Phi Thiên

Chương 306. Tiền công luyện chế

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trấn Hải sơn có tai mắt của y, y đã nhận được mật báo gần đây Trấn Hải sơn liên tục xuất hiện cao thủ Hồng Liên, có thể nói là âm thầm kinh nghi bất định, cũng không biết những cao thủ Hồng Liên kia là những người nào, tại sao phải gặp gỡ Miêu Nghị ở bên trong mật thất hơn hai mươi ngày mới ra ngoài. Miêu Nghị làm thế nào tạo được quan hệ với những cao thủ Hồng Liên này?

Trước đó y còn không nghĩ ra tại sao đường đường điện chủ Trấn Ất điện phải đích thân điểm danh Miêu Nghị tham gia Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, theo tình hình hôm nay xem ra, không biết có phải điện chủ đã phát giác được chuyện gì đó hay không…

Sau khi phê chuẩn danh sách Miêu Nghị báo lên, Dương Khánh lại đích thân viết một ngọc điệp, giao cho Thanh Cúc nói:

- Phát cho Ngự Thú môn Ngô trưởng lão.

-----------

Mà bên Trấn Hải sơn, Hoa gia và lão Đổng cũng không để cho Miêu Nghị chờ quá lâu, sau một ngày đã lập tức chạy về.

Bốn người lại chui vào tĩnh thất đóng cửa lại.

Trải qua Miêu Nghị kiểm nghiệm, hai người đưa tới một trăm năm mươi úng tinh hắc không thiếu chút nào, ba mươi ba viên yêu đan nhị phẩm cùng một trăm viên yêu đan nhất phẩm cũng có chất lượng rất tốt.

Điều này làm cho Miêu Nghị ít nhiều gì cũng có bất ngờ, trước đó La Bình còn nói có thể sẽ dùng âm đan cùng nội đan thay thế, bây giờ xem ra đối phương vẫn thủ tín, cố gắng thu gom hết thảy yêu đan cho hắn.

Tiền trao cháo múc, bốn người viết ngọc điệp làm chứng với nhau, rốt cục đã kết thúc vụ mua bán lần này.

Bốn người ra khỏi tĩnh thất, La Bình ở chỗ này đã rất nhiều ngày cũng cáo từ.

Miêu Nghị cũng biết người ta rời đi đô thành quá lâu, không tiện ở lại thêm được nữa, tức thì đưa bọn họ đến trong đình viện, đưa mắt nhìn ba người bay lên không mà đi.

Miêu Nghị mới vừa đưa khách nhân đi, lương đình lại truyền tới thanh âm u oán:

- Đại ca làm xong chưa?

Ặc... Miêu Nghị xoay người, thấy Văn Phương đang chu môi đi tới, dở khóc dở cười nói:

- Văn Phương, vì sao nàng không làm ăn ở Nam Tuyên phủ?

Văn Phương thở phì phò nói:

- Đại ca còn cố ý nhắc tới chuyện này, thật là tàn nhẫn, biết rõ tiểu muội làm ăn như vậy, có khoản giao dịch lớn cũng không chịu chiếu cố tiểu muội. Chỉ cần Đại ca để lọt kẽ tay chút đỉnh cho tiểu muội, có lẽ tiểu muội không cần làm ăn bên Nam Tuyên phủ một năm cũng đáng.

Vụ buôn bán vừa hoàn thành với La Bình thật sự không nhỏ, giao dịch qua lại như vậy, La Bình hoàn thành tổng giao dịch không dưới hai trăm ngàn vạn kim tinh. Khoan nói tới chuyện hoa hồng, chỉ riêng tổng lượng giao dịch như vậy nếu lọt vào tay Văn Phương, cũng thừa sức khiến cho thương hội cất nhắc nàng sang thành thị lớn ở Trấn Ất điện, không cần làm ở chỗ nhỏ bé ít mối làm ăn như Nam Tuyên phủ nữa.

Cần phải biết nha môn càng lạnh, tiền đồ càng không tốt!

