Phi Thiên

Chương 314. Bạch Liên thất phẩm

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sau khi tỷ thí kết thúc, Miêu Nghị chủ động tìm Tần Vi Vi, nhờ nàng dẫn kiến giúp mình với cao thủ ba đại môn phái trấn giữ Nam Tuyên phủ.

Tần Vi Vi không có từ chối, chỉ nói ngươi lại thiếu ta một món nợ nhân tình.

Lúc nhất nhất bái phỏng cao thủ ba đại môn phái ở Nam Tuyên phủ, Miêu Nghị chuẩn bị một ít lễ mọn, chuẩn bị lôi kéo quan hệ.

Thế nhưng người ta chỉ tỏ thái độ lạnh nhạt đối với hắn, lễ vật thì nhận nhưng lại không chịu hứa hẹn gì. Nếu không phải là nể mặt Tần Vi Vi, có lẽ không thèm tiếp kiến Miêu Nghị.

Có người nói rõ ràng, Trấn Hải sơn kéo nhân mã của ba đại môn phái xuống ngựa, nếu muốn thân cận với nhau, hy vọng Miêu sơn chủ có thể kịp thời hối cải.

Ý trong lời ấy hết sức rõ ràng, đó là bắt Miêu Nghị phải gạt đệ tử Lam Ngọc môn ở Trấn Hải sơn sang bên, đưa đệ tử ba đại môn phái lên vị trí cao, bằng không không bàn nữa.

Thật ra thì lúc trước Miêu Nghị đưa người của ba đại môn phái xuống, cũng không ngờ rằng sẽ có ngày Lam Ngọc môn bị diệt.

Lúc ấy hắn nâng đỡ đệ tử Lam Ngọc môn cũng là vì lợi ích của mình, mấy đại môn phái đều tranh đoạt lợi ích ở hai phủ cả ngoài sáng lẫn trong tối, không ai có thể lôi kéo hết được. Sau này Miêu Nghị đi Tinh Tú Hải đừng hy vọng mọi người sẽ vây quanh liên thủ với mình, chắc chắn người ta sẽ không coi hắn ra gì.

Cần phải biết ba đại môn phái cũng không chỉ có đệ tử ra sức ở hai phủ, đến khi đi Tinh Tú Hải ngay cả Dương Khánh cũng không thao túng được ba đại môn phái. Nhưng Lam Ngọc môn lại khác, ích lợi của đệ tử Lam Ngọc môn ở Trấn Hải sơn liên quan trực tiếp đến bản thân Miêu Nghị, đến lúc đi Tinh Tú Hải nhất định Lam Ngọc môn phải dặn dò môn hạ đệ tử bảo vệ hắn cho tốt, lúc ấy nên lựa chọn thế nào là rất dễ phán đoán.

Nhưng ai có thể ngờ được Lam Ngọc môn lại đột nhiên bị diệt, làm Miêu Nghị ứng phó không kịp, cũng không thể làm gì được.

Tuy rằng hắn không báo thù cho Lam Ngọc môn, nhưng cũng sẽ không đuổi các đệ tử Lam Ngọc môn khỏi các vị trí ở Trấn Hải sơn. Nếu hắn thật sự làm như vậy, rõ ràng là kẻ tiểu nhân phản phúc vô thường.

Miêu Nghị không phải là chính nhân quân tử, cũng không ngại làm tiểu nhân, nhưng chắc chắn hắn không làm loại tiểu nhân bội tín không có nghĩa khí như vậy.

Kết quả có thể tưởng tượng được, Miêu Nghị phí đi lễ vật mà không được ba đại môn phái cam kết hứa hẹn, rốt cục không lôi kéo được quan hệ, không thu hoạch được gì.

- Được rồi, không cần thiết gặp người cuối cùng.

Miêu Nghị từ một phủ đệ tu hành phía sau núi Nam Tuyên phủ ra ngoài cười, ngăn cản Tần Vi Vi dẫn mình đi gặp người cuối cùng.

