Phi Thiên

Chương 293. Tới thật là nhanh

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Sơn chủ, đã xảy ra chuyện gì?

Có người nhìn về phía bọn Điền Thanh Phong hỏi, vẫn còn đang lộ vẻ quan tâm.

Sắc mặt Miêu Nghị trầm xuống, gằn giọng quát:

- Cút!

Quả thật là áp mặt nóng vào mông lạnh, mọi người không biết nói gì, nghĩ thầm người này quả nhiên là nổi danh bá đạo, e rằng sau này sẽ khó sống với hắn, không thể làm gì khác hơn là ngượng ngùng lui ra.

Đợi đến sau khi mọi người rối rít chắp tay lui ra, Miêu Nghị liếc nhìn Hắc Thán đã bắt đầu lảo đảo loạng choạng, nhanh chóng tiến tới trước mặt La Song Phi, trầm giọng nói:

- Con chồn tím của ngươi có thể giải độc cho bọn họ được chăng?

La Song Phi gật đầu một cái, nhưng không biết nhớ ra chuyện gì đó, lại nhanh chóng lắc đầu một cái.

Rõ ràng cho thấy có điều giấu giếm, Miêu Nghị lạnh lùng nói:

- Mau lấy con chồn ra giải độc cho bọn họ!

La Song Phi lắc đầu một cái, Miêu Nghị đưa tay nói:

- Lấy ra mau!

La Song Phi trợn to mắt nhìn hắn, lui về phía sau một bước, lại lắc đầu.

Đang lúc này, bên ngoài vang lên mấy tiếng ầm ầm, Miêu Nghị nhanh chóng lắc mình ra bên ngoài xem, chỉ thấy hơn hai mươi con long câu phía ngoài đã lục tục ngã xuống đất, bên ngoài thân bị sương lạnh ngưng kết.

Sau khi tiến lên đưa tay thi pháp điều tra, Miêu Nghị cũng hít sâu một hơi khí lạnh, những long câu này cũng không có pháp lực để chống đỡ như tu sĩ, đã trúng độc chết oan chết uổng.

Mặc dù long câu có tính kháng độc mạnh hơn người, nhưng dù sao không có pháp lực chống đỡ, cho nên một khi độc phát, ngược lại bị chết nhanh hơn so với tu sĩ.

Long câu chết đi tứ chi cứng đờ, thân thể máu thịt đã đóng băng.

Không phải là Miêu Nghị không muốn xuất thủ cứu giúp, dọc trên đường đi hắn đã thử qua, công pháp mà hắn tu luyện chỉ có thể tự cứu mình, lại không thể cứu người khác.

Lúc đầu hắn cho là tình huống của bọn họ giống như tiểu Đường Lang đả thương người, sau khi xem qua mới phát hiện là hai chuyện khác nhau. Tiểu Đường Lang đả thương người bằng một loại khí tức u minh âm hàn tới cực điểm, mà hiện tại mọi người đã trúng phải một loại hàn độc.

Đúng là pháp nguyên hắn tu luyện trong cơ thể cũng có thể giải loại độc chất này, nhưng pháp nguyên trong cơ thể trước mắt chẳng qua chỉ là nguyên mà chưa phải là tuyền (suối nguồn), vẫn không thể phóng xuất pháp nguyên ra bên ngoài cơ thể. Chỉ có tu vi đạt tới mức đả thông gông cùm xiềng xích ngăn cách giữa thân thể con người và bên ngoài, mới có thể làm cho suối nguồn chảy ra.

Một khi đả thông gông cùm xiềng xích ngăn cách giữa thân thể con người và bên ngoài, vậy cũng có nghĩa đả thông cầu nối thiên địa giữa thân thể con người và bên ngoài, từ đó về sau có thể ngự không phi hành.

Nếu có thể đạt tới cảnh giới như vậy, hắn đã là cao thủ Hồng Liên. Nói cách khác, chỉ có chờ tu vi hắn đạt tới cảnh giới Hồng Liên mới có thể lấy phương thức tự cứu để cứu người khác.