Miêu Nghị phát hiện nữ nhân này thật đúng là sành sỏi, da mặt lại dày, càng ngày càng kéo quan hệ giữa hai bên lại gần hơn. Nếu người ngoài không hiểu chuyện nghe được những lời này, chắc chắn sẽ cho rằng hai người là huynh muội ruột, có thể nói làm cho hắn rất xấu hổ.

Miêu Nghị lúng túng sờ sờ mũi, cười khan nói:

- Không phải là không muốn chiếu cố nàng, chẳng qua là phân hội Nam Tuyên phủ của nàng hơi nhỏ, sợ nàng không làm nổi…

Quả nhiên là làm ăn lớn! Văn Phương hận nghiến răng nghiến lợi nói:

- Đại ca chớ xem thường người, tuy phân hội Nam Tuyên phủ nhỏ nhưng cũng là một chi nhánh thương hội, huynh chỉ cần giao chuyện làm ăn cho tiểu muội, tiểu muội cũng có thể điều động tài nguyên, không có gì khác tên La Bình kia, nhưng Đại ca lại không cho tiểu muội cơ hội. Lui lại một bước mà nói, cho dù là Đại ca sợ muội không tiêu thụ nổi, chỉ cần chừa chút canh cặn lại cho muội cũng được. Uổng cho tiểu muội đích thân làm điểm tâm từ thật xa chạy tới thăm Đại ca, thật là không có lương tâm.

Miêu Nghị không biết nói gì, nàng thật sự đến thăm ta sao, tới để giành mối làm ăn mới là thật!

Có mấy lời hắn khó mà nói được, tỷ như chuyện của một vạn vò rượu kia, may nhờ có La Bình vận dụng quan hệ cá nhân tìm người đến giám định. Ngay cả La Bình cũng không biết rõ giá trị, nếu để cho Văn Phương lo liệu, nói không chừng rượu này còn phải để lại cho Yêu Nhược Tiên tiếp tục súc miệng, làm sao giống La Bình được?!

Đương nhiên hắn chỉ giấu lời này trong lòng không nói ra, ngoài mặt nói cho qua chuyện:

- Ha ha, lần sau, lần sau nhất định tìm nàng.

Văn Phương lập tức sáng mắt lên, nhanh chóng níu lấy lời này:

- Đại ca, đây chính là huynh nói, không cho phép khi dễ tiểu muội ngu ngốc lừa gạt tiểu muội, muội nói đây là lời thật.

- Ta ghi nhớ rồi.

Miêu Nghị cười ha hả nói.

Ai ngờ Văn Phương đưa ngón tay út trắng nõn ra trước mặt hắn, khiến cho hắn phải ngửa đầu ra sau hỏi:

- Nàng làm gì vậy?

Văn Phương ngoắc ngoắc ngón út:

- Ngoéo tay, nói là phải giữ lời, không cho đổi ý.

Bị nàng bức bách, Miêu Nghị bất đắc dĩ đưa ra một ngón tay út, móc vào ngón tay nàng làm tin. Hắn phát hiện tay của nữ nhân này mềm mại vô cùng, chẳng qua là tình hình này giống như trẻ con làm nũng với gia gia.

Hành động này khiến cho Miêu Nghị phải than thở:

- Theo ta thấy, làm ăn tới mức độ này, thương hội Tiên Quốc không trọng dụng nàng quả thật là có mắt không tròng.

- Nếu không muốn cho viên minh châu như muội đây bị bụi bặm che lấp, thân là Đại ca như huynh phải giúp đỡ…

Văn Phương chợt bật cười hăng hắc:

- Muội thấy huynh rất bận, không quấy rầy huynh nữa, muội đi chào Thiên nhi và Tuyết nhi đây.

Sau khi Văn Phương chào từ biệt hai nàng xong từ trong nhà ra ngoài, lại cười nhắc nhở Miêu Nghị lần nữa:

- Đại ca, tiểu muội ở Nam Tuyên thành chờ tin tức huynh, nếu để cho tiểu muội chờ quá lâu, đừng trách tiểu muội lại tìm tới cửa quấy rầy.

