Phi Thiên

Chương 296. Diệt trừ vây cánh

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Không thể thứ gì cũng đưa tới trước mặt Dương Khánh, tự nhiên phải kiểm tra trước một chút, vạn nhất có nguy hiểm gì đó thì sao…

Thanh Cúc mở ra nhìn, quả nhiên trong hộp đựng một cái đầu người, là đầu của ai rất dễ phân biệt, đồ đặt ở trong nhẫn trữ vật không dễ dàng biến chất hư hại được.

Thanh Cúc khẽ thi pháp, đầu trong hộp bay lên, sau đó đưa mắt nhìn Dương Khánh. Không phải là đầu Hùng Khiếu còn có thể là của ai, mọi người tại chỗ đều không xa lạ gì đối với Hùng Khiếu.

Dương Khánh từ từ đứng lên, nheo mắt nhìn chằm chằm nhìn một hồi, sau khi xác nhận không thể nghi ngờ nhắm mắt gật đầu một cái, Thanh Cúc lại thu hồi đầu vào trong hộp.

- Sớm biết có hôm nay, sao trước đây còn làm như vậy…

Dương Khánh buông tiếng thở dài, cũng không biết lời này là nói cho ai, trong giọng nói có thể nghe được nỗi bất đắc dĩ, không giống như là làm giả. Dù sao Hùng Khiếu cũng đi theo y nhiều năm, nói không có cảm xúc là không thể nào.

Mở mắt nhìn về phía Miêu Nghị, trong mắt Dương Khánh lóe lên vẻ ngạc nhiên, y tưởng rằng Miêu Nghị còn đang chỉnh đốn Trấn Hải sơn, bất kể người nào nhậm chức chuyện đầu tiên chắc chắn cũng là chuyện này. Không ngờ rằng chỉ mới vài ngày, Miêu Nghị đã nhanh chóng lấy được đầu Hùng Khiếu mang tới, tốc độ này... Y bèn hỏi:

- Ngươi làm thế nào mà đắc thủ dễ dàng mau chóng như thế?

- Không dám nói là dễ dàng, suýt chút nữa đã mất mạng, chỉ là nhờ may mắn…

Miêu Nghị cười khổ một tiếng, dâng lên một miếng ngọc điệp.

Dương Khánh đón lấy xem thử, chỉ thấy bên trong kể lại chuyện đã trải qua, bắt đầu từ khi Miêu Nghị lĩnh mệnh, sau đó lập tức liên lạc với Lam Ngọc môn dùng ích lợi mời hai mươi tên tu sĩ Thanh Liên tương trợ, có thể nói là lập tức chạy tới Vạn Hưng phủ, sau đó kể rõ kinh hiểm trải qua trong đó.

Dương Khánh tra xét nội dung ngọc điệp thỉnh thoảng liếc mắt nhìn Miêu Nghị, thầm cảm thấy hắn dùng danh sách bồi thường kia vô cùng xảo diệu, dẫn bất quá mấy người cũng dám trực tiếp tìm tới Hùng Khiếu khiến cho y mắc bẫy, thật sự là lớn gan. Phải biết chỉ cần có chút sai lầm sẽ lập tức mất mạng, lòng can đảm này khiến cho Dương Khánh phải ngấm ngầm khen ngợi.

Nhất là thời điểm bị thật nhiều nhân mã Hùng Khiếu vây khốn, Dương Khánh thấy vậy cũng sợ hết hồn hết vía, thầm nghĩ may mà không đáp ứng hôn sự tiểu tử này và Vi Vi, nếu chỉ sợ là không mình phải thường xuyên lo lắng đề phòng.

Bất quá nói đi thì nói lại, nếu không có can đảm mạo hiểm như vậy, chỉ sợ đầu Hùng Khiếu sẽ không xuất hiện ở nơi này, kéo dài tới sau này chỉ sợ càng khó đắc thủ hơn.