Hắn có thể hóa giải khí tức u minh âm hàn cực độ kia của tiểu Đường Lang, nhưng lại không thể hóa giải hàn độc, chỉ vì giữa hai thứ có bản chất khác nhau.

Tỷ dụ như lúc ban đầu ấp trứng Minh Đường Lang, bên ngoài trứng Minh Đường Lang cũng ngưng kết một tầng băng sương thật dày, nhưng một khi mang ra ngoài ánh sáng mặt trời, băng sương trên trứng Minh Đường Lang lập tức tan thành mây khói. Mà lúc này long câu ngã lăn ra đất nằm dưới ánh mặt trời, lớp băng sương trắng xóa ngưng kết trên thân thể vẫn bất động, đây chính là chỗ khác biệt giữa hai thứ.

Đáng buồn tiên thảo Tinh Hoa là thánh dược chữa thương mà không phải thánh dược giải độc, chỉ có thể chữa thương không thể giải độc, nếu không Miêu Nghị cũng không tiếc sử dụng.

Tình cảnh mọi người sắp chết trước mặt làm cho Miêu Nghị vô cùng kinh hãi, hắn lập tức quay lại bên trong viện.

Vừa rơi xuống bên trong viện, Hắc Thán lảo đảo lắc lư đã chạy tới, lấy đầu giụi giụi vào người hắn, hí lên một tiếng hết sức yếu ớt, dường như rất khó chịu, cầu xin hắn giúp một tay.

Tên mập chết tiệt đi theo hắn bao nhiêu năm qua, mấy lần cứu mạng hắn, nhưng hiện tại hắn lại không cứu được nó… Mắt Miêu Nghị chợt đỏ, bước nhanh tới trước mặt La Song Phi, gằn giọng nói:

- Lấy con chồn ra giải độc cho bọn họ!

La Song Phi vẫn lắc đầu không lên tiếng.

- Lấy ra!

Miêu Nghị chộp lấy vạt áo y kéo kéo.

Đôi mắt La Song Phi đã bắt đầu ngân ngấn lệ, vẫn lắc lắc đầu.

Diêm Tu cùng Thiên nhi, Tuyết nhi ngơ ngác nhìn nhau, chỉ thấy Miêu Nghị giật mạnh túi linh thú La Song Phi đeo dưới y phục, hung hăng uy hiếp:

- Nếu ngươi không chịu giải độc cho bọn họ, ta sẽ giết nó!

- Cứu bọn họ cũng được, nhưng chúng ta chạy xa một chút có được không, không nên ở lại chỗ này có được không?

La Song Phi cầu khẩn nói.

- Tại sao phải chạy xa một chút, bây giờ không có thời gian, nếu còn kéo dài nữa bọn họ sẽ không sống nổi!

Miêu Nghị phất tay chỉ về phía đám long câu ngã lăn bên ngoài viện.

Đôi mắt trong veo của La Song Phi chứa đầy lệ nhìn chằm chằm Miêu Nghị, dường như hết sức tủi thân, rốt cục cũng khuất phục, cũng biết thật sự không thể kéo dài được nữa.

Con chồn tím toát ra mùi hương kỳ dị bị triệu hồi từ trong túi linh thú ra, đôi mắt nhỏ xanh biếc, da lông lấp lóe ánh tím nằm trên vai La Song Phi. Trông nó hết sức dễ thương, đôi mắt nhỏ hơi lộ vẻ cảnh giác nhìn mọi người.

Bọn Diêm Tu cũng tò mò nhìn nó, con vật nhỏ này có thể giải độc được sao?

La Song Phi chu môi huýt sáo mấy tiếng, đưa tay chỉ về phía Hắc Thán toàn thân đã phủ đầy băng sương lảo đảo muốn ngã. Y đi theo Miêu Nghị lâu như vậy, cũng biết quan hệ giữa Miêu Nghị và Hắc Thán không phải là tầm thường.