Miêu Nghị gật đầu cho xong chuyện, nghĩ thầm cuối cùng cũng tống cổ được nữ nhân này đi.

Văn Phương xoay người đi, nụ cười trên gương mặt như hoa dần dần trở nên gượng gạo, dần dần trở nên khổ sở, chợt lại lộ ra thần sắc kiên định tự cổ vũ cho mình. Nàng tin tưởng chỉ cần mình cố gắng, vậy nhất định sẽ thành công, sẽ không phải ở mãi Nam Tuyên phủ vắng vẻ này, sẽ không để cho người ta xem thường...

-----------

Sau khi nhanh chóng xử lý xong các loại chuyện bên mình, Trấn Hải sơn đã định, Miêu Nghị và Thiên nhi cùng nhau tiến vào trong thâm sơn.

Núi sâu yên tĩnh, thỉnh thoảng có tiếng chim hót ríu rít vang lên, cây cối um tùm. Thiên nhi dẫn đường ở phía trước, nụ cười ngây thơ. Đường núi khó đi, mặc dù đối với tu sĩ không phải là khó đi, nhưng Miêu Nghị theo sau thỉnh thoảng lại giơ tay ra đỡ nàng theo bản năng, để lộ sự quan tâm trìu mến.

Kể từ sau khi tới Trấn Hải sơn nhậm chức, Miêu Nghị vẫn chưa gặp mặt Yêu Nhược Tiên. Chỉ biết là lão núp ở trong thâm sơn, cụ thể ở đâu không biết, hơn nữa vị trí ẩn núp cách Trấn Hải sơn khá xa, nhân mã của chỉ vì Trấn Hải sơn khá nhiều, nếu tới gần nhất định sẽ bại lộ.

Cuối cùng hai người đi tới bên ngoài một sơn động hiểm trở trên núi, đứng ở cửa động gặp được Yêu Nhược Tiên đang viết viết vẽ vẽ trên vách đá.

Thiên nhi cất tiếng chào:

- Sư phó, chúng ta tới thăm người đây.

- Ha ha, tới rồi sao...

Yêu Nhược Tiên quay đầu lại liếc nhìn thấy Miêu Nghị cũng tới, lập tức dựng mặt lên làm như không nhìn thấy, tiếp tục một tay vuốt chòm râu rối bù, tay kia vẽ vẽ trên vách đá.

Thiên nhi còn muốn nói điều gì, Miêu Nghị giơ tay lên ngăn cản, ý bảo nàng ở ngoài động chờ, còn mình đi vào:

- Yêu tiền bối, ta tới thu hồi Đường Lang.

Yêu Nhược Tiên quay đầu lại lạnh lùng nói:

- Ngươi là một người sắp chết, còn cần vật ngoại thân để làm gì?

Miêu Nghị biết lão đang nói chuyện mình sắp đi Tinh Tú Hải, cười ha hả nói:

- Nếu ta chết, lão cũng không khống chế được số Đường Lang này.

- Tiểu tử ngươi tới đây muốn bị đòn hay sao?

Yêu Nhược Tiên tiện tay ném hòn đá trong tay mình, chắp tay đi tới trước giường đá, nhìn đám Đường Lang đang ăn tinh tệ:

- Có lời mau nói, có rắm mau đánh, đừng cho là ta không biết ngươi để cho hai nha đầu tới đây tiết lộ phong thanh là có ý gì.

- Tiền bối quả nhiên anh minh.

Miêu Nghị đi tới phía sau lão, nhìn bọn ‘tiểu tử’ đang nằm trên giường:

- Luyện chế giúp ta một bộ pháp bảo bảo vệ tính mạng.

- Luyện bảo không thành vấn đề, đây là chuyên môn của ta.

Yêu Nhược Tiên đưa tay nói:

- Lấy tài liệu ra đây.

