Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thấy Miêu Nghị không lên tiếng, La Bình có hơi lo lắng Miêu Nghị sẽ đổi ý, khoản giao dịch này cũng không nhỏ, bèn thử hỏi:
- Miêu huynh, nếu như giao dịch của ngươi không thay đổi, kiểm lại rượu này lần nữa cũng phiền phức, đến lúc đó vì giao dịch thận trọng lại phải nếm lại lần nữa, cũng là lãng phí. Không bằng bên ta đưa bằng chứng cho ngươi, ngươi giao rượu trước cho chúng ta có được chăng?
Miêu Nghị chỉ có thể cười khổ gật đầu, ai bảo mình cần quan hệ không có quan hệ, cần thực lực không có thực lực, bằng không nhất định phải tìm hiểu được một giá tiền thật tốt.
Tu sĩ có thực lực cao nhất mà hắn biết cũng chính là Yêu Nhược Tiên, cũng không trông cậy vào lão già kia được, đừng mơ lão xuất đầu lộ diện làm chuyện này vì mình. Huống chi Yêu Nhược Tiên có hiểu được rượu hay không còn khó nói, nhìn dáng vẻ thuận mồm uống rượu bảo bối này ừng ực của lão yêu đầu cũng không giống như người sành rượu, bằng không làm sao có thể lãng phí như vậy.
La Bình vui mừng, lập tức cùng Hoa gia, lão Đổng liên thủ ghi ra bằng chứng đã thu hàng chưa trả tiền cho Miêu Nghị, sau đó tiếp thu hơn một vạn vò quỳnh tương ngọc dịch kia.
La Bình thở phào nhẹ nhõm lại hỏi:
- Miêu huynh, ngươi còn bán ra rương Diễm Chi Tinh Thạch kia hay không?
Hoa gia và lão Đổng nhìn nhau, một rương Diễm Chi Tinh Thạch là bao nhiêu… Hai người không biết chuyện Diễm Chi Tinh Thạch lúc trước.
Miêu Nghị hơi nhẩm tính trong đầu một chút, lại ném rương chứa Diễm Chi Tinh Thạch ra, cắn răng nói:
- Bán ra!
- Tốt!
La Bình vui vẻ ra mặt, rồi lập tức kéo hai lão kiểm lại.
Không có biện pháp, vật này đã trở về tay của Miêu Nghị một chuyến, ngộ nhỡ tinh thạch trong rương thiếu đi thì sao…
Không phải là La Bình không tin Miêu Nghị, mà là theo như quy tắc giao dịch của thương hội, xác định giao dịch nhất định phải xác nhận rõ ràng. Huống chi La Bình cũng không thể nói bao nhiêu tiền thì tính bấy nhiêu tiền, còn cần người của thương hội phái tới thẩm tra, tỷ dụ Hoa gia và lão Đổng trước mắt.
Nhìn thấy nửa rương Diễm Chi Tinh Thạch xanh xanh đỏ đỏ rực rỡ trước mắt, Hoa gia và lão Đổng không biết nói gì, không khỏi quay đầu lại liếc nhìn Miêu Nghị, không cách nào tưởng tượng chỉ là một sơn chủ lấy ở đâu ra nhiều thứ tốt như vậy. Con bà nó, rượu quỳnh tương ngọc dịch là hơn một vạn vò, Diễm Chi Tinh Thạch lấy rương lớn để đựng...
Hai người lại nhìn La Bình, một tên sơn chủ không ai cho là khách hàng lớn, cũng không biết làm sao tiểu tử này tìm được khoản làm ăn lớn như vậy, xem ra lần này sẽ kiếm được không ít hoa hồng.
Số lượng vẫn giống như lúc trước, ba người lại liên danh xuất bằng chứng thu hàng cho Miêu Nghị.