Thấy hắn liên tiếp bị người làm mất mặt nhưng vẫn còn cười được, Tần Vi Vi cũng cảm thấy buồn thay cho hắn, lại nghi hoặc hỏi:

- Tới cửa cầu xin người như vậy không giống như tính tình của Miêu đại sơn chủ, có phải là có chuyện gì hay không?

Miêu Nghị cười nói:

- Chuyện ta tới cửa cầu xin người còn ít sao, cũng đã từng cầu nàng không biết bao nhiêu lần, vì cầu nàng suýt chút nữa đã lấy thân báo đáp rồi.

Tần Vi Vi chế nhạo nói:

- Lấy thân báo đáp ngươi chỉ nói ngoài miệng, cũng không thấy ngươi hành động, hôm nay ngươi cho người khác không ít lễ vật, ta giúp ngươi nhiều như vậy dường như chưa hề thu lễ vật của ngươi…?

Miêu Nghị đáp lại:

- Không phải nàng vẫn nói chúng ta là bằng hữu sao? Bằng hữu tặng lễ vật sẽ làm tổn thương cảm tình.

Tần Vi Vi lườm hắn một cái, hỏi:

- Thật không đi người cuối cùng sao?

- Không cần, ta không có nhiều lễ vật tặng không cho người ta như vậy, trở về đi thôi, hẳn là phủ chủ cũng sắp xuất phát.

Miêu Nghị khoát tay áo một cái, hai người cùng nhau đi xuống chân núi.

Đi được nửa đường núi, Miêu Nghị bị một vị tiểu thị nữ cản lại, nói là phủ chủ có chuyện tìm hắn, chỉ cho hắn thấy một người.

Chỉ thấy nơi xa trên gò đất, Thanh Cúc đang đưa tay vẫy vẫy, Miêu Nghị nói lời từ biệt cùng Tần Vi Vi, bước nhanh đi tới chỗ Thanh Cúc.

- Ra mắt tiểu cô cô.

Miêu Nghị đi tới trước mặt Thanh Cúc chắp tay hành lễ.

Thanh Cúc liếc nhìn Tần Vi Vi đi xa, lại quan sát Miêu Nghị, âm thầm thở dài một tiếng, ngay sau đó vẫy tay bảo hắn đi với mình, vừa đi vừa cười nói:

- Hôm nay ngươi đã đắc tội với tất cả các lộ sơn chủ, nhưng có vẻ Tần sơn chủ không mấy để ý…

- Tiểu cô cô nói quá lời, ta ở dưới quyền Tần sơn chủ nhiều năm, nàng hiểu rõ ta, biết ta chỉ nói ngoài miệng mà không để trong lòng.

Miêu Nghị cười nói.

Thanh Cúc phì cười một tiếng:

- Chỉ nói ngoài miệng mà không để trong lòng, có quỷ mới tin được ngươi!

Lần này Dương Khánh lại không tiếp kiến Miêu Nghị ở lương đình trên núi, Thanh Cúc dẫn hắn đi tới phủ phủ chủ.

Bên trong phòng khách, Thanh Mai theo hầu ở bên người Dương Khánh.

Miêu Nghị bái kiến Dương Khánh, lại ra mắt vị Thanh Mai Đại cô cô mặt lạnh kia.

Trước kia còn không có gì, hôm nay Miêu Nghị cảm thấy Thanh Mai Đại cô cô này đối với mình càng ngày càng lạnh nhạt. Cũng không biết mình đắc tội nàng chỗ nào, trong lòng cũng cảm thấy chán nản.

Dương Khánh lại lộ vẻ bình thản đưa tay bảo Miêu Nghị ngồi xuống nói chuyện, còn cho Thanh Cúc dâng trà, tiếp theo cũng giống như Thanh Cúc, chế giễu chuyện Miêu Nghị đắc tội chư vị sơn chủ trước đó, cuối cùng ra vẻ thản nhiên hỏi:

- Dường như Vi Vi có vẻ thân thiết với ngươi, các ngươi vẫn giữ liên lạc ư?

