Phi Thiên

Chương 298. Người có tài mới xứng đáng

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hắn thốt ra lời này rõ ràng là châm ngòi cho mọi người tiếp tục tranh cãi nữa, bên dưới nhất thời vỡ òa lên.

Miêu Nghị nghiêng đầu bảo Tuyết nhi đi rót chén trà tới, ngồi cao ở trên cao từ từ thưởng thức, nhìn đám người phía dưới đang tiếp tục tranh cãi.

Diêm Tu đứng ở phía dưới trong lòng cười khổ, đây chính là nguyên nhân lão không muốn trấn giữ một phương, nhưng lão ở với Miêu Nghị không phải là ngày một ngày hai, nhìn tình hình này, suy đoán Miêu Nghị sắp bắt đầu động thủ thu thập.

Loại bỏ nguyên nhân trước đó Miêu Nghị đã hứa hẹn với Lam Ngọc môn, trong mắt Diêm Tu, phương thức Miêu Nghị giải quyết vấn đề thường là trước hết khơi mào chuyện lên, một khi khích bác xảy ra chuyện, Miêu Nghị sẽ lập tức giải quyết. Tỷ dụ như ban đầu mới tới Đông Lai động nhậm chức, chuyện Miêu động chủ làm đầu tiên chính là len lén đập sơn môn trước, sau đó mới hạ độc thủ gài tang vật hãm hại.

Nhìn tình hình trước mắt, Diêm Tu thấy thế nào cũng là Miêu Nghị đang cố ý thêu dệt chuyện, nếu không bằng vào tính khí Miêu Nghị động một chút là kêu đánh kêu giết, sẽ không có kiên nhẫn nhìn người phía dưới từ từ tranh cãi như vậy.

Lão cũng không thẹn đi theo Miêu Nghị nhiều năm như vậy, Miêu Nghị tự nhận không có bản lãnh như Dương Khánh, lúc nào cũng có thể ung dung nhàn nhã lợi dụng thủ đoạn quyền mưu giải quyết chuyện. Miêu Nghị đã quen cách thức làm cho lớn chuyện lên, tìm ra sơ hở trong đó, sau đó kịch liệt hạ thủ, giải quyết thống khoái.

Phương thức Dương Khánh giải quyết vấn đề có vẻ âm nhu, phương thức Miêu Nghị giải quyết vấn đề là tương đối kịch liệt.

- Tất cả chớ ồn ào.

Miêu Nghị giao chén trà cho Tuyết nhi, bảo nàng rót một chén khác, quay đầu lại vỗ tay vịn một cái, tạm thời áp chế tranh cãi bên dưới, lắc đầu nói:

- Nếu tạm thời chưa quyết định được vị trí động chủ, vậy hãy tạm gác sang bên. Còn có một Hành Tẩu cùng ba vị Chấp Sự trống chỗ, các ngươi xem ai có thể đảm nhiệm?

Vấn đề này cũng không có gì khác vấn đề trước đó, tình huống có thể tưởng tượng được, lời này vừa nói ra phía dưới lại nhau nhau tranh cãi, ồn ào huyên náo không ai chịu nhường ai.

Tự nhiên người của Kiếm Ly cung muốn đẩy người của Kiếm Ly cung đi lên, Ngọc Nữ tông không chịu nhân nhượng. Chấp Sự Ngự Thú môn cũng muốn vinh thăng lên Hành Tẩu, nhưng không tiện tiến cử mình, lại âm thầm để cho người của Ngự Thú môn cổ võ, mà chính mình liều mạng tranh thủ vì đồng môn chỗ trống ba vị Chấp Sự.

Lại tiếp tục tranh cãi, Miêu Nghị nhận chén trà Tuyết nhi bưng tới, từ từ uống, ung dung lắng nghe, mặc cho mọi người cứ cãi.

Suy đoán từ trước tới nay đại điện nghị sự Trấn Hải sơn chưa từng xuất hiện tình huống ồn ào như vậy, chuyện liên quan đến ích lợi bản thân, không có người nào bằng lòng lui bước, thiếu chút nữa làm cho tung bay nóc nhà.