La Bình lại vùi đầu cầm ngọc điệp mở ra xem:
- Diễm Chi Tinh Thạch tổng cộng tám ngàn ba trăm bốn mươi bảy vạn năm ngàn kim tinh, linh tửu tổng cộng tám mươi sáu ngàn bảy trăm mười một vạn kim tinh, tổng cộng chín mươi lăm ngàn lẻ năm mươi tám vạn năm ngàn kim tinh. Miêu huynh muốn mua một trăm năm mươi úng tinh hắc, trừ đi ba mươi ngàn vạn kim tinh. Miêu huynh, hiện tại ta sẽ cho người mang một trăm năm mươi úng tinh hắc và khoản dư sáu mươi lăm ngàn lẻ năm mươi tám vạn năm ngàn kim tinh còn lại đưa tới cho ngươi.
Miêu Nghị khoát tay nói:
- Không vội, ta còn muốn mua ít đồ.
La Bình sáng mắt lên, mặc dù là cùng giao dịch một lần nhưng tất cả giao dịch mua đi bán lại trong đó, y đều được tính hoa hồng, gật đầu liên tục nói:
- Miêu huynh muốn mua thứ gì cứ việc nói, nếu như đô thành thiếu hàng, ta sẽ giúp ngươi điều từ cả nước. Tiên Quốc không có ta sẽ nghĩ biện pháp tìm thương hội điều tập từ cảnh ngoại, nhất định nghĩ biện pháp lấy tốc độ nhanh nhất thỏa mãn nhu cầu của ngươi.
Nghe vậy Hoa gia cùng lão Đổng liếc nhìn y, suy nghĩ tiểu tử này lần này kiếm một khoản lớn, sau khi trở về phải bóp cổ y bắt nhả ra một chút mới được.
Miêu Nghị trầm ngâm nói:
- Ta muốn mua một ít yêu đan nhị phẩm.
- Không thành vấn đề.
La Bình thuận miệng nói:
- Yêu đan là hàng bán chạy, một vạn viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm một viên, giao dịch như vậy ngươi không thiệt thòi gì.
Miêu Nghị biết giá thị trường, Nguyện Lực Châu và yêu đan là hàng hóa bán chạy nhất trong giới tu hành.
Yêu đan không phẩm cấp chỉ trị giá một viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm. đến nhất phẩm lập tức gia tăng gấp trăm lần, trị giá một trăm Nguyện Lực Châu hạ phẩm. Nhị phẩm lại gia tăng trăm lần nữa, trị giá một vạn viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm. Tam phẩm tiếp tục tăng gấp trăm lần, trị giá một trăm vạn Nguyện Lực Châu hạ phẩm. Nếu ai có thể lấy được yêu đan tứ phẩm, vậy sẽ đổi được mười ngàn vạn Nguyện Lực Châu hạ phẩm.
Sở dĩ gia tăng ghê gớm như vậy là vì không có cách nào khác, phải biết yêu đan tam phẩm, chỉ có giết chết yêu tu cảnh giới Tử Liên mới có thể đạt được. Mà yêu tu cảnh giới Tử Liên còn sống trị giá hơn xa một trăm vạn Nguyện Lực Châu hạ phẩm, nhưng sau khi chết yêu đan chỉ có thể tính giá như vậy, không thể nào chết cũng coi là sống.
Miêu Nghị nói:
- Dùng tiền mua đi.
Hắn không có nhiều Nguyện Lực Châu như vậy, táng gia bại sản bán nhiều đồ như vậy đổi tiền, chỉ là vì mua những thứ đồ này.
Dùng kim tinh mua ư… La Bình thở dài, cười khổ nói:
- Miêu huynh, ngươi phải biết, bình thường một viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm giá thị trường là một ngàn kim tinh, một yêu đan nhị phẩm trị giá một vạn Nguyện Lực Châu hạ phẩm, giá thị trường khoảng một ngàn vạn kim tinh. Nhưng nếu hiện tại ngươi muốn mua, giá thị trường thực tế trước mắt, một viên yêu đan nhị phẩm cần hai ngàn vạn kim tinh!
Đã tăng giá gấp đôi!
