Phi Thiên

Chương 282. Thăng chức

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sau khi danh sách được Hoắc Lăng Tiêu phê chuẩn, Dương Khánh đã hiểu, trước mắt Hoắc Lăng Tiêu còn chưa tới nỗi vì Hùng Khiếu mà làm khó mình.

Mặc dù như thế, tạm thời Dương Khánh còn chưa muốn công bố danh sách, đợi đến khi bố trí thỏa đáng hết thảy sẽ tiết lộ danh sách cho Hùng Khiếu biết, chọn lựa thủ đoạn thích ứng ép Hùng Khiếu phản.

Đến lúc đó nếu Hùng Khiếu ngoan ngoãn đi Tinh Tú Hải cũng không sao, nếu y phản kháng, vậy có lý do lập tức bắt lại. Khi đó đã bố trí thỏa đáng, Hùng Khiếu muốn chạy cũng không chạy được.

Thế nhưng chuyện làm cho người ta không nghĩ tới là, Hùng Khiếu cũng không phải kém cỏi, tốc độ phản ứng nhanh như vậy, không hề tỏ ra phản kháng Dương Khánh, cũng không làm gì để cứu vãn hay trì hoãn, mà hết sức quyết đoán, thà rằng buông bỏ ích lợi trước mắt.

Sở dĩ Hùng Khiếu làm như vậy rất hiển nhiên là đã biết trước được tin tức, nhưng tin tức là do ai thố lộ?

Danh sách đưa cho Trấn Ất điện, ngoại trừ Dương Khánh biết rất rõ ràng ra, cũng chỉ còn điện chủ Hoắc Lăng Tiêu biết, thậm chí Dương Khánh còn không cho thị nữ thiếp thân của mình biết. Hơn nữa chỉ giao danh sách cho Hoắc Lăng Tiêu không bao lâu sau đã phê chuẩn, trải qua tay rất ít người. Ngoại trừ Trấn Ất điện tiết lộ ra, Dương Khánh không nghĩ ra còn ai khác có thể biết được nội dung danh sách…

-----------

Tần Vi Vi nôn nóng tra xét nội dung bên trong ngọc điệp, trong đó chỉ có tin tức Đông Lai động bị Hùng Khiếu tập kích, cũng không tường thuật tình huống trước mắt của Đông Lai động như thế nào. Thật sự là lúc ấy linh thứu đưa tin Đông Lai động thả ra vẫn chưa tới, cho nên Tần Vi Vi không thể nào biết được tình huống của Miêu Nghị.

Hồng Miên còn ghi thêm một đoạn, báo cáo chuyện Miêu Nghị giết chết tám tên thủ hạ của Công Tôn Vũ ở Trường Thanh động. Bất quá tin tức này so với chuyện Hùng Khiếu công kích Đông Lai động, hiển nhiên trước mắt đã bị hai cha con Tần Vi Vi gạt sang bên.

- Hùng Khiếu lấn hiếp người quá đáng, quả thật coi Trấn Hải sơn ta chẳng ra gì, thuộc hạ xin phủ chủ nghiêm trị!

Tần Vi Vi ôm quyền chờ lệnh.

- Nghiêm trị ư?

Dương Khánh nhại lại như chế nhạo, đứng lên rời bàn ăn, chậm rãi đi qua đi lại:

- Chỉ sợ bây giờ muốn trừng trị y cũng không được nữa, nếu ta đoán không sai, hiện tại Hùng Khiếu đã bỏ trốn. Theo thời gian mà phán đoán, có thể liên lạc ổn thỏa trong thời gian ngắn như vậy cũng chỉ có Trấn Bính điện. Ta suy đoán vị phía trên tiết lộ tin tức kia cũng không nghĩ tới Hùng Khiếu sẽ chơi chiêu này, sợ là sẽ thẹn quá hóa giận.

Lời này khiến cho Tần Vi Vi và Thanh Cúc đầu đầy mê hoặc. Bởi vì hai người cũng không biết Dương Khánh đưa Hùng Khiếu vào danh sách tham dự Tinh Tú Hải Kham Loạn hội.