Xem tới chỗ bọn Miêu Nghị chạy thoát khỏi tu sĩ Hồng Liên Trấn Bính điện đuổi giết, nội dung bên trong đến đây cũng chấm dứt rồi, Dương Khánh đặt ngọc điệp xuống thở ra một hơi, nói:

- Quả thật là may mắn! Vậy danh sách bồi thường kia là chuyện gì vậy?

Miêu Nghị trong lòng cẩn thận, ngoài mặt nhẹ nhàng nói:

- Năm đó sau khi Quy Nghĩa sơn tập kích Đông Lai động, thuộc hạ nuốt không trôi cục tức này, hàng năm đều phái người đưa lên một phần danh sách bồi thường, thuần túy là ôm may mắn, hy vọng đối phương có thể bồi thường được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Ai ngờ đối phương không hề bồi thường chút nào, rốt cục lần này phát sinh tác dụng.

Dương Khánh cười nói:

- Hùng Khiếu là lão oan gia của ngươi, lần này coi như là ngươi đã giải quyết mối lo về sau.

- Vẫn là may mắn, nếu không phải các đạo nhân mã Vạn Hưng phủ không phục Hùng Khiếu, không nghe Hùng Khiếu điều khiển, chỉ sợ kẻ bị cắt lấy đầu chính là thuộc hạ.

Miêu Nghị cũng không dám thừa nhận mình lợi hại, nói mình dễ dàng giết chết một vị phủ chủ khác như thế nào ở trước mặt phủ chủ cũng không phải là chuyện gì tốt.

Dương Khánh liếc hắn một cái, hỏi:

- Xem ra quan hệ ngươi và Lam Ngọc môn không tệ, hai mươi tên tu sĩ Thanh Liên nói mượn là mượn được ngay, chẳng lẽ ngươi không biết ân oán giữa ta và Lam Ngọc môn?

Lời này có hơi bất mãn, Thanh Mai bên cạnh nghe mặt không lộ vẻ gì, trong mắt Thanh Cúc thoáng qua vẻ lo lắng.

- Tu sĩ Thanh Liên Lam Ngọc môn trải qua mấy lần tổn thất, đã hao tổn gần hết, hai mươi người này cơ hồ là toàn bộ Lam Ngọc môn.

Miêu Nghị bày tỏ Lam Ngọc môn đã không có cách nào hình thành uy hiếp.

Tự nhiên Dương Khánh rõ ràng nội tình Lam Ngọc môn, vuốt cằm nói:

- Ngươi chuẩn bị an trí những người này thế nào?

- Dĩ nhiên là luận công ban thưởng, trở về thuộc hạ sẽ cho bọn họ vào vị trí động chủ.

Miêu Nghị đáp thẳng.

Dương Khánh không khỏi mỉm cười, hỏi:

- Hôm nay phần lớn các lộ động chủ Trấn Hải sơn dường như cũng là người của ba đại môn phái, ngươi không sợ bọn họ có ý kiến sao?

- Thuộc hạ cũng không có cách nào, muốn tru diệt Hùng Khiếu, những người Trấn Hải sơn không có năng lực đó, thuộc hạ không thể làm gì khác hơn là đi cầu Lam Ngọc môn, Lam Ngọc môn người ta cũng không thể nào cho thuộc hạ mượn người mà không cần ích lợi thù lao…

Miêu Nghị cười khổ một tiếng, móc ra một phần ngọc điệp hai tay dâng lên.

Dương Khánh nhận lấy mở ra xem, chính là tên hai mươi đệ tử Lam Ngọc môn muốn thu vào danh sách quan phương, còn một người khác là thỉnh cầu giải trừ tiên tịch, ngọc điệp trước đó đã nói, tên La Song Phi này đã chết trong tay tên cao thủ Hồng Liên kia.

Dương Khánh cũng không nhiều lời, phê chuẩn tại chỗ, sau đó lại nhắc nhở:

- Từ đây tới Tinh Tú Hải Kham Loạn hội còn có mấy năm, ngươi phải sớm chuẩn bị. Đến lúc đó các đại môn phái cũng phải phái người tham gia, nếu làm tốt quan hệ với bọn họ, tới Tinh Tú Hải cũng sẽ là một trợ lực không nhỏ cho ngươi.

