Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thế nhưng đó là thủ đoạn bảo mệnh cuối cùng khi hắn đi Tinh Tú Hải, một khi bán tiên thảo đi, ngộ nhỡ bị thương thì làm sao bây giờ? Dưới tình huống hung hiểm như vậy, không cách nào đảm bảo mình không bị thương.
Hiện tại hắn hận không thể táng gia bại sản để làm ra một bộ pháp bảo tốt là tại vì sao? Không phải là vì bảo vệ tính mạng đi Tinh Tú Hải sao?
Tiền tài đều là vật ngoài thân, chỉ cần hắn có thể từ Tinh Tú Hải còn sống trở về, chỉ cần vượt qua một kiếp này, dựa vào một thân pháp bảo tốt của hắn, sống trong quy tắc rất có triển vọng, những gì mất đi đều có thể kiếm lại.
Hiện tại hắn oán hận Yêu Nhược Tiên đã lấy đi nửa rương Diễm Chi Tinh Thạch, nếu không phải như vậy, mình có thể bù được phần lớn chỗ thiếu kia.
Làm sao lấy lại được, cho dù có thể lấy lại cũng không thể lấy, sau này còn phải yêu cầu người ta giúp mình luyện chế pháp bảo. Dựa theo giá thị trường tính toán, tiền công của lão già kia luyện bảo cũng không phải là con số nhỏ, nhất là pháp bảo cấp bậc cao, nếu thật sự tính toán chi ly, mình cũng không chiếm được tiện nghi gì.
Thấy hắn trầm mặc không nói, La Bình thử hỏi:
- Miêu huynh, có phải có chuyện khó xử hay không?
Miêu Nghị đang suy nghĩ mình còn có cái gì có thể bán, nghe vậy phục hồi tinh thần lại, cười khan một tiếng, đột nhiên lấy ra một vò rượu đưa tới trước mặt La Bình:
- La huynh, nếm thử một chút.
- Hả...
La Bình cười khổ đưa tay đẩy một cái:
- Miêu huynh, hiện tại không phải là lúc uống rượu, rượu để chút nữa uống cũng không muộn, trước nói chuyện chính đi.
Miêu Nghị cười nói:
- Bảo La huynh uống rượu chính là nói chuyện chính sự, xem xem mỹ tửu của ta trị giá bao nhiêu tiền.
- Hả!
La Bình trợn mắt há mồm.
Miêu Nghị đã mở nắp vò, mời hắn thưởng thức.
Một cỗ hương thơm thấm người hiện lên, ánh mắt La Bình sáng lên, thi pháp cong ngón tay bắn ra, một vòi rượu xanh bên trong vò chui vào miệng y.
Nuốt một ngụm xuống bụng, sau khi La Bình nhắm mắt thưởng thức qua mở mắt thở dài nói:
- Rượu ngon!
Mắt Miêu Nghị phát sáng nói:
- La huynh cảm thấy trị giá bao nhiêu?
- Điều này...
La Bình hai tay mở ra nói:
- Rượu tuy là rượu ngon, nhưng ta không thích rượu, cũng không hiểu thứ này. Không dối gạt Miêu huynh, đây là lần đầu tiên gặp phải có người bán rượu cho ta.
Mình nghèo quá rồi không có biện pháp, Miêu Nghị lúng túng nói:
- Ngươi cho cái giá đi.
La Bình nắm chắc hắn không có biện pháp, cũng nhìn ra hắn gặp phải khó khăn, nể tình hắn là khách hàng lớn, nếu có thể không đắc tội vậy cố gắng không đắc tội, thở dài nói:
- Không biết Miêu huynh có bao nhiêu vò mỹ tửu như vậy?
Miêu Nghị đưa ra một ngón tay:
- Hơn một vạn vò.
- Hả...
