Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tần Vi Vi ngừng một chút, sau đó nói tiếp:
- Hôm nay ngươi lại muốn thu nhiều người như vậy từ Lam Ngọc môn, sau khi ta trở về lại không biết phải phí bao nhiêu công sức đi cầu phủ chủ. Miêu Nghị, ngươi không cảm thấy yêu cầu của ngươi quá nhiều sao?
Miêu Nghị bị nàng nói có hơi xấu hổ, giọng yếu ớt:
- Vi Vi, chúng ta không phải là bằng hữu sao, giữa bằng hữu nên trợ giúp lẫn nhau.
Hắn nói ra những lời này cũng cảm thấy chột dạ, cảm thấy mình có vẻ hơi hèn hạ.
Tần Vi Vi im lặng một trận, sau đó quả quyết nói:
- Được, ta có thể giúp ngươi, nhưng ngươi nên cảm tạ ta thế nào?
Miêu Nghị vừa định nói một câu qua loa, ai ngờ Tần Vi Vi lại bồi thêm một câu:
- Ta không muốn nghe lời nói đầu môi chót lưỡi.
Miêu Nghị không biết nói gì, chỉ có thể thử hỏi:
-Vậy nàng muốn ta cảm tạ thế nào?
Tần Vi Vi xoay người đi tới phía sau trường án ngồi xuống, hai tay đặt trên trường án, nhìn chằm chằm hắn hỏi:
- Không phải lần trước ngươi đã nói lấy thân báo đáp sao?
Miêu Nghị cười ha hả:
- Đó không phải là lời nói đùa sao…
Tần Vi Vi lắc đầu nói:
- Nhưng ta tưởng thật.
Ặc... Miêu Nghị trợn mắt há mồm một hồi, cười khan nói:
- Nàng đừng đùa giỡn với ta nữa, ta tự biết mình, nàng sao có thể coi trọng ta...
- Không phải là đùa giỡn.
Vẻ mặt Tần Vi Vi thành thật nói:
- Không phải là ngươi nói giữa bằng hữu với nhau nên trợ giúp nhau sao, hiện tại ta đang có chuyện muốn ngươi giúp ta.
Ta đã nói rồi, nàng sao có thể coi trọng ta, bất quá là chuyện gì liên quan tới lấy thân báo đáp đây.. Miêu Nghị nghi hoặc hỏi:
-Chuyện gì?
Vẻ mặt Tần Vi Vi trang nghiêm nói:
- Ngươi cũng biết lời đồn giữa ta và Công Tôn Vũ bay đầy trời, lần này trở về Nam Tuyên phủ, ta bị phủ chủ khiển trách cho một trận bởi vì chuyện này. Ta cũng không muốn lời đồn nhàm chán loại này lại tái diễn nữa, biện pháp tốt nhất chính là kết thúc trạng thái độc thân của ta, đến lúc đó lời đồn không công tự phá. Cho nên ta muốn ngươi đi tới phủ chủ cầu hôn, cứ nói muốn kết hôn với ta.
Miêu Nghị nghe xong lảo đảo suýt chút nữa ngã lăn ra, thật sự giật mình, mồ hôi chảy ướt lưng nói:
- Nàng đừng làm ta sợ.
Tần Vi Vi bình tĩnh nói:
- Ngươi yên tâm, không phải là thật sự bắt ngươi lấy thân báo đáp, chỉ là để ngươi nhận một hư danh mà thôi.
Con bà nó, ta phải gánh hư danh lớn như vậy sao, đầu óc nữ nhân này có vấn đề rồi… Miêu Nghị dở khóc dở cười nói:
- Không phải chỉ là lời đồn sao, làm như vậy sẽ hủy mất thanh danh của nàng. Hay là như vầy, ta giết chết Công Tôn Vũ giúp nàng, sau đó nếu có chuyện nàng hãy gánh giúp ta chút trách nhiệm, có được chăng?
Công Tôn Vũ cũng thật là xui xẻo, bất kể là bảo vệ hay là hại y, cả hai người đều mang y ra nói.