Nhưng bây giờ Tần Vi Vi không quan tâm tới chuyện này, mà chỉ muốn biết tình huống trước mắt của Đông Lai động, đương nhiên quan trọng nhất là tình huống của Miêu Nghị. Thấy Dương Khánh không có ý trừng phạt Hùng Khiếu, hiện tại nàng cũng không có lòng dạ nào hỏi nguyên nhân, vội vàng cáo từ dưỡng phụ.

Dương Khánh cũng không có giữ lại, ngược lại phái mấy tên cao thủ Nam Tuyên phủ đi theo.

Mặc dù y đã nghi ngờ Hùng Khiếu trốn tránh, cảm thấy đã không cần thiết phải làm lớn chuyện, chỉ cần chờ phản ứng của phía trên rồi đưa ra đối sách thích hợp, nhưng chuyện đời không có gì là tuyệt đối. Hùng Khiếu hoàn toàn có thể chó cùng cắn càn hạ độc thủ với Tần Vi Vi, cho nên phái thêm mấy cao thủ bảo vệ nàng mới là ổn thỏa.

Đồng thời Dương Khánh còn có một đạo chỉ ý khác cho Tần Vi Vi, lần này Hùng Khiếu cố ý làm như vậy, sợ là Đông Lai động dữ nhiều lành ít. Nếu như Miêu Nghị chưa chết sẽ bổ nhiệm hắn là động chủ Đông Lai động, nhưng không phát một binh một tốt cho Miêu Nghị, để cho hắn tự nghĩ biện pháp giải quyết.

Hôm nay Miêu Nghị sống chết cũng không biết, Tần Vi Vi không nghĩ tới lúc này Dương Khánh còn có lòng rỗi rảnh quan tâm chuyện chức vị của Miêu Nghị, khẽ cắn cắn môi lĩnh pháp chỉ quay đầu đi...

-----------

Lúc này Miêu Nghị đã dẫn theo La Song Phi chạy tới Trấn Hải sơn, gặp được Hồng Miên. Nàng thấy Miêu Nghị không có việc gì bèn thở phào nhẹ nhõm, sau khi biết được tình huống Đông Lai động mới báo tin cho Nam Tuyên phủ.

Miêu Nghị tìm đệ tử Lam Ngọc môn ở Trấn Hải sơn, nhờ bọn họ nghĩ cách liên lạc với Đồng Nhân Mỹ ở Lam Ngọc môn, hiện tại hắn rất cần nhân mã.

Mà bọn Đồ Tam Lượng đuổi giết Miêu Nghị một mạch tới bên ngoài Trấn Hải sơn thì không dám đuổi nữa. Vì Miêu Nghị mà tấn công Trấn Hải sơn ư, bọn họ không có can đảm đó.

Chuyện khiến cho bọn họ không hiểu chính là hoàn toàn mất đi liên lạc với sơn chủ Hùng Khiếu, nhất thời hết thảy trợn tròn mắt, tại sao có thể như vậy, kế tiếp nên làm gì bây giờ, lập tức rối loạn trận cước...

-----------

Trấn Bính điện, Hùng Khiếu chạy một mạch ngựa không ngừng vó vô cùng mệt mỏi, dẫn hai tên thị nữ chờ đợi bên ngoài đại môn, tâm trạng lo âu thấp thỏm.

Chờ một chút, điện chủ thị nữ Phi Vân khoan thai đi ra, cười nói:

- Điện chủ cho mời, xin đi theo ta.

- Làm phiền tiểu cô cô.

Hùng Khiếu cung kính vô cùng, quay đầu lại căn dặn Hạ Hà cùng Thu Vũ:

- Các ngươi ở chỗ này chờ ta.

- Dạ!

Hai tên thị nữ cũng có vẻ căng thẳng đáp lời, ở yên ngoài cửa không dám lộn xộn, đưa mắt nhìn Hùng Khiếu ngoan ngoãn theo sau Phi Vân.

Đi tới phòng khách bên trong hậu cung, Hùng Khiếu gặp được Ô Mộng Lan ngồi trên ghế giữa, chỉ thấy Ô Mộng Lan không hề nhìn mình lần nào, đang cầm một miếng ngọc điệp tra xét.

Hùng Khiếu căng thẳng trong lòng, vội vàng tiến lên bái kiến:

- Hùng Khiếu bái kiến điện chủ!