Cãi vã còn đỡ, đệ tử Kiếm Ly cung, Ngọc Nữ tông, Ngự Thú môn đã quơ tay múa chân, mặt đối mặt gân cổ tranh cãi nước miếng văng tung tóe. Cuối cùng cơ hồ đến mức nhục mạ lẫn nhau, người này mắng người kia kém cỏi bất tài, người kia mắng người nọ là phế vật, mắng đến mức đã xuất hiện xô đẩy va chạm, chỉ còn thiếu động thủ.

Người của Lam Ngọc môn không có tham dự, chỉ thỉnh thoảng nhìn Miêu Nghị ngồi ở trên cao.

Thiên nhi và Tuyết nhi cũng thỉnh thoảng nhìn Miêu Nghị một cái, hai nàng cũng đã nhìn ra, người của ba đại môn phái dám không chút kiêng kỵ tranh cãi tới mức như vậy hiển nhiên là không coi Miêu Nghị ra gì, hai nàng không khỏi lo âu.

Diêm Tu cũng biết đạo lý này, đổi lại làDương Khánh ở chỗ này, đổi lại là Tần Vi Vi ở chỗ này, suy đoán cũng không ai dám lớn tiếng như vậy, nhưng trong đó cũng là vì lý do Miêu Nghị cố ý dung túng để mặc bọn họ.

Miêu Nghị uống xong một chén trà, nhìn đáy chén một chút, thình lình ném xuống đất.

Bốp, chén trà vỡ nát trên đài, Miêu Nghị gương mặt lạnh lùng thình lình đứng lên, mắt lạnh lẽo quét qua mọi người, nói biến sắc mặt liền biến sắc mặt.

Tiếng chén trà vỡ kinh động lòng người, trong đại điện nghị sự nháy mắt yên tĩnh, tất cả ánh mắt tập trung về phía Miêu Nghị, khiến cho mọi người mặt đỏ tới mang tai sửng sốt, tựa hồ cũng ý thức được mình đã làm quá đáng.

Nhưng không có cách nào khác, rõ ràng sơn chủ đang trưng cầu ý của mọi người để ra quyết định. Lúc này không tranh thủ chẳng lẽ muốn đưa mắt nhìn môn phái khác đoạt ích lợi sao?!

Chu Hoàn và Liễu Thiến âm thầm phất phất tay với đồng môn đệ tử bảo họ đứng vào chỗ. Rất nhanh đại điện hỗn loạn đã khôi phục chỉnh tề, chỉ có chén trà Miêu Nghị đập nát vương vãi trên đài cao.

- Cãi nhau không nói, các ngươi còn muốn động thủ ngay trong đại điện nghị sự, trong mắt các ngươi có còn sơn chủ như ta không?!

Miêu Nghị lạnh lùng hỏi:

- Đang muốn giáng cho ta một đòn phủ đầu hạ uy sao?

Trước mắt quyền bổ nhiệm vẫn còn ở trên tay Miêu Nghị, mọi người cũng không tiện làm quá đáng, vội vàng tạ tội:

- Sơn chủ bớt giận.

Miêu Nghị trầm giọng nói:

- Một thời gian trước ta không có ở đây, chuyện của Trấn Hải sơn đã kéo dài một thời gian, Đông Lai động và Trường Thanh động chỉ có vỏ ngoài, không thể kéo dài được nữa.

Phía dưới có người thầm nhủ trong lòng, Đông Lai động chỉ có vỏ ngoài cũng là vì ân oán giữa ngươi và Hùng Khiếu, chọc cho Hùng Khiếu đem binh huyết tẩy, để cho ngươi chạy thoát coi như ngươi mạng lớn. Trường Thanh động càng là chuyện tốt ngươi làm, thiếu chút nữa giết sạch người ở đó, bây giờ còn mặt mũi lên tiếng nói sao? Nếu không phải phủ chủ coi trọng, ngươi dựa vào cái gì ngồi lên vị trí sơn chủ Trấn Hải sơn?!