Số lượng thật đúng là không ít, La Bình cười khổ lắc đầu nói:
- Miêu huynh, ta có thể vận dụng quan hệ tư nhân tìm một vị trưởng bối trong thương hội tới đây giám định giá cả, chẳng qua ta khuyên ngươi cũng đừng ôm hy vọng quá lớn.
Ý tứ trong lời nói này rất rõ ràng, vật không đáng tiền bây giờ thương hội không cần thiết phái người đi xa một chuyến, cho nên ta mới vận dụng quan hệ tư nhân tìm một trưởng bối giám định, đây là cá nhân ta đang giúp ngươi một chút.
- Hiểu rồi.
Miêu Nghị chắp tay nói:
- Vậy thì làm phiền La huynh rồi.
La Bình muốn nói lại ngừng một hồi, muốn hỏi thử xem Miêu Nghị muốn làm gì, thế nhưng nghĩ lại, mua nhiều úng tinh hắc như vậy nhất định là muốn luyện chế pháp bảo, ngoại trừ chuyện này còn có thể làm gì? Lại thêm thương hội có quy củ, chỉ lo mua bán, không dò xét việc riêng tư của khách, cũng không tiết lộ việc riêng tư của khách, lời vừa tới miệng đã nuốt xuống bụng.
- Ta đi ra ngoài nói một tiếng, bảo Lưu tiền bối đi tìm người đến.
La Bình đi xuống thạch tháp.
Miêu Nghị đã thu đồ, cùng nhau ra khỏi tĩnh thất.
Bên ngoài sắc trời đã tối, Thiên Nhi, Tuyết Nhi phụng mệnh coi chừng thông đạo cửa vào tĩnh thất, Văn Phương còn chưa rời đi, làm cho Miêu Nghị không biết nói gì, chẳng lẽ nữ nhân này còn muốn ngủ lại ở đây sao!? Lại không tiện đuổi người ta đi, dù sao người ta cũng có trú điểm ở Nam Tuyên phủ, nói không chừng sau này có thời điểm cần tìm người ta giúp một tay.
- Lưu tiền bối!
La Bình chắp tay, đi tới bên cạnh lão đầu cùng đến, lão đầu đang yên lặng gật đầu, nhìn ra được La Bình đang truyền âm với lão.
Ngay sau đó lão đầu sải bước rời khỏi phòng khách, đi tới đình viện, thân hóa lưu quang bay lên không mà đi.
Miêu Nghị quay đầu căn dặn Thiên Nhi đi chuẩn bị tiệc rượu, nhiệt tình chiêu đãi La Bình là không tránh khỏi.
Sau khi chuẩn bị tiệc rượu xong, vốn Miêu Nghị cảm thấy không thể bỏ quên Văn Phương, Dù sao đều là khách, muốn mời nàng cùng nhập tiệc, ai ngờ dường như Văn Phương muốn né tránh La Bình, lấy lý do không tiện để Thiên Nhi, Tuyết Nhi phục vụ nên cự tuyệt.
Miêu Nghị xuất thân thị tỉnh cũng đã từng làm mua bán, sao có thể không nhìn ra là Văn Phương không muốn để cho La Bình biết thân phận đồng nghiệp của mình. Một khi bại lộ, La Bình nhất định có thể đoán ra Văn Phương là tới đào góc tường, có thể sẽ đắc tội với người.
Không nhập tiệc cũng không quan hệ, Văn Phương cũng đã nhìn ra, một khoản giao dịch có thể khiến La Bình lưu lại ở nơi này đã nói lên lượng giao dịch không nhỏ.
Điều này làm cho Văn Phương âm thầm hối hận không thôi, không nghĩ đến chỉ là một sơn chủ cũng là một khách hàng lớn, xem ra thật đúng là không thể xem thường những sơn chủ này. Nàng suy nghĩ sau khi trở về có nên bái phỏng tất cả sơn chủ của Nam Tuyên phủ một lần hay không...