Ô Mộng Lan nhìn chằm chằm ngọc điệp trong tay, nhàn nhạt hỏi:

- Ngươi chính là Hùng Khiếu ngày trước chạy đến Vạn Hưng phủ lừa gạt khiến cho Lưu Cảnh Thiên xuất binh đó sao?

Hùng Khiếu liếc mắt nhìn trộm, không nghĩ tới nữ nhân này lại nhắc tới chuyện này, thấp thỏm nói:

- Dạ!

Ô Mộng Lan trừng mắt hừ lạnh một tiếng:

- Thật là to gan, mạo phạm Trấn Bính điện ta, hôm nay còn dám hàng Trấn Bính điện, chẳng lẽ cho là Trấn Bính điện ta dễ khi hiếp lắm sao?

Trong lòng Hùng Khiếu hiện tại có thể nói căng thẳng tới cực điểm, nhắm mắt đáp liều:

- Bẩm điện chủ, lúc trước chính là ai vì chủ nấy, trên có nghiêm lệnh, không dám không nghe theo. Hôm nay thuộc hạ đầu hàng điện chủ, tự nhiên cũng sẽ liều chết ra sức vì điện chủ.

- Ngươi nói thật dễ nghe.

Ô Mộng Lan buông ngọc điệp trong tay xuống, cất tiếng hỏi:

- Dương Khánh đối xử với ngươi rất tốt, ngươi còn có thể phản bội y. Hôm nay đầu hàng ta, làm sao có thể bảo đảm ngày sau ngươi sẽ không phản ta nữa?! Chỉ vì đưa tên của ngươi vào danh sách tham gia Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, ngươi đã phản bội, giới tu hành chỗ nào mà không có chuyện cần tới cấp dưới đi liều chết. Nếu hết thảy cấp dưới đều giống như ngươi… loại thủ hạ bất tuân thượng lệnh như vậy, làm sao ta dám nhận?

- Bẩm điện chủ, nếu như chỉ là để cho thuộc hạ đi Tinh Tú Hải, thuộc hạ không dám có một câu oán hận. Nhớ năm xưa thuộc hạ có thể bất kể dầu sôi lửa bỏng mạo hiểm chạy tới Vạn Hưng phủ vì Dương Khánh, há là kẻ tham sống sợ chết?

Hùng Khiếu lộ vẻ buồn bã thở dài, y biết câu trả lời của mình có thể làm cho đối phương hài lòng hay không sẽ quyết định số phận của mình sau này, nên lộ vẻ bất đắc dĩ lắc đầu giải thích:

- Thuộc hạ cũng không muốn phản bội Dương Khánh, thuộc hạ phản bội Dương Khánh không liên quan gì với chuyện y đối xử tốt với thuộc hạ, cũng không liên quan tới chuyện y bắt thuộc hạ đi Tinh Tú Hải. Cho dù là Dương Khánh đối xử với thuộc hạ tệ hơn nữa, thuộc hạ cũng không tới nỗi phản bội y, thật sự là Dương Khánh lòng dạ hẹp hòi không dung được Hùng Khiếu, hao tâm tổn huyết muốn đẩy Hùng Khiếu vào chỗ chết. Bất kể thuộc hạ làm gì, cho dù là nhảy vào dầu sôi lửa bỏng vì y, y cũng muốn hại thuộc hạ, thuộc hạ cần gì bán mạng cho người như vậy, thật sự là lâm vào tuyệt lộ nên mới phản bội y.

Ô Mộng Lan à một tiếng:

- Tuyệt lộ ư, theo như ngươi nói, nếu ta cũng để cho ngươi tham gia lần Tinh Tú Hải Kham Loạn hội này, ngươi không có ý kiến gì chứ?

Trong lòng Hùng Khiếu khẽ run lên, bất quá xoay chuyển ý nghĩ, nếu như thu mình chỉ là vì giết chết mình, vậy đối phương cũng không cần phải đích thân tiếp kiến mình, bèn đáp liều:

- Phàm điện chủ có lệnh, thuộc hạ muôn thác khôn từ.

Ô Mộng Lan hài lòng gật đầu một cái, bất kể Hùng Khiếu là thật tâm hay là giả ý, ít nhất đã thông qua thử thách của nàng, làm cho nàng rất là hài lòng.