- Ta nghĩ nhất định là các vị có mặt ở đây không ít người trong lòng nghi ngờ ta dựa vào cái gì ngồi lên vị trí này, người không phục ta chắc chắn không ít.

Miêu Nghị cười lạnh hai tiếng, mặt không lộ vẻ gì nói:

- Chuyện đã qua nhiều ngày như vậy, hẳn đã có không ít người nghe được phong thanh, Hùng Khiếu đã trốn tránh đến Vạn Hưng phủ đối diện làm phủ chủ. Những ngày qua Miêu mỗ bất tài, tự mình đi Vạn Hưng phủ một chuyến, đã tự tay lấy mạng chó phản tặc Hùng Khiếu, đem đầu y trở về trình cho phủ chủ, vị trí sơn chủ này là ta dùng tính mạng đổi lấy. Có công là thưởng, phủ chủ bổ nhiệm, các ngươi không phục cũng vô ích!

Lời này vừa nói ra, mọi người cực kỳ khiếp sợ, Hùng Khiếu đã chết rồi sao!?

Mọi người hết sức nghi ngờ không biết lời Miêu Nghị là thật hay giả, hắn dám đến cảnh nội Vạn Hưng phủ Trấn Bính điện giết Hùng Khiếu?

Nhưng mọi người cũng biết, nếu như nói láo loại chuyện như vậy ngay trước mặt của mọi người, sau này kẻ không xuống đài được chính là Miêu Nghị.

Diêm Tu cũng kinh ngạc, thì ra những ngày qua sơn chủ không có ở đây chính là đi Vạn Hưng phủ giết Hùng Khiếu.

Miêu Nghị chẳng qua là khoe khoang một chút, không cần thiết nói nhảm nhiều lời, nói nhiều cũng không thể toát ra khí tức vương giả chấn nhiếp mọi người. Đối với những người này vẫn nên thực tế một chút, hắn bèn lạnh lùng quét nhìn mọi người một lượt, trầm giọng nói:

- Hôm nay chỗ trống Hành Tẩu, Chấp Sự và các lộ động chủ nhất định phải có kết quả, Chu Hoàn!

Đệ tử Kiếm Ly cung địa vị tối cao ở Trấn Hải sơn, Chu Hoàn tu vi Thanh Liên nhất phẩm đứng dậy, chắp tay nói:

- Có!

- Những người ngươi mới vừa tiến cử cũng là đệ tử Kiếm Ly cung sao?

Miêu Nghị hỏi.

Chu Hoàn không tị hiềm chút nào nói:

- Là đệ tử Kiếm Ly cung không sai, bất quá Chu Hoàn cho là đề cử hiền tài không thể tị hiềm người thân, người có tài mới xứng đáng.

Miêu Nghị gật đầu nói:

- Người có tài mới xứng đáng, nói rất hay, ta đồng ý lời này.

Ánh mắt hắn rơi vào trên người Liễu Thiến:

- Liễu Thiến, ngươi tiến cử cũng là đệ tử Ngọc Nữ tông phải không?

Liễu Thiến đại biểu Ngọc Nữ tông ở Trấn Hải sơn cũng có tu vi Thanh Liên nhất phẩm, nghe vậy ôm quyền nói:

- Thuộc hạ tiến cử đồng môn ai nấy đều xuất chúng, cũng là đề cử hiền tài không thể tị hiềm người thân.

Miêu Nghị nhìn về phía Ngự Thú môn:

- Mao Nhất Phàm, ngươi tiến cử đồng môn là có ý gì?

Tên Mao Nhất Phàm này tương đối xui xẻo, thân là thủ lĩnh Ngự Thú môn ở Trấn Hải sơn, cũng là tu vi Thanh Liên nhất phẩm, theo đạo lý cũng có thể đảm nhiệm chức Hành Tẩu. Thế nhưng lúc đó Tần Vi Vi muốn an bài một thân tín của mình, chỉ còn lại có hai chỗ trống Hành Tẩu cho ba người chia.