Con chồn mang theo tử quang nhanh chóng rời khỏi đầu vai y, rơi xuống lưng Hắc Thán chạy loạn khắp nơi. Sau khi tìm được vị trí mềm mại bèn cắn một cái, lim dim mắt hút rất ngon lành.

Có thể nhìn thấy công hiệu hết sức thần kỳ, con chồn vừa hút, làn băng sương ngưng kết trên thân thể Hắc Thán lập tức tan rã với tốc độ nhanh chóng có thể thấy được. Thân hình lảo đảo loạng choạng của nó cũng dần dần ổn định, cặp mắt dường như ngủ gật cũng dần dần mở ra.

Mọi người còn chưa có phản ứng kịp, con chồn đã nhảy vọt sang người Điền Thanh Phong, cắn vào lưng bàn tay của lão…

Sau khi hóa giải hàn độc trong cơ thể hai mươi người, ánh tím trên bộ lông con chồn càng rực rỡ hơn trước. Dường như hút lấy những độc vật này lại là thứ đại bổ đối với nó, thân hình nó chợt lóe, đã bị La Song Phi thu vào trong túi linh thú.

Hắc Thán đã tìm một chỗ nằm xuống lim dim, bọn Điền Thanh Phong ngồi xếp bằng ai nấy sắc mặt trắng bệch nhìn về phía Miêu Nghị chắp tay cảm tạ, bọn họ đều bị hàn độc đả thương nguyên khí.

Miêu Nghị khoát tay áo một cái, ý bảo không cần cảm tạ, đây là chuyện đương nhiên hắn phải làm.

Ánh mắt hắn quét qua mọi người, chuyến này Lam Ngọc môn đưa tới một tu sĩ Thanh Liên tứ phẩm, ba tu sĩ Thanh Liên tam phẩm, sáu tu sĩ Thanh Liên nhị phẩm, mười tu sĩ Thanh Liên nhất phẩm.

Sau khi nghĩ ngợi đôi chút, Miêu Nghị lấy nhẫn trữ vật của Hùng Khiếu ra, đi tới trước mặt mọi người phát Nguyện Lực Châu cho từng người một. Phát cho Điền Thanh Phong năm mươi viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, tu vi Thanh Liên tam phẩm mỗi người được phát bốn mươi viên, nhị phẩm mỗi người ba mươi viên, nhất phẩm mỗi người hai mươi viên.

Có được từ Hùng Khiếu hơn một ngàn hai trăm viên Nguyện Lực Châu, phát một hơi đã hết năm trăm năm mươi viên, Diêm Tu cùng Thiên nhi, Tuyết nhi thấy vậy âm thầm chắc lưỡi hít hà, phát hiện Miêu Nghị quả nhiên là tài lực hùng hậu, mấy trăm viên Nguyện Lực Châu nói thưởng liền thưởng... Bọn họ còn không biết là thu được của Hùng Khiếu, đương nhiên kẻ kiếm được nhiều nhất là Miêu Nghị.

Cả đám lão nhân này tu luyện đã bao nhiêu năm qua, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên nhận được một số Nguyện Lực Châu nhiều như vậy, ai nấy kích động không thôi lảo đảo lắc lư đứng lên cảm tạ.

- Đây là khoản mà các ngươi xứng đáng được hưởng, từ trước tới nay Miêu mỗ chưa từng bạc đãi người ra sức cho ta.

Miêu Nghị khoát tay áo một cái, ý bảo bọn họ khôi phục nguyên khí trước rồi hãy nói.

Quay đầu lại cầm trong tay một trăm viên Nguyện Lực Châu, chuẩn bị thưởng cho La Song Phi. Cứu được Hắc Thán và nhiều người như vậy, dĩ nhiên tên kia là đầu công, tự nhiên ban thưởng cũng là hậu nhất.