Miêu Nghị cười khổ trong lòng, hắn đã hiểu đây mới là nguyên nhân chủ yếu cho đòi mình tới, bèn đáp lại:

- Từ sau khi từ biệt ở Trấn Hải sơn, cũng chưa liên lạc qua lại lần nào, lần này gặp mặt là muốn nhờ nàng giúp cho chút chuyện.

Dương Khánh có vẻ hứng thú nói:

- Có chuyện gì cần tìm nàng giúp? Chẳng lẽ ở hai phủ ngươi còn có thể tìm được người giúp thích hợp hơn cả ta sao?

- Chỉ là chuyện nhỏ nào dám làm phiền phủ chủ.

Miêu Nghị than thở:

- Lần trước phủ chủ dặn dò thuộc hạ phải làm tốt quan hệ với người của ba đại môn phái, thế nhưng thuộc hạ đắc tội với đệ tử ba đại môn phái ở Trấn Hải sơn, nếu tìm tới e rằng bọn họ sẽ không chịu tiếp kiến. Nên thuộc hạ mới nhờ Tần sơn chủ ra mặt dẫn kiến, tưởng ít nhiều gì bọn họ cũng nể mặt một chút.

Thì ra là như vậy! Dương Khánh lập tức hiểu nỗi khổ của hắn, khẽ vuốt cằm. Chuyện này quả thật y không tiện ra mặt, mấu chốt là có ra mặt cũng vô ích, ở hai phủ ba đại môn phái sẽ nể mặt y, nhưng đi Tinh Tú Hải người ta không cần nể mặt. Dù sao ở Tinh Tú Hải gây ra cái gì cũng khó mà biết được, Miêu Nghị tìm Tần Vi Vi ra mặt đúng là thích hợp hơn y.

- Bọn họ có ý kiến gì?

Dương Khánh hỏi.

- Đưa chút lễ vật cho bọn họ không thỏa mãn được khẩu vị của họ. Thứ bọn họ coi trọng chính là lợi ích lâu dài ở Trấn Hải sơn, muốn thuộc hạ đuổi người của Lam Ngọc môn xuống đài.

Dương Khánh liếc hắn:

- Ngươi có đáp ứng không?

Miêu Nghị lắc đầu nói:

- Không có, những người Lam Ngọc môn này theo thuộc hạ xách theo đầu xông pha Vạn Hưng phủ, hôm nay Lam Ngọc môn bị diệt, làm sao thuộc hạ có thể bội tín nghĩa khí.

Dương Khánh cười lắc đầu một cái, không biết nên nói với Miêu Nghị cái gì cho phải. Đã lăn lộn nhiều năm như vậy trong giới tu hành mạnh được yếu thua, nhưng tiểu tử này vẫn còn giữ tính cách hành sự theo tình cảm, đã đến lúc nào rồi còn chú ý tới chuyện này. Nhưng y thân là phủ chủ cũng không tiện khích lệ thủ hạ làm chuyện phản bội nghĩa khí như vậy, không thể nghi ngờ là khích lệ thủ hạ có cơ hội thích hợp cũng có thể phản bội mình. Có một số việc chỉ có thể là tự mình phân ra đâu là nặng đâu là nhẹ, phải dựa vào chính mình lãnh hội, đây chính là giới tu hành.

Bất quá nói đi thì nói lại, đây chính là chỗ mà Dương Khánh y thưởng thức Miêu Nghị.

Nhưng cũng chính vì vậy, Dương Khánh mới không dám gả Tần Vi Vi cho Miêu Nghị, ở giới tu hành không nhận rõ thực tế, hành sự theo tình cảm quá mức sẽ dễ dàng chết sớm.

- Chuyện điện chủ quyết định, ta cũng không thể giúp được gì ngươi, nếu như những phương diện khác gặp phải phiền phức, cứ tới tìm ta, nếu có thể giúp được ngươi ta sẽ tận lực giúp ngươi.

Dương Khánh đưa ra cam kết lần nữa.