- Thuộc hạ đã hiểu.

Miêu Nghị đáp ứng.

- Lần này ngươi có công tru diệt phản tặc, đáng được thưởng!

Dương Khánh quay đầu lại nhìn về phía Thanh Mai âm thầm truyền âm.

Thanh Mai tiến lên, lấy ra từ bên trong nhẫn trữ vật một trăm viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm thưởng cho Miêu Nghị. Đối với một phủ mà nói, một lần ban thưởng trên trăm viên Nguyện Lực Châu có thể nói là trọng thưởng, chỉ vì lần này tru diệt phản tặc công lao không nhỏ, Miêu Nghị lãnh thưởng cảm tạ.

Hai người lại nói sang những chuyện khác, sau đó Miêu Nghị cáo từ.

Mà Dương Khánh cũng tiện tay đem tấu báo Miêu Nghị đi Vạn Hưng phủ chém chết Hùng Khiếu cho Thanh Mai cùng Thanh Cúc xem qua, hỏi hai người có ý kiến với chuyện này gì không.

Thanh Cúc xem qua khen ngợi:

- Có dũng có mưu.

- Có dũng có mưu nhưng lại cấu kết với Lam Ngọc môn, vậy cũng không phải là chuyện tốt!

Thanh Mai nhàn nhạt nói một câu.

Thanh Cúc cả kinh, quay đầu lại hỏi:

- Tỷ tỷ, chẳng lẽ tỷ nghi ngờ Miêu Nghị mưu đồ bất chính?!

Dương Khánh nói tiếp:

- Ta vẫn rất thưởng thức tiểu tử kia, ít nhất làm việc rất nỗ lực, từ trước tới nay chưa từng làm cho ta thất vọng. Ta cần thủ hạ như vậy, ta không hy vọng hắn đi tới mức như Hùng Khiếu, cho nên Lam Ngọc môn nên biến mất.

Đây là muốn diệt trừ vây cánh của Miêu Nghị! Thanh Cúc giật mình lần nữa nói:

- Nhưng Lam Ngọc môn có hai tên cao thủ Hồng Liên…

Dương Khánh đi tới trước lan can, nhìn ra dãy núi ngoài xa, đưa lưng về phía hai người hỏi:

- Lần trước Ngô trưởng lão phát hàm hỏi thăm cháu trai bị giết ở Trường Thanh động tên gì?

- Ngô Lục.

Thanh Mai đi tới phía sau y đáp.

Dương Khánh gật đầu nói:

- Đúng vậy! Ngô trưởng lão không muốn để cho đồng môn cho là lão dùng quyền lo chuyện riêng, cho nên mới gởi cháu trai ở Trường Thanh động ra sức. Lão đã ngấm ngầm đánh tiếng với ta, chính là hy vọng ta có cơ hội chiếu cố cho cháu mình một chút, ai ngờ còn chưa kịp cho cơ hội lại bị Miêu Nghị giết đi. Từ thư Ngô trưởng lão gởi tới hỏi thăm, có thể thấy được lão rất tức giận, hiện tại là lúc nên cho Ngô trưởng lão một câu trả lời rồi.

Thanh Cúc cau mày nói:

- Chẳng lẽ Ngô trưởng lão còn dám động thủ với Miêu Nghị sao?

- Dù sao Miêu Nghị cũng là người của quan phương, lão không dám khinh cử vọng động. Bất quá lão vẫn dám động tới Lam Ngọc môn.

Dương Khánh xoay người lạnh nhạt nói:

- Không phải là Miêu Nghị nhét người của Lam Ngọc môn vào vị trí các lộ động chủ Trấn Hải sơn sao? Tiểu tử này thật sự là không lo lắng phía dưới bị Lam Ngọc môn nắm giữ chút nào, để bản tọa giúp hắn giải quyết mối lo về sau này đi. Chờ Miêu Nghị đưa đệ tử Lam Ngọc môn lên vị trí động chủ, nhất định ba đệ tử của đại môn phái sẽ có ý kiến, đến lúc đó tìm một cơ hội giải thích một chút với Ngô trưởng lão là người của Lam Ngọc môn giở trò quỷ ở sau lưng, Miêu Nghị và cháu trai lão không thù không oán. Cháu trai lão bất quá là vật hy sinh do Lam Ngọc môn tranh quyền đoạt lợi, ta nghĩ Ngô trưởng lão sẽ tìm Lam Ngọc môn tính sổ vì ích lợi bản môn.