- Đi Vạn Hưng phủ đi.

Ô Mộng Lan đột nhiên ném ra một câu làm Hùng Khiếu ngạc nhiên.

Vốn là y đầu hàng phủ chủ Ba Lan phủ Triệu Mục, bây giờ Ô Mộng Lan lại cho y đi Vạn Hưng phủ. Vốn y có thù oán với phủ chủ Vạn Hưng phủ Lưu Cảnh Thiên, đây không phải là muốn chơi khăm y sao?!

Chỉ thấy Ô Mộng Lan tự tay viết một ngọc điệp bổ nhiệm ném tới, Hùng Khiếu nhận vào tay xem qua, suýt chút nữa rơi cằm xuống đất. Nội dung trong ngọc điệp là bổ nhiệm y nhận chức phủ chủ Vạn Hưng phủ.

Y còn cho là mình nhìn lầm rồi, xem đi xem lại vài lần mới xác nhận không sai.

- Sao hả, phủ chủ Vạn Hưng phủ vẫn không làm cho ngươi hài lòng sao, chẳng lẽ muốn ta nhường ghế điện chủ này cho ngươi nữa sao?!

Ô Mộng Lan lạnh lùng chất vấn một tiếng.

Hùng Khiếu đột nhiên phục hồi tinh thần lại, kích động vạn phần chắp tay nói:

- Thuộc hạ không dám, thuộc hạ thề ra sức vì điện chủ!

Ô Mộng Lan quay đầu sang nói với thị nữ Phi Vân bên cạnh:

- Ngươi hãy đi với Hùng Khiếu tới Vạn Hưng phủ nhậm chức. Lưu Cảnh Thiên đã nhiều lần thiệt thòi dưới tay Dương Khánh, vị trí đó đã không còn thích hợp với y nữa, để cho y tới Trấn Bính điện đi.

- Dạ!

Phi Vân đáp ứng.

Mắt Hùng Khiếu chớp chớp liên hồi, trong lời nói của đối phương thố lộ tin tức quá nhiều, chẳng lẽ là cố ý dọn đài cho mình để ganh đua cao thấp với Dương Khánh sao?

Ô Mộng Lan không có hứng thú tiếp tục nghe Hùng Khiếu nịnh bợ, sau khi viết một ngọc điệp đầu hàng làm bằng chứng, liền phất tay cho y lui xuống.

Nàng lại đích thân viết một ngọc điệp khác, sau đó giao cho thị nữ Phi Vụ cùng với ngọc điệp đầu hàng của Hùng Khiếu:

- Đưa cho Liêu Hành Tẩu, bảo lão chạy tới Trấn Ất điện một chuyến, đưa những thứ này cho Hoắc Lăng Tiêu, để cho Hoắc Lăng Tiêu biết Hùng Khiếu đã hàng ta.

- Dạ!

Phi Vụ vâng lệnh rời đi.

Lúc này khóe miệng Ô Mộng Lan mới khẽ nhếch một nụ cười, không biết sau khi Hoắc Lăng Tiêu thấy những thứ này sẽ có cảm giác thế nào.

Ra khỏi cửa cung Hùng Khiếu thấy hai tên thị nữ thiếp thân mình đang nơm nớp lo sợ chờ đợi, có thể nói là mừng như điên, thiếu chút nữa bật cười thành tiếng.

Kết quả này thật sự là làm cho y hết sức bất ngờ, vốn y tưởng rằng lần này đầu hàng là một tổn thất, ở dưới tay Triệu Mục không thể nào kiêm được hai sơn như trước. Ai ngờ thế sự đổi dời, y lại trở thành phủ chủ Vạn Hưng phủ, nháy mắt đã trở thành nhân vật cùng cấp với Dương Khánh, trở thành phủ chủ mà y mơ ước đã từ lâu. Lần này đầu hàng gặp phải niềm vui bất ngờ rất lớn ra ngoài dự liệu của y, quả thật là kỳ ngộ từ trên trời rơi xuống, nằm mơ cũng không nghĩ tới.

Mặc dù từ trong lời nói Ô Mộng Lan đã nghe được dụng ý nàng đặt mình ở vị trí phủ chủ Vạn Hưng phủ, nhưng y không ngại. Có tài nguyên một phủ nơi tay, sau lưng có Trấn Bính điện làm chỗ dựa, tại sao phải sợ Dương Khánh làm chi?!