Miêu Nghị thầm nhủ trong lòng, ngươi có thể giúp được chuyện gì!? Nếu thật sự có thể giúp vậy đã giúp từ sớm, e rằng ngươi còn chuyện kia, không muốn để cho ta và Tần Vi Vi tiếp xúc nhiều…

Dương Khánh còn nói:

- Đi Tinh Tú Hải rồi, ngươi không cần lo lắng Trấn Hải sơn. Dựa theo quy định, trước khi Kham Loạn hội chưa kết thúc, chức vị người tham dự sẽ được bảo lưu lại, không ai có thể động tới vị trí của ngươi. Tinh Tú Hải Kham Loạn hội lần này có ban thưởng gì còn chưa quyết định, có lẽ đây là cơ hội của ngươi cũng không chừng. Ta rất có lòng tin với ngươi, ngươi làm việc từ trước tới nay chưa từng để cho ta thất vọng, huống chi ngươi còn có ưu thế người khác không có, dù sao ngươi từng đi qua Tinh Tú Hải một chuyến.

- Tạ phủ chủ chỉ điểm.

Miêu Nghị gật đầu một cái, trong lòng lại mắng thầm, vậy cũng gọi là ưu thế sao… Lần này là mười lăm vạn yêu ma quỷ quái đánh nhau một mất một còn ở Tinh Tú Hải, huống chi nếu lần trước không gặp được Yêu Nhược Tiên, chỉ sợ hắn cũng chưa chắc có thể còn sống trở về.

Hai người cũng không trò chuyện quá lâu, Dương Khánh đã quay đầu lại lệnh Thanh Mai, Thanh Cúc triệu tập các lộ sơn chủ lên đường, hộ tống nộp thu hoạch đi Trấn Ất điện.

Miêu Nghị cũng ở lại đi theo lên đường trong đội nhóm, hắn chỉ chừa lại Điền Thanh Phong và Liễu Thiến, lệnh cho những người khác trở về Trấn Hải sơn.

Mặc dù người năm nay hộ tống nộp thu hoạch không nhiều như năm trước, nhưng trong đội ngũ rõ ràng phần lớn cũng là tu sĩ Thanh Liên, thực lực hùng mạnh hơn.

Dọc trên đường đi Tần Vi Vi không biết suy nghĩ thế nào, Miêu Nghị cũng có hơi nghi ngờ nàng cố ý đi với hắn là để cho Dương Khánh thấy. Lúc này nàng sóng vai đi với hắn, dọc trên đường đi chủ động trao đổi, chọc cho Dương Khánh quay đầu lại nhìn mấy lần, làm Miêu Nghị âm thầm kêu khổ.

Tình cảnh của mình đã không ổn, nếu chọc cho Dương Khánh bỏ đá xuống giếng nữa, vậy thì thảm...

Thật ra thì Miêu Nghị muốn xem thử vị điện chủ Trấn Ất điện kia là thế nào, vì sao lại chỉ danh mình đi Tinh Tú Hải. Nhưng sau khi tới Trấn Ất điện, hắn không có cả cơ hội tới gần tòa cung điện nguy nga trên núi kia.

Chuyến này tương đương với chạy không một chuyến, Dương Khánh nộp thu hoạch xong, lại đi theo hộ tống Dương Khánh trở về Nam Tuyên phủ, sau đó các lộ sơn chủ ai trở về nhà nấy...

-----------

Miêu Nghị trở về Trấn Hải sơn dặn dò một phen, lập tức tiến vào trạng thái bế quan tu luyện.

Lần này tìm tới ba đại môn phái va đầu vào vách, làm hắn hoàn toàn đoạn tuyệt đi ý niệm lập quan hệ với ba đại môn phái. Báo thù giúp Lam Ngọc môn hắn không làm được, cũng sẽ không làm, thế nhưng bảo hắn đưa xuống tất cả người của Lam Ngọc môn, hắn tuyệt đối không đáp ứng.

Mặc dù giới tu hành tràn đầy dối lừa gạt gẫm, ỷ mạnh hiếp yếu, Miêu Nghị cũng không muốn đơn độc làm người tốt lành gì, nhưng trong lòng hắn còn có một ranh giới thị phi cuối cùng của riêng mình.