Cái gì? Miêu Nghị trợn mắt tức giận nói:
- Vì sao thương hội các ngươi ép giá như vậy, một hơi tăng gấp đôi, đây là cướp của người ta sao?!
- Miêu huynh, ngươi hãy nghe ta nói.
La Bình cũng không tức giận, khoát tay nói:
- Không phải ta cố ý ép giá ngươi, mà là sắp tới Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, rất nhiều người phải đi tham dự vì bảo vệ tính mạng đều đang mua yêu đan các loại để chuẩn bị. Không chỉ là Tiên Quốc, những nước khác phải tham gia Tinh Tú Hải Kham Loạn hội năm, hàng hóa cũng trở nên khẩn trương. Chính vì như vậy, đương nhiên giá tiền phải tăng vọt. Hiện tại ngươi mua vẫn còn là rẻ, đợi đến khi công bố danh sách chính thức, e rằng giá cả sẽ còn tăng lên nữa, ta nghĩ…
La Bình thình lình ngừng lời, dường như nhớ ra chuyện gì trợn to hai mắt nhìn chằm chằm Miêu Nghị thất thanh nói:
- Miêu huynh, không phải là ngươi cũng phải đi tham gia Tinh Tú Hải Kham Loạn hội chứ?
Trong chớp nhoáng này, y đã hiểu tại sao Miêu Nghị phải điên cuồng bán đồ.
Hoa gia cùng lão Đổng cũng như có điều suy nghĩ nhìn Miêu Nghị.
Bị nhìn ra, Miêu Nghị biết mình không giấu giếm được nữa, khẽ gật đầu tỏ vẻ cam chịu.
Sắc mặt có vẻ khó coi, tin tức này của La Bình đối với hắn không phải là tin tức tốt gì, xem tình hình này tựa hồ không chỉ một mình hắn táng gia bại sản vì chuẩn bị đi Tinh Tú Hải, chuyện này có nghĩa đến lúc đó lực cạnh tranh mạnh hơn, càng thêm nguy hiểm.
- Miêu huynh, hay là nghĩ biện pháp không đi thì hơn.
La Bình thiện ý khuyên nhủ, y cũng không muốn mất đi một khách hàng lớn.
Miêu Nghị phì một tiếng nói:
- Ngươi cho là ta bằng lòng đi chịu chết sao… Thượng cấp có mệnh, hơn nữa còn là điện chủ đích thân điểm danh, không đi cũng không được, cũng không phải tại ta.
La Bình im lặng gật đầu một cái, tỏ vẻ đã hiểu, sau khi trầm tư một lúc bèn nói:
- Trước khi tới đây ta đã tra xét, trên Nam Tuyên phủ là điện chủ Trấn Ất điện, phía trên nữa là Nguyệt hành cung.
Sau đó y quay đầu lại nhìn về phía Hoa gia, hỏi:
- Hoa gia, không phải là ngài quen biết cung chủ Nguyệt hành cung sao, không bằng ngài ra mặt nói vài câu, giúp Miêu huynh đệ tránh một kiếp này…
Miêu Nghị mừng rỡ, lúc này lộ vẻ mong đợi nhìn về phía Hoa gia.
Ai ngờ Hoa gia mặt liền biến sắc, thốt nhiên giận dữ nói:
- La Bình, có phải ngươi sống sung sướng quá nên chán nản, muốn bị trục xuất khỏi thương hội, loại chuyện như vậy thương hội chúng ta tiện nhúng tay vào sao?
Lão quay lại giải thích với Miêu Nghị:
- Miêu sơn chủ, không phải là ta không muốn giúp ngươi, mà là từ trước tới nay thương hội và các lộ chư hầu vẫn không liên hệ với nhau, giữ vững tư thế độc lập tách biệt. Hai bên một thương một võ, cũng có thể nói là một văn một võ, thương hội không tham dự chuyện chém giết, bằng không một khi võ lực hùng mạnh và tài lực khổng lồ kết hợp lại với nhau, thật sự là chuyện vô cùng nhạy cảm. Cho nên từ trước tới nay hai bên không nhúng tay vào chuyện của nhau, chuyện này thứ cho ta không thể ra sức, ngươi không nên nghe tiểu tử La Bình này nói bậy.