-----------

Xung quanh Trấn Hải sơn tụ tập một đám nhân mã, làm Hồng Miên giữ nhà ăn ngủ không yên, cuối cùng mang theo nhân mã trông chừng Trấn Hải sơn cùng đi ra sơn, chất vấn ngay mặt:

- Phải chăng là các ngươi muốn tấn công Trấn Hải sơn?

Đám người Đồ Tam Lượng ngơ ngác nhìn nhau, không ai đáp lời, mắt thấy Miêu Nghị cùng La Song Phi chạy trốn từ Đông Lai động đang ở bên cạnh Hồng Miên, nhưng bây giờ còn ai dám động thủ?!

Quan trọng nhất là có động thủ cũng không tìm được người lãnh thưởng, khắp nơi không tìm thấy bóng dáng của Hùng Khiếu đâu, hiện tại bọn họ rơi vào tình cảnh đi cũng không được, không đi cũng không được, gần như muốn khóc. Bọn họ không hiểu sơn chủ Hùng Khiếu rốt cuộc đang giở trò quỷ gì, chuyện lớn như vậy không thể đùa giỡn!

- Đại cô cô cho thuộc hạ đi qua đó hỏi thử.

Một tên đệ tử Kiếm Ly cung đang ở Trấn Hải sơn xin chỉ thị với Hồng Miên.

Sau khi được Hồng Miên gật đầu, người nọ lập tức giục long câu chạy tới trước mặt của Đồ Tam Lượng, cau mày nói:

- Đồ sư huynh, chẳng lẽ các ngươi điên rồi sao, chẳng lẽ không biết người trấn giữ Trấn Hải sơn là ai, dám gây chuyện ở chỗ này?

Đồ Tam Lượng dở khóc dở cười, nói cho y biết chỗ khó xử của mình.

Không thấy Hùng Khiếu đâu…? Người nọ nghe cũng có vẻ kỳ quái, bất quá vẫn khuyên nhủ:

- Có gì đâu mà khó xử, đương nhiên là từ nơi nào đến cứ trở về nơi đó, các ngươi không trở về Thiếu Thái sơn chờ Hùng Khiếu, ngược lại chờ Hùng Khiếu ở Trấn Hải sơn là đạo lý gì? Chẳng lẽ muốn kinh động nhân mã hai phủ tới đây bao vây tiêu diệt sao?

Đồ Tam Lượng suy nghĩ một chút cũng phải, sau khi thương nghị với bọn Lam Diệp bèn tạm thời không để ý tới mệnh lệnh của Hùng Khiếu, tự tiện mang theo nhân mã hai sơn lui về Thiếu Thái sơn.

- Không thấy Hùng Khiếu ư?

Sau khi được hồi báo Hồng Miên lộ vẻ nghi ngờ.

Ngay cả Miêu Nghị bên cạnh nghe vậy cũng cảm thấy kỳ quái, không biết Hùng Khiếu đang chơi trò gì.

Gần nửa ngày sau, Tần Vi Vi cũng dẫn theo mấy người từ Nam Tuyên phủ chạy về, thấy Miêu Nghị không việc gì, trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Lúc Hồng Miên báo tin cho Nam Tuyên phủ, Tần Vi Vi đang trên đường chạy tới đây nên cũng không biết được.

Nàng lập tức gọi Miêu Nghị hỏi han tình huống, đồng thời cũng báo cho Miêu Nghị, phủ chủ đã khôi phục vị trí động chủ Đông Lai động cho hắn.

- Vậy Diêm Tu thì sao?

Miêu Nghị ngạc nhiên hỏi.

Tần Vi Vi trầm giọng nói:

- Đông Lai động tổn thất nhân mã như vậy, ngươi còn muốn ta thưởng cho lão sao?

Diêm Tu đi theo Miêu Nghị nhiều năm, không có công lao cũng có khổ lao, trung thành cảnh cảnh đối với Miêu Nghị. Nhất là những năm qua nhận chức động chủ đã gánh trách nhiệm giúp cho hắn rất nhiều, hiện tại nói bãi chức động chủ của lão như vậy không khỏi khó coi.