Thế nhưng vừa quay đầu lại lại phát hiện không thấy La Song Phi, không khỏi hỏi:

- La Song Phi đi đâu rồi?

Diêm Tu chỉ chỉ bên ngoài:

- Đi ra ngoài.

Miêu Nghị ngẩn ra, biết mới vừa rồi mình ép bức người ta có hơi tàn nhẫn, nhưng lúc ấy hắn cũng không có cách nào khác. Lúc này bèn nhanh chóng chạy ra, đứng ở phía ngoài cửa viện liếc một vòng, thấy bóng dáng gầy gò của La Song Phi đang cúi thấp đầu đi vào trong núi, trông dáng vẻ vô cùng tịch mịch.

Xong rồi, chẳng lẽ bị mình chọc giận nên muốn bỏ đi?! Miêu Nghị cười khổ một tiếng, lắc mình lướt đi, trồi lên hụp xuống mấy cái đã tới dưới chân núi, ngăn cản trước mặt La Song Phi.

Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau, Miêu Nghị lấy ra trong lòng bàn tay một trăm viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, cười nói:

- Cứu nhiều người như vậy, lần này ngươi là đầu công, đáng được trọng thưởng.

Ánh mắt La Song Phi từ trên mặt hắn rơi vào trong lòng bàn tay của hắn, nhìn Nguyện Lực Châu suy nghĩ xuất thần.

Thế nào? Miêu Nghị cau mày hỏi:

- Chê ít sao?

La Song Phi yên lặng lắc đầu nói:

- Ngươi giữ lại mà dùng đi.

Xem ra tên này là giận mình rồi, Miêu Nghị than thở:

- Hy vọng ngươi có thể hiểu được chuyện mới vừa rồi, dù sao chuyện liên quan đến tính mạng nhiều người như vậy, ta không nghĩ ra tại sao ngươi không chịu lấy con chồn ra, chẳng lẽ sợ người khác để ý hay sao?

La Song Phi đáp chẳng đâu vào đâu:

- Sau khi ngươi gặp phủ chủ, hãy giải trừ tiên tịch ta đi.

Miêu Nghị ngẩn người ra, trầm giọng nói:

- Ngươi lại nổi tính trẻ con rồi, trên đời làm sao có thể không chịu một chút thiệt thòi nào. Ngươi thân là thủ hạ của ta, chẳng lẽ không nên nghe lệnh ta sao?

- Ngươi không hiểu.

La Song Phi lắc đầu một cái, nói:

- Đại nhân, ta không phải nổi tính trẻ con, chẳng qua là không thích hợp ở lại chỗ này nữa.

Nhân tài vừa ý há có thể dễ dàng để cho đi như vậy, vất vả lắm Miêu Nghị mới chiêu mộ được… Hắn trầm ngâm một lúc bèn nói:

- La Song Phi, ta cho ngươi biết một bí mật, mấy năm sau trong danh sách Tinh Tú Hải Kham Loạn hội có tên của ta, chuyện này cho tới trước mắt ta còn chưa nói với những người khác.

La Song Phi trong cơn buồn bực nghe vậy nhất thời cả kinh:

- Ngươi nói đùa sao, bằng vào tu vi của ngươi chạy đến Tinh Tú Hải chẳng phải là đi chịu chết?

- Là điện chủ đích thân điểm danh, ta không đi cũng không được.

Miêu Nghị thở dài, giọng điệu tha thiết chân thành:

- Hắc Thán rất quan trọng đối với ta, có cước lực của nó giúp đỡ, sau khi tới Tinh Tú Hải tối thiểu cũng giúp gia tăng cơ hội cho ta giữ được nửa mạng.

Ý nói rất rõ ràng, chính là bởi vì như vậy, ngươi thấy chết mà không cứu ta mới tức giận.

Thân là sơn chủ không dễ gì xuống nước với thủ hạ, nhưng Miêu Nghị đã dùng phương thức khéo léo để cố gắng giữ La Song Phi lại.

