Phi Thiên

Chương 316. Bắt chẹt

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nói cho cùng phần lớn thời gian tu sĩ đều ở trạng thái tu luyện, mấy năm ngắn ngủi đối với tu sĩ đích xác là ngắn ngủi, cũng không xảy ra đại sự gì. Ngược lại chuyện tranh quyền đoạt lợi với nhau lại xảy ra không ít, đệ tử của ba đại môn phái và đệ tử Lam Ngọc môn vẫn ngấm ngầm đấu đá với nhau cả ngoài sáng lẫn trong tối.

Miêu Nghị không thèm để ý tới những chuyện này, chỉ cần không ảnh hưởng tới sự ổn định của Trấn Hải sơn, cứ mặc cho bọn họ tranh đấu, dù sao hắn cũng không thể nào thao túng được suy nghĩ của mỗi cá nhân.

Trước khi Miêu Nghị bế quan đã thông báo nguyên tắc xử sự cho hai nàng, không nên nghiêng về bên nào, cho phép bên dưới có cạnh tranh, đây là bệnh chung sau khi có nhiều thủ hạ nhân mã, nhưng không thể để mất khống chế.

Những năm qua buông tay cho hai nàng giải quyết, quả nhiên với tính cách của hai nàng đã được trui rèn trưởng thành không ít. Chuyện duy nhất khiến cho Miêu Nghị tiếc nuối chính là, hai nàng vẫn còn thiếu một ít tính quyết đoán sát phạt, có đôi khi không trấn áp được cục diện. Thế nhưng về phương diện này phải lăn lộn trong đó nhiều lần mới có thể rèn luyện nên, có muốn dạy cũng không thể được.

Quay trở về hai nàng chuẩn bị một bữa phong phú mỹ vị giai hào, phụng bồi Miêu Nghị cùng nhau hưởng dụng, Miêu Nghị nổi lên nhã hứng, kéo hai nàng vào phòng ngủ triền miên một trận không đề cập tới.

Xong chuyện Miêu Nghị ôm hai cỗ thân thể mềm mại trắng nõn cảm thán không thôi. Nếu không có những chuyện thị phi kia thì hay biết mấy…

Miêu Nghị không bồi tiếp hai nàng quá lâu, sau khi hai nàng phục dịch hắn tắm rửa, hắn lập tức tiến vào trạng thái bế quan tu luyện, trước khi đi Tinh Tú Hải có thể nâng cao một phần tu vi là có thêm một phần hy vọng…

-----------

Người tu hành bế quan không biết năm tháng trôi qua, đảo mắt lại là một năm trôi qua.

Thiên nhi tiến vào tĩnh thất thông báo một tiếng, Miêu Nghị muốn không xuất quan cũng không được.

Bên Đông Lai động đã làm xong mười chiếc đại hải thuyền viễn hành đúng kỳ hạn bảo đảm chất lượng, Tinh Tú Hải Kham Loạn hội sẽ cử hành vào nửa năm sau. Bởi vì muốn đến Tinh Tú Hải phải đi trên biển mất ba tháng, cho nên người tham dự phải tập trung trước hơn ba tháng để lên thuyền ra biển.

Phía trên truyền tới tin tức, Trấn Ất điện phái một Chấp Sự xuống, muốn đi Đông Lai động nghiệm thu mười chiếc thuyền lớn kia. Dương Khánh cũng phải theo tới, Miêu Nghị không tiện tiếp tục bế quan nữa, phủ chủ còn phải tới, hắn chỉ là sơn chủ không lộ diện là không được.

Hắn xuất quan rửa mặt một phen, tính toán thời gian xong phát tin thông báo cho Đông Lai động chuẩn bị, để lại Thiên nhi Tuyết nhi giữ nhà. Còn hắn điểm mười người, nhanh chóng rời Trấn Hải sơn chạy nhanh ra ngoài quan đạo đứng chờ nghênh đón.

Bởi vì Dương Khánh đi cùng vị Chấp Sự Trấn Ất điện phái xuống kia sẽ không cố ý đi Trấn Hải sơn, mà là đi thẳng tới Đông Lai động.