La Bình ở lại Trấn Hải sơn một ngày, đãi ngộ tốt hơn nhiều so với Văn Phương, Miêu Nghị tự mình bồi tiếp y du lãm mỹ cảnh nhân gian xung quanh Trấn Hải sơn.
Cho tới buổi tối ngày hôm sau, chân trời có hai đạo hồng quang phá vỡ đêm tối, đáp xuống Trấn Hải sơn.
Lão đầu tử lúc trước rời đi kia dẫn đến một lão đầu khác râu tóc bạc trắng, mũi đỏ ửng, La Bình gọi lão là Hoa gia.
Làm ăn chú trọng giữ bí mật, đều là người làm ăn của thương hội, ngay ở trước mặt những người khác không nói gì, La Bình mời Hoa gia cùng theo Miêu Nghị vào tĩnh thất.
Thoáng cái lại xuất hiện thêm một tu sĩ Hồng Liên, đừng nói người của Trấn Hải sơn âm thầm kinh hãi, ngay cả Văn Phương cũng cảm thấy trong lòng ngứa ngáy khó chịu, không biết rốt cuộc Miêu Nghị đang làm vụ mua bán lớn gì.
Ba người vừa tiến vào tĩnh thất, cửa đá thật dày đẩy lên, cuối cùng Hoa gia đã lên tiếng:
- Tiểu La, từ xa gọi ta tới làm gì?
- Có một ít đồ vật đặc thù muốn mời Hoa gia giúp giám định giá tiền.
La Bình chắp tay cười nói.
- Đồ vật đặc thù?
Hoa gia kỳ quái nói:
- Ngươi cũng là người của thương hội đào tạo ra, thứ gì còn phải ta tới giám định giúp ngươi? Nhanh lấy ra xem thử.
La Bình nhìn sang Miêu Nghị gật đầu một cái, ý bảo lấy ra.
Miêu Nghị lập tức lấy ra một vò rượu.
Nhìn thấy rượu, mắt Hoa gia sáng lên mấy phần, nhận vò rượu vào tay mở phong ấn.
Một mùi hương thơm ngát mát mẻ như hơi tuyết bay ra, khiến mắt Hoa gia sáng rực, cong tay thi pháp, một luồng rượu như con rắn nhỏ trong suốt long lanh chui vào trong miệng lão.
Hồi lâu sau, dưới ánh mắt chăm chú của Miêu Nghị và La Bình, Hoa gia híp mắt thưởng thức cuối cùng đã nuốt xuống, chậm rãi lắc đầu nói:
- Thật là rượu ngon!
Nói xong nhanh chóng lấy đồ ra từ trong nhẫn trữ vật che miệng vò lại, ôm ở trong tay yêu thích không buông tay, chỉ tặc lưỡi khen ngợi liên hồi.
Miêu Nghị nháy mắt với La Bình, La Bình phục hồi tinh thần lại cười một tiếng xin lỗi, ngay sau đó vội ho một tiếng:
- Hoa gia, nếu như thương hội ta thu mua rượu này, trả bao nhiêu tiền thì thích hợp?
- Mười vạn kim tinh!
Hoa gia lập tức trả lời.
- Cái gì?
La Bình và Miêu Nghị cùng kêu lên thất thanh, một vò rượu đã giá trị mười vạn kim tinh, không phải nói đùa chứ?
La Bình nghiêm mặt nói:
- Hoa gia, vãn bối đang nói chuyện làm ăn, ngài ngàn vạn lần không thể bởi vì sở thích cá nhân mà võ đoán!
- Tên tiểu tử này! Xem ra khóa đào tạo của thương hội còn phải mở thêm một khóa nếm rượu cho các ngươi. Chẳng qua nói đi cũng phải nói lại, cái này cũng không phải là uống chút rượu là có thể đào tạo ra, đầu tư loại rượu ngon này để đào tạo các ngươi thật sự là phí của trời. Hơn nữa thứ này cũng chú trọng thiên phú, không phải người nào cũng có thể đào tạo được.