Thanh Mai, Thanh Cúc yên lặng gật đầu, đây là cho Ngô trưởng lão mượn cớ báo thù vì cháu trai, Lam Ngọc môn và Ngự Thú môn không ở cùng một cấp bậc, Ngự Thú môn ra tay, sợ là Lam Ngọc môn phải xui xẻo...

-----------

Sau khi năm kỵ sĩ ầm ầm rời đi Nam Tuyên phủ, Miêu Nghị cũng không trở về Trấn Hải sơn, mà là đi Nam Tuyên thành dưới quyền cai quản của Nam Tuyên phủ.

Miêu Nghị không muốn quá mức lộ liễu, bèn lệnh cho bọn Điền Thanh Phong ở bên ngoài thành chờ, bỏ vật cỡi, một mình đi bộ vào thành.

Đi bộ bên trong Nam Tuyên thành phồn hoa tấp nập, người bình thường không nhìn ra thân phận tu sĩ của hắn, chỉ có tu sĩ mới có thể từ nhẫn trữ vật trên tay hắn nhìn ra đầu mối.

Trải qua hỏi thăm, Miêu Nghị tìm được địa thế cao nhất bản thành, một sơn trang nằm trên gò đất, chính là phân hội thương hội Tiên Quốc ở Nam Tuyên phủ.

Đám người giữ cửa thấy nhẫn trữ vật trên tay hắn không hỏi nhiều, lập tức cho đi vào bên trong.

Vào bên trong nhìn qua, nơi đây hoàn cảnh không tệ, đình viện sâu kín, chỉ là quá vắng vẻ, hiển nhiên Nam Tuyên phủ nho nhỏ không có mối làm ăn gì nhiều.

Hiếm khi có khách tới, ba nhân viên phụ trách giao dịch đồng thời đi ra tiếp khách.

- Khách quý muốn mua thứ gì hay là muốn bán thứ gì?

Cả ba người vây quanh Miêu Nghị vô cùng khách sáo, mỗi khi giao dịch thành công đều được hưởng hoa hồng, ít nhiều cũng kiếm được một khoản, có còn hơn không. Huống chi trên tay Miêu Nghị còn mang ba nhẫn trữ vật, làm ăn như bọn họ vẫn phải có chút nhãn lực quan sát.

Miêu Nghị bị ba người quấy nhiễu không ngừng, ánh mắt quét qua ba người, hai nam một nữ, nữ tử có dung mạo xinh đẹp, vận một bộ trường quần hồng, da thịt trắng nõn, hắn bèn đưa tay chỉ nàng.

Nữ tử kia lập tức thản nhiên cười một tiếng, nhìn hai vị khác chắp tay nói:

- Hai vị nhường một chút, đây là khách nhân của ta.

Hai người khác nhất thời thất vọng rời đi, làm mua bán vóc người xinh đẹp thật sự chiếm ưu thế.

Nữ tử quần hồng lập tức khách sáo dẫn Miêu Nghị tới gian tiếp khách của mình, vội vàng châm trà rót nước.

Miêu Nghị cũng không ngồi, lập tức khoát tay nói:

- Không cần phiền phức.

Sau đó hắn lấy ra danh thiếp La Bình ở thương hội đô thành đặt lên bàn.

Nữ tử quần hồng cầm lên xem, trong mắt lóe lên thần sắc thất vọng, thì ra là khách nhân của nhân viên đô thành, như vậy hiển nhiên là muốn cho người tới cửa phục vụ, không có chuyện gì của nàng. Cần phải biết có thể lấy được loại danh thiếp lệnh cho nhân viên tới cửa phục vụ này, vậy cũng là khách hàng lớn, hoa hồng chắc chắn cũng không ít.