Đợi chừng hai canh giờ, cuối cùng thấy một đám nhân mã ầm ầm chạy tới, Dương Khánh cùng một người trắng nõn mập mạp song song chạy dẫn đầu.

Không cần phải nói, người trắng trẻo mập mạp có thể chạy song song với Dương Khánh kia, chắc chắn chính là Chấp Sự Trấn Ất điện phái tới.

Nhân mã vọt tới, thấy bọn Miêu Nghị bên đường chắp tay nghênh đón, Dương Khánh khoát tay, tất cả dừng lại.

- Vị này là sơn chủ Trấn Hải sơn Miêu Nghị.

Dương Khánh giới thiệu cho người trắng trẻo mập mạp kia, sau đó nhìn Miêu Nghị quát:

- Còn không mau ra mắt Trấn Ất điện Trầm Phong Hoa Trầm Chấp Sự?!

Miêu Nghị chắp tay nói:

- Thuộc hạ ra mắt Trầm Chấp Sự.

- Hay lắm…

Trầm Phong Hoa cười híp mắt gật đầu, dáng vẻ rất hòa khí, quay đầu lại nói với Dương Khánh:

- Dương huynh, chính sự quan trọng hơn, hay là chúng ta lên đường đi.

Dương Khánh gật đầu một cái, phất tay ra hiệu Miêu Nghị dẫn người đi theo, ngay sau đó hai đội nhân mã hợp nhất, thẳng chạy tới Đông Lai động.

Chuyến này Dương Khánh dẫn theo Thanh Cúc tới, Miêu Nghị vừa gia nhập, bàn về thân phận dĩ nhiên là kế dưới Dương Khánh, cho nên được đứng ngang hàng với Thanh Cúc. Hai người vốn cảm thấy đối phương không tệ, gặp mặt đều cười gật đầu chào hỏi, âm thầm truyền âm hàn huyên, dọc trên đường đi cũng trò chuyện vui vẻ.

Nhân mã mới vừa tiến vào cảnh nội Đông Lai động, đã thấy động chủ Đông Lai động Giang Vân Lộ dẫn dắt thủ hạ nhân mã ở bên đường nghênh đón,

Những người này còn không đáng để Dương Khánh cố ý dừng lại chào hỏi, cơ hồ là mắt nhìn thẳng trực tiếp dẫn đội xông qua, đám người Giang Vân Lộ cũng không tức giận. Người ta là phủ chủ, làm sao biết được mình là ai, cần gì phải khách sáo với mình…

Miêu Nghị vung tay lên, ra hiệu bọn họ đuổi theo, cả bọn lập tức lục tục chạy theo sau.

Mọi người cũng không đi Đông Lai động mà lao thẳng tới bến thuyền trên bờ biển. Người còn chưa tới bờ biển, đã thấy mười chiếc lâu thuyền cực lớn xếp hàng song song trên bến thuyền, thật là hùng tráng.

Bến thuyền đã sớm được dọn quét sạch sẽ lại từ trước, những thợ mộc phàm phu tục tử cũng đã lánh mặt, người cỡi long câu tới bên bờ so sánh với thuyền lớn có vẻ rất nhỏ bé.

Trầm Phong Hoa Trầm Chấp Sự ra vẻ hành sự quyết đoán nhanh nhẹn, lập tức muốn lên thuyền kiểm tra, Dương Khánh nhìn Miêu Nghị vuốt cằm, Miêu Nghị lại truyền âm một tiếng với Giang Vân Lộ.

Giang Vân Lộ lập tức dẫn mọi người lên thuyền, cũng phụ trách giới thiệu, Trầm Phong Hoa hỏi tới chỗ nào, Giang Vân Lộ cũng có thể đối đáp trôi chảy:

- Kháng sóng gió phòng nước dĩ nhiên là không thành vấn đề, toàn bộ thân thuyền dùng dầu cây trẩu trộn với vôi bột và vỏ sò nghiền nát đánh bóng qua, các chỗ nối không có khe hở, còn có thể phòng sâu mọt…

Rất hiển nhiên, những năm qua động chủ Đông Lai động Giang Vân Lộ vì chế tạo những thuyền này cũng tốn không ít tâm tư, rất là quen thuộc phương diện này. Đây cũng là không có cách nào khác, chuyện này thuộc trách nhiệm của y, y không thể buông tay mọi việc cho cấp dưới làm giống như Miêu Nghị, ngay cả Chu Hoàn cũng có hiểu biết rất chuyên nghiệp.