Tần Vi Vi có Dương Khánh làm chỗ dựa, không cần bận tâm nhiều như vậy. Để tỏ lòng công bình, lại để cho ba người bắt thăm, kết quả bắt thăm dĩ nhiên là Mao Nhất Phàm xui xẻo, bằng không y cũng sẽ không trở thành Chấp Sự.

Mao Nhất Phàm ôm quyền nói:

- Tự nhiên cũng là người có tài mới xứng đáng, thuộc hạ cũng không tư tâm!

- Hay cho câu cũng không tư tâm!

Miêu Nghị liên tục cười lạnh nói:

- Hay cho câu người có tài mới xứng đáng, cũng được, ta sẽ nghe các ngươi, người có tài mới xứng đáng nhận chức… Bắt đầu từ lúc này, bãi chức toàn bộ Hành Tẩu, Chấp Sự cùng với động chủ, nhường chức ra hết cho ta!

Mọi người kinh hãi, Chu Hoàn ngẩn người ra, tức giận nói:

- Tại sao?!

Liễu Thiến cũng tiến lên một bước nói:

- Xin hỏi sơn chủ, vì sao vô duyên vô cớ bãi chức chúng ta?

Tự nhiên Mao Nhất Phàm cũng sẽ không giữ vững trầm mặc:

- Chúng ta cũng không làm gì sai, chẳng lẽ chỉ vì mới vừa rồi chúng ta tranh cãi mấy câu, lại muốn bãi chức chúng ta? Sơn chủ làm như vậy làm sao kẻ dưới phục tùng, bọn ta không phục!

Lão vừa rống lên, đệ tử Ngự Thú môn cũng kêu lên theo:

- Bọn ta không phục!

Chu Hoàn và Liễu Thiến nhất tề quay đầu lại. đồng môn đệ tử sau lưng lập tức cùng nhau kêu to:

- Bọn ta không phục!

- Bọn ta không phục!

Trong đại điện dường như quần tình phẫn nộ, cùng nhau phản đối sơn chủ.

Thiên nhi cùng Tuyết nhi có thể nói là lộ vẻ lo âu, nếu tiếp tục như vậy không biết nên làm thế nào cho phải.

Miêu Nghị nghiêm nghị nhìn một lúc, đột nhiên gầm lên:

- Đủ rồi!

Thanh âm chấn động đại điện, trong điện trong nháy mắt yên tĩnh trở lại, Chu Hoàn tiến lên một bước nói:

- Bọn ta ra sức vì Trấn Hải sơn, cúc cung tận tụy, dẫu chết không sờn, nhưng sơn chủ lại vô duyên vô cớ bãi chức chúng ta. Nếu không cho một lời giải thích hài lòng, bọn ta sẽ cùng đi Nam Tuyên phủ thỉnh phủ chủ lấy lại công bằng!

Giải thích? Miêu Nghị lạnh lùng liếc xéo:

- Không phải mới vừa rồi các ngươi đã giải thích rồi sao? Không phải là các ngươi tranh cãi không ngừng thậm chí còn muốn động thủ ở đại điện nghị sự, nói rằng phải là người có tài mới xứng đáng sao?

Liễu Thiến ôm quyền nói:

- Chẳng lẽ sơn chủ cho là chúng ta không có năng lực đảm nhiệm chức này?

- Có năng lực hay không không phải là các ngươi nói ra là đủ, mà phải lấy ra thực lực để chứng minh!

Miêu Nghị quát một tiếng, nhìn mọi người trầm giọng nói:

- Từ giờ trở đi tất cả trở về vạch xuất phát, phàm là người cho rằng mình có năng lực đảm nhiệm chức Hành Tẩu, Chấp Sự và động chủ cũng có thể ghi danh, sau khi ghi danh đấu pháp tỷ thí, người thắng lập tức được nhậm chức, người thua đừng nói suông mình có năng lực gì nữa, tránh qua một bên cho lão tử!

Đám người Chu Hoàn nhất thời không biết nói gì, mới phát hiện vòng vo nửa ngày rốt cục đã rơi vào bẫy.