Tần Vi Vi có vẻ hơi tức tối, tên này thà rằng đi giết chết Công Tôn Vũ chứ không chịu đi cầu hôn, khiến cho nàng không sao chịu nổi.
- Không đơn thuần là chuyện của Công Tôn Vũ, từ trước tới nay nghĩa phụ vẫn ép ta phải mau mau tính chuyện hôn sự, nhưng loại chuyện cần có hai bên tình nguyện như vậy không phải ép là được…
Tần Vi Vi lắc đầu buông tiếng thở dài.
- Đúng vậy!
Miêu Nghị liền vội vàng gật đầu nói:
- Loại chuyện như vậy ép cũng không có ích gì, nàng cứ thẳng thắn từ chối là được.
- Nhưng ta đã đáp ứng.
Ặc... Miêu Nghị hồ nghi hỏi:
- Nếu nàng không bằng lòng, tại sao đáp ứng?
- Bởi vì chuyện của ngươi, nếu ta không đáp ứng, lần này đi Nam Tuyên phủ không thể nào giải quyết giúp ngươi nhiều vấn đề như vậy.
Tần Vi Vi lạnh lùng nói, ra vẻ không hề có chút tình cảm riêng tư nào:
- Vì bằng hữu là ngươi, ta đã cố gắng hết mình, chẳng lẽ ngươi không thể giúp ta một lần sao?
- Chuyện này…
Miêu Nghị có hơi nghi ngờ không biết có phải nữ nhân này muốn mang mình ra đùa giỡn hay không, thế nhưng suy nghĩ lại, Tần Vi Vi không phải là loại người có thể lấy danh dự của mình ra đùa giỡn, chỉ có thể cười khổ nói:
- Không phải là ta không muốn giúp nàng, thật sự là loại chuyện như vậy nàng bảo ta giúp thế nào đây…
- Rất đơn giản, ngươi đi tìm nghĩa phụ ta cầu hôn là được rồi.
Vừa nghĩ tới tình hình mình đi tìm Dương Khánh cầu hôn, trong nháy mắt Miêu Nghị có cảm giác toát mồ hôi lạnh toàn thân, tay lau lau trán vẻ mặt cay đắng nói:
- Tần... Vi... Vi, ta chỉ là một tên động chủ nho nhỏ chạy đi tìm phủ chủ cầu hôn có thích hợp chăng, đến lúc đó phủ chủ sẽ không vì nóng giận mà giết ta chứ?
- Không có việc gì, ta cùng đi với ngươi, ta sẽ nói hai ta đã yêu thương nhau từ sớm, ngươi chỉ cần cầu hôn, tự nhiên ta sẽ có biện pháp làm cho nghĩa phụ ta đáp ứng.
Yêu thương nhau từ sớm… Miêu Nghị trợn to hai mắt, á khẩu nghẹn lời, vô cùng do dự nói:
- Làm như vậy không thích hợp mấy…
- Không thích hợp!? Ta vì chuyện của ngươi mới đáp ứng hôn sự nghĩa phụ, chuyện bởi vì ngươi mà ra, mà ngươi lại không bằng lòng giúp ta? Chẳng lẽ bởi vì chuyện của ngươi mà bắt ta phải tùy tiện gả cho bất cứ nam nhân nào sao?
- Không phải là ta không muốn giúp nàng, chẳng qua là loại chuyện như vậy... Ta là một nam nhân không có vấn đề gì, chỉ sợ làm ảnh hưởng thanh danh của nàng mà thôi. Nàng nghĩ lại mà xem, nếu nàng và ta đã có danh phận, sau này làm sao nàng có thể lập gia đình?
- Chuyện này nếu như thật sự gặp nam nhân vừa ý, ta sẽ nói rõ nguyên do chuyện này với hắn…
- Nói rõ ràng… Nói rõ ràng thế nào? Tần Vi Vi, ta thật sự muốn tốt cho nàng. Ta đứng ở góc độ nam nhân mà nói, loại chuyện như vậy cho dù là giải thích thế nào đi nữa, đối phương vẫn sẽ cảm thấy không hài lòng…
- Chẳng lẽ ngươi cho ta là đường đường nữ nhi phủ chủ Nam Tuyên phủ, không có ai bằng lòng cưới ta?