Phần lớn không gian phía dưới khoang thuyền được làm chuồng long câu, có hơn hai trăm lồng sắt cô lập, phía trên là hơn hai trăm phòng đơn phân ra ba tầng.

Gần hai trăm tên tu sĩ cùng hơn hai trăm con long câu lên thuyền, sẽ phải ở trên chiếc thuyền này sống hơn ba tháng, hoàn cảnh bố cục trên thuyền cũng không có ngược đãi.

Mọi người cưỡi ngựa xem hoa xem từ trên xuống dưới qua một lượt, Trầm Phong Hoa lại muốn từng chiếc từng chiếc chạy thử. Thật ra đã chạy thử nhiều lần từ sớm, nhưng đại diện Trấn Ất điện yêu cầu như vậy cũng không có cách nào.

Giang Vân Lộ không thể làm gì khác hơn là triệu tập nhân mã dưới quyền tới, mười con long câu cùng nhau tiến vào khoang động lực sung làm động lực. Không có biện pháp, thuyền quá lớn, một con long câu chắc chắn không kéo nổi.

Mười chiếc thuyền lớn ở trên biển thay phiên chạy một vòng rồi cặp bờ, lúc này sắc trời đã tối, mọi người bèn trú chân trên thuyền, dù sao cũng có rất nhiều phòng.

Một bữa tiệc rượu là không tránh được, vất vả lắm mới phục vụ xong thượng cấp, Miêu Nghị tìm một gian phòng mở cửa sổ ra, đứng trước cửa sổ thưởng thức biển cả gợn sóng dưới ánh trăng.

Chỉ chốc lát sau Diêm Tu cùng Giang Vân Lộ cùng nhau gõ cửa mà vào, sắc mặt của hai người đều khó coi.

Miêu Nghị vừa nhìn lập tức cảm thấy kỳ quái, hắn sắp sửa phải đi Tinh Tú Hải, không hề muốn phải uốn lưng khom mình bồi tiếp tên Trầm Phong Hoa kia, chuyện này giao cho Diêm Tu cùng Giang Vân Lộ đối phó. Lúc này nhìn thấy sắc mặt hai người có vẻ khác thường không khỏi hỏi:

- Thế nào?

Giang Vân Lộ vẻ mặt đau khổ nói:

- Sơn chủ, Trầm Chấp Sự kia nói chất lượng thuyền chúng ta không đạt, muốn báo lên Trấn Ất điện hỏi tội.

Miêu Nghị kỳ quái nói:

- Trước đó thấy y ăn ăn uống uống thật cao hứng, cũng không thấy xuất hiện vấn đề gì. Giang Vân Lộ, ngươi hãy thành thật nói cho ta biết, ngươi có chế tạo thuyền đúng như đồ án hay không?

Giang Vân Lộ thi lễ nói:

- Sơn chủ, chuyện lớn như vậy thuộc hạ nào dám ăn bớt vật liệu, làm như vậy rõ ràng là chán sống rồi. Thuộc hạ có thể bảo đảm tuyệt đối không có bất cứ vấn đề gì, nhưng…

Miêu Nghị cau mày nói:

- Không thành vấn đề ngươi còn nhưng nhị gì nữa?

Giang Vân Lộ cười khổ nói:

- Nếu như Trầm Chấp Sự muốn cố ý bới lông tìm vết, chúng ta cũng không có cách nào…

Có mấy lời y không tiện nói, bèn nhìn Diêm Tu chắp tay.

Diêm Tu tiến lên một bước, thấp giọng nói với Miêu Nghị:

- Trầm Chấp Sự ám hiệu chúng ta cho một trăm viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, chuyện này coi như qua.