Nhưng đạo lý đã nói rất rõ ràng, người có tài mới xứng đáng cũng là bọn họ nêu ra, cho dù là chuyện này đến chỗ phủ chủ, kẻ xui xẻo cũng là bọn họ.

Nhưng ai có thể nghĩ tới câu người có tài mới xứng đáng bao gồm bọn họ trong đó, vốn là bọn họ tranh thủ vì đồng môn, bây giờ cũng khó mà nói mình ngoại lệ, không cần phải là người có tài mới xứng đáng, lần này thật sự là rơi vào bẫy rập quá lớn rồi…

Nhất thời ai nấy á khẩu không trả lời được.

Không ít người ngơ ngác nhìn nhau, cũng có thể nói là ngứa ngáy tay chân, lần này mọi người đều có cơ hội.

Hiện trường nhất thời không ai tranh cãi nữa.

- Diêm Tu, Thiên nhi, Tuyết nhi!

Miêu Nghị quay đầu ra lệnh:

- Thu lấy ngọc điệp bổ nhiệm và nhẫn trữ vật của bọn họ.

- Dạ!

Ba người lĩnh mệnh.

Thiên nhi, Tuyết nhi bước xuống bậc cấp, đi theo Diêm Tu tiến tới.

Diêm Tu đã quen với việc thi hành mệnh lệnh của Miêu Nghị, đầu tiên đi tới trước mặt Chu Hoàn, không cao không thấp chắp tay nói:

- Chu Hành Tẩu, làm phiền ngươi giao ra ngọc điệp bổ nhiệm và nhẫn trữ vật được phát.

Ai bảo y đứng ở đầu tiên.

Cơ mặt Chu Hoàn giật giật, đáng tiếc đã nói ra không thể nuốt lời, lúc này chỉ có thể cắn răng nhắm mắt lấy hết đồ trong nhẫn trữ vật ra trước mặt mọi người, sau đó giao ra nhẫn trữ vật và ngọc điệp bổ nhiệm.

Diêm Tu kiểm tra hết thảy không lầm, lại giao cho Thiên nhi và Tuyết nhi, lại đi tới trước mặt Liễu Thiến chắp tay.

Cũng không cần nói gì nhiều, đây là lời của mình chặn họng mình, Liễu Thiến cũng chỉ có thể ngoan ngoãn giao ra.

Người kế tiếp dĩ nhiên là Mao Nhất Phàm.

Ba người còn đỡ, bởi vì ba người tính đi tính lại, dường như Trấn Hải sơn chỉ có ba người bọn họ là tu sĩ Thanh Liên nhất phẩm, lát nữa tỷ thí một phen, đương nhiên sẽ giành lại được chức vị của mình, hơn nữa còn danh chính ngôn thuận, cho nên ba người cũng coi như phối hợp.

Kẻ thật sự oán giận ba người trong lòng lại là mấy vị động chủ tại chức, bọn họ được ngồi lên vị trí này từ trước, lúc nãy không hề nói người có tài mới xứng đáng. Lúc trước vừa tới Trấn Hải sơn đã có thể ngồi lên vị trí động chủ phần lớn là bởi vì có chỗ dựa, được bổ nhiệm trực tiếp.

Mấy vị động chủ chỉ nhìn ánh mắt xung quanh nóng như lửa cũng biết, người có tu vi cao hơn bọn họ không ít, có quá nhiều người muốn ngồi vào vị trí này, sau khi giao ra có quỷ mới biết còn có thể giành được trở lại hay không, bị ba con rùa đen kia hại chết rồi…

Những động chủ này có thể nói là thầm thóa mạ mười tám đời tổ tiên Chu Hoàn một lượt, đồng môn thì đã sao, thóa mạ trong lòng cũng không được sao?!

Từ lúc mới bắt đầu phản kháng tập thể sơn chủ, hô to ‘Bọn ta không phục’, đến bây giờ tập thể giữ vững trầm mặc, ai nấy mưu đồ trong lòng, biến hóa quả thật rất nhanh.