Không có, không có. Nàng có quyền thế lại có địa vị, dung mạo xinh đẹp, người muốn kết hôn với nàng nhiều không đếm xuể…
Miêu Nghị gãi gãi đầu, cũng không biết nên nói sao cho phải. Chuyện như vậy cũng có thể gặp phải, hắn mơ hồ có hơi nghi ngờ không biết có phải nữ nhân này đang muốn chơi khăm mình hay không. Nhưng dường như một nữ nhân cũng không cần thiết mang danh dự của mình ra chơi khăm người khác, cuối cùng yếu ớt nói:
- Thật ra thì nàng có thể tìm người khác thử một chút, ta cảm thấy... Thật ra thì Công Tôn Vũ cũng là một lựa chọn tốt, chắc chắn y sẽ hết sức vui vẻ giúp chuyện này...
Tần Vi Vi thình lình vỗ bàn thật mạnh, mặt như phủ một làn sương lạnh, khiến cho Miêu Nghị giật nảy mình.
- Cút!
Tần Vi Vi phất tay chỉ về phía cửa, gằn giọng nói:
- Ta không giúp được chuyện của ngươi, chuyện giữa ngươi và Công Tôn Vũ cũng chưa kết thúc đâu. Mặc cho phủ chủ xử trí thế nào, ta cũng bất kể!
Cơ mặt Miêu Nghị giật giật, coi như đã lãnh giáo được cái gì gọi là quan lớn một cấp đè chết người. Bất quá nói đi thì nói lại, hắn cũng cảm giác mình nói ra những lời như vậy cũng quá vô sỉ.
Lui thêm bước nữa mà nói, nếu để cho Tần Vi Vi cùng Công Tôn Vũ làm chuyện này, khoan nói Tần Vi Vi, chắc chắn Công Tôn Vũ sẽ căm thù hắn tới tột đỉnh.
- Nàng đừng nóng giận.
Miêu Nghị cười còn khó coi hơn khóc.
- Tức giận!? Vì loại người như ngươi mà tức giận không đáng chút nào.
Tần Vi Vi quát lên lần nữa:
- Cút!
- Ta... Ta đáp ứng là được rồi…
Miêu Nghị chủ động cầu xin, tiến lên nói:
- Vi Vi, nàng đừng nóng giận, chúng ta là bằng hữu, làm sao ta có thể thấy chết mà không cứu, ta đáp ứng đi tìm phủ chủ cầu hôn không được sao?
Ngực Tần Vi Vi dồn dập phập phồng dần dần bình thường lại, nhìn chằm chằm hắn lạnh lùng nói:
- Ngươi cần phải biết, là chính ngươi bằng lòng, ta cũng không có ép ngươi.
Rõ ràng là nàng đang ép ta, còn nói không ép??? Chẳng qua là cha con nàng là thượng cấp của lão tử, lão tử thực lực không đủ không thể không ủy khúc cầu toàn. Miêu Nghị có cảm giác muốn khóc mà không ra nước mắt, ngoài mặt còn phải cười bồi:
- Không có không có, chúng ta đã là bằng hữu, không thể nào thấy bằng hữu có phiền phức mà không giúp một tay.
Mắt Tần Vi Vi lóe sáng, đột nhiên cảm nhận được khoái cảm quyền lực.
Thật ra thì lần trước ép Miêu Nghị làm bằng hữu với nàng, nàng đã cảm nhận được điểm này, cũng chính bởi vì từng có lần đầu tiên thử, phát hiện sử dụng quyền lực vô cùng thuận tiện để đạt mục đích, da mặt nàng mới dần dần dày hơn, nếu không sao thể nói ra những lời như vậy mà không thấy xấu hổ.