Miêu Nghị chợt hiểu ra, rõ ràng là tên này muốn nhân cơ hội bắt chẹt làm tiền, làm sao Đông Lai động lấy ra được một trăm viên Nguyện Lực Châu, đây rõ ràng là đòi Miêu Nghị hắn. Con bà nó, lão tử sắp phải đi Tinh Tú Hải chịu chết rồi, ngươi còn dám tới đây bắt chẹt ta, từng thấy tiêu tiền mua mạng người chưa, thật là ép người quá đáng!

- Con bà nó, một Chấp Sự quèn còn chưa quản được ta, bên trên ta còn có Nam Tuyên phủ kia mà!

Miêu Nghị cười lạnh nói:

- Một cọng lông cũng đừng mơ!

- Đại nhân, chuyện này tuy lớn mà nhỏ, nếu như y trở về Trấn Ất điện nói lung tung, sợ là có chút phiền phức.

Diêm Tu nhắc nhở một tiếng.

Miêu Nghị ra vẻ trầm ngâm, nói với hai người:

- Nếu cứ để y ở lại nơi này cũng không phải là cách, vạn nhất âm thầm táy máy tay chân ở trên thuyền... Trước hết hãy trấn an y, chờ sau khi y rời khỏi thuyền này rồi hãy nói. Diêm Tu, lão đi nói cho y biết, cứ nói trên người chúng ta cũng không có nhiều Nguyện Lực Châu như vậy, sau khi trở về Trấn Hải sơn sẽ có trọng tạ.

Diêm Tu không biết nói gì, theo ý Đại nhân rõ ràng là không muốn cho…

Miêu Nghị trừng mắt, Diêm Tu không thể làm gì khác hơn là lĩnh mệnh rời đi…

-----------

Ngày kế Giang Vân Lộ thở phào nhẹ nhõm, rốt cục cũng tống tiễn được đám ôn thần này đi. Ngay sau đó y lại nở một nụ cười cười khổ, Miêu Nghị lệnh cho nhân mã Đông Lai động tạm thời di cư lên trên thuyền ở, đợi đến ba tháng sau chính thức bàn giao.

Dương Khánh đang ở trên đường đi cùng Trầm Phong Hoa trở về có hơi buồn bực, ít nhiều gì cũng y đưa chút lễ vật cho Trầm Phong Hoa, ai ngờ hỏi lúc ý kiến Trầm Phong Hoa đối với chuyến thị sát lần này, đối phương lại nói lòng vòng quanh co, không cho một câu trả lời xác thực, làm Dương Khánh âm thầm có hơi tức giận.

Chuyện làm Dương Khánh bất ngờ hơn nữa là lúc đi tới đường rẽ vào Trấn Hải sơn, Trầm Phong Hoa lại nói muốn lên Trấn Hải sơn xem thử.

Người ta là Chấp Sự có quyền thị sát cấp dưới, Dương Khánh cũng không tiện nói gì, không thể làm gì khác hơn là phụng bồi y đi Trấn Hải sơn một chuyến.

Chỉ có Miêu Nghị và Diêm Tu biết vị Chấp Sự Đại nhân kia muốn làm gì, đây là tới Trấn Hải sơn thu tiền, ai bảo Miêu đại sơn chủ hứa trọng tạ.

Sau khi an bài xong cho nhân mã của Dương Khánh, Miêu Nghị gọi Diêm Tu tới ra lệnh:

- Không được thất lễ với bên phủ chủ, về phần tên mập họ Trầm kia, không cho y một giọt nước nào cả, để ta xem y sẽ ở lại bao lâu!

Diêm Tu cười khổ nói:

- Sơn chủ, làm như vậy có phải hơi quá đáng không?

Thiên nhi cùng Tuyết nhi cũng ngơ ngác nhìn nhau.

Miêu Nghị cười lạnh nói:

- Ta còn không sợ, lão sợ cái gì, truyền pháp chỉ ta, ai dám kháng chỉ không tuân len lén đi nịnh hót thử xem. Từ sau khi bản tọa tới Trấn Hải sơn này vẫn chưa từng giết ai, đã cảm thấy tay chân ngứa ngáy.