Hoa gia liếc y một cái, vỗ vỗ vò rượu trong tay:
- Đây không phải là rượu bình thường, mà là linh tửu.
Dứt lời ánh mắt lão lại sáng lên:
- Vong Ưu Tu tám trăm năm, Tuyết Chi ngàn năm, Hàm Hương Liên ngàn năm, tài liệu ủ cất nó đều là linh thảo đủ tuổi mười phần, hơn nữa ít nhất đã cất giữ hai trăm năm trở lên. Loại rượu này không phải là người nào cũng có thể cất ra, rượu chỉ một loại linh thảo cất ra mùi vị quá gắt, rượu do nhiều loại linh thảo cất ra mùi vị lại hỗn tạp. Mà người cất ra rượu này có thể khiến mùi vị và dược tính của mấy loại linh thảo hòa hợp ở trong rượu, làm tới mức hoàn chỉnh tự nhiên, chân chính là cao thủ cất quỳnh tương ngọc dịch!
- Khó trách người này chịu dùng linh thảo để cất rượu, chẳng những không lãng phí dược tính của linh thảo, pha chung vào uống ngược lại có thể hỗ trợ tu luyện gấp bội, rượu ngon như vậy mười vạn kim tinh không quá đáng. Ta đề nghị sau khi thương hội mua rượu này, không cần mang ra bán mà để ở thương hội bán đấu giá. Người hiểu rượu tự nhiên bằng lòng bỏ ra giá tiền này, người có thể uống loại rượu này đều là người có tiền, cũng không thiếu chút tiền này.
Miêu Nghị và La Bình ngơ ngác nhìn nhau, trong mắt người trước lóe lên vẻ vui mừng ngoài ý muốn, người sau là ngạc nhiên.
Hoa gia chưa phục hồi từ trong cảm giác khao khát vô hạn, quay đầu lại nhìn về phía Miêu Nghị hỏi:
- Ngươi có bao nhiêu vò rượu loại này? Rượu này giám định rất phiền phức, không bằng bán hết cho cá nhân ta, dù sao ta là cá nhân tiểu La mời tới, không thông qua thương hội, giá tiền này giữa chúng ta có thể thương lượng được.
Mặt La Bình nhất thời tối sầm, trầm giọng nói:
- Hoa gia, người đùa gì thế? Thương hội không cho phép bên dưới tự mình giao dịch.
Lui một bước mà nói, lão nhân gia người tự mua, hoa hồng của ta biết đi đâu lấy đây.
- Ha ha, đùa thôi, đùa thôi, trở về ta lại tìm thương hội dùng giá nội bộ mua là được rồi.
Hoa gia cười hắc hắc, nhìn về phía Miêu Nghị lại hỏi lần nữa:
- Có bao nhiêu?
Miêu Nghị trả lời:
- Hơn một vạn vò.
- Bao... bao nhiêu?
Hoa gia thất kinh, trợn tròn cặp mắt, suýt chút nữa ôm không chắc vò rượu trong tay.
La Bình bị dọa sợ vội vàng đưa tay ra đỡ, giá trị một vò rượu này chính là mười vạn kim tinh, lão lỡ tay đập một cái là hỏng bét, phải ngàn vạn lần cẩn thận.
- Hơn một vạn vò.
Miêu Nghị xác nhận lần nữa.
Hoa gia đã ôm chắc vò rượu nhất thời toát mồ hôi hột, phát hiện mới vừa rồi thật đúng là nói đùa. Hơn một vạn vò, mình muốn mua lại toàn bộ, thật đúng là không chịu nổi, trở về tìm thương hội mua một chút nếm thử là được, không thể nào có khả năng mua hết được.
La Bình lại thỉnh giáo lần nữa:
- Hoa gia, rượu này ta thật sự có thể chính thức thỉnh cầu thương hội phái người tới giám định sao?