- Đây là tên khốn kiếp nào đâm ngươi ở sau lưng?

La Song Phi trợn mắt nói.

- Ta cũng không biết đắc tội vị nào phía trên.

Miêu Nghị lắc đầu một cái, lại cho một lời cam kết:

- Chờ sau khi ta gặp phủ chủ trở về, sẽ cất nhắc ngươi làm động chủ, tùy ngươi chọn trong mười động phủ Trấn Hải sơn.

Hắn lại đưa ra một trăm viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, ý bảo đối phương cầm đi, nếu ngươi còn không cảm kích vậy chính là không biết tốt xấu rồi.

Cần phải biết sau khi Miêu Nghị gia nhập quan phương cũng không được làm động chủ nhanh như vậy, đối phương đi theo mình chưa tới một năm đã làm động chủ, đã coi như là đặc biệt khai ân.

La Song Phi im lặng không nói một hồi, ánh mắt nhìn về phía hắn có vẻ phức tạp, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu nói:

- Đại nhân, ta thật sự phải đi rồi, giải trừ tiên tịch ta đi.

Nắm chặt Nguyện Lực Châu trong lòng bàn tay, sắc mặt Miêu Nghị trầm xuống:

- Ngươi cho đây là địa phương nào, đâu phải là nơi ngươi muốn tới thì tới, muốn đi thì đi?

La Song Phi cũng không tức giận, cười khổ nói:

- Nếu không giải trừ tiên tịch, thật ra không có ảnh hưởng gì đối với ta. Giải trừ tiên tịch ta là vì muốn tốt cho Đại nhân, sợ ngươi sẽ rước lấy phiền phức. Đại nhân, không giấu giếm ngươi, thật ra thì ta không phải là tán tu, ta lén chạy ra khỏi nhà đi chơi. Hiện tại đã đến giờ về nhà, người trong nhà sắp tới tìm ta, ta không trở về cũng không được.

Miêu Nghị nghe vậy hơi kinh hãi, đã sớm cảm thấy đối phương có vẻ khác thường, có bản lãnh hơn người, bằng không cũng sẽ không chiêu mộ y về dưới trướng, lúc này bèn hỏi:

- Không biết ngươi tới từ môn phái nào?

- Một môn phái không xuất thế, không tiện tiết lộ ra ngoài, Đại nhân cũng không cần ép ta.

La Song Phi cười khổ.

Miêu Nghị nhìn chằm chằm y một hồi:

- Vậy thì chờ người trong nhà của ngươi đến rồi hãy nói.

Nói xong xoay người đi, không đáp ứng cũng không từ chối.

Hắn cũng không phải là đứa trẻ ba tuổi, La Song Phi nói gì cũng tin. Chỗ của hắn cũng không phải là ai muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, cũng muốn xem thử môn phái nào dám tranh cướp người với quan phương.

-----------

Chạng vạng tối, trời chiều nhuộm vàng nửa bức giang sơn, trời chiều vàng rực chói mắt chợt xuất hiện một điểm đen. Rất nhanh một con hắc ưng hình thể to lớn quanh quẩn ở trên bầu trời, ngay sau đó lại có mấy con hắc ưng khác bay tới quanh quẩn.

La Song Phi ngồi cô đơn trên một tảng đá trên đỉnh núi, ôm đầu gối ngẩng đầu nhìn lên không, miệng lẩm bẩm:

- Lần này tới nhanh thật!

Mấy con hắc ưng vẫn quanh quẩn ở trên cao, đôi mắt tròng vàng sắc bén quét nhìn bên dưới, rất nhanh đã phát hiện La Song Phi ngồi trên đỉnh núi.

La Song Phi đắm chìm trong hoàng hôn quay đầu lại liếc nhìn Trấn Hải sơn tọa lạc giữa non xanh nước biếc, sau đó xoay người lao thật nhanh vào trong núi sâu.