-----------

Bên trong trạch viện đãi khách Trấn Hải sơn, Trầm Phong Hoa đang ung dung nhàn nhã ngồi trên chủ vị phòng khách chờ đợi.

Bất quá rất nhanh y phát hiện vẻ khác thường, sau khi vào cửa nghỉ chân, ngay từ đầu được đón tiếp nhiệt tình, thế nhưng sau đó chỉ bưng lên một chén trà, kế tiếp không ai ở bên cạnh hầu hạ phục vụ nịnh nọt, bên ngoài lại không nghe được một thanh âm nào. Y đang suy nghĩ xem xảy ra chuyện gì, chợt Trương Bộ Bình một trong hai tên thủ hạ theo y từ bên ngoài đi vào, ghé sát bên tai Trầm Phong Hoa nói:

- Chấp Sự, không biết xảy ra chuyện gì, người phục vụ của trạch viện rút lui đi cả rồi.

Rút lui đi rồi? Trầm Phong Hoa sửng sốt, ngay sau đó lộ ra vẻ bừng tỉnh ngộ, xem ra tên Miêu Nghị kia muốn lúc tặng đồ không có quá nhiều người nhìn thấy, hẳn là sắp tới đây, tức thì khoát tay cười nói:

- Không sao, khách tùy chủ vậy.

Y đã nói như vậy, thủ hạ tả hữu còn có thể có ý kiến gì.

Thế nhưng đợi gần nửa ngày không thấy bóng dáng ai tới cửa, lại không ai châm trà rót nước, thậm chí không có cả chút thức ăn vặt. Bình thường y đi tuần sát lúc nào cũng được chiêu đãi rượu ngon thức ăn ngon, hôm nay thật sự là gặp quỷ.

Chờ đến khi trời sắp tối, Trầm Phong Hoa ngồi không yên, mặc dù chút thời gian này đối với tu sĩ là không đáng kể gì, ngồi tĩnh tọa tu luyện bất quá một cái chớp mắt đã qua, nhưng ngồi chờ như vậy cũng rất bực tức, sắc mặt sa sầm ra lệnh:

- Trương Bộ Bình, đi xem thử chuyện gì xảy ra.

- Dạ!

Trương Bộ Bình lĩnh mệnh nhanh chóng rời đi.

Ước chừng sau nửa canh giờ, Trương Bộ Bình vội vã trở lại bẩm:

- Chấp Sự, bọn Miêu Nghị đều ở chỗ Dương Khánh, đang bày tiệc chiêu đãi người của Dương Khánh.

Trầm Phong Hoa có cảm giác như mình bị đùa giỡn, thế nhưng nghĩ lại lại cảm thấy không có khả năng, chỉ là một sơn chủ nào dám làm như vậy, rốt cục đứng dậy nói:

- Dẫn đường, đi xem thử.

Ba người ra cửa, ánh trăng bên ngoài khá đẹp, Trương Bộ Bình dẫn đường ở phía trước, đi một mạch tới một tòa biệt viện khác ở lưng chừng núi. Vừa đi tới cửa viện là có thể ngửi được mùi thơm rượu thịt, tiếng cười nói ồn ào từ bên trong truyền ra.

Bên này náo nhiệt, mình thân là sứ giả phía trên xuống thế nhưng không có ai mời gọi. Trầm Phong Hoa lập tức vung tay áo gạt thủ vệ ngoài cửa ra, xông thẳng vào đại sảnh yến hội.

Bên trong đại sảnh Dương Khánh ngồi ở vị trí đầu não ở giữa, bọn Miêu Nghị hai bên tả hữu thành hai hàng. Cả bọn đang uống tới lúc vui say, nâng chén mời nhau không ngớt. Thình lình xuất hiện khách không mời mà đến làm bên trong đại sảnh bất chợt yên tĩnh, mọi người nhất tề nhìn về phía Trầm Phong Hoa đứng ở cửa nhìn vòng quanh đại sảnh.