Huống chi hắn cũng hiểu, những người đó mắt mọc trên trán, rõ ràng là xem thường mình, cho dù là mình làm theo lời bọn họ, tới lúc đi Tinh Tú Hải cũng chưa chắc người ta sẽ giúp mình, nói không chừng sẽ đẩy mình ra ngoài làm người chết thế. Vậy hắn không cần làm chuyện ném đá xuống giếng với bọn Điền Thanh Phong, khiến cho người ta càng thêm coi thường.

Chuyện này đã khiến cho hắn hoàn toàn hiểu, giới tu hành và thế tục không có gì khác biệt, tới cửa cầu người chỉ có thể là cầu khẩn nhiều lần, còn phải xem sắc mặt người. Có một số việc không thể gởi gắm hy vọng vào người khác, chỉ có thể dựa vào chính mình...

-----------

Xuân đi Thu tới, đảo mắt bốn năm trôi qua.

Miêu Nghị bên trong tĩnh thất khoanh chân ngồi trên giường đá từ từ mở hai mắt ra, Mi Tâm nở rộ một đóa Bạch Liên thất phẩm, nhẹ nhàng thở ra một hơi dài, rốt cục tu vi đột phá đến Bạch Liên thất phẩm.

Vì có thể mau chóng đột phá tu vi của mình, bốn năm qua hắn cơ hồ không hề rời đi thạch thất nửa bước, bởi vì chỉ có nâng cao tu vi một chút, đi Tinh Tú Hải mới có thể thêm một phần bảo đảm.

Bốn năm qua hắn một lòng tu luyện, trong thời gian đó không hề gần gũi với Thiên nhi cùng Tuyết nhi, ngay cả mặt mũi các nàng cũng rất ít thấy. Chuyện bên ngoài cơ hồ đều giao cho hai nàng và Diêm Tu xử lý, gần như ở vào trạng thái ngăn cách với đời.

Thậm chí ngay cả tới lúc nộp thu hoạch hắn cũng không đi, chỉ đưa tin cho Nam Tuyên phủ nói mình vì chuẩn bị đi Tinh Tú Hải mà bế quan tu luyện, thỉnh cầu Dương Khánh đồng ý.

Nếu Dương Khánh đã đáp ứng giúp một tay, tự nhiên cũng sẽ đáp ứng yêu cầu nho nhỏ này, chuẩn cho.

Hắn yên lặng thi pháp điều tra tình huống tu vi trong cơ thể, không ngoài sở liệu, muốn từ thất phẩm đột phá đến bát phẩm ít nhất phải cần ba trăm hai mươi viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm mới được.

Thử thăm dò lần nữa Nguyện Lực Châu luyện hóa trong miệng còn dư lại, đánh giá một năm chỉ có thể luyện hóa năm mươi viên. Nói cách khác, muốn đột phá đến cấp kế tiếp cần sáu đến bảy năm, qua sang năm đã đến Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, muốn mang tu vi Bạch Liên bát phẩm đi Tinh Tú Hải là không thể nào.

Bây giờ chuyện làm hắn lo nghĩ nhất là bộ chiến giáp Yêu Nhược Tiên luyện chế cho mình. Mấy tháng trước lúc hai nàng đi vào có chuyện xin phép, Miêu Nghị hỏi chiến giáp mình luyện chế thế nào rồi, hai nàng nói Yêu Nhược Tiên bảo sắp xong.

Nhưng bây giờ vẫn chưa có tin tức gì, làm Miêu Nghị có hơi lo âu không biết rốt cuộc Yêu Nhược Tiên đang giở trò quỷ gì. Luyện chế cho hai nàng hai bộ nhị phẩm chiến giáp nhanh như vậy, vì sao luyện chế bộ chiến giáp của mình mấy năm trời vẫn chưa xong?! Chẳng lẽ lão già kia muốn chơi khăm mình???

Trước đó vì bế quan đột phá tu vi nên tạm thời nhẫn nại, hôm nay tu vi đã đột phá đến thất phẩm, hắn thật sự có hơi không nhịn được, muốn đi xem thế nào.