- Yên tâm đi.
Hoa gia gật đầu nói:
- Bảo thương hội phái lão Đổng đến đây đi.
Nói xong có Chính Vệẻút không nỡ trả vò rượu ôm trong tay lại cho Miêu Nghị.
Trong lòng Miêu Nghị có thể nói là mừng rỡ không thôi, nhưng kết quả giám định cuối cùng chưa có, hắn không dám cao hứng quá sớm, sợ đến lúc đó thất vọng càng lớn.
Ba người ra khỏi tĩnh thất, La Bình lại tìm đến lão đầu chờ bên ngoài kia, truyền âm dặn dò một phen, người sau ra khỏi đại sảnh bay lên trời mà đi lần nữa.
Trở lại Miêu Nghị thiết yến chiêu đãi Hoa gia và La Bình, chẳng qua lần này lại không dùng linh tửu, mà bảo Tuyết Nhi đi lấy rượu ngon của địa phương tiến cống.
Đã uống thử quỳnh tương ngọc dịch trong tay Miêu Nghị, lại đi uống rượu thường của địa phương tiến cống, đối với Hoa gia mà nói giống như uống nước vo gạo, vừa uống vừa lắc đầu quầy quậy, không thích thú gì.
Vẻ mặt La Bình có hơi cổ quái liếc mắt nhìn Miêu Nghị, nhớ lúc trước khi chiêu đãi mình, hắn mời mình uống chính là linh tửu, bây giờ lại đổi thành rượu bình thường.
Chẳng qua cũng có thể hiểu được, một vò rượu giá trị mười vạn kim tinh, tùy tiện uống một chút mười ngàn vạn bạch tinh sẽ bay đi mất, đổi lại mình cũng không dám, huống chi y cũng có thể nhìn ra Miêu Nghị đang trong thời điểm thiếu tiền.
Miêu Nghị bị y nhìn có chút lúng túng, cũng vì sự hẹp hòi của mình mà cảm thấy không được tự nhiên, cuối cùng vẫn lấy vò rượu lúc trước Hoa gia thử qua ra đãi khách.
Hoa gia rất có cảm giác được yêu mà sợ hãi, liên tục từ chối, nói:
- Giá trị rượu này thật sự là quá cao, mặc dù lão phu muốn uống, thế nhưng sau khi uống truyền ra ngoài, sợ là thương hội sẽ nhận định ta nhận hối lộ, sẽ nghi ngờ lần giao dịch này, vì không ảnh hưởng sự công bằng của mua bán, ta xin nhận tâm ý của sơn chủ thôi.
Lời này làm cho La Bình đứng ngồi không yên, lúc trước khi Miêu Nghị chiêu đãi y, dường như y đã tiêu phí hai vò, nói cách khác, một lần mình đã uống hết hai mươi ngàn vạn bạch tinh của khách. Đây không phải là nhận hối lộ thì là gì!? Y toát cả mồ hôi, chỉ có thể hy vọng rượu mình uống không đáng giá nhiều tiền như vậy.
Thế nhưng Miêu Nghị vẫn mời liên tục, Hoa gia xoa xoa tay nói:
- Vậy thì một chén nhỏ, một chén nhỏ là tốt rồi.
Lão cầm một chén rượu, rót từ trong vò rượu ra một chén, lại nhanh chóng niêm phong miệng vò lại, sau đó thưởng thức từng chút một, híp mắt tấm tắc nói:
- Lưu lão đầu không có lộc ăn!
Dáng vẻ không uổng đi chuyến này.
Lưu lão đầu trong lời lão chính là vị lão nhân đi cùng La Bình lần này làm chân chạy kia.
Miêu Nghị lại mời La Bình hưởng dụng, La Bình liên tiếp khoát tay. Đã uống không ít rồi, thật lòng không dám uống nữa, còn uống nữa mắc nợ nhân tình như vậy không chịu nổi.