Nói xong còn hung hăng trợn mắt nhìn La Bình một cái, âm thầm truyền âm khiển trách:
- Ngươi rất thích dính dấp vào loại chuyện như vậy sao?
La Bình lộ vẻ lúng túng, y biết mặc dù lời của Hoa gia nói không sai, nhưng cũng biết chuyện giúp một sơn chủ không là vấn đề lớn lao gì. Chẳng qua là Hoa gia người ta cảm thấy không quen không biết với Miêu Nghị, không cần thiết phiền phức mà thôi, nếu như là mình gặp gỡ chuyện như vậy, chắc chắn Hoa gia sẽ giúp.
Y không thể làm gì khác hơn là chuyển trở lại đề tài chính:
- Miêu huynh, tuyệt đối không có ý ép giá ngươi đâu, giá thị trường trước mắt thật sự là như vậy.
Miêu Nghị liếc nhìn Hoa gia, không tiếp tục cầu xin người ta, hai bên chỉ mới gặp nhau lần đầu tiên, đối phương đã nói nghiêm trọng như vậy, biết cầu cũng vô ích, tức thì gật đầu nói:
- Hảo ý của La huynh, Miêu mỗ xin tâm lĩnh, vậy thì cứ tính theo giá thị trường đi.
La Bình gật đầu liên tục nói:
- Ngươi cần bao nhiêu yêu đan nhị phẩm?
Miêu Nghị cầm ngọc điệp tính toán một chút, trong này còn có sáu mươi lăm ngàn vạn kim tinh, tiền mặt trong tay hắn còn có hơn ba ngàn vạn, giữ vài trăm vạn trong tay cũng đã đủ dùng, có thể gom lại được khoảng sáu mươi tám ngàn vạn.
Sau khi tính toán trong lòng bèn nói:
- Cho ta ba mươi ba viên yêu đan nhị phẩm, một trăm viên yêu đan nhất phẩm.
Lúc nói những lời này, trong lòng hắn như đang nhỏ máu, nếu là bình thường với cùng số tiền này hắn có thể mua được lượng hàng gấp đôi. Hiện tại mua lại bị lỗ một nửa gia sản, hết sức nặng nề, nếu là bất cứ ai cũng cảm thấy đau đớn trong lòng.
Lại là một khoản mua bán lớn, La Bình phấn chấn tinh thần, nhanh chóng cầm ngọc điệp tính toán:
- Theo như giá thị trường trước mắt, một viên yêu đan nhị phẩm hai ngàn vạn kim tinh, ba mươi ba viên chính là sáu mươi sáu ngàn vạn kim tinh. Một viên yêu đan nhất phẩm hai mươi vạn kim tinh, một trăm viên chính là hai ngàn vạn kim tinh, tổng cộng sáu mươi tám ngàn vạn kim tinh... Miêu huynh, so với số dư còn lại của ngươi, còn thiếu chừng ba ngàn vạn kim tinh, ngươi…
Miêu Nghị khoát tay nói:
- Không ngại, số còn thiếu ta sẽ dùng tiền mặt bổ sung.
- Còn có chuyện quan trọng phải nói rõ trước với Miêu huynh, hiệu quả âm đan, nội đan và yêu đan là giống nhau, giá tiền cũng giống như nhau, vạn nhất không đủ yêu đan sẽ bổ sung bằng hai thứ kia, Miêu huynh thấy có được chăng?
Lúc La Bình nói lời này, thấy Miêu Nghị có vẻ ngạc nhiên, lập tức bổ túc một câu:
- Như ta đã nói lúc trước, bây giờ yêu đan cấp bậc loại này đang được tiêu thụ mạnh, ta chỉ là sợ vạn nhất không đủ. Dĩ nhiên nếu như Miêu huynh kiên trì muốn yêu đan, chúng ta cũng sẽ nhất định nghĩ biện pháp gom lại.