Dĩ nhiên, nói ra lời như vậy cũng phải trải qua ngụy trang, giả vờ như giúp chuyện gì đó. Nếu bảo nàng nói thẳng, nàng cũng không có da mặt dày như vậy, đánh chết cũng không mở miệng được.
Nàng cũng không biết nói chuyện yêu đương, không có kinh nghiệm về phương diện ấy, cho nên dứt khoát mạnh bạo dưới tình huống có điều che giấu.
Làn sương lạnh trên mặt dần dần tan rã, Tần Vi Vi lại thở dài nói:
- Thật ra thì làm như vậy cũng có ích lợi đối với ngươi, nếu hai ta có hư danh ấy, khoan nói ta có thể thoát khỏi những lời đồn kia và nghĩa phụ ép cưới, một ít chuyện của ngươi cũng sẽ dễ dàng nói với phủ chủ hơn, bằng không ta cũng không thể nào nói giúp cho ngươi mãi được. Hai ta có mối quan hệ bề ngoài này, nói không chừng rất nhanh nghĩa phụ sẽ nghĩ biện pháp cất nhắc ngươi làm sơn chủ.
Ta rất muốn làm sơn chủ, nhưng không phải là lấy phương thức này thăng lên sơn chủ! Miêu Nghị cười khổ nói:
- Nàng thoát khỏi lời đồn, sợ rằng ta lại bị lời đồn quấn lấy thân, đến lúc đó nhất định là có người sẽ nói ta bám váy nữ nhân leo lên…
Tần Vi Vi ngẩn ra, nàng không hề suy nghĩ qua điểm này, trước đây chẳng qua nàng chỉ cho là hai người sống chung không có gì xấu đối với Miêu Nghị, bây giờ suy nghĩ lại, tựa hồ để cho một nam nhân phải mang tiếng như vậy có hơi quá đáng. Thì ra thân phận bối cảnh của mình cũng không hoàn toàn là ưu thế, trong đôi mắt nàng ít nhiều gì cũng lộ vẻ hối hận.
Thật ra thì Miêu Nghị không hề quan tâm tới danh tiếng gì cả, hắn xuất thân đồ tể đầu đường xó chợ, đã bị người khinh miệt mãi thành quen. Ngược lại hiện tại hắn đang lo lắng không biết mở miệng cầu hôn với Dương Khánh như thế nào, nhìn ra ngoài cửa sổ thuận miệng hỏi:
- Nếu quả thật gánh lấy hư danh ấy, phải chăng là sau này ta phải tới Trấn Hải sơn ở hay không?
Tần Vi Vi có hơi mất tự nhiên nói:
- Có thể.
- Ôi! Đáng tiếc….
Miêu Nghị buông tiếng thở dài.
- Đáng tiếc cái gì?
Tần Vi Vi hỏi ngược lại:
- Chẳng lẽ còn muốn ở chung một phòng với ta sao?
Ta cũng rất muốn! Ánh mắt Miêu Nghị từ ngoài cửa sổ quay trở lại, rơi vào trên khuôn mặt đẹp của Tần Vi Vi, lại nhanh chóng quét mắt qua bộ ngực cao ngất của nàng, cười khan nói:
- Đáng tiếc đây chỉ là diễn trò, hữu danh vô thực, chỉ sợ người ngoài còn tưởng rằng ta diễm phúc không cạn.
Tần Vi Vi làm như bình tĩnh à một tiếng hỏi:
- Ngươi rất muốn đùa mà thành thật với ta sao?
Miêu Nghị trêu ghẹo:
- Sơn chủ Đại nhân có dung mạo xinh đẹp như vậy, chỉ sợ đổi lại là bất cứ nam nhân nào cũng muốn đùa mà thành thật.
Tần Vi Vi lạnh lùng nói:
- Ta sẽ không ngăn trở, nếu như ngươi có lá gan đó, không ngại thử xem một lần, nói không chừng ta sẽ không từ chối.
- Khụ khụ!
