lai động ta. Hôm nay chẳng qua chỉ là cảnh cáo, nếu có lần sau nữa, nhất định sẽ không dễ dàng như vậy nữa, hừ!
Ngay sau đó hắn và Hồng Miên kết bạn cùng nhau rời đi Trường Thanh động.
Vừa lên quan đạo, sắp sửa chia tay đường ai nấy đi, Hồng Miên chợt lên tiếng nhắc nhở:
- Miêu Nghị, ngươi giết nhiều người Trường Thanh động như vậy, có phải nên theo ta đi Trấn Hải sơn giải thích rõ với sơn chủ hay không?
- Đại cô cô, sự thật rành rành, cần gì phải ta giải thích.
- Hay cho câu sự thật rành rành, trên thực tế xảy ra chuyện gì trong lòng hai ta đều biết rõ ràng.
- Đại cô cô, ta luôn luôn tôn trọng sự thật, nàng muốn suy đoán lung tung ta cũng không có biện pháp.
Mặc dù bề ngoài Miêu Nghị chiếm lý, nhưng cũng có hơi có tật giật mình, không đi Trấn Hải sơn là hơn.
Cuối cùng hai bên chia tay ở ngã ba đường, Miêu Nghị chắp tay đưa tiễn, đưa mắt nhìn ba kỵ sĩ bọn Hồng Miên biến mất, quay đầu lại cười nói:
- La Song Phi, lần này ngươi làm rất tốt, ghi cho ngươi một công.
- Ừm!
La Song Phi chỉ thờ ơ đáp một tiếng, lại không lên tiếng nói thêm gì nữa.
Nguyên Phương cũng cười nói:
- La huynh đệ thật là chân bản lãnh, nếu như lúc ấy đổi lại là ta, chỉ sợ cũng không chống cự nổi thủ đoạn của đệ tử ba đại môn phái, nói La huynh đệ là đệ nhất cao thủ Đông Lai động cũng không quá đáng.
La Song Phi nghĩ thầm, nếu như ta là đệ nhất cao thủ Đông Lai động, vậy sẽ không xuất hiện ở nơi này, ít nhiều gì cũng có vẻ buồn bực nói:
- Ta là bại tướng dưới tay Đại nhân, không dám nhận danh xưng đệ nhất cao thủ Đông Lai động.
Nguyên Phương ngạc nhiên nhìn về phía Miêu Nghị, lão không biết quá trình Miêu Nghị thu phục La Song Phi, lộ vẻ hỏi han.
Miêu Nghị khẽ mỉm cười, không nói nhiều, phất tay nói:
- Trở về đi thôi.
Ba thớt long câu chạy đi ầm ầm, trên mặt Nguyên Phương vẫn có vẻ nghi ngờ, bằng vào bản lãnh mà La Song Phi triển lộ, hiển nhiên y còn chưa dốc hết toàn lực, giết tám người kia dư sức có thừa. Tuy tu vi của lão cao hơn La Song Phi một cảnh giới, nhưng tự nhận muốn đánh thắng La Song Phi rất khó khăn, đồng thời cũng tự nhận thực lực của mình cao hơn Miêu Nghị, vậy vì sao La Song Phi lại trở thành bại tướng dưới tay Miêu Nghị? Chẳng lẽ Miêu Nghị còn ẩn giấu thủ đoạn gì khác?
Trên thực tế cũng đúng là như thế, trước đó tám người ba đại môn phái liên thủ xuất chiến, đổi là Nguyên Phương nhất định phải thua thiệt. Bất quá bàn về thực lực đối chiến, tu vi Nguyên Phương rành rành ra đó, nhiều lắm là Miêu Nghị cũng chỉ có thể ỷ vào một thân pháp bảo đứng vào thế bất bại, nhưng muốn đánh thắng Nguyên Phương rất khó khăn, đụng phải cao thủ Thanh Liên nên tránh né mới là đạo lý.
Nhưng tu vi Nguyên Phương chống lại La Song Phi vô dụng, chỉ sợ chưa chắc có thể phá bảo giáp phòng ngự La Song Phi. Không nói những thứ khác, La Song Phi chỉ cần thả ra con chồn tím là có thể giải quyết được Nguyên Phương.