Nàng lộ vẻ hâm mộ hỏi:

- Không biết khách quý muốn La tiên sinh đến đâu liên lạc với ngài?

- Trấn Hải sơn, Miêu Nghị, bảo La Bình nhanh chóng tới tìm ta.

Miêu Nghị nhàn nhạt nói.

Nữ tử quần hồng thử hỏi:

- Phải chăng khách quý là sơn chủ Trấn Hải sơn Miêu Nghị?

Miêu Nghị sửng sốt, quan sát đối phương từ trên xuống dưới một lượt, kỳ quái hỏi:

- Ngươi biết ta ư?

Đối phương thật lòng không quen biết Miêu Nghị, bất quá địa điểm chỉ định ở Trấn Hải sơn, lại có thể bảo nhân viên thương hội đô thành tới cửa phục vụ, dĩ nhiên nàng suy đoán hắn là người có thân phận cao nhất ở Trấn Hải sơn, không ngờ rằng đã đoán đúng.

Nữ tử quần hồng có thể nói tinh thần phấn chấn, dù sao ở gần bên cạnh vẫn có lợi thế hơn, nàng vẫn có cơ hội tranh thủ được. Nếu như sự thật là khách hàng lớn, sau này người ta chỉ cần có mối làm ăn nho nhỏ với nàng cũng rất tốt.

- Miêu sơn chủ danh chấn Trấn Hải sơn, tiểu nữ tử kính ngưỡng đã lâu.

Bất kể biết hay không biết, nữ tử quần hồng trước hết nịnh bợ phen, lại vội vàng rót chén trà cho Miêu Nghị, ngay sau đó lấy danh thiếp mình hai tay dâng lên:

- Tiểu nữ tử Văn Phương, thật ra nếu Miêu sơn chủ muốn làm ăn cũng không cần bỏ gần cầu xa làm phiền La nhân viên đi một chuyến từ đô thành thật xa như vậy, Văn Phương cũng có thể giúp Miêu sơn chủ làm xong xuôi, không có gì khác La nhân viên, mua bán bất kỳ vật gì Văn Phương cũng có thể điều động từ cả nước.

Miêu Nghị cười ha hả, hắn xuất thân thị tỉnh, há có thể không nhìn ra nữ nhân này đang đào chân tường đoạt mối làm ăn của người khác, nhận danh thiếp nhìn một chút, gật đầu nói:

- Sau này hãy nói đi, nhớ bảo La Bình nhanh chóng tìm ta.

Lần này hắn tới thương hội là vì chuẩn bị đi Tinh Tú Hải, trong tay có giữ nhiều đồ hơn nữa cũng không quan trọng bằng mạng mình, cho nên dù là táng gia bại sản cũng phải kiếm ra một bộ trang bị tốt bảo vệ tính mạng. Vì vậy giao dịch lần này tương đối lớn, hắn ít nhiều cảm thấy không yên lòng thực lực phân hội Nam Tuyên phủ và nữ tử này, vẫn cảm thấy La Bình ở đô thành có thể đáng tin hơn, dù sao cũng đã từng quen biết.

Trong mắt Văn Phương lóe lên vẻ thất vọng, đây là đối phương coi thường mình nhỏ bé. Bất quá nói đi thì nói lại, chuyện này lại từ một phương diện khác chứng minh đối phương mua bán nhất định là mua bán lớn, nếu không mua bán nhỏ giao dịch ở chỗ này là được.

Trấn Hải sơn ở ngay bên cạnh, sau này không sợ không có cơ hội, vậy phải xem mình có thể nắm bắt cơ hội hay không.

Vì vậy nàng lại nặn ra khuôn mặt tươi cười, bảo đảm:

- Miêu sơn chủ yên tâm, nhất định sẽ thông báo giúp ngài ngay tức khắc.

Miêu Nghị gật đầu một cái, cầm hai tấm danh thiếp cáo từ.