Miêu Nghị hất tay, một trăm năm mươi úng tinh hắc xuất hiện chất đống trên mặt đất, thuận tay mở ra một chiếc hộp gỗ đặt trên đống tinh hắc. Bên trong có chứa một trăm viên yêu đan nhất phẩm, được xếp thành từng hàng chỉnh tề nằm dưới, bên trên còn có ba mươi ba viên yêu đan nhị phẩm.

Yêu Nhược Tiên nhìn yêu đan trong hộp gỗ ngẩn người, lại mở một úng tinh hắc ra xem một chút, hơi có vẻ kinh ngạc nói:

- Tiểu tử ngươi lại phát tài ư?

- Bây giờ nghèo xơ xác, làm gì có chuyện phát tài.

Miêu Nghị cười khổ nói:

- Táng gia bại sản mới mua được bao nhiêu đó….

Hắn còn chưa dứt lời, bọn ‘tiểu tử’ trên giường đá đã ùn ùn bay tới, nhắm vào yêu đan trong hộp gỗ. Yêu Nhược Tiên phất tay đảo qua, thu toàn bộ bọn ‘tiểu tử’ vào nhẫn trữ vật, quay đầu lại kinh nghi bất định nói:

- Đám người bay tới bay lui Trấn Hải sơn trước đó phải chăng là người của thương hội, chẳng lẽ ngươi đã bán tiên thảo Tinh Hoa rồi?

Lão đã kiểm tra tiểu tử này có bao nhiêu gia sản, ngoại trừ bán đi tiên thảo Tinh Hoa, lão không nghĩ ra Miêu Nghị lấy đâu ra đủ tiền đổi những thứ đồ này.

Miêu Nghị lắc đầu nói:

- Không có, đó là mấu chốt cuối cùng bảo vệ tính mạng khi ta đi Tinh Tú Hải, làm sao có thể bán đi, trừ phi không muốn sống nữa mới làm như vậy.

Yêu Nhược Tiên khẽ vuốt cằm, lão cảm thấy cũng đúng, bất quá tay lão vuốt râu, đôi mắt đảo tròn liên hồi, xem ra tiểu tử này có con đường kiếm tiền nào khác.

Lão vội ho một tiếng, làm như nghiêm trang nói:

- Ngươi chuẩn bị luyện chế thứ gì?

Miêu Nghị suy nghĩ một chút, đi Tinh Tú Hải chuẩn bị càng đầy đủ, xác suất bảo vệ tính mạng lại càng lớn, tức thì lại nhắm mắt móc ra từ trong nhẫn trữ vật năm mươi viên yêu đan nhất phẩm, bỏ vào trong hộp gỗ đựng yêu đan kia.

Những yêu đan này hắn đã có từ trước, phần lớn lấy được từ Tinh Tú Hải, những năm qua luyện chế pháp bảo tiêu hao một số, lại dùng để bổ sung năng lượng tiêu hao cho pháp bảo sau khi chiến đấu hết một số nữa, chỉ còn lại chừng trăm viên. Hiện tại nhắm mắt móc ra một nửa, còn lại trên người năm mươi mấy viên chính là để dành đi Tinh Tú Hải bổ sung năng lượng pháp bảo, có thể nói đã dốc hết vốn liếng.

Miêu Nghị thở ra một hơi thật dài, chỉ đống đồ nói:

- Luyện chế một bộ pháp bảo nhị phẩm nữa giúp ta và Hắc Thán, toàn bộ yêu đan còn lại luyện chế cho ta các loại phù triện bảo vệ tính mạng.

- Xem ra tiểu tử ngươi vì bảo vệ tính mạng thật đúng là dốc hết vốn liếng, lại không tiếc giá cao luyện chế loại đồ chơi đốt tiền chỉ sử dụng được một lần như phù triện.

Yêu Nhược Tiên cười hắc hắc một tiếng:

- Ngươi chuẩn bị tài liệu dường như còn thiếu một thứ…

Miêu Nghị hất tay lại lấy ra một đống da lột trên người bảy mươi hai trại chủ, cũng là tài liệu luyện chế phù triện. Từ trước tới nay hắn vẫn giữ trên người, rốt cục lần này phải lấy ra hết, lại hỏi:

- Có đủ hay không?