Miêu Nghị ho khan hai tiếng, lộ vẻ lúng túng, nghĩ thầm nữ nhân này là đoán chừng ta không dám động nàng…
Nói thật, hắn thật sự là muốn đùa mà thành thật cùng Tần Vi Vi, nếu quả thật có danh phận ấy, bên người có một nữ nhân xinh đẹp như vậy, bất kể là một nam nhân nào có lẽ cũng sẽ muốn giả mà thành thật.
Thế nhưng hắn đang kiếm cơm ăn dưới tay hai cha con nàng, nếu thật sự chọc giận Dương Khánh, người ta chỉ cần tung một cước là có thể đá mình thành tán tu. Nếu làm chuyện đó với Tần Vi Vi không thể nghi ngờ là mang tiền trình của mình ra đùa giỡn, không chọc nổi… Huống chi hắn còn chưa hạ lưu vô sỉ tới mức đó…
-----------
Trấn Ất điện, Liêu Bất Sinh Liêu Hành Tẩu đến từ Trấn Bính điện đang chờ ở bên cạnh Hoắc Lăng Tiêu, chính là phụng mệnh Ô Mộng Lan tới đưa tin cho Hoắc Lăng Tiêu.
Hoắc Lăng Tiêu ngồi đó, một cánh tay chống trên khay trà, mặt không đổi sắc tra xét nội dung trong ngọc điệp.
Liêu Bất Sinh một mực chú ý Hoắc Lăng Tiêu, bất quá không nhìn ra bất kỳ phản ứng nào từ trên mặt Hoắc Lăng Tiêu.
Sau khi xem xong nội dung trong ngọc điệp, Hoắc Lăng Tiêu để ngọc điệp xuống ngẩng đầu mỉm cười nói:
- Không nghĩ tới Ô Mộng Lan cảm thấy hứng thú với thủ hạ của ta như vậy, lão chuyển lời cho Ô Mộng Lan, Trấn Ất điện ta còn nhiều nam nhân thân thể cường tráng hơn Hùng Khiếu, nếu nàng muốn ta sẽ tự tay lựa chọn giúp nàng vài người, bảo đảm nàng sẽ hài lòng.
Liêu Bất Sinh hơi biến sắc mặt, đây là đang làm nhục điện chủ mình, thế nhưng lão đơn thân độc mã ở chỗ này không dám làm loạn, chỉ có thể trầm giọng nói:
- Cáo từ.
Hoắc Lăng Tiêu giơ tay lên nói:
- Không tiễn!
Đợi đến khi Liêu Bất Sinh bay lên trời đi mất, sắc mặt của Hoắc Lăng Tiêu mới dần dần âm trầm xuống, đột nhiên toàn thân bùng lên pháp lực mênh mông.
Ầm ầm ầm…
Những tiếng nổ ầm ầm vang lên liên tiếp, không ít đồ đạc xung quanh nổ thành phấn vụn, Thiên Vũ, Lưu Tinh cả kinh nhất tề thất sắc chạy ra xem.
Hoắc Lăng Tiêu vung tay áo lên, quét hết bụi mù trong nhà ra ngoài, cười lạnh nói:
- Giỏi cho Hùng Khiếu, lá gan không nhỏ, dám chọc tới ta, ta thấy ngươi chán sống rồi…
Dương Khánh đoán không sai, sở dĩ tên Hùng Khiếu có trong danh sách tiết lộ ra ngoài, chính là Hoắc Lăng Tiêu làm.
Dĩ nhiên, điện chủ không hề làm chuyện khiến cho bên dưới chê cười như vậy, y chỉ ra lệnh cho người trong lúc vô tình tiết lộ cho Hùng Khiếu biết, bất quá chỉ cần đầu óc Hùng Khiếu không ngu hẳn là có thể đoán ra lòng tốt của điện chủ đối với mình.
Mục đích y làm như vậy rất đơn giản, y nâng đỡ Dương Khánh, đồng thời cũng muốn nâng đỡ một người có năng lực ngăn được Dương Khánh, để phòng sử dụng lúc Dương Khánh không nghe lời.