Đây không phải là chuyện gì kỳ lạ, trong cơ thể yêu tu có yêu đan, trong cơ thể quỷ tu có âm đan. Mà sở dĩ ma tu xưng là ma tu, cũng là bởi vì tu luyện cái gọi là công pháp bàng môn tà đạo, vượt ra khỏi phạm vi tu sĩ loài người thông thường, giống như yêu quỷ thường cũng có thể ở kết đan trong người, bị coi là dị loại, đây chính là nguyên nhân bị coi là ma, cho nên trong cơ thể ma tu cũng có nội đan.
Giết chết quỷ tu có thể lấy được âm đan, giết chết yêu tu có thể lấy được yêu đan, giết chết ma tu có thể lấy được nội đan. Mà nếu như tu sĩ bình thường ngã xuống dưới tay ba loại trên, chúng cũng có thể sử dụng phương pháp yêu ma ngưng tụ một thân tu vi của tu sĩ bình thường luyện chế thành nội đan, lấy đó sử dụng.
Tu sĩ loài người đã quen dùng yêu đan, chỉ là vì lúc giá ngự pháp bảo hiện hình, biểu hiện chính là hình thái yêu vật, trong lòng dễ dàng chấp nhận hơn.
Miêu Nghị hơi nghĩ ngợi, gật đầu nói:
- Chỉ cần cấp bậc không kém cũng có thể được.
Thấy hắn không có yêu cầu gì đặc biệt, La Bình cười nói:
- Vậy Miêu huynh có thể yên tâm, nhất định thương hội sẽ lấy tốc độ nhanh nhất đưa hàng tới.
Miêu Nghị vuốt cằm, móc tại chỗ từ nhẫn trữ vật trong ra hai ngàn vạn tiền mặt, lại bảo La Bình chuyển từ số tiền hắn còn gởi lại trong thương hội lần trước thêm một ngàn vạn nữa.
Tính tiền một lần xong xuôi toàn bộ, không có gì đáng nói, thủ tục đầy đủ hết, La Bình hỏi lần nữa:
- Miêu huynh còn có nhu cầu gì không?
Đương nhiên là Miêu Nghị có nhu cầu, hắn muốn tìm một món pháp bảo tam phẩm, nhưng một viên yêu đan tam phẩm đã có giá trị hàng trăm vạn Nguyện Lực Châu, gom tất cả tiền trong lần giao dịch này cũng không đổi được một viên yêu đan tam phẩm.
Nói đi thì nói lại, cho dù có pháp bảo tam phẩm, như Yêu Nhược Tiên đã nói lúc trước, bằng tu vi của hắn hiện tại cũng khó mà sử dụng.
Miêu Nghị cười khổ lắc đầu một cái.
La Bình gật đầu, lập tức quay lại chắp tay nói:
- Hoa gia, Đổng gia, làm phiền các vị đi một chuyến nữa, hãy mau đem hàng của Miêu huynh đệ tới.
Hai người gật đầu đáp ứng.
Sau khi hết thảy ổn thỏa, rốt cục bốn người ở trong tĩnh thất hơn hai mươi ngày cũng ra ngoài.
Hoa gia và lão Đổng không chào hỏi bất cứ kẻ nào, ra khỏi phòng khách trực tiếp song song bay lên không rời đi.
La Bình và Lưu lão đầu tạm thời ở lại Trấn Hải sơn, chờ hai người đưa hàng tới giao cho Miêu Nghị xong xuôi đâu đó mới trở về.
Đại môn đóng chặt rốt cục mở ra, La Bình đi theo bên cạnh Miêu Nghị vừa cười vừa nói tiến ra.
Văn Phương bên trong lương đình nơi xa thấy dáng vẻ La Bình vui mừng ra mặt phát ra từ nội tâm, nhìn qua cũng biết thu hoạch không nhỏ, có thể nói là nữ nhân này hâm mộ vô cùng.