Yêu Nhược Tiên ngoắc ngoắc tay, sắc mặt hết sức gian thương:

- Luyện chế nhiều đồ như vậy cần không ít Diễm Chi tinh thạch!

Lão biết trên người Miêu Nghị có không ít Diễm Chi tinh thạch, lúc này không nhân cơ hội bóp cổ còn đợi khi nào.

Miêu Nghị lạnh nhạt nói:

- Không có, đã bán hết rồi.

Ặc... Yêu Nhược Tiên ngẩn người ra, ngay sau đó lại tỏ vẻ không để ý:

- Ta bỏ ra Diễm Chi tinh thạch cũng không sao, sẽ tính vào trong tiền công, ngươi chỉ cần trả đủ tiền công cũng được, Ta cũng không cần ngươi đưa nhiều, tùy tiện cho chừng tám chín mười ngàn vạn kim tinh là được.

- Không có, bây giờ ta nghèo đến mức không có tới một ngàn vạn.

Sắc mặt Miêu Nghị vẫn lạnh nhạt như trước.

Yêu Nhược Tiên cười hăng hắc nói:

- Tiểu tử, ngươi đang nói đùa với ta sao… Một lần giúp ngươi luyện chế nhiều đồ như vậy, ngươi không trả tiền công còn muốn ta bỏ thêm tiền túi, ngươi có nằm mơ giữa ban ngày không?

- Thật sự không có tiền, thiếu trước đi.

- Đùa gì thế, bằng vào tu vi của ngươi đi tới địa phương quỷ quái kia không biết có thể sống trở về hay không, vạn nhất tiểu tử ngươi chết đi tan thành tro bụi, ta biết tìm ai đòi tiền công?

Yêu Nhược Tiên giơ tay ra:

- Chớ có giở trò trước mặt ta, đưa tiền công trước ta mới luyện chế cho ngươi, không cho thiếu!

Miêu Nghị lật tay một cái, nhưng không đưa tiền công ra mà đưa một miếng ngọc điệp.

Có ý gì? Yêu Nhược Tiên lộ vẻ nghi hoặc, rót pháp lực vào tra xét, lúc này mới biết là một phần danh sách bằng chứng Miêu Nghị vừa giao dịch với thương hội Tiên Quốc. Lão xem một mạch xuống dưới mới phát hiện Miêu Nghị đã thật sự bán hết Diễm Chi tinh thạch.

Lúc lão xem tới giá cả số linh tửu mà Miêu Nghị bán, biểu lộ trên mặt rất đặc sắc, sau đó không biết nhớ ra chuyện gì đó, biểu lộ dần dần cứng đờ, ngẩng đầu yếu ớt hỏi một câu:

- Số rượu kia đắt tiền như vậy sao?

Dáng vẻ lão rất bối rối, dường như đã nhớ ra mình đã từng uống không ít.

Miêu Nghị làm ra vẻ kinh ngạc nói:

- Chẳng lẽ tiền bối không biết mình đã uống linh tửu sao? Linh tửu đắt như vậy, trung bình mấy vạn kim tinh một vò, ngài có thấy loại đắt tiền nhất trong đó hay không? Ta sợ tiền bối kén chọn, sợ tiền bối uống rượu dở mất hứng, vì làm vui lòng ngài nên mang cho ngài uống đa số là loại một trăm năm mươi vạn kim tinh một vò cao cấp nhất. Trong những năm qua, ngài đã uống hết khoảng năm ngàn vò như vậy…

- Tiền bối, ngài nghĩ gì vậy, trời ơi, không hiểu tiền bối thật sự không hiểu biết về linh tửu, hay là cố ý giả bộ hồ đồ, muốn quên đi chuyện này? Ta đã không bảo ngài trả tiền linh tửu, ngài còn ép ta chút tiền công luyện bảo nhỏ nhoi đó sao?